Thứ ba, 9 tháng 3 năm 2010

Bài hôm nay

The Jonas Brothers, Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, anh Nguyễn Hoàng Long.

Nhạc si Đỗ Thất Kinh: Ngõ vàng quỳ – Nghìn tay ôm một nụ cười, Chứng Nhân, Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, anh Trần Đình Hoành.

Giải thưởng văn hóa Phan Châu Trinh 2009: Inrasara, Chứng Nhân, Văn Hóa, anh Trần Can.

Cái gì phải đến , Danh Ngôn, song ngữ, chị Nguyễn Thu Hiền.

Phụ nữ thống trị thế giới , Danh Ngôn, song ngữ, chị Thanh Hằng.

Chân tình là những ngữ thi , Thơ, chị Hoa Trang.

Đậm đà nơi miên viễn, Chuyện Phố, chị Hoàng Thiên Nga.

Phiên tòa không có luật sư , Văn, chị Đàm Lan.

Niềm tin vào bản thân, Trà Đàm, song ngữ, chị Hoàng Khánh Hòa.

Cởi bỏ lối nhìn cũ để hướng về tương lai – Sự cần thiết của triết học, Trà Đàm, anh Inasara.

Miso chua , Thiền, Trà Đàm, Văn Hóa, song ngữ, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin quốc tế và quốc nội tại vn.news.Yahoo >>>
.

Tin học tập – việc làm

IIE Vietnam news

American Center Hanoi Event news

ICVE: Học bổng Hoa Kỳ 2010

Japan/World Bank Scholarship

Rotary World Peace Fellowships

Fellowship at UNFPA Special Youth Programme

PhD Scholarships at The IT University of Copenhagen

Thông Tin Kinh Tế

Chứng khoán

* VNINDEX

* HNX

Giá vàng VN

Giá vàng Mỹ

Tỷ giá ngoại tệ

Thống kê kinh tế

Thời tiết hôm nay
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

:-) :-) :-) :-) :-) :-)

Đọt Chuối Non

The Jonas Brothers

Chào các bạn,

Hôm nay, mình giới thiệu với các bạn một bạn nhạc trẻ rất hay nhé, The Jonas Brothers 🙂

The Jonas Brothers là một trong những ban nhạc nam pop-rock nổi tiếng trên thế giới gồm 3 thành viên chính là 3 anh em ruột : Kevin, Joe và Nick Jonas – những chàng trai đến từ Wyckoff, New Jersey. Với chất giọng mạnh mẽ và trong sáng của tuổi trẻ, niềm đam mê sáng tác thi ca về cuộc sống, tình yêu và tình bạn – họ phối hợp hát và thể hiện âm nhạc rất tốt bởi bản chất họ là anh em ruột. Anh em nhà Jonas đi đâu cũng có nhau, kể cả hẹn hò với các cô gái.^.^!

Hiện nay ba anh em đang là một trong những thần tượng của teen trên khắp thế giới, đặc biệt là Joe – lí do rất đơn giản : họ đẹp trai và hát hay. Nhóm thành lập từ năm 2005 và ra được 4 album: It’s About Time (2006) và Jonas Brother (2007), A Little Bit Longer (2008) và Lines, Vines and Trying Times (2009).

Tháng 2-2007 The Jonas Brothers (JB) kí hợp đồng với Hollywood Records.

3-2007 ,2 ca khúc trong 2 album khác nhau được ra mắt,đó là “Kids of the future”trong bộ phim HH “Meet the Robinsons” và ” I wanna be like you” trong Disney Mania 5.

Album thứ 2, Jonas Brothers ra mắt vào 7-8-2007, đứng thứ 5 trong Billboard Hot 200 trong tuần đầu tiên, và 2 single từ album này là Hold on và SOS.

17-8-2007: JB xuất hiện trong bộ phim hài nhiều tập của DC “Hannah Montana” với tư cách khách mời. Họ đã trình diễn ca khúc “We got the party” với Miley Cyrus, tập này được chiếu sau DCOM High School Musical 2, thu hút 10.7 triệu người xem.

JB đã trình diễn trong buổi bế mạc Disney Channel Games 2007, họ cũng trình diễn ở AMAs 2007 với bài SOS.

Từ những thành công của JB, Disney đã quyết định tổ chức một buổi biểu diễn, một bộ phim tên là Camp Rock (ra mắt vào tháng 9-2008) và một series phim truyền hình “Jonas Brothers – Living The Dream” nói về 3 anh em Kevin, Joe và Nick Lucas, vừa đi học vừa ở trong ban nhạc nổi tiếng JONAS với hàng ngàn fan hâm mộ.

Sau đây, mời các bạn nghe 3 bài hát của JB êm dịu và đậm chất lãng mạn: Before The Storm, A Little Bit Longer và Sorry.

Chúc các bạn một ngày tươi hồng,

Long.
.

Jonas Brothers ft. Miley Cyrus-Before The Storm (Preview with Lyrics)

Before The Storm

Nick:Yeah, eh, eh
Miley
Ohhh
I know this isn’t what I wanted,
I never thought it’d come this far,
Just thinking back to where we started,
And how we lost all that we are.

Nick:
We were young and times were easy.
But I could see it’s not the same.
I’m standing here but you don’t see me,
I’d give it all for that to change.
And I don’t want to lose her,
Don’t wanna let her go.
Miley:
Standin’ out in the rain,
Need to know if it’s over,
‘Cuz I would leave you alone.
Nick:
I’m flooded with all this pain,
Knowing that I’ll never hold her
Both:
Like I did
Before the storm
(Yeah, before the storm)
Nick:
With every strike of lightning,
Miley:
Comes a memory that lasts.
Both:
And not a word is left unspoken,
As the thunder starts to crash.
Miley:
Maybe I
Should give up.
Standin’ out in the rain,
Need to know if it’s over,
‘Cuz I would leave you alone.
Nick:
I’m flooded with all this pain,
Knowing that I’ll never hold her
Like I did
Before the storm
Miley:
Trying to keep
The lights from going out
Both:
And the clouds from ripping out my broken heart.
They always say,
A heart is not a home
Without the one who gets you through the storm.
Both:
Standin’ out in the rain,
Knowin’ that it’s really over.
Please don’t leave me alone.
I’m flooded with all this pain,
Knowing I’ll never hold ya,
Like I did,
Before the storm.
(Yeah, the storm)
Like I did
Before the storm.
.

The Jonas Brothers – A Little Bit Longer

A Little Bit Longer

Got the news today
Doctor said I had to stay
A little bit longer
And I’d be fine
When I thought it’d all be done
When I thought it’d all been said
A little bit longer
And I’ll be fine

But you don’t know what you got
Till it’s gone
And you don’t know what it’s like
To feel so low
And every time you smile or laugh you glow
You don’t even know
No, no
You don’t even know

All this time goes by
Still no reason why
A little bit longer
And I’ll be fine
Waitin’ on a cure
But none of them are sure
A little bit longer
And I’ll be fine

But you don’t know what you got
Til it’s gone
You don’t know what it’s like
To feel so low
And every time you smile or laugh you glow
You don’t even know
No, no
You don’t even know
No, no
You don’t even know
No, no

Yeah

But you don’t know what you got
Til it’s gone.
Don’t know what it’s like
To feel so low, yeah
And every time you smile or laugh you glow
You don’t even know
Yeah oh
Yeah oh
Yeah yeah
You don’t even know
No, no

So I’ll wait ’til kingdom come
All the highs and lows are gone
A little bit longer
And I’ll be fine
I’ll be fine
.

“Sorry” – Jonas Brothers

Sorry
Broken hearts and last goodbyes
Restless nights by lullabies
Help to make this pain go away
I realize I let you down
Told you that I’d be around
Building up the strength just to say

I’m sorry
For breaking all the promises I wasn’t around to keep
You told me
This time is the last time
I will ever beg you to stay
But you’re already on your way

Filled with sorrow filled with pain
Knowing that I am to blame
For leaving your heart out in the rain
And I know you’re going to walk away
Leave me with the price to pay
I’m building up the strength just to say

I’m sorry
For breaking all the promises that I wasn’t around to keep
You told me
This time is the last time
I will ever beg you to stay
But you’re already on your way

I can’t make it
A life on my own
But if you have to go
Then please girl just leave me alone
Because I don’t want to see
You and me
Going on seperate ways
begging you to stay
If it isn’t too late

I’m sorry
For breaking all the promises that I wasn’t around to keep
You told me
This time is the last time
I will ever beg you to stay
But you’re already on your way
But you’re already on your way

Nhạc sĩ Đỗ Thất Kinh: Ngõ Vàng Quỳ – Nghìn Tay Ôm Một Nụ Cười

Chào các bạn,

NS Đỗ Thất Kinh

Hôm nay, nhờ thông tin từ anh Trần Can, mình có dịp giới thiệu đến các bạn một tài năng Tây Nguyên nữa, đó là nhạc sĩ Đỗ Thất Kinh, tức kiến trúc sư Đỗ Kim Châu của Buôn Ma Thuột

Nhạc của anh Đỗ Thất Kinh mang nhiều màu sắc của du ca thập niên ’70–sinh viên đi qua các nẻo quê hương, hát với cây đàn guitar, cho tình yêu, thân phận, và đất nước.

Thưa em xưa nếm hạt đất vàng
Nằm buông tóc trôi một giòng sông
Ta theo vết hương thẳm đầu núi
Một sớm mai về nơi suối nguồn
(Ngõ Vàng Quỳ – ĐTK)

Ca sĩ Ngọc Huy

Đây là tuổi trẻ không bao giờ già. Những sinh viên của giai đoạn này, cho đến khi chết vẫn hoài chạy theo bóng hình quyến rũ cùa quê hương, tình yêu, và thân phận… như cành tùng chênh vênh sườn đồi nơi đầu gió, muôn thuở còn xanh.

Về với mây hát đôi câu ru hời
Về núi cao rũ vai bụi đường xa
Ngồi hát ngêu mấy con chữ ta bà
Tình hốt nhiên rớt trên mây la đà
(Nghìn Tay Ôm Một Nụ Cười – ĐTK)

Hai bản nhạc chúng ta sẽ nghe đây được ca sĩ Ngọc Huy trình bày. Ngọc Huy có giọng ca rất trầm, ấm, và đầy. Rất truyền cảm. Rất hợp với các bản nhạc này.

Chúng ta có hai links đến audio file để nghe, với âm thanh rất tốt. Bản đầu, Ngõ Vàng Quỳ, do Ngọc Huy hát chính và Đỗ Thất Kinh ca bè. Bản thứ hai do Ngjoc Huy ca solo.

Bản Ngõ Vàng Quỳ còn có link đến Youtube, cho các bạn muốn xem video, nhưng file video âm thanh không tốt, nên không nghe được giọng ca trung thực của Ngọc Huy.

Ngõ Vàng Quỳ
– Đỗ Thất Kinh –

Xưa theo em dưới Ngõ Vàng Quỳ
Bầy chim trắng bay về tựa như bông
Xưa theo em nhớ mãi từng mùi hương
Hỡi em nhu mì như đóa hường

Nay theo em bên ngõ trổ hoa vàng
Mà nhớ mang mang làn hương người xưa
À ơi! À ơi! (i) À ơi!

Thưa em xưa nếm hạt đất vàng
Nằm buông tóc trôi một giòng sông
Ta theo vết hương thẳm đầu núi
Một sớm mai về nơi suối nguồn

Ơi em khép nép đóa dị thường
Vừa hát câu ru lời u trầm Đông Phương
À ơi! À ơi! (i) À ơi!

Thưa em xưa ngõ trổ vàng quỳ
Thưa em nay ngõ trổ vàng quỳ
Thưa em nay ngõ trổ vàng quỳ.
Ai qua vương vấn một mùi hương.
(Ai qua vương vấn một mùi hương…)

Xin nhấn chuột vào đây để nghe Ngọc Huy và Đỗ Thất Kinh song ca Ngõ Vàng Quỳ

Ngọc Huy ca solo Ngõ Vàng Quỳ


.

N g h ì n T a y Ô m M ộ t N ụ C ư ờ i
Nhạc & hoà âm:đỗthấtkinh

Mọc tay dài vói mây cười nghiêng ngả
Kìa trăng lạnh bước ra hồn ngậm sương
Mọc chân dài bước quanh ngày phố lạ
Tìm dấu ai bóng chim khuất non tà

Tìm em nơi nào mông mù phố lạ
Tìm ta hoang quạnh cõi miền rất xa

Về với mây hát đôi câu ru hời
Về núi cao rũ vai bụi đường xa
Ngồi hát ngêu mấy con chữ ta bà
Tình hốt nhiên rớt trên mây la đà

Ngụm mây say tỉnh hớp một hớp tình
Đàn reo tích tịch tang tình tính tang
Có đoá hoa cười giữa muôn hoa
Ta đi vào lạc bước chân ra
Có tiếng chim rộn giữa chân chim
Ta ôm đàn reo cùng cỏ hoa

Từ biết em
Bỗng dưng đời rất lạ
Từ yêu người
Trái tim ngọt cỏ hoa
Mọc tay dài ôm người đâu mệt lả
Mọc tay dài cho ta ôm muôn loài

Nghìn tay ôm một giấc mơ đá quạnh
Nghìn tay ôm người
Trái tim lá xanh…

Xin nhấn chuột vào đây đề nghe Ngọc Huy hát.

Giải thưởng Văn hóa Phan Châu Trinh 2009: Inrasara

Là Giải thưởng nhằm tôn vinh các học giả Việt Nam và nước ngoài thuộc mọi quốc gia. Giải thưởng được Khoa Quốc tế – Đại học Quốc gia Hà Nội tài trợ cùng đối tác là vài Đại học Quốc tế khác. Năm 2007 Giải thưởng được dành cho dịch giả triết học Bùi Văn Nam Sơn. Năm 2008 hai nhà nghiên cứu là TS David G. Marr (Australia) và TS Yumio Sakurai (Nhật) đoạt Giải.

Năm nay, toàn bộ Ủy viên Hội đồng Khoa học Giải thưởng nhất trí trao cho các công trình nghiên cứu của Inrasara.

Giải thưởng sẽ được phát tại Hà Nội ngày 24-3-2010.

Trần Can xin thông báo cùng các anh chị em trên Đọt Chuối Non & xin chia vui cùng anh Sara.

Sơ lược công trình nghiên cứu của anh Inrasara:

Về nghiên cứu văn hóa Chăm

Văn học Chăm I – Khái luận, NXB Văn hóa Dân tộc, H., 1994.
Văn học dân gian Chăm – Ca dao, Tục ngữ, câu đố.
+ In lần thứ nhất: NXB Văn hóa Dân tộc, H., 1995.
+ In lần thứ hai: NXB Văn hóa Dân tộc, H., 2006.
Văn học Chăm II – Trường ca, sưu tầm – nghiên cứu.
+ In lần nhất: NXB Văn hóa Dân tộc, H., 1995.
+ In lần thứ hai: NXB Văn nghệ, TP Hồ Chí Minh, 2006.
Từ điển Chăm – Việt (viết chung), NXB Khoa học Xã hội, H., 1995.
Từ điển Việt – Chăm (viết chung), NXB Khoa học Xã hội, H., 1996.
Văn hóa – xã hội Chăm, nghiên cứu & đối thoại, tiểu luận
+ In lần thứ nhất: NXB Văn hóa Dân tộc, H., 1999.
+ In lần thứ hai: NXB Văn học, H., 2003.
+ In lần thứ ba: NXB Văn học, H., 2008.
Tự học tiếng Chăm, NXB Văn hóa Dân tộc, H., 2003.
Từ điển Việt – Chăm dùng trong nhà trường (viết chung), NXB Giáo dục, H., 2004.
Sử thi Akayet Chăm, NXB Khoa học Xã hội, H., 2009.

Chủ biên
Tagalau, tuyển tập sáng tác – ¬sưu tầm – nghiên cứu Chăm (10 tập, 2000-2009).
Tủ sách văn học Chăm (10 tập – đã in 3 tập).

Có thể nói không ngoa rằng Inrasara đã làm sống lại văn học cổ điển Chăm, một nền văn học tưởng chừng đã tuyệt diệt, đã suýt bị lãng quên một cách oan uổng.

Là người con của hai nền văn hoá Chăm- Việt, anh đã sưu tầm và chuyển ngữ sang tiếng Việt rất thành công những Arya (Trường ca). Akayet ( Sử thi) Chăm cổ.

Góp phần làm phong phú nền văn hoá đa dân tộc Việt Nam.

Thông tin báo chí tại đây.

Trần Can

Phụ nữ thống trị thế giới


Phụ nữ thực sự thống trị thế giới. Họ chỉ chưa phát hiện ra điều ấy thôi. Khi mà họ phát hiện ra, và họ sẽ, đàn ông chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn.

Thanh Hằng dịch.

.

Women really do rule the world. They just haven’t figured it out yet. When they do, and they will, we’re all in big big trouble.

“Doctor Leon”, drleons.com

Chân tình là những ngữ thi

Góc lặng riêng nho nhỏ
Giấu buồn vui chín đỏ
Đêm làm mưa vỡ khóc
Ngày hóa lời hoa cỏ

Góc lặng riêng nho nhỏ
Tim treo nhành hư vô
Lãng mạn tình rất lạ
Là nét thơ ngây ngô

Góc lặng riêng nho nhỏ
Mộng rủ về hẹn hò
Cần chi cầu Ô Thước
Nối cánh mỏng vòng vo

Góc lặng riêng nho nhỏ
Ru đời bớt bơ vơ
Sầu thả trôi theo gió
Chờ tịnh miên hồn mơ

hoatrang,20.Jan010

Đậm đà nơi biên viễn

TP – Vượt rào cản về ngôn ngữ tập quán, những người lính biên phòng 2 nước Việt Nam – Campuchia gắn bó và tin cậy nhau như anh em một nhà, yêu quý nhau qua những câu chuyện cảm động, bất ngờ.

Sĩ quan BĐBP Campuchia sang thăm chúc tết và cảm ơn BĐBP Đăk Lăk tích cực giúp đỡ

Gửi súng để đi họp

Đoạn biên giới phía Tây giữa 2 tỉnh Đăk Lăk, Đăk Nông của Việt Nam và Môndulkiri, Râtanakiri của nước bạn Campuchia (CPC) dài khoảng 240km, với 19 cặp đồn và chốt đóng song song.

Trong khi hạ tầng cơ sở vật chất tuyến đồn biên giới bên ta ngày càng được xây dựng khang trang vững chãi, thì tuyến đồn bên bạn vẫn đơn sơ. Vỏn vẹn 5 – 7 lính chăng bạt mắc võng dãi dầu mưa nắng. Các chốt phía CPC đều rất xa dân, phương tiện tiếp tế khó khăn.

Lương đồn trưởng cộng cả phần phụ cấp nuôi con quy ra tiền Việt chỉ khoảng 1 triệu đồng nên thực phẩm chủ yếu từ săn bắt hái lượm. Nhiều khi họ nhận hỗ trợ của biên phòng bên ta, từ rau gạo mắm muối bột ngọt cho đến thuốc men và khám chữa bệnh.

Trung tá Nguyễn Hữu Phúc, đồn trưởng đồn Ya TMốt trong thâm niên 28 năm biên phòng không ít lần gặp những tình huống đặc biệt về nhiệm vụ đối ngoại.

Thân thiết tạo tiền đề xây đắp quan hệ hữu nghị tốt đẹp, trung tá Phúc được Biên phòng Campuchia  (BP CPC) coi như người nhà. Nhiều lần vào đầu tháng, cánh biên phòng CPC tự nhiên vác súng sang gửi, nhờ sếp Phúc “trông hộ để anh em yên tâm về tỉnh họp và thăm nhà”.

Xây đồn cho đối tác

Được UBND tỉnh nhất trí chủ trương và trích ngân sách hỗ trợ, năm 2005 BĐBP Đăk Lăk đã giúp biên phòng CPC làm nhà gỗ lợp tôn, khoan giếng nước, trang bị bàn ghế giường tủ cho đồn Ko Ban Đom Rây đóng song song với đồn 747, đồn Mê Ruch đóng song song với đồn 743 .

Trân trọng tình nghĩa của BĐBP Việt Nam, BĐBP Campuchia đặc biệt chú ý chăm chút các điểm mốc thể hiện quan hệ chủ quyền của 2 nước.

Hằng tuần, BĐBP Campuchia đều tổ chức phát dọn lau chùi thật sạch 4 điểm mốc 44, 45, 46, 47 đã xây giữa 2 tỉnh Đăk Lăk và Mônđulkii theo đúng quan điểm: “Không lấy của nhau tấc đất nào. Chủ quyền quốc gia hai phía đều bất khả xâm phạm”.

Trước đó, định kỳ giao ban luân phiên hằng tháng giữa biên phòng 2 tỉnh toàn thực hiện ở đồn của ta vì bên bạn không đủ điều kiện tổ chức.

Sau khi có nhà cửa bàn ghế, mỗi khi đồn bạn mời ta qua giao ban, phía ta vẫn mang theo đủ thứ từ lương thực thực phẩm cho đến phông màn, cắt chữ trang trí để sẻ chia giúp bạn nỗi thiếu hụt kinh phí.

Quen thân hết ngại ngùng, thỉnh thoảng BP phía bạn lại cầm sang tờ trình đề nghị hỗ trợ viết bằng tiếng CPC. Bộ đội ta chưa thạo tiếng cũng luận đúng bạn cần gì vì quen mặt chữ.

Tâm sự với BĐBP ta, sĩ quan bạn cho biết, vì tranh chấp quyền lực liên miên giữa các thế lực đa đảng, nên quyền lợi của lực lượng BP CPC ít được trên quan tâm chu đáo.

Theo chế độ quân chủ, quan hệ trên dưới trong quân đội CPC rất cách biệt, không có kiểu chiến sĩ được phép ngồi chung thân tình với thượng cấp như bên ta.

Có sĩ quan gắn bó cả đời với biên giới như đồn trưởng Sem Lai của đồn Piêm Ôliêu đóng đối diện đồn 437, tới tuổi hưu đưa cả người thân lên cưa gỗ làm nhà sống cạnh đồn Piêm cho đỡ nhớ rừng.

Ơn cứu mạng suốt đời không quên

Một sáng mùa mưa 2009, lính trẻ Tôôc Chăn của chốt 9 Đại đội 3 tiểu đoàn 103 BP tỉnh Mônđulkiri bị rắn độc cắn vào lòng bàn tay phải trên đường tuần tra.

Xế chiều, Tôôc Chăn được đồn trưởng lai xe máy qua nhờ quân y đồn Ea Hleo cứu chữa trong trạng thái mê man, cánh tay sưng phù tím ngắt.

Quân y sơ cứu thấy tình thế nghiêm trọng vội điện báo về tỉnh. BĐBP Đăk Lăk lập tức điều xe cứu thương vượt 125km xuống chở cả Tôôc Chăn lẫn đồn trưởng người CPC về bệnh xá biên phòng tỉnh, sau đó chuyển qua bệnh viện Đa khoa Đăk Lăk rồi vào thẳng bệnh viện Chợ Rẫy TP Hồ Chí Minh.

Kết quả xét nghiệm khẳng định, Tôôc Chăn bị tấn công bởi loài rắn Choàm Quạp cực độc, phải tích cực tiêm huyết thanh kháng độc tố, truyền máu, chữa chạy hơn 40 ngày mới thoát chết.

Trở lại Bệnh xá biên phòng Đăk Lăk nằm thêm 1 tháng điều trị tiếp chỗ hoại tử sâu trong lòng bàn tay với tổng chi phí hơn 40 triệu đồng do BĐBP Đăk Lăk chi trả. Tôôc Chăn được ở phòng riêng, mức tiền ăn cao hơn bộ đội ta.

Dịp tết cổ truyền Chon Chơ Nam Chơ Mây còn được lãnh đạo biên phòng Đăk Lăk đến tặng quà.

Khi hoàn toàn bình phục được đưa về tận đồn bên kia biên giới, chàng lính trẻ xúc động lặp đi lặp lại mãi lời biết ơn chẳng bao giờ quên được tấm lòng chân tình của BĐBP Việt Nam.

Những con số 9 đặc biệt

Chịu ảnh hưởng bởi cơn bão số 9, vào lúc 9h sáng 9 – 9 – 2009 mưa lớn khiến nước sông Ea Hleo dâng cao. Phó đồn Piêm Ôliêu dùng hệ thống thông tin trực tuyến phía ta đã xây dựng cho bạn, cấp báo bằng tiếng CPC lẫn tiếng Việt: Nước ngập sàn mét rưỡi cả đồn lẫn chốt, xin BĐBP Việt Nam sang cứu nguy.

Lãnh đạo BĐBP Đăk Lăk thống nhất để đồn Ea Hleo đưa ca nô 30 mã lực cùng 4 người bơi giỏi gồm đồn trưởng, trung tá Lê Đình Tám, cùng tổ xuồng 3 người băng qua thác Đường Mòn đầy vực xoáy suốt 45 phút dọc sông.

Phía bạn từ lính đến sếp 6 người đều không biết bơi, lại còn đèo thêm 1 phụ nữ 2 trẻ em là vợ con của đồn phó lên thăm. Mặc áo phao, chống chèo cật lực trọn 2 chuyến mới cứu được cả 9 người lẫn tư trang vật dụng.

Mấy hôm sau nước rút, tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 102 BP tỉnh Nattarakiri đi kiểm tra tình hình, sang đồn Ea Hleo cảm ơn.

Hoàng Thiên Nga

Phiên tòa không có luật sư

Trước cửa phòng xử án hôm nay đông nghịt người. Chưa đến giờ mở cửa họ đã túm tụm xôn xao bàn tán về vụ xử săp diễn ra. Một bà tuổi độ trung niên, giọng không mấy thiện cảm :

_ Nói gì thì nói, chứ chị mà giết em là chuyện khó mà tha thứ.

Một ông trán hói ngắt ngang :

_ Tôi không nghĩ vậy, bởi việc gì xảy ra cũng có nguyên do của nó Hơn nữa đây lại là một hành vi tự vệ.

Một thanh niên trẻ tuổi thêm vào :

_ Cái sảy nó nảy cái ung. Chắc rằng cô ấy cũng không tự nhiên mà hành động như vậy, vả lại thằng Long này cũng có phải là đứa hiền lành gì đâu.

Một người khác gật đầu đồng tình :

_ Đúng đó, cái thằng đó chết thì cũng đáng lắm, chẳng ai thương xót gì cái lọai ấy cả. Thứ ấy sống chỉ gây họa cho gia đình và xã hội thôi. Chỉ tội nghiệp…

Một bà già khác thở dài :

_ Khổ thân con bé, thường ngày nó hiền lành, chịu thương chịu khó lám cơ, giờ xảy ra chuyện thế này mẹ nó chết lên chết xuống cũng phải.

Một người dàn ông nóng nảy nói :

_ Nhà nước mình phải ban hành một đạo luật nghiêm khắc để trừng trị cái lọai thanh niên hư hỏng này mới được. Càng ngày chúng càng lộng hành quá trớn, lọan xã hội lên cũng vì chúng nó.

_ Tôi cũng nghĩ thế. Khổ nỗi, cứ con hư là đổ tại gia đình,vì gia đình nuông chiều, vì gia đình bỏ bê, vì gia đình giáo dục không đúng cách, vì thế nọ vì thế kia. Nhưng mà các ông cứ bà cứ nghĩ xem, con cái chỉ thực sự trong tay chúng ta từ khi sinh ra cho đến khi 10 tuổi. Sau đó thì sao ? Bố mẹ thì còn phải lo bươn trải cho đủ thứ chi tiêu của chúng. Mà nào có phải một đứa, nhà nào cũng vài ba đứa cả. May mà lâu nay thực hiện việc sinh đẻ có kế họach, nếu không thì còn ối cảnh nhôi nhai đầu đường xó chợ. Lại vào cái thời đại Tây hóa này, bao nhiêu diễn biến, lôi kéo của xã hội, nó đâu nằm trong sự kiểm sóat của chúng ta được. Đấy, nhan nhản không biết bao nhiêu là tệ nạn xã hội, lũ trẻ thì chỉ biết cắm đầu đùa theo những cái gọi là “nhịp sống mới”, có biết phân biệt hay dở là thế nào đâu. Mà học cái hay thì khó thì lâu, chứ học cái dở thì mau lắm, hư hỏng rồi thì cứ cha mẹ mà hành. Những luân lý giáo dục căn bản cho đạo đức thì chúng chê là cổ hủ, là lạc hậu …

_ Chính là ở chỗ đó. Nước ta đang đà phát triển, tất yếu là phải mở rộng cửa, cái được là có những bước phát triển khả quan, đem lại nhiều cơ hôi cho dân mình, nhưng cái mất là lớp trẻ ngày nay sống buông tuồng, vô bổ . Chúng cứ cho rằng thế mới là văn mình, hiện đại, sành điệu, rặt là những ngón nghề ăn chơi trác táng, lọc lừa, dối trá, xảo quyệt. Bố mẹ thì cho rằng con cái cứ đến trường là đã dủ, cắm đầu cắm cổ để đáp ứng bao nhiêu nhu cầu của nó, mà chẳng mấy khi hiểu hết được con mình đang trở thành lọai người như thế nào. Ăn chơi quá đà rồi trở thành kẻ cướp lúc nào không hay. Đấy, như cái thằng Long này đấy. Lúc còn bé ai cũng khen là thông minh, lễ phép, vậy mà dổ đốn tự bao giờ.

_ Cũng một phần do mẹ nó nuông chiều từ bé, con trai thứ mà như con trai một, muốn gì được đó, ai mách cho thói hư gì của nó lại bênh. Nếu cha nó không mất sớm và thằng Luân anh nó không bị bại liệt nặng thế chắc nó không đến nỗi. Đúng là thương con mù quáng thì bằng mười hại con.

_ Có lần chính quyền địa phương góp ý, bảo làm đơn cho nó đi giáo dục tập trung một thời gian, may ra …nhưng mẹ nó lại sợ nó hận gia đình lại còn tệ hơn.

_ Nghe nói nó hăm về đốt nhà mà.

_ Đa số những gia đình có con hư đều lâm vào tình trạng bất lực, họ không còn khả năng khống chế nó, nhưng lại không dám nhờ pháp luật can thiệp, thế nên mói càng ngày càng quá.

_ Thì mấy thằng tội phạm đao búa mà báo đài hay đưa tin đó, cải tạo hết hạn nó về còn quậy phá hơn trước, bảo là quậy bù. Tôi mà có quyền cứ đem bắn hết chúng đi. Tòan là thứ rác rưởi, chỉ tốn cơm còn mang họa.

_ Nhưng vấn đề là ở chỗ, luật pháp của ta lấy nhân đạo làm nền, không muốn coi thường sinh mạng, cho dù tội nặng dến thế nào thì cũng tìm cách cải hóa nhân đạo nhất, quá mạng mới phải tử hình.

_ Thế nên một số bất hảo phi nhân tính càng được thể. Như luật bóng đá, hai thẻ vàng thành một thẻ đỏ là xong. Nhân đạo cũng tùy từng trường hợp từng đối tượng, không thể nhân đạo với quỷ, nhân đạo với nó để nó đi hại biết bao người khác, thế có công bằng không ?

_ Công bằng….

Cuộc tranh luận tạm gián đọan khi cánh của phòng vụt mở. Chỉ giây lát những dãy ghế đã kín người, những ai chậm chân đành đứng ngòai cửa.
Tiếng chuông hiệu rung lên, cả phòng im phắc. Khi hội đồng xử án đã ngồi vào chỗ, bị cáo được dẫn ra trước vành móng ngựa. Đó là một cô gái khỏang gần 30 tuổi, dáng mảnh khảnh, làn da mét xanh, phờ phạc, dấu vết của những trải nghiệm bất thường. Nhìn cô gái, không ai có thể tin dượcdó là người đã cầm dao giết chính em trai mình. Phiên tòa bắt đầu.

_ Vào ngày…tại ..đã xảy ra một vụ án mạng. Bị cáo là Vũ thị Tú Linh, đã gây án với em trai ruột là Vũ Thành Long. Nguyên nhân do quá trình xô xát giữa những người trong gia đình. Được biết đây không phải là lần đầu tiên Vũ Thành Long có hành vi gây mất trật tự. Nạn nhân từ lâu thuộc thành phần bất hảo của địa phương, không nghề nghiệp, không nơi cư trú ổn định. Chỉ trở về nhà mỗi khi có vấn đề đòi hỏi tiền bạc. Điều này đã được xác nhận từ chính quyền địa phương đến cư dân cùng địa bàn. Vào ngày…giờ …Vũ Thành Long có về gây sức ép cới gia đình để đòi hỏi một số tiền lớn. Bà…là mẹ của nạn nhân đã không thể đáp ứng được sự đòi hỏi đó, Vũ Thành Long đã dùng búa đập phá tủ để tự lấy tiền, bất chấp sự phản đối của gia đình. Anh Đinh Quang Minh là người hàng xóm cạnh nhà đã chứng kiến sự việc qua cửa sổ đối diện cho biết. Thành Long đã xô ngã mẹ mình, khi bà lao vào ngăn cản, tiếp đó là anh Vũ Thành Luân, anh trai của nạn nhân đã bị bại liệt cả hai chân từ nhỏ, đã lết vào ôm chân Long kéo ra. Vũ Thành Long vố bản chất hung hãn lại thêm bị ngăn cản hành vi, nên đã co chân đạp Vũ Thành Luân ngã vật ra sau, và gầm lên : Mày dám cản tao hả ? Tao cho mày chết…Y nói xong thì xông đến chộp vào cổ Thành Luân nghiến răng bóp chặt. Vừa lúc đó bị cáo Vũ thị Tú Linh chạy từ dưới nhà bếp lên, tay đang cầm theo một con dao, cô hét : Long, mày bỏ tay ra ngay mày định giết anh Luân hả ? Tên Long vẫn bóp chặt cổ anh trai, mặt Thành Luân đã tím lại, Tú Linh lại thét lên : Mày không bỏ anh Luân ra tao chém mày đó …Nghe vậy, tên Long quay lại thách thức : Mày có giỏi cứ chém tao coi. Và y buông cổ anh trai ra vồ lấy chị mình. Trong lúc hỏang hốt và giận dữ bị cáo Vũ thị Tú Linh đã vung con dao lên, vừa đúng lúc Thành Long ập tới, lưỡi xuyên qua cổ họng nạn nhân, y ngã xuống và tử vong. Biên bản được lập tại hiện trường vào lúc….

Tiếng ồn ào từ những hàng ghế, lại một hồi chuông nhắc nhở. Vị chánh án quay sang hỏi bị cáo :

_ Bị cáo Vũ thị Tú Linh, hãy trả lời thành thật trước tòa. Sự thật xảy ra có đúng như bản án đã nêu không ?

Cô gái nói với vẻ bình tĩnh :

_ Dạ thưa quý tòa, đúng ạ.
_ Bị cáo có biết khi sử dụng một hung khí có đầu nhọn và lưỡi sắc ấy, thì có thể gây thương tích hoặc dẫn đến tử vong cho người khác không ?
_ Dạ thưa quý tòa, có biết ạ.
_ Vậy khi thực hiện hành động đâm mũi dao vào cổ đối phương, cụ thể là em trai mình, bị cáo đã phản ứng theo sự tự vệ hay cố sát ?

Tú Linh im lặng một lúc, khi cô chưa trả lời thì vị chánh án nói tiếp :

_ Bị cáo có cần đến luật sư không ? Tòa sẽ chỉ định.

Tú Linh lắc đầu :

_ Thưa quý tòa, tôi không nhờ luật sư. Tôi xin tự trả lời.

Vị chánh án gật đầu, Tú Linh tiếp :

_ Tôi không muốn nhờ luật sư, vì luật sư sẽ biện hộ cho ai và bào chữa cho ai, vì khi tôi hành động, nửa là tự vệ, nửa là cố sát.

Tiếng “Ồ” vang lên hàng lọat, câu trả lời đã gây sự kinh ngạc cho tất cả mọi người. Vị chánh án khẽ nhíu mày, dường như ông đang chờ đợi một câu trả lời khác, nhưng chẳng có gì ngăn lại được lời đã thốt ra, ông lai hỏi

_ Cố sát ? Vậy là bị cáo đã nhận tội ?
_ Vâng. Tôi nhận tội.
_ Vì sao bị cáo lại làm một việc trái đạo lý con người như vậy ?

Tú Linh nhếch mép cười buồn :

_ Thưa quý tòa, nếu nói về đạo lý, thì có đạo lý nào cho phép con cái về hành hung cho mẹ để thỏa mãn nhu cầu riêng của mình ? Đạo lý nào cho phép một người có hành vi bạo động với một người không có khả năng tự vệ, lại là người có cùng huyết thống, khi hành vi đó có thể dẫn đến tử vong ? Thưa quý tòa, tôi thừa nhận việc ra tay sát hại em trai mình là tội lỗi nhưng tôi không thể làm khác được khi gia đình tôi đã phải chịu đựng sự khổ sở ấy đã bao năm rồi. Thú thật, đối với gia đình tôi đã coi Vũ Thành Long như không có từ lâu rồi, nhưng thật khó khăn mỗi lúc nó về sinh sự khi cần tiền. Vì vậy, nếu cho rằng đây là sự đánh đổi, thì tôi xin chấp nhận sự đánh đổi này để đem lại sự bình yên cho gia đình tôi.

Tú Linh dứt câu, cả gian phòng lặng đi. Bỗng từ hàng ghế phía trên òa lên một tiếng khóc, đó là tiếng khóc của bà mẹ khốn khổ. Đứa con gái bên cạnh cũng bật khóc theo ôm lấy mẹ. Mốt số người tham dự cũng rân rấn nước mắt. Vị chánh án qua một lúc im lặng, hỏi :

_ Bị cáo còn có gì muốn nói nữa không ?

Tú Linh đưa mắt nhìn xuống mẹ và em gái, rồi thở dài :

_ Thưa quý tòa, tôi không dám cầu xin sự khoan hồng, mức độ định án thế nào thì tùy pháp luật, tôi rất bình tâm mà thi hành án. Còn lời cuối cùng mà tôi muốn nói là…là…Vâng, đối với tôi thì thật đã quá muộn để thay đổi sự đáng tiếc này, bởi nếu nhà nước ta có một khung hình nào cụ thể dể giáo dục những thanh niên hư hỏng như Thành Long, một khi gia đình đã không đủ khả năng giáo dục nó nữa, thì chắc…-Tú Linh nghèn nghẹn – Tôi không biết phải nói thế nào vì cha mẹ sinh con trời sinh tính. Có ai muốn mình lại có một người thân không nên người như thế đâu, nhưng với xã hội ngày nay thì gia đình không thể đủ sức níu lại sự căn bản đạo đức cho những thanh thiếu niên. Vì vậy mà,,,mà thôi, tôi chỉ hy vọng sẽ không còn những sự đánh đổi thảm thương như thế này nữa …

Những giọt nước mắt giàn ra trên đôi gò má xanh tái. Vị chánh án :

_ Phiên tòa tạm dừng mười lăm phút để nghị án.

Tú Linh dược hai nữ cảnh sát đưa vào, cô còn ngóai lại nhìn mẹ và em gái mình. Đám đông nhao nhao tranh luận :

_ Chắc chắn là phải giảm án thôi …tôi là tôi cho trắng án luôn…đâu có được, chỉ là án nặng hay nhẹ thôi …

_ Khi luận tội, người ta phải xem xét nguyên nhân và hòan cảnh phạm tội chứ. Mà như vậy rõ ràng phạm tội khi bất khả kháng, nguyên nhân thì quá khắc nghiệt, theo tôi mức án sẽ không thể theo luật định thông thường mà phải có đặc cách miễn giảm . …Để rồi xem…

_ Đấy, các ông các bà nào có giặc trong nhà thì hãy coi chừng…

_ Cô ta nói phải đấy, phải có biện pháp mạnh với lọai tội phạm này mới được. Cũng bởi nó chỉ đủ gan phá quấy trong nhà, vừa phần tình cảm vừa phần sĩ diện, không ai dám kiện cáo gì, nên chúng nó mới lộng hành như thế. Chứ phá quấy bên ngòai người ta để cho yên à …

_ Cái thứ khôn nhà dại chợ trước sau gì rồi cũng chết đường chết chợ thôi, gia đình có của đâu mà cho nó phá mãi, ăn quen nhịn không quen đi ăn cướp thì không đủ gan, đi ăn cắp thì no đòn, chỉ có rúc vào xó nào mà chết thôi chứ còn gì nữa…Chuông báo rồi kìa, ta vào đi các vị .

Vị chánh án đứng dậy tuyên đọc :

_ Bản tòa xét thấy bị cáo Vũ thị Tú Linh vì hòan cảnh đặc biệt mà phạm tội, nạn nhân Vũ Thành Long lại là một đối tượng khá nguy hiểm, một kẻ đã coi thường nhân cách giá trị đạo dức, lại có những hành vi hung đồ luôn đe dọa sự an nguy cho gia đình, rất cần phải trừng trị để đem lại an ninh trật tự cho xã hội. Vì vậy, mức đinh án cho bị cáo Vũ thị Tú Linh không thực thi theo khung hình luật thông thường. Nay tòa tuyên án : Bị cáo Vũ thị Tú Linh …ba năm tù giam …

Tiếng re hò òa lên như chợ vỡ. Bà mẹ từ hàng ghế chạy vội lên, Tú Linh vừa mừng vừa tủi ôm chầm lấy mẹ, cô nức nở :

_ Mẹ ơi ! Xin mẹ tha tội cho con…

Bà mẹ ôm chặt con gái, nghẹn ngào :

_ Không, con không có tội Linh à…

Cô em gái cũng đã dứng bên cạnh, bệu bạo nói với chị :

_ Chị cố gắng lên nha, em sẽ đi thăm nuôi chị thường xuyên.
_ Anh Luân sao rồi em ?
_ Ảnh đỡ nhiều rồi chị, nay ảnh bắt đầu ăn cơm được rồi.
_ Em ráng chăm sóc mẹ và anh Luân nhé, hết ba năm chị về…

Tú Linh chợt ngước lên cao thầm nói “ Long ơi ! Xin em đừng óan hận chị , chị mong em sớm đầu thai thành một người khác để được sống một cuộc đời hạnh phúc tốt đẹp hơn. Nếu có kiếp sau, chị em mình sẽ là chị em tốt , em nhé …”

Đàm Lan

Niềm tin vào bản thân

Chúa ơi hãy trao cho con niềm tin vào bản thân
không chỉ vào những ngày con tuyệt vời và chiến thắng
và không có gì là không thể
nhưng cả vào những ngày khi cả thế giới trở nên tồi tệ
và con đang thất bại và con đường phía trước trở nên thật khó khăn.

Khi con nghĩ liệu mình có đủ dũng cảm, đủ thông minh
và con phải liều mình để thử,
đừng để con bỏ cuộc, xin Chúa, xin đừng bao giờ.

Hãy để con giữ niềm tin vào bản thân.
Dù có bao nhiêu người
làm nhụt chí con…
nghi ngờ con…
chê cười con…
đe dọa con…
nghĩ rằng con là đứa ngốc…
Đừng để con nghe thấy.

Hãy để con nghe một thứ tiếng khác nói với con
“Bạn có thể làm được và bạn sẽ làm được”
nếu không có ai trên thế giới này thèm để ý hay là tin con
hãy để con tin vào chính mình.

Con biết sẽ có những lúc con sẽ nghi ngờ khả năng của mình
Khi con trở nên nhụt chí và đứng trên bờ vực của tuyệt vọng,
đừng để con bỏ cuộc
nâng con lên.

Quạt những ngọn lửa để con thậm chí cố gắng hơn nữa
cho con nhiều niềm tin hơn vào bản thân mình.

Chúa ơi, Người là nguồn sống và sức mạnh
Người là nguồn khả năng và niềm tin của con
Cảm ơn Người đã củng cố.

Con biết rằng Người sẽ cho con cái mà con cầu xin…
Niềm tin vào bản thân.

Hoàng Khánh Hòa dịch
.

Faith in myself

God gave me faith in myself,
not only on days when I’m going great and winning
and nothing seems impossible
but on days when the whole world looks lousy
and I’m losing and the road ahead seems too hard.
When I wonder if I’m brave enough, smart enough
and I must be crazy to try,
don’t let me quit Lord, not ever.

Let me keep the faith in myself.
No matter how many people
discourage me…
doubt me…
laugh at me…
warn me…
think me a fool…
Don’t let me listen.

Let me hear another voice telling me,
“You can do it and you will!”
If nobody else in this world gives a darn or believes in me,
let me believe in myself.

I know there’ll be times when I will doubt my own abilities,
when I’ll be discouraged and on the verge of despair,
don’t let me give up,
hang onto me.
Fan the fires so that I’ll try even harder.
Give me more faith in myself.

Dear Lord, you are the source of life and power.
You are the source of my abilities and my faith.
Thank you for reinforcements.
I know that you will give me for what I ask…
Faith in myself.

Cởi bỏ lối nhìn cũ để hướng về tương lai – Sự cần thiết của triết học

Hai câu chuyện

Chuyện 1.
Năm 1977, ông thầy cũ ghé nhà tôi tại Caklaing thấy tôi đang ôm cuốn L’Être et le Temps của Heidegger, chợt nhăn nhó:

– Trời đất! Thiên hạ đang chết đói mà mầy lại đi đọc triết! Mầy sống bằng không khí à?

Thế là ông thầy lên lớp tôi một hơi về phải học biết thế nào là thực tế, thực tiễn. Tôi im lặng chịu đựng, không một lời cãi lại. Đợi cho ông qua cơn thuyết giáo, tôi mới thủng thẳng hỏi: Thầy có biết mình đang sống dưới chế độ nào không?

– Chủ nghĩa xã hội, đương nhiên.
– Thế chế độ này do ai lập nên? Không phải Hồ Chí Minh sao?
– Thì đúng rồi!
– Mà Hồ Chí Minh là ai? Ông có phải học trò của Lênin, và học thuyết Lênin chẳng phải xây dựng trên nền tảng triết học của Karl Marx? Mà Marx là ai chứ? Ông ta hẳn nhiên là đại triết gia rồi…

Ông thầy nín thinh, tôi tiếp: Con người là cây sậy suy tư… Chỉ cần một làn gió cũng đủ giết chết con người. Nhưng làn gió kia khi giết chết con người, nó không hiểu, còn con người thì hiểu. Pascal đấy, chắc thầy chưa quên. Đây là chế độ đang tác động đến chính cuộc sống của em và mọi người xung quanh em, em là con người, em cần hiểu nó. Hiểu đến nơi đến chốn. Vậy thôi.

Chuyện 2. Năm 1991, một trí thức Chăm từ ngoại quốc về, bên cạnh số người chạy theo cũng có không ít vị chống. Chống và nói xấu ông ta sau lưng. Sự việc vừa xót xa vừa buồn cười. Tôi thử im lặng quan sát. Sau một thời gian ngắn, không ít kẻ chạy theo ông quay lại nói xấu ông. Tôi nói với một bạn trẻ: Cả chạy theo hay nói xấu đều xuất phát từ thiếu hiểu biết. Trong khi trí thức là kẻ hiểu biết, kẻ biết để cho tâm TRÍ mình luôn ở tình trạng THỨC.

Đâu riêng Chăm, quần chúng nhân loại nói chung thiếu chất trí thức. Thiếu, nên dễ bị tuyên truyền làm lung lạc. Ngụ ngôn Trung Quốc: Mẹ Tăng Sâm dạy và rất tin con, khi lần đầu tiên có người đến báo: “Tăng Sâm giết người”, bà chỉ im lặng cười khẩy; lần thứ hai bà nghe ngờ ngợ; đến lần thứ ba thì bà phải bỏ dở công việc chạy ra ngoài xem thật hư thế nào? Ai dè, đó là tên trùng tên.

Các nhà chính trị hoạt đầu thường lợi dụng tính thiếu trí thức đó của công chúng, càng lợi dụng. Vô hình trung, chúng ta trở thành con rối lúc nào không hay.

Hai năm qua vài “trí thức” trong cộng đồng hay nhân danh dân tộc để kết án chú này phản bội truyền thống, bác kia xấu xa. Họ nói mãi, thế nào cũng có kẻ tin. Gặp trường hợp như thế, đòi hỏi trước hết là, bạn phải biết đặt câu hỏi với người phê phán: Anh/ chị là ai? Ai cấp giấy phép cho anh/ chị có quyền “nhân danh” dân tộc? Nguyên động lực nào anh/ chị phát biểu câu đó? Anh/ chị có quan hệ “nợ nần” gì với đối tượng bị phê phán không? Và phê phán với thâm ý gì?

Tôi gọi đó là tinh thần hoài nghi mang tính triết lí.

Hỏi như thế, là bạn đã đặt bản thân kẻ phê phán và vấn đề bị phê phán vào tư thế phải được xét lại; qua đó bạn khiến đối tượng mất tự tin và lúng túng. Bước tiếp theo là, bạn bình tâm tìm hiểu phía bên kia: Đối tượng bị phê phán đó có thật sự hành xử như thế không? Đâu là tang chứng vật chứng? Nếu có, sự thể có đáng bị lên án nặng nề như vậy không? Khi nghe sự phê phán đó, họ đã phản ứng hay tự biện minh thế nào? Bạn hãy lắng nghe họ giải minh.

Vậy là bạn không bị nhồi sọ một chiều mà nhận được thông tin từ cả hai phía. Dĩ nhiên, nếu sự thể động cập đến chuyên môn, bạn cũng cần sự hỗ trợ của các chuyên gia uy tín. Uy tín và đạo đức. Bạn tham khảo thông tin từ nhiều phía khác nữa. Sau cùng, qua tổng hợp và phân tích, bạn có thể đưa ra ý kiến của riêng bạn.

Đó chính là tinh thần tư duy độc lập. Bạn không phải nghe theo, tin theo, nói hùa theo bất kì ai cả! Bạn đủ khôn lớn để phán xét mọi việc.

Làm như thế, chẳng những bạn minh oan được cho đối tượng bị phê phán thôi mà còn giúp chính mình nữa. Bởi vì nếu không tự tạo cho mình tinh thần phản biện, thiệt thòi về phần bạn là chính. Bạn mất cơ hội để nhận biết sự thật, từ đó bạn luôn chịu thao túng của tuyên truyền một chiều. Của báo chí hay của dư luận. Bạn giống thứ thân cây mềm yếu nghiêng ngả theo chiều gió, thành nô lệ của tuyên truyền và không tránh khỏi bị lợi dụng. Không phải lợi dụng tiền bạc bạn mà lợi dụng tâm hồn bạn, lợi dụng sự ngây thơ của tâm trí bạn.
Chỉ khi nào bạn biết độc lập tư duy, bạn mới trở thành người lớn, trở thành chính bạn.

Sự thể này nói lên thái độ công bằng đối với mọi thành phần trong xã hội, tránh cho cá nhân bị nhìn một cách bất công. Sự bất công này dễ đẩy đối tượng đến tình trạng tuyệt vọng hay có phản ứng ngược lại, tác hại đến xã hội không ít. Nếu vài người học biết ứng xử như thế, mọi hiểu lầm to lớn đến đâu cũng được vượt qua dễ dàng.

Inrasara

Miso chua

Sư nấu bếp tại Dairyo, tu viện của thiền sư Bankei, quyết định là sư sẽ chăm sóc kỹ càng sức khỏe của lão sư phụ của mình và sẽ chỉ cho sư phụ ăn Miso tươi, làm từ đậu nành, lúa mì và men đánh nhuyễn và để lên men. Bankei, thấy là mình được phục vụ miso tốt hơn miso của các đệ tử, liền hỏi: “Ai là người nấu ăn hôm nay?”

Dairyo được gọi đến gặp thầy. Bankei nghe trình là theo tuổi tác và địa vị của thầy, Bankei chỉ nên ăn miso tươi. Cho nên Bankei nói với sư nấu ăn: “Vậy chú nghĩ là thầy không nên ăn gì hết.” Nói xong, Bankei bước vào phòng riêng và khóa cửa.

Dairyo, ngồi ngoài cửa, xin lỗi thầy. Bankei không trả lời. Cả bảy ngày, Dairyo ngồi bên ngoài và Bankei ở bên trong.

Cuối cùng, trong tuyệt vọng một đệ tử nói thật to cho Bankei: “Thầy có thể không sao, lão sư phụ, nhưng anh chàng đệ tử này phải ăn. Hắn không thể nhịn ăn mãi được!”

Đến lúc đó Bankei mở cửa. Thầy mỉm cười. Thầy nói với Dairyo: “Thầy nhất quyết ăn cùng loại thức ăn như những đệ tử thấp nhất của thầy. Khi chú trở thành sư phụ, thầy không muốn chú quên chuyện này.”
.

Bình:

• Bankei đây là Bankei yōtaku (eitaku), Bàn Khuê Vĩnh Trác, mà chúng ta đã nhắc đến trong truyện Giọng nói của hạnh phúc.

• Xem ra đây là một luật lệ ăn uống đã có sẵn trong tu viện nhưng Bankei không biết. Người đến tuổi nào đó và có chức vị nào đó thì được ăn uống loại thực phẩm nào đó. Đây là ăn uống theo “hệ cấp” và Bankei chống đối “hệ cấp”. Nếu Bankei yếu sức khỏe hay bệnh hoạn và đầu bếp nấu thức ăn đặc biệt để chữa bệnh, chắc là thiền sư không phiền hà gì.

• Xã hội con người là xã hội hệ cấp dày đặc tới nghẹt thở: Chức vị đi trước hay sau tên (bác sĩ, luật sư, tiến sĩ, thạc sĩ, giáo sư, giáo viên… cô, dì, chú, bác..); văn phòng (làm lớn văn phòng lớn, làm nhỏ văn phòng nhỏ), xe cộ (làm lớn đi xe có tài xế), áo quần (làm lớn mặc veston, làm nhỏ mặc quần jean), lương bỗng.…

Nói chung là các thứ trang điểm cho hệ cấp này như vài mươi lớp áo dày phủ kín người chúng ta. Rồi chúng ta có thể tự thêm vài tầng hệ cấp nữa bằng cách xưng hô ăn nói quan liêu từ trên nói xuống. Rốt cuộc, ta chỉ là một hình nộm to đùng đứng đuổi chim giữa đồng.

Khó ai thấy được con người thật của mình. Và rất có thể là mình cũng không biết được con người thật của mình, nếu mình không bao giờ trút bỏ các lớp vỏ.

Có lẽ là ta sẽ không bao giờ bỏ hết được tối thiểu là một bộ quần áo mặc trên người. Nhưng nếu ta có thể trút bỏ rất nhiều bộ đồ đang chất chồng không cần thiết trên cơ thể, thì ta sẽ dễ thở và thong thả hơn rất nhiều, và nhiều người sẽ thích thú con người thật của ta, hơn là một hình nộm tới 27 lớp áo quần.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

.

Sour Miso

The cook monk Dairyo, at Bankei’s monastery, decided that he would take good care of his old teacher’s health and give him only fresh miso, a paste of soy beans mixed with wheat and yeast that often ferments. Bankei, noticing that he was being served better miso than his pupils, asked: “Who is the cook today?”

Dairyo was sent before him. Bankei learned that according to his age and position he should eat only fresh miso. So he said to the cook: “Then you think I shouldn’t eat at all.” With this he entered his room and locked the door.

Dairyo, sitting outside the door, asked his teacher’s pardon. Bankei would not answer. For seven days Dairyo sat outside and Bankei within.

Finally in desperation an adherent called loudly to Bankei: “You may be all right, old teacher, but this young disciple here has to eat. He cannot go without food forever!”

At that Bankei opened the door. He was smiling. He told Dairyo: “I insist on eating the same food as the least of my followers. When you become the teacher I do not want you to forget this.”

#51