Các bài đăng bởi Trần Đình Hoành

I am an attorney in the Washington DC area, having graduated with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn. I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC. I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam. I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law. I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam. In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship. Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam. I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN. I study and teach the Bible and Buddhism. I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism. I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries. In October 2011 Phu Nu Publishing House in Hanoi published my book "Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống). In December 2013 Phu Nu Publishing House published my book "10 Core Values for Success". I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.
lynch-mob

Những điều thiên hạ làm

Chào các bạn,

Những điều mình nói với các bạn, và nếu các bạn thực hành như nhiều bạn đã làm, các bạn sẽ thấy hiệu quả tốt cho đời mình, nhưng thực ra chẳng có gì mới lạ — mình nghe các điều đó từ hồi bé xíu từ mẹ mình, nghe trong nhà thờ, nghe trong nhà chùa. Và có lẽ đa số các bạn cũng đã nghe đâu đó.

Nói chung là chúng ta chẳng viết gì và nghe gì mới lạ.

Nhưng tại sao chúng ta vẫn nói và phản ứng như đây là những điều mới lạ? Đọc tiếp

grits

Nhạy cảm

Chào các bạn,

Hôm nay khi mình đang biên tập các đoạn dịch UNLCOS và loay hoay tìm các từ tiếng Việt chính xác nhất và phù hợp ngữ cảnh của UNLOS nhất để dịch, thì bà xã mình hỏi: “You viết gì đó?” Mình trả lời: “Dịch UNLOCS chứ còn gì nữa. Việc này tốn gần hết thời gian của ‘me’”. (Mình và bà xã xưng hô là you và me/I). Và mình nghĩ thầm: Sao bà này hỏi kỳ vậy ta, mình ngồi trên ghế sát ghế bà xã, mà lại không biết mình đang viết gì sao mà còn hỏi?”

Và mình tiếp tục làm việc tiếp. Đọc tiếp

Too-Much-Stress

Tin xấu

Chào các bạn,

Tin xấu là các thông tin làm mình không vui. Và nếu các bạn để ý, thì có lẽ mỗi ngày, từ các nguồn thông tin khác nhau, chúng ta nhận tin xấu nhiều hơn tin tốt—Trung quốc đánh đập ngư dân ta, huyện xã nào đó ức hiếp dân, học sinh nào đó hành hung cô giáo…

Chẳng phải vì chúng ta có nhiều chuyện xấu hơn chuyện tốt, nhưng vì bản chất thông tin là mọi chuyện xấu đều có thể là tin nhiều người thích đọc, và chuyện tốt thì thường chẳng có gì đáng nói, như là: anh này chẳng đánh vợ bao giờ, chị này nấu ăn 3 năm nay mà cơm không cháy, cậu này ngày nào cũng lau nhà, cô này không bao giờ trốn học… Các chuyện như vậy đều là tin tốt, nhưng nếu làm báo hay TV mà hàng ngày phát các tin tốt này thì chắc là sẽ sập tiệm sớm. Đọc tiếp

missed opportunity

Đợi các sự kiện xảy ra theo ý mình

Chào các bạn,

Chúng ta thường xuyên có những tính toán về chuyện đời của mình, như là nộp đơn xin học bổng, nộp đơn tìm việc mới, nghiên cứu mở một cửa tiệm… Và đương nhiên là mỗi lần tính toán như thế cho một chuyện, ta ngồi đợi kết quả của chuyện đó, như là nộp đơn xin học bổng thì đợi học bổng.

Đó là việc đương nhiên. Nhưng cũng có một việc đương nhiên khác là, vì chờ đợi một việc ta lại không thấy được những cơ hội khác đang đến. Tức là, vì ta quá dính mắc với điều ta chờ đợi, cứ nhìn chầm chập vào nó, mà không thấy được gì khác. Ví dụ, ta ngồi đợi học bổng du học, và một công ty nào đó mời ta sang làm việc với họ và ta không nhận lời mời, vì ta đang chờ đợi trả lời về học bổng. Đọc tiếp

Reach-stars

Năng lực vô giới hạn của chúng ta

Chào các bạn,

Rất nhiều người nói năng lực của con người hầu như vô giới hạn. Và người ta khuyến khích nhau “reach for the stars” (với đến những vì sao). Và điều đó rất đúng.

Chỉ có một điều thực sự giới hạn khả năng của chúng ta là chính cái đầu của chúng ta. Nếu ta nói ta chỉ có thể đạt được đến mức A thì mức A là mức cao nhất ta có thể đến. Nếu ta nói ta có thể đạt được 100 lần A thì đó là mức ta có thể đạt đến. Và A là bất kỳ điều gì bạn muốn nó là: mức kinh doanh, mức dạy học, mức làm nông, mức làm chính trị, mức làm tôn giáo, mức làm từ thiện… Đọc tiếp

ĐCN_BuonHang

Những điều kỳ diệu với chúng ta

Chào các bạn,

Các bạn trong cộng đồng ĐCN phần đông là giỏi hơn và thành công hơn các bạn bên ngoài, hay nói cách khác là trên trung bình. Lý do tại sao thì mình không biết. Có lẽ vì mình viết các bài về những đề tài tâm linh hóc búa một cách giản dị thu hút tầng lớp trên trung bình. Nhưng nói sâu hơn, thì đó là cơ duyên đưa mọi người đến với nhau và mình chẳng có credit (phần công cán) nào trong đó hết. Hoặc nói sâu cách khác, thì Chúa đưa tất cả đến với nhau và mình không có công cán gì trong đó hết. Đọc tiếp

from  sorrow to joy

Chuyển hóa cuộc đời

Chào các bạn,

Chúng ta thường nghe “chuyển hóa cuộc đời” và ta hiểu rằng đó có nghĩa là “làm cho cuộc đời này đẹp hơn”, và ta nghĩ đến hình ảnh của một người xây đường, xây nhà, và chuyển hóa trái tim cho mọi người trên thế giới để cuộc đời đẹp hơn.

Nghĩ vậy cũng được, nhưng đó là nghĩa phụ. Nghĩa chính thì khác.

Nếu cả hai tuần nay bạn bị bệnh sắp hấp hối, không ăn không ngủ gì, sức lực biến mất, đầu óc thì thờ thẫn lờ đờ, không còn thiết sống, nhà quàn đang chờ bạn, vì bạn vừa được tin nàng phải đi lấy chồng. Nhưng chiều nay nàng đến thăm, báo cho bạn biết nàng đã cương quyết nói với bố mẹ nàng không lấy chồng, vì nàng chỉ yêu có bạn thôi, và nàng thà chết chứ không thể bị ép buộc lấy chồng ngoài ý muốn. Bạn nghe xong bỗng nhiên hồi phục và mạnh mẽ, yêu đời, đánh răng rửa mặt, thay đồ, bước chân sáo nhún nhảy, mời nàng đi ăn vì cả hai tuần nay không ăn gì, đói bụng quá. Đọc tiếp

Good-Morning-Vietnam-robin-williams

“Mr. Good Morning, Vietnam” qua đời

Chào các bạn,

Robin Williams, diễn viên hài số một của nước Mỹ và người được dân Mỹ rất thương mến, vừa qua đời hôm nay (Aug. 13, 2014), do tự tử, vào tuổi 63. Robin đã bị bệnh trầm cảm mấy năm nay.

Good Morning Vietnam là phim hài 1987 do Robin Wiliams đóng vai chính — Adrien Cronauer, một DJ cho Armed Forces Radio Service, đài phát thanh của quân đội Mỹ ở Sài Gòn. Adrien từ Crete đến Sài Gòn năm 1965 để nhận chức DJ. Adrien thích một cô bé tên Trinh, biết cô bé học tiếng Anh, Adrien hối lộ thầy dạy tiếng Anh để vào lớp dạy thế. Adrien và Trinh yêu nhau, nhưng Tuấn, em trai của Trinh, là Việt Cộng, đặt bomb giết lính Mỹ, nhưng lại cứu Adrien trong một vụ bom nổ do chính Tuấn cài… Đại khái là như thế, câu chuyện nói lên tình người trong chiến tranh. Các bạn có thể đọc thêm chi tiết trên Wikipedia. Robin được đề nghị Best Actor Oscar với phim này.

Hầu như mọi diễn viên, nghệ sĩ và cả nước Mỹ bàng hoàng xúc động vì tin Robin William ra đi. Mình cũng rất bàng hoàng, vì không thể nghĩ được là người cho hàng triệu người tiếng cười lại ra đi vì trầm cảm.

Tổng thống Obama nói: Đọc tiếp

sĩ tử vái Phật

Cầu nguyện trong Phật giáo

Chào các bạn,

Mình nhận thường xuyên spam mails từ một số sư Phật giáo (có tên bắt đầu bằng chữ Thích, dù mình không thể biết đó là sư thật hay sư giả), tấn công thường trực vào sự cầu nguyện của Phật tử, với những lý luận như là “Các tượng gỗ thì có quyền lực gì?”, “Nếu cầu nguyện mà được thì thế gian còn đau khổ gì nữa?”, “Cầu nguyện mà được thì mọi người đều giàu có khỏe mạnh hết rồi, làm sao còn nghèo khổ và bệnh tật nữa”, “Cầu nguyện là mê tín dị đoan”… Đọc tiếp

eden

Khiêm tốn trong vườn địa đàng

Chào các bạn,

Chắc tất cả các bạn đều nghe đến câu chuyện của Adam và Eva trong vườn địa đàng. Dĩ nhiên đây là câu chuyện biểu tượng triết lý, nhằm diễn tả một sự thật tâm lý về con người, không phải là chuyện lịch sử thật.

Truyện là, sau khi Thiên chúa tạo dựng Adam và Eva, cả hai sống ngây thơ và hạnh phúc trong Vườn địa đàng, và Thiên chúa dặn cả hai là có thể ăn mọi loại cây trái trong Vườn, nhưng đừng ăn trái Cây kiến thức. Nhưng Satan đến trong hình dáng của con rắn, khuyến dụ Adamvà Eva ăn trái ăn kiến thức để bằng Thiên chúa, và 2 người ăn, và bắt đầu đời sống cực khổ bên ngoài Vườn địa đàng. Đọc tiếp