Các bài đăng bởi Trần Đình Hoành

I am an attorney in the Washington DC area, having graduated with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn. I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC. I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam. I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law. I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam. In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship. Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam. I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN. I study and teach the Bible and Buddhism. I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism. I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries. In October 2011 Phu Nu Publishing House in Hanoi published my book "Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống). In December 2013 Phu Nu Publishing House published my book "10 Core Values for Success". I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.

Đời sống tâm linh của lãnh đạo và đất nước

Chào các bạn,

Ở Mỹ mấy lúc này vấn đề bạo động giữa người da đen và cảnh sát da trắng càng ngày càng nhiều. Kể từ khi một người da đen bị một cảnh sát da trắng bắn chết ở Ferguson, bang Missouri, hơn một năm trước, hầu như vấn đề càng ngày càng tăng.

Ngay sau khi người da đen này chết, người da đen biểu tình bạo động hàng loạt. Ngày tòa án tuyên bố người cảnh sát này không có lỗi, người da đen lại biểu tình dữ dội. Cách đây vài tuần, ngày kỷ niệm một năm người da đen đó bị bắn, người da đen địa phương lại biểu tình bạo động. Continue reading Đời sống tâm linh của lãnh đạo và đất nước

Ăn chay, ăn ngon ?

Chào các bạn,

Mấy hôm nay lễ Vu Lan, được ăn cơm chay ở chùa. Mình nhớ lại câu hỏi này để các bạn bàn luận.

Ăn chay có cần ngon không? Đặc biệt là ngon như ăn mặn, với các món làm hệt như nấu mặn, và có tên là món mặn.

Từ trước đến nay, mình chưa hề thấy ở đâu có cơm chay ngon bằng Thánh Thất Cao Đài ở Tây Ninh. Ở đó nếu người ta không nói cho bạn biết đó là cơm chay thì bạn không thể biết đó là cơm chay. Continue reading Ăn chay, ăn ngon ?

Bực mình

Chào các bạn,

Đôi khi ta bị chuyện gì đó làm ta bực mình về ai đó, có thể là vì hiểu lầm, có thể là người mình đang mệt rồi thành cáu bẳn. Đương nhiên trong đường tu tập, đó là điều không nên. Nhưng bực mình thì vẫn bực.

Nếu ta chưa thành Bồ tát thì có lẽ điều này xảy đến nhiều hơn ta tưởng. Continue reading Bực mình

Tư vấn

Chào các bạn,

Đôi khi mình vào một quán tạp hóa nào đó, thấy đồ đạc lỉnh kỉnh, thiếu trật tự, và không theo quy tắc nào cả, mặt bà chủ tính tiền thì mệt mỏi và đầy stress, mình nghĩ là tiệm này sắp sập tiệm, và muốn tư vấn cho bà chủ vài câu giúp bà ấy một chút, nhưng không dám mở miệng, vì nói ra bà chủ lại cho là mình trù ẻo, vác chổi chà đánh thì chạy không kịp.

Các bạn, đừng tình nguyện tư vấn ai nếu người đó không hỏi mình. Continue reading Tư vấn

Vu Lan

treonguotrongdianguc

Chào các bạn,

Hôm nay, thứ sáu, 28.8.2015, rằm tháng 7 âm lịch, là ngày Lễ Vu Lan, Lễ Báo Đáp Ân Đức Cha Mẹ. Tuy nhiên đa số các chùa sẽ mừng lễ ngày chúa nhật, 30.8.2015.

Lễ này bắt đầu từ Kinh Vu Lan (Ullambana Sutta). Sutta là kinh. Ullambana có nghĩa là “treo ngược”, trong tiếng Hán gọi là Đảo Huyền. Vì vậy Lễ Vu Lan còn gọi là Giải Đảo Huyền, giải thoát khỏi bị treo ngược.

Kinh Vu Lan kể lại tôn giả Mục Kiền Liên xuống âm phủ tìm mẹ thấy mẹ và mọi linh hồn đều bị treo ngược và đói khổ trong địa ngục, bèn dâng cơm cho mẹ. Nhưng mẹ Mục Kiền Liên, vì lòng tham quá nhiều, sợ các quỷ đói khác dành phần ăn của mình, dùng tay che giấu chén cơm, nên khi đưa cơm vào miệng cơm liền biến thành than đang cháy đỏ, không ăn được.

Continue reading Vu Lan

Mẹ, chiếc nôi ôm ấp con

Chào các bạn,

Maya Angelou (April 4, 1928 – May 28, 2014) có lẽ là thi sĩ Mỹ nổi tiếng nhất trong lịch sử văn học hiện đại của Mỹ. Trước đây chúng ta có dịch bài thơ On the Pulse of Morning (Trên Nhịp Đập Buổi Sáng) sang tiếng Việt. Đây là bài thơ chị sáng tác đặc biệt cho, và đọc tại, lễ nhậm chức tổng thống của Bill Clinton năm 1993.

Hôm nay nhân ngày Vu Lan, báo đền ân đức mẹ cha, chúng ta hãy đọc bài Mother: a cradle to hold me (Mẹ: Chiếc nôi ôm ấp con) của Maya Angelou. Mình đã dịch sang lời Việt ở đây để chia sẻ với các bạn. Continue reading Mẹ, chiếc nôi ôm ấp con

Luyện võ tâm

Chào các bạn,

Ngày trước chúng ta hay nói: “Cha mẹ sinh con trời sinh tính”, có ý nói tâm tính trời sinh, chẳng làm gì được với tâm tính, trời sinh sao thì chịu vậy.

Đương nhiên điều đó là sai, trời sinh ta có một thể chất đặc biệt, cao thấp mạnh yếu, nhưng chẳng vì thế mà ta không học võ hay tập chơi thể thao.

Luyện tâm là học võ tinh thần. Continue reading Luyện võ tâm

Dạy và học lãnh đạo

Chào các bạn,

Trong kinh sách nói đến các Thiền sư dạy học trò bằng đủ cách quát tháo, la mắng, sỉ nhục. Lúc trước mình nghĩ: “Cũng lạ. Sao lại phải thế?” Đương nhiên đó là các cách đánh động tâm thức con người, đặc biệt là sỉ nhục.

Nhưng bây giờ mình đã hiểu là đào tạo lãnh đạo thì phải vậy.

Lãnh đạo thì phải biết nhẫn nhục học hỏi. Thầy chẳng thể dạy lãnh đạo như dạy con nít năm bảy tuổi, lúc nào cũng nhẹ nhàng sợ em giận. Continue reading Dạy và học lãnh đạo

Cái học

Chào các bạn,

Khổng tử nói: “Tam nhân đồng hành tất hữu ngã sư”, tức là “ba người đi với nhau, đương nhiên là có thầy của tôi”. Nghĩa là, nếu ta đi với hai người bạn, thì đương nhiên một trong hai người là thầy ta.

Đó là nói đến lòng muốn học hỏi của người xưa.

Nhưng mình rất tiếc mà nói với các bạn, theo kinh nghiệm của mình thì Khổng tử sai quá xa. Mình thấy rằng, bất cứ một người nào của thế giới – già, trẻ, lớn, bé, có học, không có học, hiền hậu, dữ dằn – đều là thầy của mình. Mình chưa bao giờ nói chuyện với bất kì ai, email với bất kì ai, mà không học thêm được một điều gì đó. Continue reading Cái học

Ánh sáng

Chào các bạn,

Chúng ta thường bảo nhau: “Hãy là ánh sáng trong bóng tối.” Trong Thánh kinh cũng có câu Chúa Giêsu nói: “Hãy để ánh sáng của các bạn sáng lòa trước mặt loài người, để họ có thể thấy việc tốt của các bạn, và vinh danh Cha của các bạn trên trời. (Matthew 5:16).

Nhưng “ánh sáng” của chúng ta là gì vậy? Continue reading Ánh sáng

Làm việc cùng Thượng đế

Chào các bạn,

Có câu: “Nếu con có lòng tin nhỏ bằng hạt cải, con bảo quả núi này dời đi nơi khác thì nó sẽ dời đi.”

Câu này có thật nhiều chiều kích, nhưng điều đầu tiên phải có là lòng tin vào Thượng đế.

Và khi ta có lòng tin vào Thượng đế, thì ta có thể chuyển dời núi non. Điều này xảy ra thế nào? Continue reading Làm việc cùng Thượng đế

Tách trà

Chào các bạn,

Hôm qua mình đăng bài cuối trong tập 101 Truyện Thiền, Thiền của Phật, hôm nay mình đăng lại bài đầu tiên trong tập đó (cùng với lời bình của mình). Vậy là để 2 bài kế nhau để các bạn chiêm nghiệm về bài Thiền của Phật.

Tách trà

Nan-in, một thiền sư thời Minh Trị Thiên Hoàng (1868-1912), tiếp một giáo sư đại học đến để hỏi về Thiền.

Nan-in rót trà. Thiền sư rót đầy tách của giáo sư, và cứ tiếp tục rót. Continue reading Tách trà

Thiền của Phật

Chào các bạn,

“Thiền của Phật” là truyện cuối cùng của “101 Truyện Thiền”. Truyện này, thứ 101, và truyện đầu tiên, “Tách trà”, có lẽ là hai truyện quan trọng nhất trong cả tập truyện.

Lâu lâu mình đọc lại các truyện trong tập để chiêm nghiệm thêm.

Chúng ta cùng nhau đọc lại nhé:

Thiền của Phật

Đức Phật nói: “Thầy xem địa vị của vua chúa như bụi đất. Thầy thấy vàng ngọc như gạch sỏi. Thầy nhìn xiêm y lụa là như giẻ rách. Thầy coi vô lượng thế giới của vũ trụ như hạt trái cây, và hồ vĩ đại nhất của Ấn Độ như giọt dầu trên bàn chân. Thầy nhận xét mọi giáo huấn của thế giới như ảo ảnh của ảo thuật gia. Thầy chiêm nghiệm ‎ý niệm tối thượng về giải thoát như chiếc áo thêu vàng trong mộng, và xem thánh đạo của các đấng giác ngộ như hoa trong mắt. Thầy thấy thiền định là cột trụ của quả núi, Niết bàn là ác mộng của ban ngày. Thầy nhìn phán đoán về đúng và sai như vũ khúc uốn lượn của con rồng, và sự lên xuống của các niềm tin như vết tích còn lại của bốn mùa.”

Các bạn muốn nói gì không?

Chúc các bạn viên thành.

Mến,

Hoành

© copyright 2015
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Đồ tể ?

Chào các bạn,

Trong Thánh kinh có câu chuyện ảnh hưởng mình rất lớn trong cách đánh giá người. Đó là câu chuyện về Saul, người chuyên bắt bớ các tín hữu đi theo “the Way” (Con Đường), tức là theo Chúa Giêsu.

Trên đường đi Damacus, Saul bị một ánh chớp từ trời làm cho ngã ngựa, Saul hỏi: “Chúa, Chúa, ngài là ai?” Có tiếng trả lời từ trời: “Ta là Giêsu, người đang bị con bắt bớ. Bây giờ con hãy đi vào thành phố rồi con sẽ được bảo phải làm gì.” Saul bị mù lúc đó nên các người đi cùng Saul phải nắm tay Saul đưa vào thành. (Ba ngày sau Saul thấy lại được.) Continue reading Đồ tể ?