Các bài đăng bởi sunshine102

Được sống

    (Dành cho chị yêu của em sau 2 năm từ biệt)

Tưởng tượng nếu mình hỏi con gái câu này:“Con có vui vì đang được sống?”, chắc con gái sẽ nhìn mình ngạc nhiên và hỏi: “Sống thì sao hả mẹ?”

Với con, sống là một cái gì đó thật hiển nhiên như tên con là Minh Anh, như mây thì ở trên trời, chim thì bay và cây thì có lá. “Sống thì sao hả mẹ?”, hàng ngày con vẫn thức dậy mỗi sáng mai, hít thở không khí trong lành, chạy trên đôi bàn chân nhỏ xíu, cười, hát và chơi những trò chơi. Sự sống ở trong con mang đến cho con niềm vui và đôi khi cả nhũng nỗi buồn thơ trẻ nhưng con chưa bao giờ nghĩ rằng mình đang được sống.
lookingoutthewwindow2
Trước đây mẹ cũng như con, sống bao nhiêu tháng năm của cuộc đời mình và chưa bao giờ nghĩ là mình đang được sống. Đôi khi những buồn chán, những điều không như ‎ ý đến với mình còn làm cho mẹ nghĩ nếu cuộc sống khó khăn và nhiều nỗi buồn đến vậy, sao mẹ lại phải sống để làm gì..

Khi mẹ sinh ra con, mẹ thấy cuộc đời mình có thêm nhiều ‎ nghĩa, mẹ nghĩ mình sẽ phải sống không chỉ vì mình mà vì con – cái sinh linh bé nhỏ, yếu ớt đang cần sự chở che của mẹ. Niềm hạnh phúc khi thấy con cười nụ cười đầu tiên, nói tiếng nói đầu tiên, bước những bước đầu tiên chập chững làm cho mẹ thấy yêu hơn cuộc đời này nhưng không hiểu vì sao mẹ vẫn chưa‎‎ nghĩ rằng mình đang được sống. Hạnh phúc, tình yêu, niềm vui không làm cho mẹ cảm thấy trân trọng cuộc sống của mình. Nhưng, con có biết không, nỗi đau lại làm được điều ấy.

Nỗi đau của mẹ
khi thấy ước mơ được bước đi bằng chính đôi chân của mình, chỉ là một bước đi nhỏ nhoi từ giường bệnh đến bên của sổ…
ước mơ được tự ngồi dậy, tự kéo tấm màn che để thấy ánh mặt trời…
ước mơ đuợc về nhà, được nằm ngủ trong căn phòng quen thuộc của mình, được bước đi trên bậc cầu thang gác…
ước mơ cho cơn đau này mau qua đi, cơn đau sau chậm đến để có thể giữ cho mình nụ cười không tắt trên môi…
ước mơ sau mỗi giấc ngủ vùi thức dậy không thấy mình đang sốt…
ước mơ bạch cầu trong mình đủ cao để những bông hoa tuơi trong phòng bệnh không còn là nguy hiểm với mình…
ước mơ được bay như Harry Potter trong những giấc mơ…
ước mơ của một người con gái yêu cuộc đời, yêu con người mãnh liệt nhưng lại phải ra đi giữa những tháng năm đẹp nhất của đời mình…
Nỗi đau ấy làm cho mẹ thấy mình “đang được sống”
lookingoutthewwindow1
Mẹ mong sao con gái mình lớn lên không cần phải trải qua nỗi đau mà vẫn thấy được giá trị cuộc sống của mình. Những điều đối với mình thật bình thường, thật nhỏ nhoi như bước đi, như cười, như hát thì với người khác lại là những ước mơ không bao giờ tới được. Vậy thì con gái ơi, mỗi sang thức dậy hãy cám ơn cuộc đời vì mình đang được sống và hãy sống làm sao để mỗi giây phút sống của mình là một niềm vui

Sunshine

Cho con, Bé Chuột

Chỉ còn hai tuần nữa thôi là con gái mẹ tròn tám tuổi.

chuôt1
Tóc biếc, môi hồng với đôi mày cong như một vầng trăng. Con gái mẹ hay cười, mỗi nụ cười là ánh vui tràn lên môi lên mắt, sáng bừng khuôn mặt đáng yêu. Nhìn nụ cười của con, mẹ thấy lại những tháng ngày ấu thơ hạnh phúc.

Những buổi sáng dậy sớm nằm trên giường với ông bà. Cái giường nhỏ có một bức tường ngăn đầy sách, một cô búp bê da nâu, tóc xoăn đứng trong hộc tủ. Bên kia tường là chuồng lợn của nhà hàng xóm, chú lợn thỉnh thoảng lại làm ồn ụt ịt.
chuot2
Cô bé tám tuổi là mẹ khi ấy thường hay nằm im nhìn lên trần nhà suy ngẫm. Ông bà thấy vậy hay trêu mẹ là bé mà đã biết nằm suy ngẫm sự đời. Mẹ cười tít mắt, niềm vui tràn mắt tràn môi. Lúc ấy chắc mẹ cũng mang đến cho ông bà thật nhiều hạnh phúc, như con bây giờ mang đến cho mẹ biết bao niềm vui những lúc con cười.
chuot3
Nụ cuời của con đưa mẹ trở về tuổi thơ có ngôi nhà với khu vườn xinh xắn, cây sấu nhỏ sau nhà xòe những cành lá non tơ vào khung của sổ, vẽ lên tường bao nhiêu bức tranh đen trắng. Cái giếng nhỏ, nước trong vắt, có chiếc gàu nhỏ màu đen rêu phủ xanh rì. Cây dâu tằm mỗi mùa hè là trĩu cành quả ngọt để mẹ tìm ăn cho đến tím cả môi. Giàn nho ngập ánh trăng và gió những buổi tối mùa hè mất điện. Con ngõ nhỏ mỗi buổi sáng đưa mẹ đến trường. Cô bé là mẹ đeo chiếc cặp to đùng lẽo đẽo đằng sau cậu bạn cùng trường không biết tên, cũng không bao giờ hỏi. Sau này khi lên cấp 3, mẹ và cậu bé ấy trở thành bạn thân cùng lớp, thỉnh thoảng vẫn nhắc về con ngõ nhỏ ngày xưa…
chuot4
Nụ cười của con đưa mẹ về với những buổi tối ấm êm, có ông bà và bác. Cả nhà ngồi học bài, đọc sách xung quanh chiếc bàn gỗ khổng lồ. Cũng chiếc bàn ấy, ban ngày trở thành ngôi nhà của mẹ, là chỗ để mẹ và các cô bạn khác lấy báo bao quanh để biến thành nhà, thành cửa hàng, thành tất cả những gì mà trí tưởng tượng phong phú trẻ con có thể nghĩ ra…
chuot5
Nụ cười của con đưa mẹ về với tuổi thơ ngập tràn hạnh phúc của một cô bé có đôi mắt buồn là mẹ… Đôi mắt của con bây giờ sáng và vui như giọt nắng mùa thu. Mẹ mong sao giữ mãi được niềm vui trong trẻo ấy. Để sau này khi con nhìn vào nụ cười của con mình, con sẽ thấy lại những tháng ngày tuổi thơ hạnh phúc có hai mẹ con mình nắm tay nhau đi trên những con đường tràn ngập niềm vui.

Mẹ Bé Chuột

.

ĐCN: Mẹ Bé Chuột là chị Bùi Diệu Minh, hiện đang sống ở Hà nội làm tại IBM Việt nam. Chuột tên thật là Lê Minh Anh, năm nay sắp tròn 8 tuổi, học tại trường Uniworld ở Hà nội.