Cảm ơn thất bại của bạn….

Một bài tập đọc thủa nhỏ kể về một anh ngốc. Anh đói bụng bèn mua một ổ bánh mì. Ăn hết ổ bánh anh vẫn chưa no. Anh mua thêm cái bánh tráng nướng. Ăn xong vẫn chưa no, anh lại mua 1 cái bánh quy nhỏ. Lần này thì anh no căng bụng. Anh bèn kết luận: lần sau ăn bánh quy vừa ít tốn tiền lại vừa no…

Tôi không nhớ rõ 3 loại bánh được kể trong câu chuyện vì thực ra điều ấy chẳng quan trọng gì. Cái chính mà bài tập đọc muốn nói là sự ngớ ngẩn của nhân vật. Nếu không có 2 cái bánh trước thì cái bánh thứ ba có thấm thía gì với anh?

Càng lớn, ta càng nhận ra mình cũng chỉ là anh ngốc. Ta không hề biết cảm ơn lỗi lầm của người khác. Một lần, chúng tôi dự định làm một việc. Nhóm đưa ra nhiều ý kiến khác nhau và không ai chịu ai cả. Thế rồi mỗi người tự quyết định làm theo cách mà mình nghĩ đến.

Người thứ nhất xung phong thực hiện ngay ý của anh ta. Và anh thất bại. Những người còn lại cười chê rằng anh vội vàng, hấp tấp và nông cạn.

Người thứ hai phát họa kế hoạch của mình cho bạn bè. Anh lại nhấn mạnh vào các điểm yếu của kế hoạch thứ nhất. Anh cho biết kế hoạch của anh tốt hơn vì đi theo con đường thứ nhất là sai lầm và có nhiều rủi ro. Sau đó, kế hoạch này cũng thất bại. Anh thứ hai đau đớn và hậm hực vì đã lỡ phóng đại quá nhiều với bạn bè.

Người thứ ba tình nguyện thực hiện kế hoạch riêng của anh. Anh cũng lập lại lời chỉ trích các điểm yếu trong 2 kế hoạch trước. May thay anh thành công. Mọi người khen anh khôn ngoan, điềm tĩnh, sáng suốt và… Thế là cả bọn trở thành những anh ngốc đói bụng ở câu truyện trên.

Ta hãy thử là một trong 2 người thất bại. Cảm giác của ta thế nào khi xung phong tiến hành kế hoạch của mình. Tôi xin đặt trong giả định rằng tất cả đều làm vì nhóm không làm vì cái tôi riêng tư. Có phải, khi mọi người còn trù trừ, chưa quyết định, việc xung phong của ta là một nỗ lực đáng khen. Ta tin rằng mình sẽ thành công và mọi người sẽ được hưởng lợi. Thế nên ta bắt tay vào kế hoạch của mình trong một tình huống hết sức mù mờ. Chẳng ai trong nhóm biết được nên chọn con đường nào để đi đến mục tiêu.

Người xung phong đầu tiên đã giúp cả nhóm làm 1 phép khử. Trong các giả thuyết đưa ra, giả thuyết nào cũng có giá trị ngang nhau vì không ai biết được giả thuyết nào đúng.

Việc xung phong thực hiện đầu hoặc dùng nỗ lực cá nhân để đi thử vào một con đường, ta đang giúp mọi người loại trừ các giả thuyết còn lại. Có lẽ, khi người thứ nhất ra đi, các bạn của anh ta nên tri ân sự hy sinh này. Anh có thể thành công hoặc thất bại. Cho dù thành hay bại thì mọi người nên tri ân nỗ lực này. Chính nỗ lực ấy đã giúp thu hẹp các giả thuyết, đồng thời tăng kinh nghiệm, tăng cơ hội thành công cho thế hệ sau…

Về sau, tôi quyết định mình không làm anh ngốc đói bụng nữa. Nếu tôi chưa đủ điều kiện để xung phong đi trước, tôi sẽ ủng hộ bạn mình. Nếu bạn mình thất bại, tôi sẽ đến bắt tay bạn và ngỏ lời cảm ơn. Bạn đã hết lòng vì chúng ta khi dấn thân theo đuổi mục tiêu chung.

Xa hơn, mỗi khi bạn được thăng chức, hoặc thành công trong công việc, bạn sẽ nghĩ gì? Nếu là tôi thì trước hết tôi sẽ ngốc nghếch hoan hô cái thằng tôi này tài giỏi thật, may mắn quá, khôn ngoan vô cùng… Ta phải tự thưởng cho ta vài phút giây sung sướng với thắng lợi.

Nhưng vài hôm sau, ta phải xem lại điều gì khiến ta đạt được các thắng lợi ấy. Phải chăng chính vì người tiền nhiệm của ta già rồi, hoặc đã phạm sai sót gì đó trong công việc, trong quan hệ… Nói chung, người tiền nhiệm phải có lỗi lầm nên họ mới bị thay thế. Nếu họ không có lỗi lầm thì ta không có cửa để tranh phần của họ. Tương tự, doanh nghiệp bạn đã phạm sai lầm gì đó nên chất lượng dịch vụ của họ xuống cấp, khách hàng của họ bỏ đi v.v.. Nhờ thế doanh nghiệp của ta mới chiếm được thị phần này. Ta sẽ mãi mãi chỉ là cò con nếu các đại gia kia không phạm lỗi.

Nói cách khác, bên cạnh các nỗ lực, phấn đấu, con đường đi đến thành công của ta đã được lót bởi thất bại và lỗi lầm của đồng nghiệp, của bạn hàng v.v… Ta có nên nhạo báng họ không? Dù khờ dại cách mấy bạn cũng hiểu thành công của ta có tuổi thọ nhất định. Sẽ đến một ngày nào đó, sự nghiệp của ta sẽ đứng lại và tụt lùi. Và ngày ấy, bạn đã chuẩn bị nghe lời nhạo báng của thế hệ sau chưa?

Quả thực, sống chỉ để vạch lá tìm sâu, nhạo báng lỗi lầm của nhau… sống như thế có gì vui, có chi là bình an? Ta sẽ thay đổi cái tâm sân hận ganh tức với thành công, thất bại của mọi người bằng tâm tri ân. Hãy cố học hỏi ở đồng nghiệp cả cái hay và cái dỡ của họ. Hãy cảm ơn họ vì nhờ những lỗi lầm ấy ta đã đi lên. Hãy cảm ơn chính ta vì ta đã thay trái tim sân hận của mình bằng tấm lòng bao dung, tri ân và rộng mở. Cỗ nhân nói, không thành công thì thành nhân. Ta sẽ là 1 con người với trái tim bình an để mang lại bình an cho mọi người, cho công việc mình đang làm và cho thế hệ đi trước và thế hệ đi sau…

Tuesday, January 26, 2010
Trần Bá Thiện

6 phản hồi

  1. Bài này rất hay, anh Thiện. Cám ơn nha :-)

  2. Hi anh Bá Thiện,

    Bài viết của anh thật sâu sắc, thường chúng ta hay thích nhìn vào hào quang rồi cho là con người kia tài giỏi chỉ vì họ đã đang đứng trên đỉnh núi, còn bao nhiêu thất bại họ đã trải qua, và bao nhiêu thất bại của người khác trước họ nữa…thì không mấy ai tìm hiểu và hiểu được.

    Em nghĩ là mình không chỉ học từ thất bại của người khác, mà còn nên giúp người khác khi họ đã thất bại, và tất nhiên là mình cũng học từ những lỗi lầm của minh nữa – không thể bỏ qua hii

    Chúc anh khỏe và luôn nhiều năng lượng để chia sẻ với vườn chuối nữa nha anh ^^
    :) :)

    E Hòa

  3. Chào anh Thiện,
    Cảm ơn anh Thiện về bài viết hay đã giúp em có được cái nhìn sâu sắc hơn để có thể hiểu biết và có được cách ứng xử một cách sáng suốt hơn từ đây về sau, khi gặp trường hợp thất bại của người khác, của đồng nghiệp..và khi thấy mình thành công. Để biết giữ cái Tâm khiêm tốn và tôn trọng người khác. Đúng là thành nhân còn quan trọng hơn thành danh.

    Chú chú Thiện nhiều sức khỏe và bình an!
    Chào thân ái,
    Q.D

    P.s: Ở nơi công cộng thế này thì tạm xưng hô với chú là Anh, Em cho hợp với cách xưng hô của mọi người 1 ít, if email riêng cho chú thì cháu vần xưng là Chú, cháu cho đủ lễ nghĩa ^!^ )

  4. Hi anh Thiện,

    Cảm ơn về bài viết rất ý nghỉa của anh. Quả thật là con người ta hay nhìn thất bại của người khác với mắt nhìn thật chủ quan, thậm chí là soi mói như anh nói vậy, đổ lỗi tại thế này, tại thế kia… mà không nghĩ ngay rằng nếu mình là người ta, chắc gì mình đã thành công, hay là lại thất bại ê chề hơn nữa. Bao nhiêu người thành công chưa chắc đã thành công ngay bước đầu, mà cũng phải trải qua kinh nghiệm thất bại ít nhất một lần, không phải của chính mình thì cũng là của chính người khác. Chính thất bại của người đi trước đã giúp người đi sau tránh vết xe đỗ vậy.

    Vạch lá tìm sâu, moi móc những lỗi lầm thiếu sót của người khác ra để cười đùa chế riễu , hay để coi thường, chính là thái độ đáng trách – vô tình hay cố ý đều làm hạ phẩm cách của chính mình, có khi nhìn thấy cái dằm trong mắt người mà không thấy cả cái xà trong mắt mình.

    Đọc bài viết của anh, ngẫm lại mình thấy còn nhiều sân hận quá, còn quá nhiều khiếm khuyết để có thể tìm được sự bình an trong tâm hồn. Đôi khi thấy tâm hồn nhẹ như bông mà nhiều lúc lại nặng như chì, chắc là tâm còn vọng động nhiều quá!

    Thôi thì cũng ráng sửa đổi mình, được tý nào hay tý nấy, được ngày nào hay ngày nấy vậy.

    Chúc anh ngày vui :-D

  5. Chào anh Thiện,

    Trước hết là rất cám ơn anh và bài viết này mặc dù bài viết này không phải là một thất bại :) .

    Hơn 16 năm đi làm, Thảo đã cảm nhận đầy đủ những bài học từ sự thất bại của chính mình và của những người khác. Môi trường làm việc không phải ở đâu cũng tốt, nhưng Thảo đã khuyến khích các bạn trẻ đừng vội “nhảy cóc” mà cứ tận dụng thời gian học cho hết từ cái hay đến cái dở của con người, quy trình, sản phẩm nơi đó để chính mình không gây ra thêm những cái dở như thế.

    Em đã vài lần cảm nhận sự mỏi mệt như có độc tố trong người vì đang âm thầm ganh ghét, hờn trách. Em cũng đã nhiều lần thấm thía sự hối tiếc vì đã kìm hãm niềm yêu thương, chưa vui lòng tha thứ; nếu không, chắc chắn mình đã hạnh phúc hơn nhiều vì cuộc sống tràn ngập tình yêu thương và bình an. Dù vậy, cuộc sống em không tránh khỏi nhiều lần bị làm thân sâu cho người ta vạch lá mà tìm, mà bắt, mà bẻ; không tránh khỏi bị nhạo báng ê chề vì cái dở của mình. Nhưng em tin rằng sẽ có một ngày những người đã “tấn công” mình sẽ nghiệm ra, như chính em đã nghiệm ra sau gần 10 năm.

    Cũng cần cám ơn thêm sự ngẫu nhiên hay duyên lành mà tình cờ Thảo đọc được bài viết này.

    Thảo đã chuyển tiếp mài này đến một số người với cùng một thông điệp như anh đã muốn gửi.

    Xin cám ơn anh.

    Phương Thảo.

  6. Bài này quả thật hay để dùng … tu tâm. Cám ơn anh Thiện nha! :)

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s