Các bài đăng bởi Thủy ys

Kĩ sư quân sự chuyên ngành kĩ thuật y sinh. Khoan dung, làm ơn, rộng yêu là cái nền để kính mình. Siêng học, sửa nết là cái gốc để lập thân...

Kết thúc cuộc thi

Chủ nhật, ngày 31 tháng ba năm 2013

 

Vừa về đến nhà là vội tranh thủ ghi. Vậy là hội thao đã kết thúc tốt đẹp. Đến với cuộc thi, là một cô kỹ sư trẻ vừa mới tốt nghiệp ra trường, lần đầu được giao lưu học hỏi với các thày cô, các bạn cùng khối ngành nghề thuộc khu vực Hà Nội, đó là điều mà mình cảm thấy vui và hạnh phúc.

Continue reading Kết thúc cuộc thi

Tản văn tháng 10

tháng10
 

Tháng 10 đã đi qua mà mùa đông giờ mới lưng chừng tới, những cơn mưa nhỏ bất chợt, những cơn gió lạnh thổi xuyên đêm… Chờ mãi như chờ một nỗi nhớ đã khắc sâu vào trong tâm hồn.

 

Những con người thầm lặng thường hay chờ mùa đông để ấp ủ ước mơ và khi xuân vừa sang có tia nắng vàng ấm áp nảy mầm mơ ước. Đôi khi quá khó khăn để giành lấy tất cả những kỉ niệm đã đóng đinh trong tâm hồn đem về tô bồi hiện tại.

 

Con người sống có quá khứ, có hiện tại và tương lai nhưng mải miết với lịch trình như thế cũng nhàm chán, có lúc phải quên đi quá khứ sống cho hiện tại và mơ mộng một chút để hướng tới tương lai cũng giống như mùa đông không thể nào không tới, tới chậm một chút để lòng đong đầy những hoài mong.

Continue reading Tản văn tháng 10

Bản nhạc huyền thoại Hy Lạp Santorini

 

Santorini là một hòn đảo nhỏ bé trên biển Aegean, nằm ở phía Đông nam của quần đảo Cyclades Cluster, có diện tích 73 km2 và gần 13.500 cư dân sinh sống. Santorini không giống với bất kỳ hòn đảo ở Hy Lạp nào. Santorin, theo huyền thoại truyền khẩu,  là một phần nhỏ sót lại của lục địa Atlantis xưa với nền văn minh phát triển, bị chôn vùi dưới biển sâu sau khi núi lửa phun trào và trận động đất khủng khiếp từ 3.600 năm trước. Nơi đây từng nổi tiếng với những thuyền trưởng tài ba và giao thương phát triển từ Nga sang Anh, Pháp, Ý.

Santorini thường gắn liền với những đám cưới hay tuần trăng mật bởi khung cảnh nơi đây quá lãng mạn và hiếm có. Mặt trời lặn phía sau hòn đảo xa xa, màu trời chuyển từ vàng nhạt sang anh đào rồi tím huyễn. Bạn có thể đứng ngắm hoàng hôn ở vị trí hoàn hảo nhất, trên những bậc thềm hay boong tàu, nơi những chiếc thuyền neo đậu xung quanh miệng núi lửa và có cảm giác như đang chạm được một cái hôn vào mặt trời.

Continue reading Bản nhạc huyền thoại Hy Lạp Santorini

Heal the World

 

Heal the World  là một bài hát với chủ đề nhân đạo. Bài hát nói về cảnh trẻ em trên thế giới phải chịu cảnh chiến tranh do người lớn gây ra và kêu gọi mọi người hãy chung sức để xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn cho bạn, cho tôi và cho cả nhân loại.  Đây là bài hát được ” ông hoàng nhạc Pop”  Michael Jackson vừa sáng tác, vừa biểu diễn.

Nhìn những em bé châu Phi trong bài hát, trong lòng tôi đã dấy lên một niềm thương cảm. Đó là kỉ niệm năm tôi học lớp 10, khi Việt Nam cử đoàn chuyên gia sang các nước Châu Phi để giúp đỡ về kĩ thuật nông nghiệp, trong đoàn chuyên gia đó có bác cả tôi ( bác là anh trai của mẹ).

Continue reading Heal the World

Hưng Yên quê tôi.


 

Dù ai buôn bắc bán đông,
Đố ai quên được nhãn lồng Hưng Yên.

Quê tôi, Hưng yên, quê hương của nhãn lồng, với Phố Hiến nằm ở ngã ba sông. Có bờ cát dài chạy theo con đê, với cánh đồng xanh thẳm, thẳng cánh cò bay. Quê tôi không có đồi núi, không có biển, chỉ thuần đồng bằng. Nơi đây là cột mốc đánh dấu tâm của đồng bằng sông Hồng. Vậy nên nó chứa trong mình tất cả những đặc trưng văn hoá, lịch sử, địa lý của đồng bằng Bắc Bộ. Xin giới thiệu với các bạn,  Hưng Yên- quê tôi:  Thứ nhất Kinh Kì, Thứ nhì phố Hiến.

Continue reading Hưng Yên quê tôi.

Hạ trắng.

 

Trịnh Công Sơn là một nhạc sỹ được rất nhiều người mến mộ bởi  những giai điệu, ca từ của ông đầy tính triết  lý và nhân văn. Mình tuy không phải tuýp người say mê cuồng nhiệt dòng nhạc Trịnh nhưng  ca khúc Hạ Trắng đã  khiến mình không khỏi xúc động khi được biết hoàn cảnh ra đời của nhạc phẩm.

Continue reading Hạ trắng.

Carmen Monarcha và Carmen Habanera.

Carmen Monarcha  sinh ngày 27 tháng 8 năm 1979 ở Belém, miền bắc Brazil. Cô sinh trưởng trong một gia đình nghệ thuật với cha là một nhà văn nổi tiếng người Bồ Đào Nha,và mẹ là một ca sĩ nổi tiếng người Brazil.

Từ nhỏ,  cô đã được đào tạo để trở thành một nghệ sĩ chơi cello trong các buổi hòa nhạc. Cô tâm sự : ” Suốt thời thơ ấu, tôi đã gắn bó ở Rio de Janeiro. Nhưng có lẽ, thay đổi lớn nhất trong tôi là khi tôi khoảng 14 tuổi, gia đình tôi chuyển đến Sao Paulo, một đô thị lớn ở Brazil. Ở đó, tôi được đến các buổi hòa nhạc cùng với mẹ, nơi mà bà  đang hát. Tôi nhớ, trong một buổi diễn của mẹ, lần đầu tiên tôi đã cảm thấy thế nào là âm nhạc.Tôi có thể ghi nhớ chính xác, âm nhạc  tạo cảm xúc  mạnh mẽ đến tôi như thế nào khi Mẹ vừa cất lời ca. Chính lúc đó, tôi biết: Tôi muốn là một nghệ sỹ!. Tôi rơi vào tình yêu âm nhạc hết sức tự nhiên với âm thanh ấm áp của cello… ” .

Continue reading Carmen Monarcha và Carmen Habanera.

Gánh lúa

 

Ông Lý Toét mà cắp cái ô.
Đi ra phố gặp lúc mưa to
Có bác Xã Xệ mà muốn đi nhờ
Tay thì vời vợ, miệng thét bô bô
Kìa ông Lý, thục nhĩ ra sao
Gọi như thế mà chẳng xem sao
Giá có cúp rượu thì đến chơi liền
Đi nhờ một tý thì cứ vênh vênh
Ồ ông Xã thật rõ lôi thôi
Ô tôi năng cụp mà bất năng xoè
Năng dựng đầu hè mà bất năng treo.

Continue reading Gánh lúa

Mẹ ơi, mẹ hãy nói chuyện cùng con.

 

Chúng ta đang ở mùa giáng sinh, mùa của yêu thương, mùa của hòa bình, mùa của những lời chúc tụng mà người ta dành cho nhau những lời chúc an lành, ấm áp và mùa để chúng ta bày tỏ tình yêu, lòng biết ơn, sự mến thương với người thân yêu quý và với đồng loại.

Nhạc giáng sinh đã ngân vang khắp nơi với những cây thông Noen, những hộp quà, những ánh đèn hoa rực rỡ huyền ảo… Tất cả tạo lên một sắc màu không gian huyền diệu, nên mùa giáng sinh cũng là mùa của ước mơ, mùa mà ta muốn những điều ước ấp ủ của mình sẽ trở thành hiện thực.Tôi cũng hòa chung bầu không khí ấm áp đó, vẳng đâu đây nhạc của ca khúc “Mẹ ơi, mẹ hãy nói chuyện cùng con”, một cảm giác trỗi dậy trong tôi, ko rõ là cảm giác gì nhưng thật ấm áp tình thương và hạnh phúc…

Continue reading Mẹ ơi, mẹ hãy nói chuyện cùng con.

Nhìn lại mình!


 

Thử một lần thôi nhìn lại những gì đã qua, từng con đường, từng góc phố, nơi đã đi, nơi đã in dấu chân, những gì đã qua như một giấc mơ. Trong giấc mơ có cô bé lí lắc chạy trên thảm cỏ xanh, tay cầm chùm bóng bay trái tim, trắng có, hồng có, tiếng cười trong vắt… Xa lắm rồi cái thời mộng mơ, xa lắm rồi mơ về một thứ bình yên, một thứ nằm gọn trong bàn tay, một thứ gắn bó với mình, chơi vơi…

Continue reading Nhìn lại mình!

Khi Yêu Thương Chân Thành.

 

Một năm đã qua, một năm chưa đủ để mình trưởng thành, chững chạc, nhưng cũng đủ để mình thấm thía 2 từ Yêu Thương…

Yêu thương chân thành để cảm nhận hết mọi cảm xúc của cuộc sống: có tiếng cười hân hoan và niềm vui hạnh phúc, có những phút giây trải lòng cùng người mình kính yêu, có mất mát, có chia ly, có hờn, có tủi.

Yêu thương chân thành để khi rời xa người ông kính trọng, tự nhủ với lòng mình rằng sẽ không khóc đâu, mình mạnh mẽ lắm, mà sao giọt nước mắt cứ đua nhau lăn dài trên gò má để rồi vỡ òa trong tiếng nấc: Ông ơi…

Continue reading Khi Yêu Thương Chân Thành.

Kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn – bài làm văn của cậu bé lớp 5

 

    Chào các bạn,

    Hôm trước mình đã đăng bài làm văn “Một câu chuyện về lòng nhân hậu” của em trai mình, Nguyễn Đức Long, lúc đang học lớp 4. Hôm nay mình giới thiệu một bài làm khác của Đức Long, lúc học lớp 5, kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn.

    Mến,
    Thủy Y Sinh

 

Trường: Hoàng Lê
Lớp: 5C
Họ và tên: Trần Đức Long

Đề Bài: Kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn

Tôi bước trên con đường quen thuộc. Trời hôm nay thật là đẹp. Trời xanh ngắt không một gợn mây. Ánh nắng vàng rải nhẹ xuống đường khiến tôi nhớ đến Mai biết bao nhiêu.

Người bạn đó không học cùng trường, cũng không học cùng lớp, mà tôi quen trong một trường hợp đặc biệt.

Continue reading Kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn – bài làm văn của cậu bé lớp 5

Một câu chuyện về lòng nhân hậu – Bài văn của em bé lớp 4

    Mình có một cậu em trai ruột, em tên là Trần Đức Long.  Em của mình rất ngoan ngoãn và học giỏi, luôn đứng đầu lớp và có niềm đam mê là học hỏi những điều mới mẻ.

    Dưới đây là một  vài bài văn của em-cậu bé học sinh lớp 4!

    Thủy Y Sinh

Họ và tên:Trần Đức Long
Lớp 4A1
Trường :Hoàng Lê.

Đề bài: Kể một câu chuyện em đã được nghe hoặc được đọc về một người có tấm lòng nhân hậu.

Bài làm:

Hiện nay, ở miền Trung đang có lũ lụt rất lớn đã cướp mất của cải và đất hoa màu.Để chia sẻ với những người dân miền Trung, sau đây , em xin kể một câu chuyện nói về điều đó.  Câu chuyện như sau:

Continue reading Một câu chuyện về lòng nhân hậu – Bài văn của em bé lớp 4

Hồi kí những ngày tân binh.

(Mình viết hồi kí vào dịp tháng 6 vừa rồi)

Lúc này đây,khi mà các sĩ tử đang háo hức chuẩn bị cho kì thi đại học sắp đến gần , thì mình ngồi nhớ lại những kỉ niệm cách đây 5 năm về trước,,,,Năm đó ,mình làm rất nhiều hồ sơ thi đại học nhưng cuối cùng mình đã chọn Học viện Kĩ Thuật Quân Sự.Thi đại học,mình nhận được nhiều lời khuyên từ phía gia đình rằng :con gái ko nên thi quân sự,hay con gái ko hợp với kĩ thuật…chẳng hiểu sao lúc đó mình đã bỏ qua tất cả các lời tư vấn.

Mình biết HVKTQS đơn giản là qua các cuộc thi rô bô con,và trong các cuốn sách luyện thi đại học.Trong các bộ đề thi đại học, mình rất thích những đề toán, lý ,hóa của HVKTQS,đại học Bách Khoa,hay đại học Khoa Học Tự Nhiên ,đại học  Ngoại Thương, có lẽ là vì nó vừa đủ phù hợp với năng lực của mình.Mình đơn thuần nghĩ HVKTQS là 1 trường đại học kĩ thuật có danh tiếng ,chỉ đơn giản vậy thôi.

Continue reading Hồi kí những ngày tân binh.

Thời Gian !

 

Cầm bút lên và viết một điều gì đó, để trải lòng…Thời Gian.

Thời gian đã qua, thời gian không quay trở lại, nếu cho mình một cơ hội, có lẽ mình vẫn chọn con đường mình đã đi, dù có sai lầm, có nước mắt nhưng vẫn không thiếu những nụ cười.

Con đường mình được gặp nguời mình yêu, người yêu mình, con đường có nắng vàng để người ấy khẽ khàng đặt lên tóc mình chiếc mũ xinh xinh, con đường có mùa đông giá rét để người ấy kéo tay áo cho mình khỏi lạnh, con đường người ấy cùng mình đi qua… Những kí ức vụn, xâu chuỗi lại thành kỉ niệm lớn, không nhớ nhưng cũng không quên, chỉ là nằm im trong trái tim mình, nhìn lại và mỉm cười.

Continue reading Thời Gian !

Tuyệt tác thiên nhiên – Hang Động Sơn Đoòng

 

Mời các bạn khám phá Sơn Đoòng, tỉnh Quảng Bình, hang động mới được khám phá của Việt Nam và là hang động lớn nhất thê giới, qua những hình ảnh kỳ thú do Đoàn Thám Hiểm Sơn Đoòng của Hoàng Gia Anh chụp.

Xin các bạn click vào ảnh dưới đây để xem và downlooad PPS.

Chúc Vườn Chuối một ngày tươi sáng,

Thủy Y Sinh
 

Con Yêu Mẹ!

 

Sớm, con không muốn tỉnh dậy, con muốn chìm đắm trong cơn mơ, …

Mỏi mệt quá, nặng nề quá, con muốn về với mẹ, con muốn được chở che…Chỉ là đứa trẻ trong vòng tay mẹ,

Con nguyện ước mình không lớn lên, con nguyện ước mỗi sáng người con nhìn thấy đầu tiên là mẹ, để mẹ nựng nịu con, để mẹ vuốt tóc con, để mẹ chuẩn bị đồ ăn sáng cho con, để mẹ cười với con: con chưa dậy à? Mẹ, mẹ ơi…

Continue reading Con Yêu Mẹ!

Ý chí con người

 
“Capacity is a state of mind”
How much we can do depends on how much we think we can do. When you really believe you can do more, your mind thinks creatively and shows you the way.

David J. Schwartz

 

“Năng lực là một trạng thái của ý chí”
Chúng ta làm được bao nhiêu tuỳ thuộc vào việc chúng ta nghĩ chúng ta có thể làm được bao nhiêu. Khi bạn thật sự tin rằng bạn có thể làm nhiều hơn, ý chí của bạn sẽ suy nghĩ sáng tạo và chỉ đường cho bạn.

Helen Biomedial dịch

Lời ru cho con

 

Ngồi nghe biển hát rì rào

Như lời ru từ thuở ấu thơ

Nghe lời mẹ hát mơ màng con say…

Mỗi khi nhắc đến một bộ phim và một bài hát về Mẹ, hẳn ít ai không nhớ đến bài hát “Lời ru cho con” – nhạc phim trong bộ phim “Của để dành”. Được sản xuất từ năm 1999, diễn xuất tuyệt vời của diễn viên Hoàng Yến trong vai bà Vi – một người mẹ hiền hậu và bao dung hết mực vẫn gây xúc động cho người xem mỗi lần nhắc lại.

Người mẹ dù lúc nào, dù ở nơi đâu cũng đều dành cho con một tình yêu như thế, tảo tần, thương yêu và không quản hy sinh. Nhưng không phải lúc nào các con cũng nhớ hết được công ơn của mẹ… Cuộc sống hiện đại gấp gáp quá, con là “Của để dành” của mẹ, nhưng của để dành cũng có thể mất mát và tản mác đi khắp mọi miền đất nước trong việc mưu sinh, mưu cầu hạnh phúc của riêng mình. Để rồi đến khi tóc mẹ pha màu thời gian, bóng dáng mẹ ngày càng gầy yếu dù đôi môi mẹ vẫn nở nụ cười…, con mới thấy lòng đau nhói một nỗi xót xa.

Continue reading Lời ru cho con

Slideshow Công Ơn Cha Mẹ

 

TĐH: Mời các bạn xem slideshow Công Ơn Cha Mẹ của bạn đọc ĐCN, Nguyễn Thị Thủy, nữ quân nhân, sinh viên năm thứ 6 (năm cuối) tại Học Viện Kĩ Thuật Quân Sự, chuyên ngành điện tử y sinh (Biomedical Electronics). Thủy mới làm slideshow này cho mùa Vu Lan.

Cảm ơn Thủy. Và welcome into vườn chuối.

Các bạn click vào ảnh dưới đây để xem và download.