Các bài đăng bởi mattaxuanlanh

Giữ em đi học

Chào các bạn,

Mình có việc đến Buôn Làng Vụ Bổn, cách Buôn Làng mình khoảng năm mươi cây số. Ở Buôn Làng Vụ Bổn có sắc tộc Sêđăng và sắc tộc Vân Kiều, trong số học sinh Lưu trú sắc tộc mình nhớ hai chị em của em Nghiệp sắc tộc Vân Kiều người Vụ Bổn.

Em Nghiệp và em Môxalý hai chị em ruột, sắc tộc Vân Kiều ở với mình được ba năm. Sau một năm em Nghiệp học xong lớp Mười hai, em Môxalý mới học hết lớp Hai, nhưng khi em Nghiệp về em Môxalý cũng đòi về theo, mình khuyên kiểu gì cũng không được, em Môxalý nói ở đây mình nhớ mẹ lắm! Continue reading Giữ em đi học

Đến chơi lúc nửa đêm

Chào các bạn,

Sáng thứ Hai sau khi các em đi học khoảng mười lăm phút, mình nghe tiếng gọi của cô giáo Hạnh ở sát nhà Lưu trú cùng chung một bức tường. Ra mở cổng, vừa đi mình vừa nghĩ chắc cô giáo Hạnh gọi để đưa hóa đơn thanh toán tiền điện, vì hôm đó cũng đúng ngày hai mươi là ngày thu tiền điện mỗi tháng theo qui định ở xã.

Nhưng ra đến cổng cô giáo Hạnh không chỉ đưa hóa đơn thanh toán tiền điện, còn cho mình biết tối hôm qua không biết em học sinh nào đã hẹn bạn đến chơi, hơn mười hai giờ đêm mới mở cổng chạy xe máy về. Continue reading Đến chơi lúc nửa đêm

Chỉ vì cái đầu mình không kịp mở ra

Chào các bạn,

Thường sau dùng cơm trưa mình về phòng và để cửa phòng làm việc khoảng ba mươi phút sau mới đóng cửa để nghỉ trưa. Mình cố ý để như vậy để các em cần thưa trình cũng như xin các phép buổi chiều chẳng hạn như đi học thêm, đi photo tài liệu hoặc xin thuốc đau bệnh…

Hôm đó trước Hiến chương nhà giáo một ngày, sau khi mình đóng cửa phòng chuẩn bị nghỉ trưa, nghe tiếng gõ cửa mình mở cửa và thấy em Yoang cùng với em Hương là hai em trưởng phó nhà. Mình hỏi hai em có chuyện gì? Continue reading Chỉ vì cái đầu mình không kịp mở ra

Chưa dám yêu

Chào các bạn,

Mình đến trước sân nhà mẹ Thoại vẫn tưởng đến lầm nhà, vì trước sân có ba chiếc xe máy dựng ở đó. Cũng vừa lúc sáu thanh niên trong nhà mẹ Thoại đi ra lên xe về, trong sáu thanh niên mình chỉ biết một người, em trai út của bố Trương, còn năm người kia rất lạ! Tiễn sáu thanh niên trong nhà ra sân là một cô gái khá xinh, lúc vào nhà mình mới biết đó là người con gái thứ ba của mẹ Thoại.

Đến thăm nhà không báo trước nên không có mẹ Thoại ở nhà, và em Thul người con gái thứ ba của mẹ Thoại nói chuyện với mình. Continue reading Chưa dám yêu

Nói sự thật

Chào các bạn,

Trong khi lục tìm cuốn Kinh thánh trọn bộ, mình tìm được chiếc gương soi to khá đẹp, có thể để bàn hoặc treo tường. Mình lấy giấy gói lại và mang ra phía sân sau nơi mẹ Hreng cùng với mẹ E đang quét dọn. Mình hỏi mẹ Hreng có muốn lấy chiếc gương này về soi không, mình cho. Mẹ Hreng ngẩng lên cười và lắc đầu lia lịa.

Mình thắc mắc sao mẹ Hreng lại lắc đầu không muốn lấy gương soi. Sau nhớ lại mẹ Hreng thường kể cho mình nghe ngày còn con gái, mẹ Hreng xấu đến nỗi gia đình sợ mẹ Hreng không lấy chồng được! Có lẽ vì vậy mà mẹ Hreng không muốn soi gương nên không lấy? Mình tháo giấy gói ra để lộ chiếc gương xinh và nói với mẹ E: Continue reading Nói sự thật

Chuyện gia đình

Chào các bạn,

Buổi chiều dần tắt nắng, mình đang đi gần đến nhà văn hóa cộng đồng thôn Tư, nghe tiếng ồn ào từ gia đình bố mẹ Hie ở gần đó vọng ra, mình nghĩ chắc lại tụ tập uống rượu, vì mùa này gần như anh em Buôn Làng đã thu hoạch xong lúa gạo, trời cũng đã bắt đầu vào mùa khô nắng nên đa số nhà nào cũng có người đi bẫy chuột và như vậy có mồi để các bố, các anh nhậu.

Về ở Buôn Làng một thời gian ngắn, mình mới biết xã Ea Yiêng nơi Buôn Làng mình ở là xã nghèo nhất Đăklăk. Đến khi ở hơn hai năm, mình biết thêm xã Ea Yiêng còn có một tên gọi rất hoành tráng: “Thành phố Rượu”. Cho nên bây giờ mình không lạ khi thấy rượu tràn lan mọi nhà, từ hừng đông cho đến chiều tà nữa! Continue reading Chuyện gia đình

Chọn con đường có nhiều bình an

Chào các bạn,

Mình biết bố Joa từ lần bố Joa đến gặp mình ở nhà Lưu trú để xin cho em Yoang con gái thứ hai vào nhà Lưu trú học. Mình đã phân vân không biết bố Joa người đồng bào sắc tộc thiểu số hay người Kinh. Vì nếu người Kinh mình sẽ không nhận.

Bởi ngay từ khi mới về nhận nhà Lưu trú mình đã qui định: Nhà Lưu trú chỉ dành riêng cho các em nữ học sinh sắc tộc thiểu số và mình muốn qui định đó trở thành truyền thống của nhà Lưu trú.
Continue reading Chọn con đường có nhiều bình an

Nhớ thầy cô

Chào các bạn,

Điểm lại từ ngày mình vào học Mẫu giáo cho đến lúc trưởng thành ra trường, mình đã mang ơn rất nhiều thầy cô giáo trong quá trình dạy dỗ mình nên người. Và trong số những thầy cô giáo mình nhớ nhất cô Hoa và thầy Đặng.

Cô Hoa, cô giáo lớp Mẫu giáo của mình. Hình ảnh sâu đậm cô Hoa để lại trong ký ức tuổi thơ của mình là hình ảnh một cô giáo trẻ, lúc nào cô Hoa cũng đến lớp rất đẹp trong bộ áo dài và một tấm lòng tận tụy yêu thương học trò. Continue reading Nhớ thầy cô

Chữa uốn ván

Chào các bạn,

Chiều Chúa nhật mình ra đến cổng, gặp mẹ Celi đưa em Mac đến xin gặp Yăh. Mình quay trở lại vào nhà, lúc này mới để ý bàn chân phải của em Mac được băng một miếng vải đen và chân em Mac đi hơi cà nhắc một chút.

Thấy chân em Mac được băng nên nghĩ có lẽ mẹ Celi dẫn em Mac đến xin thuốc đau chân. Vào nhà, trong khi ngồi vào ghế, mình hỏi em Mac con thứ mấy của bố mẹ Celi và đang học lớp mấy. Được mẹ Celi cho biết em Mac con thứ tư, năm nay mười lăm tuổi đang học lớp Bảy. Continue reading Chữa uốn ván

Chữa bệnh kiểu Sêđăng

Chào các bạn,

Mình chứng kiến hai em học sinh Lưu trú của mình chữa bệnh cho nhau theo cách dân dã của các em, mình không biết phải nói sao nữa!

Hôm đó, còn mười phút nữa mới đến giờ chuông cho các em nghỉ trưa dậy, mình đến bên cửa sổ để lấy chuông. Vì chưa đến giờ nên mình đứng lại ở cửa sổ nhìn ra đám vườn phía trước và ngạc nhiên khi thấy hai em học sinh lớp Mười: Em Việc và em Sun đang ngồi chụm đầu vào nhau dưới bóng cây sakê đối diện với cửa sổ mình đang đứng. Mình thắc mắc tại sao hai em không nghỉ trưa để chiều đi học thêm khỏi ngủ gật trong lớp. Thắc mắc như vậy nên mình đi ra. Continue reading Chữa bệnh kiểu Sêđăng