Các bài đăng bởi ducduoc

Cảm nghĩ khi ở lầu sông

Lên lầu mình, ngắm trăng không,
Trời in đáy nước, trăng lồng bóng khơi.
Hỡi người cùng ngắm trăng ơi,
Cảnh xưa còn đó, người nơi nao rồi?

Đinh Đức Dược dịch

Nguyên văn:

Giang lâu hữu cảm

Độc thượng giang lâu tứ tiểu nhiên
Nguyệt quang như thủy thủy như thiên
Đồng lai ngoạn nguyệt nhân hà tại
Phong cảnh y hi tự tích niên

Triệu Hổ

Dịch nghĩa:

Cảm nghĩ khi ở lầu sông

Một mình lên lầu trên sông lòng buồn man mác
Trăng sáng như nước, nước trong như trời
Người cùng ngắm trăng với ta nay đâu rồi?
Phong cảnh nầy vẫn y như năm trước

Chùm Thơ Điếu Hai Cây Lộc Vừng

1

Mười mấy năm nuôi tạo cặp vừng,
Uốn cành, vặt lá để chào xuân.
Song hình nghinh bái đôi phu phụ,
Độc thế tung hoành một tướng quân.
Rút ruột thổi hồn vì tác phẩm,
Kỳ công trau dáng bởi con cưng.
Ai ngờ! đạo chích cao tay quá
Phù phép – đêm vào bợ khỏe tưng.

2

Sáng bước ra nhìn đứng chửng hưng
Lấy gì tết đến đón chào xuân!
Phải nghiêng, trái ngửa trơ hai chậu,
Dưới có, trên không khuyết cặp vừng!
Cảnh thế tạo nhìn chưa thỏa mắt
Dấu gầy lui tới đã mòn chân.
Thôi rồi! như mất người yêu dấu.
Khoảng trống mơ màng… giọt lệ rưng

3

Lũ nhác- biếng làm lại giỏi bưng,
Nên chi ông mất cặp cây vừng!
Đôi vừng khách trả mười hai triệu,
Mấy triệu! Ông xin…mỗi một đừng.
Người tính của tiền đem tủ cất
Ông chơi hoa kiểng để sân chưng.
E hèm! Ông nghĩ phường dơi, chuột
Rồi cũng có ngày… bị nứt lưng.
.


.

Đinh Đức Dược

Chiều Quê


.

Xuyên mây vệt ráng muộn màng
Bóng chiều như trải thảm vàng cảnh quê

Bầy cò mở hội ngọn tre
Tan trường đàn bướm bay về ngõ thôn

Đa sồi vỗ lá hàn ôn
Mi trinh nữ khép hoàng hôn tím dần

Từng chùm nóc mái khói lâng,
Uốn mình làm kiếp phù vân hải hồ

No oằn sóng lúa nhấp nhô
Chuông chùa ngân dẫn nam mô… ta bà…

Ru em bé hát ơi à
Mắt ai trăng khuyết luống cà – lọ lem

Chiều quê một mối tình câm
Hồn quê không khoá mãi cầm chân ta…

.

Đinh Đức Dược

Hạt Nắng Cho Em


.

Xin là hạt nắng ngu ngơ
Chiều xuân lịm ngọt đậu bờ môi em
Đông hanh vắt sợi qua rèm
Chải thơm xanh mái tóc mềm hong se
Chắt chiu từng hạt phấn hè
Điểm trang đôi má còn e ửng hồng
Thu nghiêng bảy sắc cầu vồng
Thả hồn tắm giếng mắt trong em nhìn

Đinh Đức Dược

Xích Bích Vịnh – La Quán Trung

Chào các bạn,

La Quán Trung đương thời chắc là người hiền triết và văn chương kiệt xuất, nên đã để lại bộ Tam Quốc Chí cho đến nay thiên hạ vẫn còn gối đầu giường. Tác giả sau khi hoàn thành Tam Quốc Chí lại (khóa trái) bằng bài thơ Xích Bích Vịnh.

Có lẽ ông muốn để thông điệp cho người đời sau hãy chiêm nghiệm sự thị phi, được mất của cuộc đời.

Ở Việt Nam ta cụ Nguyễn cũng vậy, sau khi hoàn thành truyện Kiều, cụ đã (khóa trái) bằng mấy câu thơ:

    Thiện căn ở tại lòng ta,
    Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài.
    Lời quê chép nhặt dông dài
    Mua vui cũng được một vài trống canh.

Xích Bích Vịnh, mình đọc thấy hay, thích nên dịch để tỏ lòng cảm kích đối với người xưa.

Vịnh Xích Bích

Sông Trường cuồn cuộn về đông
Sóng vùi gió cuốn anh hùng tiêu tan!
Được thua rồi cũng phai tàn
Núi xanh năm tháng chiều vàng còn đây.
Ngư, Tiều đầu bạc sông này
Quen chơi trăng gió đêm ngày xuân thu.
Gặp nhau mừng rượu một bầu
Chuyện đời nhiều, ít cũng âu trận cười.

Đinh Đức Dược dịch

Nguyên văn:

Xích Bích Vịnh

Cổn cổn Trường Giang đông thệ thủy
Lãng ba đào tận anh hùng
Thị phi thành bại chuyển đầu không.
Thanh sơn y cựu tại
Kỹ độ tịch chiếu hồng.
Bạch phát Ngư, Tiều giang chữ thượng
Quán khan thu nguyệt, xuân phong
Nhứt hồ trược tửu hỉ tương phùng
Thế gian đa thiểu sự
Đô phó tiếu đàm phong.

Dịch nghĩa:

Sông Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông
Sóng dập, gió vùi chôn hết anh hùng
Chuyện phải quấy, được thua cuối cùng chỉ là con số không
Chỉ núi xanh vẫn y cũ
Năm tháng ánh trời chiều chiếu đỏ.
Hai mái đầu bạc Tiều phu và Ngư phủ tren bến sông
Đã quen với trăng mùa thu, gió mùa xuân
Một bầu rượu đục mừng nhau mỗi khi gặp
Ít nhiều chuyện thế gian
Đều dồn cho một trận cười.

Hàn Sĩ Mãi Gia


Tự thán niên lai khắc cốt bần
Ngô gia kim dĩ thuộc đông lân
Ân cần kí ngữ viên trung liễu
Tha nhật tương phùng thị lộ nhân.

(Lí Bạch)

Dịch thơ thất ngôn:

THẦY NGHÈO BÁN NHÀ

Năm sao khốn khó thế trời ơi!
Nhà của ta nay đã của người
Thủ thỉ đôi lời cùng khóm liễu
Mai này gặp lại khách đường thôi.

Dịch thơ lục bát:

THẦY NGHÈO BÁN NHÀ

Năm sao khốn khó đủ bề
Nhà ta nay đã thuộc về xóm đông
Gởi lòng khóm liễu cảm thông
Mai này có gặp như trông khách đường

Đinh Đức Dược

Quá tửu gia – Vương Tích

Các bạn thân mến!

Các bạn của Đọt Chuối Non vốn đã quen biết anh Đinh Đức Dược với giọng lục bát trẻ quá đôi mươi. Anh cũng là người tinh thông Hán tự và thường lặn lội đi về với thơ văn cổ.
Hiện anh đã có một tập dich Thiên gia thi khá đầy đặn. Quí cái công phu và cái sở học của anh nên Tấn Ái xin lần lượt giới thiệu với bạn đọc, và chờ góp ý của người đọc tri âm để tập dịch thêm phần hoàn thiện.

QUÁ TỬU GIA
Vương Tích

Thử nhựt trường hôn ẩm
Phi quan dưỡng tánh linh
Nhãn khan nhân tận túy
Hà nhẫn độc vi tinh

Dich thơ:

QUA QUÁN RƯỢU

Thôi thì cứ uống cho say
Đã đành dưỡng tính cũng hay ở đời
Thế nhân say hết cả rồi
Lẽ nào ta vẫn đơn côi tỉnh hoài.

Đinh Đức Dược

Mưa Thu

Thu về thả gió heo may

Ta về nắm thả bàn tay võ vàng

Thôi rồi trót lỡ đa mang

Phấn hương chi để bẽ bàng bướm hoa

Men nồng hát bản tình ca

Ngoài kia tiếng nhạc mưa sa đệm cùng

Để tim ta bớt lạnh lùng

Xây em ngôi mộ bập bùng lửa yêu!

Đinh Đức Dược

Hoa Dủ Dẻ

Kính tặng mẹ tròn 80 tuổi.


Về ngồi bên bếp chiều nay

Nghe hương dủ dẻ cuối ngày, nao nao.

Dẫu không sắc thắm huệ đào

Hồn quê dung dị lắng màu thời gian

Đời như dây bí trên giàn

Nuôi bầy con mọn thân tàn chỏng chơ!

Từ trong đôi mắt khô mờ

Lặng nhìn

– Thấu cả bến bờ gian truân

Đói nghèo bầu sữa dẫu lưng

Hòa ca dao mớm nuôi từng mụn con

Làm sao đo được vai mòn?

Lấy gì đong nỗi thương con dạt dời!

Mẹ là hoa dẻ mẹ ơi

Để cho con cả cuộc đời- ngát hương!

Đinh Đức Dược

Trước Tượng Nữ Thần Khuyết Tật


Hỡi pho tượng để muôn đời chiêm ngưỡng
Từ ngàn xưa nàng tuyệt thế giai nhân
Hay nỗi lòng người nghệ sĩ bâng khuâng
Đã đánh cắp bớt phần thân vô giá?
Cảm ơn người với thân trần để lõa
Vẫn tinh khôi trang trọng cao vời
Lặng lẽ chi sao không nở nụ cười
Mà kiêu hãnh trái tim ngời nhân thế!
Giữa thanh thiên người không hề e lệ
Vẫn từ tâm như Thánh nữ Đồng Trinh
Đứng trước nàng dù không thuộc câu kinh
Xin lẩm nhẩm tôn vinh người thiên cổ!

* Pho tượng nữ thần khuyết tật ở cổ viện Chăm Đà Nẵng

Đinh Đức Dược

Viếng Nghĩa Trang Trường Sơn

truongson2

Nghĩa trang Trường Sơn chiều hè tôi đến
Màu gió Lào sao quá tịch liêu?
Đứng lặng người trước áng hương thiêng
Vòng hoa viếng hạt mưa viền tràng hạt.

Nén nhang trầm biết làm sao cho khắp
Giữa bạt ngàn bia mộ gần xa?
Lòng gửi theo hương khói la đà
Xin mượn gió chia đều từng nấm vắng.

Dầu không về nhưng là người chiến thắng
Nơi yên nằm hoa nở ngát rừng xanh
Đã thành nhân đâu cần tên họ
Đồng đội chan hòa- liệt sĩ vô danh.
nến nghia trang LS Tr Son
Đất nước nghiêng mình tri ân các anh
Cây lá nghiêng cành che từng nám mộ
Rừng Trường Sơn ngàn phương lộng gió
Như âm vang hát khúc quân hành.

Tôi chợt nghĩ về những túp lều tranh
Bao mẹ cõi còm ngọn đèn hiu hắt
Mỗi mòn trông con đục khô tròng mắt
Anh có về dù lãng đáng trong mơ?

Tên tuổi các anh đã kết thành thơ
Xương máu các anh thắm màu cờ đỏ
Sống mãi ngàn năm chiến binh chân đất
Chắp đôi cánh thần cho Tổ Quốc bay lên!

Đinh Đức Dược

Chiều Mỹ Sơn

my son

Dấu xưa cảnh cũ vẫn còn đây
Nức nở lòng ai hay gió lay
Rả vách buồn thân men xám đổ
Lìa cành tủi phận lá khô bay
Oai hùng mấy thuở người đi biệt
Thất thế một thời tháp ngủ say
Ngơ ngáo hồn về đâu cố quận
Nghìn năm man mác nước non này!

Đinh Đức Dược

1995

Nhị cú tam niên đắc

Thơm ngâu chỉ để ngon trà
Em trang điểm mấy cũng là cho anh.
pair
Xuân buồn vì thiếu hoàng mai
Thơ nồng vắng bạn lấy ai tạc thù!

Phì phà khói thuốc phù vân
Ngụm cà fê đắng, oán ân quên rồi.

Nghêu ngao đánh mất ưu phiền
Cà tàng ngộ được bạn hiền từ tâm.

Quê hương là chùm khế chua
Đội ra chợ bán không mua… đội về!

Tài hoa đi với phong trần
Đắng cay nếm đủ nợ nần còn dư.

Cái cò lặn lội bờ sông
Mà nuôi cái hạt…lông bông suốt ngày.

Đinh Đức Dược

Hồn Quê

canhcotrang

.

HỒN QUÊ

Tơ trời buông tím hoàng hôn
Cánh cò bay lẻ đường thôn ai về
Trăng vàng rụng đẫm vườn quê
Lời ca ai vắt qua hè đợi nhau?

.

NGỎ

Áo em vấy mực bên tà
Hay vờ trang điểm gọi là làm duyên?
Cho anh xin một… đồng tiền
Làm hành trang để vào miền tương tư!

em

.

.

BÓNG TÌNH

Nụ hồng lấp liếng rẽ đôi
Trùng dương dậy sóng… giết tôi còn gì
Để tim thoi thóp lỗi thì
Tình dâng dậy sóng tràn li… vỡ òa.

Đinh Đức Dược

Thăm Lăng Khải Định

khải định lăngĐây chốn yên nằm đấng đế vương
Đền đài lộng lẫy ánh hoa cương
Non bao nước bọc pha linh khí
Ngọc dát vàng tô lẫn máu xương.
Một thuở uy quyền bao ước vọng,
Ngàn năm phước ấm mấy tang thương?
Thinh không ướm hỏi con trời tiếng
Có tiếc ngai vàng ở cõi dương?

Đinh Đức Dược

Người Đi Tìm Mộ Liệt Sĩ

mo Kính tặng hương hồn hai anh.

Nén hương chiêu niệm bồi hồi
Cho người nằm xuống bên đồi năm xưa
Chiều nay đạn chẳng làm mưa
Bom thôi làm bão, sao chưa thấy về?
Rau rừng còn hái bờ khe
Hay vì cơn sốt tái tê hạ hành?
Nguội rồi khói lửa chiến tranh
Mõi mòn mẹ khóc tàn canh một mình!
Còn chăng nửa mảnh thư tình
Của người yêu đợi hòa bình cưới nhau?
Đâu rồi trong khuất ngàn lau
“ Nắm xương vô định” bạc màu thời gian?
mồ Đâu rồi trong cõi hồng mang
Đơn sơ nắm đất vội vàng?
Đã quên!
Thân trai nợ trả ân đền
Sa trường áo lính làm mền bọc thây.
Lạnh nồng rể cỏ , hương cây.
Chẳng bao giờ nữa có ngày đoàn viên.
Lòng thành khấn nén hương thiêng
Nguyện cầu an giấc thâm miên cõi hằng!

Đinh Đức Dược

Gửi Bạn Kim

Faifo_hotel
GỬI BẠN KIM

    (hướng dẫn viên du lịch phố cổ Hội An)

Hỏi thăm người ở dưới “fai fo”

Có mạnh khỏe thường để “xí lô”

Đón sớm “mét xì” chào mấy ả,

Đưa chiều “cống hỉ” chúc bao cô?

Thanh lâu họ Mã dù trơ tráo

Khách sạn chàng Kim chớ bí bô.

Bằng hữu bấy chầy hương rượu nhạt

Hẹn ngày thăm phố chúc nhau – Dô!

Đinh Đức Dược

Hội An Chiều Ghé Lại

EM BÉ BÁN KEM

bankem
Đi về
níu lệch thùng kem
Chòng chành, như tuổi thơ em…
dãi dầu
Bát cơm manh áo cơ cầu
Tháng ngày chở nỗi lo âu
rao mời!

HỘI AN CHIỀU GHÉ LẠI chua cau

Diễm xưa chừ để nhớ thương
Fai Fo phố cũ vẫn hương cao lầu
Lẫy yêu mắng khỉ chùa cầu
Chè mơ An Hội, phép màu miếu Ông
Thôi rồi! Sáo đã sang sông
Khỉ còn ngồi đó, người không có người!

Đinh Đức Dược

Quỳnh

Quynh
Lắc lư cổ hạc ngẩng nhìn

Nứt bàn tay mẹ chút tình đêm nay

Rùng mình cánh tỏa hương bay

Một canh thôi cũng ngất ngây với đời

Có bao giờ thấy sắc trời

Nửa khuya như đã chịu lời nước non!

QUỲNH NỞ ĐÊM MƯA

Qua đêm

mưa gió tơi bời

Lặng nhìn

thương một mảnh đời phù vân
quynh2
Âm thầm

Quỳnh nở ngoài sân

Trở trăn ai biết

mấy lần quặn đau?

Tàn canh

hương phấn nhạt nhàu

Xác không hồn

để… trắng màu tang thương.

Đinh Đức Dược