Hòa hợp hòa giải dân tộc: Công Viên Hoàng Sa 1974

Chào các bạn,

Hải Quân Thiếu Tá VNCH Ngụy Văn Thà (tử trận tại Hoàng Sa 19.1.1974)

Mấy lúc này chúng ta nghe nói nhiều về hòa giải dân tộc và vinh danh các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa. Sự thực là trong cách chúng ta đối xử nhau đã có quá nhiều sai lầm trên phương diện chính sách, có sửa cũng không sửa hết các lỗi lầm quá khứ được. Cho nên hãy làm những gì có thể làm để cùng nắm tay tiến đến tương lai.

Từ từ rồi chúng ta có thể nghĩ ra nhiều điều trên phương diện chính sách. Nhưng đằng nào thì cũng phải thực tế, là làm việc gì có thể làm, và thấy được việc có thể làm ngay là làm ngay, đừng chần chờ. Đất nước đến hồi khó khăn, toàn dân phải đồng một lòng.

Có 3 việc dễ làm có thể bắt đầu được.

1. “Công Viên Hoàng Sa 1974”. Nhà nước có thể lập một “Công Viên Hoàng Sa 1974” ở Sài Gòn. Trong đó có một ảnh điêu khắc con tàu có tên là Nhựt Tảo HQ-10 (là con tàu bị đắm ở Hoàng Sa), và một bia đá “Tổ Quốc Ghi Ơn” với tên của 74 liệt sĩ trong trận Hải Chiến Hòang Sa.

Và một số nguời Việt nước ngoài có thể lập một quỹ “Công Viên Hoàng Sa” để tiếp tay phần bảo trì công viên. Đó là trong ngoài đồng lòng.

2. Nhà nước giúp các qủa phụ và cô nhi của các liệt sĩ Hòang Sa hiện còn ở Việt Nam.

3. Nhà nước bỏ ra một ngân khoản nhỏ, cho nhân viên thường xuyên chăm sóc và bảo trì Nghĩa Trang Quân Đội của quân đội Việt Nam Cộng Hòa ở Thủ Đức (Biên Hòa) trước đây, để Nghĩa Trang không còn hoang liêu cô quạnh.

Đây là vài việc rất dễ làm, nhưng có tình cảm và tính biểu tượng cao.

Hãy tránh con rùa hành chánh và các tiến trình “hiệp thương” dài lê thê. Mình mong là chúng ta có thể xúc tiến các việc này ngay lập tức.

Chúc cả nhà một ngày khích lệ.

Mến,
Hoành

30 phản hồi

  1. Một việc nhỏ, nhưng khả năng “thu phục nhân tâm” rất lớn vì thuận lòng dân.
    Hi vọng nhà nước có những chính sách phù hợp để đoàn kết toàn dân. Chiến tranh qua đã lâu, hãy để những vết thương lành lặn…

  2. Ý tưởng rất hay! Hợp với đạo lý và tình người!
    Mong được nhà nước cho phép…
    Nếu các vị lảnh đạo nhà nước cho phép, chứng tỏ tâm các vị rất rộng lớn và dũng cảm!

  3. Nếu đề xuất 1 và 3 của anh Hoành được thực hiện, đó sẽ là một bước tiến đáng kể của chính trị Việt Nam đáng ghi vào sử sách. :)

  4. Vấn đề này dường như đang có sự đồng thuận cao ở ý nguyện người dân, (cả trong và ngoài nước). Liệu nhà nước có thuận theo ý dân hay không?
    Những đề xuất trên của anh Hoành có ngụ ý chuyển đến nhà nước mình phải không ạ?
    Vấn đề này nếu đặt mình vào vị trí của nhà nước, tôi cũng hiểu phần nào cho thế khó của họ.
    Đời lính thật bạc.

  5. Hi Lonely way,

    Đương nhiên là mình nói với nhà nước, chứ ai bây giờ.

  6. Cảm ơn anh Hoành. Vấn đề này dễ hiểu đối với tôi và rất thú vị. Đây là 1 vấn đề lịch sử theo tôi là khá nhạy cảm.
    Tôi sẽ cố học cái phong thái và lối sử dụng ngôn từ của anh trong việc thể hiện mong muốn của mình.

  7. Hi QL,

    Đó sẽ là bước tiến chính trị hay bước tiến văn hóa ?

  8. Dear anh Hoành,

    Có lẽ là văn hóa chính trị, văn hóa trong những quyết sách chính trị ạ. :)

    Vì ở góc độ văn hóa thuần túy, tức thái độ người dân, em thấy sự hòa hợp và hòa giải dân tộc trong thế hệ anh và bố em cũng đã được khá nhiều rồi, còn trong thế hệ bọn em thì gần như chẳng còn phân biệt gì nữa – mọi chuyện là quá khứ rồi, là lịch sử rồi. Trong đám bạn của em người bố mẹ là Cộng Sản cũng có, bố mẹ làm việc cho Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa cũng có, và chẳng bao giờ thấy đó là lý do để … không chơi với nhau, hay thậm chí cưới nhau cả. :D

    Nhưng ở mức độ chính trị, Nhà nước, chính thể này thừa nhận và tôn trọng những gì thuộc về Nhà nước kia, chính thể kia, tôn vinh và trực tiếp chăm sóc mộ phần của những người lính phía bên kia… thì đòi hỏi một văn hóa chính trị cao cả, rộng lượng, giàu tính nhân văn và … tự tin vào mình hơn nữa ạ.

  9. Mình thấy đại đa số cựu quân nhân VNCH ở nước ngoài chẳng tin vào lời nói hòa hợp hòa giải của nhà nước, và dù rằng đó là việc mình thấy rất là đáng tiếc, mình phải công tâm mà nhân xét là thái độ của họ như vậy là có lý, vì các việc căn bản của văn hóa nhân ái Việt Nam là tôn trọng người đã khuất mà không làm được, thì hòa hợp hòa giải kiểu gì ?

    Trong Lĩnh Nam Chích Quái vua nhà Ân tấn công Việt Nam và bị Phù Đổng Thiên Vương giết chết, nhung sau khi chết vẫn được dân Việt tôn là thần (Truyện Giếng Việt), Triệu Đà là giặc Hán dùng gian kế để cướp đất Việt (Truyện Rùa Vàng), nhưng vẫn được ta xem là vua nước Việt vì đã chống lại nhà Hán (truyện Nam Chiếu), Sĩ Nhiếp là quan thái thú của nhà Hán, mà khi chết đi vẫn được dân ta biết ơn và thờ tự là Nam Giao Học Tổ. Nay nhà nước không làm được một điều gì để chứng tỏ lòng tôn trọng thành kính với chính anh em ta đã khuất, kể cả những người có công giữ nước, mà nói là hòa hợp hòa giải thì không những là người ta có lý khi không tin, mà nó còn đánh dấu hỏi về sự trưởng thành và thành thật của chính nhà nước.

    Chẳng cần phải nói nhiều. Chỉ cần làm vài việc để tỏ lòng thánh kính và yêu mến, theo đúng truyền thống dân tộc, thì dù là không thuyết phục hết mọi người, đa số người vẫn có thể hiểu được một hành động thành tâm. Một hành động nhỏ vẫn hơn nghìn lời nói lớn.

  10. Mình đặt link bài này tại ngay đầu cột bên phải ĐCN, dưới chủ đề “Hòa giải Việt Việt”

  11. Về việc bảo trì nghĩa trang quân đội ở Biên Hòa, ông Nguyễn Cao Kỳ đã nói từ lâu, nhưng chính phủ hiện nay vẫn lờ đi. Nói gì tới công viên Hoàng Sa 1974 và tấm mộ bia các chiến sĩ Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh mạng sống để bảo vệ chủ quyền của đất nước.
    Đề nghị của anhh rất hay nhưng xem ra chẳng có thành quả gì đâu. Nếu không thì làm gì có công hàm bán nước của thủ tướng Phạm Văn Đồng.

  12. I dream that one day we can tell our children in history books, “At one time our people was divided, but that exists no more”.

  13. Bạn Sắt Son,
    Tôi nghĩ khi nhìn lại lịch sử, chúng ta không nên kèm theo những cảm xúc quá mạnh như kiểu “công hàm bán nước”…
    Điều đó không có lợi trong hoàn cảnh hiện nay. Chúng ta cần hiểu về sự kiện cũng như hoàn cảnh lịch sử lúc đó và cần thận trọng khi đánh giá.
    Việc hòa hợp dân tộc đúng là cần “văn hóa chính trị” cao hơn.
    Nhưng khi tinh thần cuộc chiến thần thánh đánh Mỹ, đánh Ngụy vẫn đang là trụ cột trong tư tưởng đất nước thì việc này xem ra không đơn giản.
    Lịch sử không thể thay đổi chỉ có cách đánh giá lịch sử là có thể thay đổi.

  14. Tự nhiên hôm nay, không biết có phải vì bão Irene mình phải ngồi yên một chỗ nghĩ mông lung hay sao, mà lại nghĩ đến tinh thần nghĩa hiệp, hay là võ sĩ đạo, busido.

    Từ xưa đến nay, các đấu sĩ luôn luôn tôn trọng nhau. Mình đấu nhu thuật trên sàn đấu (ju jitsu) cũng rất tôn trọng đối thủ như là anh em, dù là khi đấu thì xiết cổ nhau đến ngất xỉu là chuyện thường. Và trong tòa án, mình và các luật sư đối thủ luôn luôn tôn trọng và lích sự với nhau, dù là đánh nhau những đòn trí mạng.

    Nhưng cách miền Bắc đối xử với các chiến binh miền Nam sau 1975 như là những kẻ tội đồ đáng khinh bỉ, nói rất nhiều về tinh thấn hiệp sĩ đạo của các bạn miền Bắc chiến thắng. Mình không có ý kì thị Nam Bắc, mình dân Trung kỳ (Quảng Bình). Nhưng thái độ của các bạn chiến thắng năm 1975 đánh dấu hỏi lớn về tinh thần hiệp sĩ đạo, võ sĩ đạo, chiến binh đạo của các bạn.

    Nếu các bạn suy nghĩ về điều này, mình tin là các bạn đồng ý với mình là Đảng CSVN mắc nợ các chiến binh VNCH đã vào Trại Cải Tạo một lời xin lỗi và một hành động rõ rệt chứng tỏ tinh thần hòa hợp anh em. (Mình không nói đúng sai, mình nói anh em, anh em thì phải cư xử như là anh em, dù là ai đúng ai sai). Xin lỗi và hòa hợp cách nào là tùy sáng kiến của các bạn. Nhưng mình tin là các bạn biết làm việc phải làm.

  15. Chiến thắng đã khó, mà hòa giải và thu phục nhân tâm lại càng khó hơn.
    Muốn hòa giải và thu phục nhân tâm, có lẽ không nên nói đến chuyện thắng thua nữa, không nói đến người thắng, kẻ thua nữa. Người thắng, kẻ thua đều phải tự chiến thắng chính mình.
    Nhưng người thắng phải có vai trò tích cực và chủ động.
    Nói thì dễ, làm thì khó. Khó hơn nữa là làm đúng những điều đã nói!
    Nhưng phải chăng hãy làm ngay từ những việc có thể làm được…

  16. Lần trước tôi có nói việc Thiếu tướng Nguyển cao Kỳ về VN có đề nghị tu sửa nghĩa trang quân đội Biên Hòa như là một thiện chí hòa hợp hòa giải mà nhà cầm quyền Hà nội chẳng coi ra gì. Đó là tiếng nói của một ông tướng đã từng là Phó Tổng Thống của VNCH mà họ chẳng coi vào đâu!. Hơn thế nữa, hàng năm có cả mấy trăm ngàn người Việt hải ngoại trở về thăm quê hương, đó không phải là thiện chí hòa hợp hòa giải của người Việt ở nước ngoài bằng hành động à ? Còn nữa, một số người Việt trở về làm từ thiện, buôn bán hay trở về san sẻ kiến thức học hỏi được từ nước ngoài. Họ được đối sử thế nào. Đại đa số bỏ của chạy lấy người ! Đó là chưa kể một vụ điển hình mới nhất gần đây, ngày 10 tháng 8 năm 2011 đài Á Châu Tư Do đưa tin :“Tòa án nhân dân thành phố Hồ Chí Minh hôm nay đã tuyên án GS Phạm Minh Hòang 3 năm tù giam và 3 năm quản chế, về tội “âm mưu lật đổ chính quyền”. GS Hoàng người Việt quốc tịch Pháp về VN dậy học, ông ta bị kết án như trên vì viết 32 bài trên các trang nhà như chúng ta đang làm đây.
    Thế thì hòa hợp cái gì ? Hòa giải ra làm sao ?????
    Phải thành thực mà nói, người Việt hải n đã tỏ thiện chí quá nhiểu rồi . Đối với nhà cầm quyền Hà nội không còn cách gì để nói chuyện với họ nữa. Lý do theo tôi họ chỉ là những tay sai của Trung cộng, đang từ từ thi hành việc sát nhập nước ta vào lãnh thổTrung Hoa mà thôi. Vậy thì làm gì có chuyện làm Công Viên Hoàng Sa và bia đá ghi danh các chiến sĩ VNCH bị Tầu cộng sát hại !
    Ý tưởng của bạn rất hay nhưng chỉ là ảo vọng. hão huyền trong lúc này mà thôi.

  17. Gửi bác Sắt Son,

    Tôi rất hiểu nỗi bức xúc của bác song kính mong bác bình tâm hơn.
    Vấn đề nhà cầm quyền bác đề cập ” chỉ là những tay sai của Trung cộng, đang từ từ thi hành việc sát nhập nước ta vào lãnh thổ Trung Hoa…” theo tôi cảm nhận là hơi thiếu cơ sở. Tôi cũng đã gặp nhiều post nói như thế, có người còn mượn cả Wikileak để tăng thêm sức nặng nhưng lại không thể trích dẫn được nguồn (???). Nếu bây giờ nhà nước nói các bác xuyên tạc thì có lẽ người dân sẽ tin nhà nước hơn đấy bác ạ.

    Có nhiều vấn đề chúng ta đang bất đồng và chia rẽ, việc nói sai sự thật có thể sẽ phủi sạch tất cả những gì tích cực đã cất công xây dựng.

    Có vài lời thất lễ mong bác không đánh giá có ý lên giọng khuyên bảo.
    Kính chào bác.

  18. Thân gửi bạn Lonely way quí mến.
    Tại sao tôi có cảm nghĩ : “nhà cầm quyền VN hiện nay chỉ là những tay sai của Trung cộng, đang từ từ thi hành việc sát nhập nước ta vào lãnh thổ Trung Hoa”
    Thú thực, nếu nói tất mọi người trong hệ thống nhà cầm quyền VN hiện nay là tay sai của Trung cộng thì quả thực là quá đáng, vì tôi đã phạm vào tội vơ đũa cả nắm. Nhưng chính sách hiện nay mà một số người có thẩm quyền quyết định đưa đất nước ta từ từ trở thành một tỉnh, một khu tự trị thuộc Trung quốc thì đã quá rõ ràng !
    Nếu những người đó cho tôi là xuyên tạc, lập luận thiếu cơ sở thì thưa bạn; hãy lấy ngay lời của người anh cả trong Quân Đội Nhân Dân VN – vị đại tướng anh hùng Võ Nguyên Giáp đã nói gì trong những bức thư viết cho Bộ Chính Trị về trọng điểm Cao Nguyên đang bị khống chế bởi những hợp đồng với Trung quốc !
    Và không phải chỉ riêng lời nói cá nhân của vị anh cả trong Quân Đội Nhân Dân VN đó mà thôi, tôi chắc chắn bạn còn biết nhiều hơn tôi về những ai cùng đồng thanh với tiếng nói đó…
    Còn nếu bạn cho rằng, những tiếng nói đó không đủ nặng thì hãy lắng nghe tiếng gào thét của những người dân yêu nước trong hàng chục cuộc biểu tình khắp nơi vừa qua, mà điển hình là ở Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh. Những đứa con của Mẹ Việt Nam dòng giống Lạc Hồng chống đối ai, chắc chẳng cần phải nói ở đây bạn cũng thừa hiểu là họ đang chống đối quân xâm lược Trung cộng rồi phải không! Thế mà họ được đối sử như thế nào bởi nhà cầm quyền đương thời !!!
    Những quân tay sai của Trung cộng đã đạp vào mặt họ đó !
    Những quân tay sai của Trung cộng đã đè họ xuống đất, khiêng họ như những con thú dại đó !
    Chưa hết đâu bạn Lonely way ạ ! Máu của những anh hùng trong Quân Đội Nhân Dân ta đã chẩy thành sông ở biên giới Việt-Trung. Thân xác của các anh Lính Biển Việt Nam đã lấp đầy hải đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Thế mà người ta mang những quân hàm tướng trong Bộ Chính Trị – những kể ăn trên ngồi trước – lại bảo đảm với quân xâm lược Trung cộng ngăn chặn những tiếng gào thét của những bà mẹ Việt Nam yêu nước, Quân dân yêu nước, Những trí thức còn lương tri. Không phải họ đang bịt miệng công lý để đưa dần Việt Nam phụ thuộc vào nước Trung Hoa chứ còn gì nữa !
    Bạn Lonely way quí mến .
    Tôi hết sức trân quí đề nghị của bạn Hoành về một công viên Hoàng Sa và tấm bia ghi danh những liệt sĩ đã nằm xuống để bảo vệ tổ quốc . Đề nghị này của bạn Hoành đề ra như là mốc khởi đầu thực tiễn cho sự hòa hợp hòa giải dân tộc. Thật đẹp đẽ và cao quí thay cho một tấm lòng vì dân vì nước ! Nhưng làm sao có thể thực hiện được trong cơ chế của những người cầm quyền hiện nay, mặc dù công viên đó, mộ bia đó, đã hằn sâu trong lòng mọi con dân nước Việt từ lâu rồi .
    Bạn Lonely way ơi, chỉ cho tới ngày, những anh bộ độị anh hùng trong Quân Đội Nhân Dân ta, đập báng súng vào mặt những quân bán nước cho Trung cộng, trước khi ra chiến trường chống xâm lăng; lúc ấy toàn dân ta mới lập được những công viên Hoàng Sa, Trường Sa và tấm bia đá ghi danh các liệt sĩ đã vị quốc vong thân, để ngàn đời con cháu ta lại ê a : Nước Việt Nam hình chữ S kéo dài từ Ải Nam Quan tới mũi Cà Mâu . . .
    Thân ái

  19. Chào anh Sắt Son, Lonely Way và cả nhà,

    Đất nước chỉ có sức mạnh nếu mọi người đoàn kết. Một gia đình bị chia làm hai thì không đứng vững được. Mà hòa giải thì chỉ có một cách thôi, không có cách thứ hai–là người ta phải tạm ngừng cãi nhau đúng sai và bắt đầu làm những việc tử tế với nhau và xây dựng chung.

    Thái độ tử tế hay văn minh với nhau một chút là điều kiện đầu tiên của hòa giải. Khi ta đổi thái độ một chút, giữ lời ăn tiếng nói một chút, có thể cái nhìn của ta về vấn đề sẽ thay đổi và ít cảm tính hơn một chút, đó là lúc ta biết con đường hòa giải đã bắt dầu với ta. Nếu ta chưa đến được điểm khởi đầu đó, thì ta chưa đặt chân trên đường hòa giải.

    Có một điều mình rất chắc chắn là nếu các tiền nhân của chúng ta như Trần Hưng Đạo, Lý Công Uẩn có thể nói trực tiếp với ta một câu, tất cả các vị đều sẽ nói một câu: “Anh em chúng mày sống hòa thuận với nhau có được không!”

    Các vị sẽ nói thế, còn thực hành là chuyện của chúng ta.

  20. Cảm ơn bác Sắt Son đã lo lắng. Mặc dù nước ta đúng là đang bị ảnh hưởng từ TQ song việc sát nhập lãnh thổ gần như không thể xảy ra. 100% dân tộc VN không cho phép điều đó xảy ra ngay cả khi nó được quyết định bởi 1 số người.

    Để hòa giải được, theo tôi cần phải có đối thoại thẳng thắn giữa các khuynh hướng và công khai để cho toàn dân phán xét đúng sai. Không thể có hòa giải nếu 1 bên này bắt buộc bên kia phải quy thuận được.

  21. Chào cả nhà,

    Xin lỗi nếu em lạc đề, nhưng các anh chị thiết kế công viên nhớ để một khoảng để cho chơi xích đu và xoay xoay nhé kiểu như trong ảnh nhưng làm khoảng 4 cái 4 góc công viên thì chắc ổn hơn.

    http://img.suckhoedoisong.vn/Images/Uploaded/Share/2009/09/25/8a8tro-choi-cong-vien-thong-nhat2.JPG

    Em chưa đi đâu xa, chỉ đến công viên này, chơi trò này và thích nó này nhất vì chơi nó xong thì thấy đầu óc tỉnh hẳn, tay chân thì dẻo dai. Trò này chơi không mất tiền đâu, nhưng cần lựa hôm vắng người tí.

    Tạm thời tháng 9 năm nay chưa xây được thì anh chị nào giỏi Powerpoint về công viên sắp tới thì cho em gửi tấm ảnh này vào
    http://hinh.trochoivui.com/data/media/20/cauvong_3.jpg, nhớ chèn thêm ít nhạc nhẹ nhàng nữa để nếu ai thích thì có thể vừa nghe, vừa xem thêm nhé.

    Trân trọng
    Em Chưởng

  22. Chuyền comment này từ bài “Việt Nam ‘đòi chủ quyền’ Hoàng Sa – Thủ tướng nói về chủ quyền ở Biển Đông” sang bài này để làm tài liệu:

    Chào các bạn,

    Các bạn còn nhớ là ngày 20.6.2011 tại Hội Nghị An Ninh Biển Đông ở Washintong DC do Center for International and strategic Studies tổ chức, mình “put on the record” (“đặt vào sử sách”) lần đầu tiên lý‎ luận pháp lý là cuộc hải chiến Hoàng Sa giữa TQ và Việt Nam Cộng Hòa năm 1974 (Nam Việt Nam trước 4/1975) là bằng chứng pháp l‎ý TQ đã xâm chiếm Hoàng Sa bằng vũ lực và Việt Nam chưa bao giờ bằng lòng giao Hoàng Sa cho TQ. (Luận cứ này trước đó chưa hề có ai nhắc đến bao giờ).

    Luận cứ này nhằm trả lời luận cứ (sai lầm) của TQ về lá thư năm 1958 của TT Phạm Văn Đồng. (Cụ Đồng là thủ tướng, chỉ có thể viết thơ nói ngoại giao nhưng hoàn toàn không có thẩm quyền pháp lý gì về chủ quyền lãnh thổ. Đó là quyền của Quốc hội. Hơn nữa lá thơ chỉ nói đến hải phận 12 hải lý chứ chẳng nhắc đến chuyện gì khác cả‎).

    Luận cứ pháp l‎‎ý của mình hàm ý‎ rằng VNCH đại diện cho toàn VN trong vấn đề Hoàng Sa đối với TQ lúc đó. Và sau 4/1975 nhà nước Cộng Hòa Xã Hội chủ Nghĩa VN, tiếp quản miền Nam, tiếp quản luôn vị thế pháp lý của miền Nam VN về vấn đề Hoàng Sa.

    Đó là lần đâu tiên luận cứ này được đưa ra trước một diến đàn quốc tế.

    Xem: http://dotchuoinon.com/2011/06/26/h%E1%BB%99i-th%E1%BA%A3o-an-ninh-bi%E1%BB%83n-dong-nh%E1%BB%AFng-di%E1%BB%83m-tranh-lu%E1%BA%ADn/

    Sau đó khoảng 2 tuần, ngày 5.7.2011 báo Đại Đoàn Kết của Mặt Trận Tổ Quốc viết về Hoàng Sa và đề nghị vinh danh các chiến sĩ VNCH đã bỏ mình trong trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974, trong bài “Ký Ức Hoàng Sa trong nhiều thế hệ người Việt Nam”.

    Xem: http://daidoanket.vn/index.aspx?Menu=1501&Chitiet=33703&Style=1

    Sau đó 9 ngày, ngày 14.7.2011, báo Đại Đoàn Kết đăng bài “Cơ sở pháp lý khẳng định chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam”, dùng lý luận pháp lý mình đã dùng trong Hội Nghị An Ninh Biển Đông, về trận hải chiến Hoàng Sa, như là căn cứ pháp lý chính về Hoàng Sa.

    Xem: http://daidoanket.vn/index.aspx?Menu=1501&chitiet=34354&Style=1

    Và hôm nay chúng ta thấy Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng dùng trận hải chiến Hoàng Sa 1974 như là luận cứ pháp l‎ý chính cho chủ quyền Hoàng Sa trước Quốc Hội.

    Vậy có nghĩa mình đã thuyết phục được các lãnh đạo của chúng ta về luận cứ pháp l‎ý chính trong vấn đề Hoàng sa.

  23. Nghe thủ tướng Nguyễn tấn Dũng trả lời câu hỏi của một đại biểu quốc hội về vấn đề bảo vệ chủ quyền ở biển Đông – ở Hoàng Sa và Trường Sa – mình thấy điều đó – và rất vui…
    Trả lời của thủ tướng về cơ sở đề nghị luật biểu tình cũng thỏa đáng!

  24. Tôi hoang nghênh và ủng hộ mọi quyết tâm bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ của tổ tiên ta để lại. Tất cả mọi người không phân biệt đảng phái, tôn giáo, sắc dân, đặt quyền lợi của quốc gia dân tộc Việt Nam lên trên hết đều đáng trân quí.
    Xin gửi một bông hồng cho tất cả những người con dân nước Việt có quyết tâm bảo vệ tổ quốc chống lại quân xâm lược bất cứ từ đâu tới.
    Những lời tuyên bố của Thủ tướng Nguyễn tấn Dũng về chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam ở biển Đông trước quốc hội là một điểm son đáng nghi nhận

  25. Anh Sắt Son, những lời anh phàn hồi về Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng làm mình rất phục anh.\

    Cảm ơn anh đã ngay thẳng và công bình.

  26. Hận Hoàng Sa

    ( gửi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng )

    Hoàng Sa hỡi ới Hoàng Sa
    Nước non dậy sóng khói mà chân mây
    Quân thù ngất ngưởng còn đây
    Máu người yêu nước tràn đầy biển xanh
    Hận quân xâm lược hoành hành
    Còn người ngảnh mặt sao đành làm ngơ
    Mộ bia liệt sĩ thờ ơ
    Khói hương lạnh giá vật vờ thương đau
    Ngàn thu cho tới ngàn sau
    Bia đời ghi đậm nỗi đau quốc thù
    Đừng chờ nữa hãy trùng tu
    Xây đài quốc hận mối thù Hoàng Sa
    Mong ngày rửa hận không xa
    Cưỡi con sóng dữ xông pha giệt thù

    Sắt Son

  27. Cháu rất cảm động về cuộc trò chuyện của các chú quanh việc bảo vệ và toàn vẹn lãnh thổ cũng như việc hàn gắn vết thương chiến tranh và đoàn kết dân tộc. Chúc cho nguyện vọng của chú Hoành sẽ sớm được thực hiện. Cảm ơn! Cảm ơn tất cả mọi người, những người con mang dòn máu Rồng Tiên!^,<.

  28. Ký ức Tết trên đảo Hoàng Sa

    vnexpress
    Trong hồi ức của những người lính từng tham gia bảo vệ đảo Hoàng Sa vẫn vẹn nguyên những cái Tết buồn vui lẫn lộn, bởi một bên là nỗi nhớ đất liền, một bên là những thú vui dường như chỉ có nơi đảo xinh đẹp này.
    > Chủ quyền Hoàng Sa thuộc Việt Nam từ nhiều thế kỷ trước

    Chiều cuối năm, ông Phạm Khôi, 73 tuổi, trú đường Quang Trung (Hải Châu, TP Đà Nẵng) lại cẩn thận lấy ra tấm bản đồ phác họa quần đảo Hoàng Sa do ông tự tay vẽ bằng trí nhớ về quãng thời gian hơn 3 tháng làm lính địa phương quân thuộc tiểu khu Quảng Nam ra làm nhiệm vụ giữ đảo.

    Lấy tay chỉ từng địa danh trên tấm bản đồ, ông Khôi bảo hình ảnh Hoàng Sa luôn thường trực trong tâm trí. Năm 2006 khi vấn đề Hoàng Sa được đặc biệt quan tâm trên nghị trường, nỗi nhớ Hoàng Sa đã thôi thúc ông vẽ tấm bản đồ phác họa về hòn đảo này. Trong dịp UBND huyện đảo Hoàng Sa (TP Đà Nẵng) ra mắt “Kỷ yếu Hoàng Sa” mới đây, ông đã tặng một bản tấm bản đồ cho huyện đảo để có thêm tư liệu, chứng cứ về chủ quyền Hoàng Sa.

    Ông Phạm Khôi (bìa trái) tặng tấm bản đồ phác họa quần đảo Hoàng Sa cho Chủ tịch UBND huyện Đảo Hoàng Sa Đặng Công Ngữ. Ảnh: Nguyễn Đông.

    Ông Khôi kể lại: “Đúng ngày cúng ông Táo năm 1969, chúng tôi lên tàu và ngày hôm sau có mặt tại đảo. Trước khi ra, tôi và khoảng 30 người ghé Hội An (Quảng Nam) mua sắm đồ đạc, trong đó có hai thứ không thể thiếu là đường và sữa”.

    Theo ông Khôi, khi ra đảo ngoài gạo mang từ đất liền ra, những người lính phải tự túc thức ăn bằng cách đánh cá ở những bãi san hô ven bờ. Ngày 30, không khí đón Tết rạo rực nhưng không được gói bánh chưng, bánh tét hay bó giò như ở đất liền. Một vài người lính trẻ đứng nhìn về phía đất liền, có người ngồi khóc tu tu như một đứa trẻ. Còn ông thì ngồi thu mình nơi bờ biển vắng nhớ người vợ trẻ đang mang thai tháng thứ sáu đứa con đầu lòng.

    Đêm giao thừa, ông Khôi và những người lính nhắc nhau đi thắp nén hương cho ông bà tổ tiên. Một đống lửa nhỏ được nhóm lên giữa đảo rồi từng tốp lính trẻ ngồi quây quần hát nghêu ngao, xen lẫn lời chúc Tết mộc mạc của người lính.

    Sáng mùng 1, ông Khôi tự thưởng cho mình một cốc sữa rồi rủ anh em đi bắt cá về làm cơm. “Tôm cá ở Hoàng Sa nhiều vô kể, tôi cùng mọi người bắt được mực dài cả một mét, phải hai người mới khiêng được chiến lợi phẩm từ bờ biển về trại lính ở. Trưa hôm đó, cả tiểu đội ăn một bữa no nê”, ông Khôi nhớ lại.

    Trạm của lính gác trên đảo Hoàng Sa. Ảnh tư liệu.

    Với ông Trần Văn Sơn, 65 tuổi, phường Mỹ Khê (Sơn Trà, TP Đà Nẵng), Tết cổ truyền năm Sửu (1973) trên vùng biển trời Hoàng Sa lại gắn với biết bao kỷ niệm. Ông kể: “Chiều 30 Tết tôi nhận lệnh cùng 35 người lính khác ra đảo Hoàng Sa. Ăn vội bữa cơm ngày cuối năm trong đất liền, cả tiểu đội lên chiến hạm Trần Khánh Dư của Hải quân Việt Nam cộng hòa rẽ sóng ra khơi, nhằm thẳng hướng đảo”.

    Trước khi đi, ai cũng được gia đình chuẩn bị đầy đủ bánh chưng, mứt Tết… Đi được nửa đường từ đất liền ra Hoàng Sa cũng là lúc đồng hồ đổ chuông báo hiệu thời khắc giao thừa. Ba tiếng đại bác của Hải quân được bắn lên trời mừng năm mới, cả tiểu đội chạy ùa lên mui thuyền hò hét, bao nhiêu bánh kẹo được bỏ lên một cái bàn để mọi người cùng nhau ăn cỗ.

    “Lần đầu tiên đi đảo nên không biết ra đến nơi cực khổ, nguy hiểm thế nào nhưng cái cảm giác đón giao thừa ngay trên vùng trời, vùng biển của đất nước thấy thật thú vị”, ông Sơn hào hứng kể.

    10h ngày mùng 1 Tết hạm đội cập đảo, anh em ai cũng háo hức đặt chân lên đảo. Hơn 30 binh lính đang làm nhiệm vụ canh giữ đảo ra đón, tay bắt mặt mừng vì sắp được trở về đất liền ăn Tết, cảm xúc mừng vui lẫn lộn. Bữa cơm đầu tiên trên đảo đạm bạc nhưng đầm ấm.

    Sang ngày mùng 2, tiểu đội làm thịt một con heo để cúng đảo. Lấy đầu và đuôi heo làm lễ và phần lòng để ăn tiệc, còn thịt heo được chia cho 6 tổ dự trữ ăn dần trong thời gian 3 tháng làm nhiệm vụ. Tiệc tùng xong, từng tốp lính lại tụ tập đàn hát.

    Ông Sơn tâm sự rằng khi chưa ra đến đảo, ông cứ tưởng tượng rằng Hoàng Sa cũng giống như bán đảo Sơn Trà ở Đà Nẵng, có đá núi, cây cối mọc um tùm nhưng khi đến nơi ông mới té ngửa vì Hoàng Sa chỉ là một dải cát vàng giữa mênh mông sóng nước.

    Ông Trần Văn Sơn kể chuyện câu cá trên đảo trong ngày Tết. Ảnh: Nguyễn Đông.

    “Chỗ cao nhất của đảo cũng chỉ khoảng 5 m so với mực nước biển, nhưng có cái lạ là sóng biển không bao giờ tạt vào được bởi bị những dải san hô cản lại. Ngọn sóng có cao đến mấy nhưng khi xô bờ cũng bị chặn lại, tiếng sóng vỗ bờ êm đến lạ”, ông Sơn hồi tưởng.

    Vốn là dân biển nên khi đặt chân lên đảo, ông Sơn và nhiều người lính không thể bỏ qua thú vui đi câu cá. Đợi khi nước to, cứ hai người một mang lưới ra bờ biển thả nhưng trước khi buông lưới phải dùng một cây gậy lớn đập mạnh xuống nước để xua đuổi cá mập.

    Tối về lệ khệ mang theo những lưới đầy cá, ai cũng vui và vơi đi nỗi nhớ nhà. Màn đêm buông, ngoài những người lính làm nhiệm vụ ở bốn vọng gác, anh em lại quây quần chơi bài búng lỗ tai hoặc uống nước, tuyệt đối không ai được đánh bài ăn tiền. Và đó là những thú vui được anh em duy trì trong suốt những ngày giữ đảo.

    Sau này, khi làm nghề trục vớt cứu hộ tàu thuyền ở đảo Phú Quốc (Kiên Giang), hay đảo Hòn Mê (Thanh Hóa)…, mỗi dịp Tết đến ông Sơn lại kể về những kỷ niệm Tết ở Hoàng Sa cho bạn bè cùng nghe.

    Anh Sơn tâm sự rằng ông thật không ngờ Tết năm 1973 là cái Tết cuối cùng của những người lính Hoàng Sa lúc bấy giờ. Mỗi lần nhắc lại chuyện cũ, ai cũng muốn một lần đặt chân lên hòn đảo xinh đẹp này, được câu cá, thả lưới, ngắm hoàng hôn trên lãnh thổ thiêng liêng của tổ quốc.

    Nguyễn Đông

  29. Đám Cưới Nhà Binh Hoa Dù Nở Tại SàiGòn

     

  30. Video trên của anh Hoành thật ấm áp và tràn đầy hạnh phúc.

    Ngày 30.4 lại đến, em cầu chúc cho những người đã hy sinh cho tổ quốc, cho nhân dân được siêu thoát.

    cầu mong cho những người còn sống nguôi bớt vết thương lòng.

    Họ đã cống hiến cho tổ quốc, cho nhân dân thì dù cống hiến đó có là thầm lặng, họ cũng sẽ luôn được tổ quốc, được nhân dân ghi ơn mãi mãi.

    Cầu cho những người Việt Nam và những người dân trên trái đất này đều là “đồng bào” (cùng một bọc) như truyền thuyết con rồng cháu tiên. Tất cả đều bình đẳng như nhau.

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s