Thứ hai, 22 tháng 3 năm 2010

Bài hôm nay

Ca sĩ Nguyên Thảo, Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, chị Trần Thị Thu Hiền.

1000 năm Thăng Long, Nghiên Cứu Xã Hội, anh Trần Đình Hoành.

Tha thứ , Danh Ngôn, song ngữ, chị Nguyễn Thu Hiền.

Tư duy thành công, Danh Ngôn, song ngữ, anh Nguyễn Hồng Hải.

Tình Bạn , Danh Ngôn, song ngữ, chị Hoa Trang.

Yêu Người , Thơ, chị Giọt Sương Tím.

Hôm nay xưa , Thơ, anh Trần Đình Hoành.

Hoa phượng tháng ba, Văn, chị Tôn Nữ Ngọc Hoa.

Cầu nguyện dọn sạch quá khứ, Trà Đàm, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển.

Trong bàn tay định mệnh, Thiền, Văn Hóa, Trà Đàm, song ngữ, anh Trần Đình Hoành.
.

Scholarship, Grants & Jobs

Exceptional Educational Opportunity for Young Vietnamese Americans


This SYA program is very small, and we’re looking for no more than half a dozen Vietnamese American high school students who would benefit from studying either one semester or one year in Ha Noi. Starting in the fall.

* Cultivate Vietnamese language.
* Exprience Vietnamese culture in Vietnam.
* Earn full US credits.

Click here for more information

Source: Prof. Vũ Đức Vượng vuduc.vuong@gmail.com

Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hợp Quốc – OHCHR Call For Proposal on Contemporary Forms of Slavery

The Fund was established by the General Assembly in 1991 with the purpose to provide, through established channels of assistance, humanitarian, legal and financial aid to individuals who are victims of contemporary forms of slavery. The Fund focuses particularly on individuals who suffer from the most severe forms of human rights violations occurring in the context of slavery, as well as the most identifiable contemporary forms of slavery – chattel slavery, debt bondage, human trafficking, serfdom, child labour and servitude, forced labour, and/or forced marriage.

Readmore:
http://cambodiajobs.blogspot.com/2010/03/ohchr-call-for-proposal-on-contemporary.html
.

Tin quốc tế và quốc nội tại vn.news.Yahoo >>>
.

Tin học tập – việc làm

IIE Vietnam news

American Center Hanoi Event news

ICVE: Học bổng Hoa Kỳ 2010

Japan/World Bank Scholarship

Rotary World Peace Fellowships

Fellowship at UNFPA Special Youth Programme

PhD Scholarships at The IT University of Copenhagen

Thông Tin Kinh Tế

Chứng khoán

* VNINDEX

* HNX

Giá vàng VN

Giá vàng Mỹ

Tỷ giá ngoại tệ

Thống kê kinh tế

Thời tiết hôm nay
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

:-) :-) :-) :-) :-) :-)

Đọt Chuối Non

Ca sỹ Nguyên Thảo

“Sinh ra trên vùng đất mùa đông sương mù giăng kín, mùa hè vàng rực hoa dã quỳ, tiếng hát của Nguyên Thảo khi mới là cô bé 17 tuổi đã khiến cho không ít người ngạc nhiên. Giọng hát ấy có một sức hút kỳ lạ dẫu không qua trường lớp hay sự hướng dẫn nào, cô chỉ hát bằng tâm hồn mình.

Chọn dòng nhạc nhẹ với những bài hát trữ tình của nhạc sĩ Anh Quân, Dương Thụ, giọng ca Nguyên Thảo từng bước chiếm được cảm tình của khán giả tại các phòng trà… Mấy năm trước, Thảo rời quê đến thành phố sống bằng nghề ca sĩ hát đám cưới tại Nhà Văn hóa quận Tân Bình với cát-sê trị giá vài… tô phở. Không buồn với số phận là dân tỉnh lẻ, Nguyên Thảo đến tụ điểm Vọng Các ở chân cầu chữ Y xin việc.

Lâu dần thành quen, mọi người biết đến cô bé nhỏ người nhưng có giọng hát khỏe và cá tính này. Một lần, Thảo bạo dạn “lên đời” bằng cách xin hát ở phòng trà 047 Ngô Đức Kế. Từ đó cô đã thật sự bước vào nghề bằng tất cả nỗi đam mê của mình.

Không theo kiểu phô trương giọng dày, giọng khỏe, Thảo hát như để giải tỏa chính những tâm trạng của mình, diễn đạt tâm hồn mình, kể câu chuyện của mình. Giọng của cô cũng không hực lửa bên ngoài mà chinh phục người nghe bằng sức nặng nội tâm rất sâu…”

Nguồn : http://www.nhacso.net/Music/Artist/2006/05/05F61314/

Hôm nay mình xin giới thiệu một vài ca khúc của ca sỹ Nguyên Thảo :

1. Nếp ngày – Sáng tác : Giáng Son


http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Nep-Ngay-Nguyen-Thao-B.IWZAWU07.html

Bài này đã “Nếp ngày” gợi cho ta một cảm giác buồn man mác, bồi hồi, xao xuyến, tiếc nuối khi nhớ về những kỷ niệm xưa cũ. Bài này được các bạn học sinh, sinh viên yêu thích vì nó như nói thay tâm trạng của các bạn khi chia tay mái trường, chia tay thầy cô, bạn bè thân yêu. “Thời gian ơi sao cứ trôi như câu nói đùa theo chân bốn mùa. Và tôi ơi sao mắt cay khi tôi nhớ về kỷ niệm xa rất xa…”. Bài này có một phiên bản khác do Đoan Trang hát, nhưng tôi nghĩ rằng cách phối khí của phiên bản Nguyên Thảo hát, và giọng ca đầy cảm xúc của cô làm cho cái thần của bài hát được thể hiện rõ hơn.

Chiều nay, con đường xa vẫn bay về những góc trời
Dòng sông cũng bay và tôi cũng bay những sợi tóc.
Thời gian, những ngụ ngôn rất xưa còn trong nỗi niềm
Buồn vui kéo nhau từ trong chiếc nôi bước đi về tháng năm

Thời gian ơi sao cứ trôi như câu nói đùa theo chân bốn mùa
Và tôi ơi sao mắt cay khi tôi nhớ về kỷ niệm xa rất xa
Thời gian ơi sao vẫn còn mang bao bóng người bay đi cuối trời
Và tôi ơi tôi nhớ gì khi tôi sắp quên người thân tôi trong gió.

Chiều nay, con đường xa vẫn bay về những góc trời
Dòng sông cũng bay và tôi cũng bay những sợi tóc.
Thời gian, những ngụ ngôn rất xưa còn trong nỗi niềm
Buồn vui kéo nhau từ trong chiếc nôi bước đi về tháng năm

Thời gian ơi sao cứ trôi như câu nói đùa theo chân bốn mùa
Và tôi ơi sao mắt cay khi tôi nhớ về kỷ niệm xa rất xa
Thời gian ơi sao vẫn còn mang bao bóng người bay đi cuối trời
Và tôi ơi tôi nhớ gì khi tôi sắp quên người thân tôi trong gió.

Lại từng tờ lịch rơi, lại một giấc mơ bay qua mái nhà
Lại từng vòng tròn xoay đồng hồ vẫn quay qua bao nếp ngày
Kìa một tờ lịch bay, cồn cào nhiều cơn gió…

Thời gian ơi sao cứ trôi như câu nói đùa theo chân bốn mùa
Và tôi ơi sao mắt cay khi tôi nhớ về kỷ niệm xa rất xa …
Thời gian ơi sao vẫn còn mang bao bóng người bay đi cuối trời
Và tôi ơi tôi nhớ gì khi tôi sắp quên người thân tôi trong gió ….

Thời gian ơi sao cứ trôi như câu nói đùa theo chân bốn mùa
Và tôi ơi sao mắt cay khi tôi nhớ về kỷ niệm xa rất xa …
Thời gian ơi sao vẫn còn mang bao bóng người bay đi cuối trời
Và tôi ơi tôi nhớ gì khi tôi sắp quên người thân tôi trong gió ….

2. Thời gian để yêu – Sáng tác : Đỗ Bảo

http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Thoi-Gian-De-Yeu-Nguyen-Thao.IWZFOI7F.html

Nghe Nguyên Thảo hát “Thời gian để yêu”, tự dưng lại muốn yêu thương nhiều hơn. Chất jazz tung tẩy, giọng hát bay bổng, lời ca đầy cảm hứng. Hãy “Chậm lại nhịp sống để ta lắng nghe, Ồ những giọt sương nhỏ reo hát mùa thu. Kìa quanh ta biết bao cuộc sống nhỏ”. Hãy yêu nhau đi, vì “Giờ đã là lúc mà thời gian để yêu. Giờ là lúc sống giấc mơ đời mình”

Nhiều khi em muốn chào ra đi thật xa lắng lo mỗi ngày
Chào những nghĩ suy gọi tên ta ngược xuôi chuyến xe cuộc đời
Có phải con đường cần mang những chuyến đi
Có phải tâm hồn rộng lớn khi ưu phiền, hmm hmm hmm

Nhiều khi em thấy còn bao nhiêu niềm vui lãng quên bé nhỏ
Ngày ta mới yêu chỉ mong sao thời gian mãi luôn bên nhau
Ngôi nhà ta ở hay chiếc áo ta mang
Đôi lần ta chỉ hạnh phúc vì ngọt nắng thu sang

Muốn mang đến mình những bông hoa tươi trái tim
Nguyên khôi và một cuộc sống thơ mộng
Chậm lại nhịp sống để ta lắng nghe
Ồ những giọt sương nhỏ reo hát mùa thu
Kìa quanh ta biết bao , hmm , na na na na , cuộc sống nhỏ

Muốn nghe tiếng cười tháng năm vui tươi
Ngỡ đâu những gì mỏi mòn tìm kiếm suốt đời
Chậm lại nhịp sống để ta đón lấy
Giờ đã là lúc mà thời gian để yêu
Giờ là lúc sống giấc mơ đời mình

3. Những khung trời khác – Sáng tác : Đỗ Bảo

http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Nhung-Khung-Troi-Khac-Nguyen-Thao.IWZFOI8B.html

“Những khung trời khác” là lời thủ thỉ, tâm tình của một cô gái đang yêu. Ta có thể cảm nhận được tình cảm rất đỗi trong sáng, hồn nhiên và dễ thương của cô gái dành cho chàng trai. Những suy nghĩ rất chân thực “Thích từng suy nghĩ trong anh về cuộc sống, từng nơi chốn anh hay ghé lại”, “Thích từng giờ phút yêu nhau khi gần nhau, vòng tay ấm cho em mơ màng, niềm vui cách anh kể nghe, buồn lo cách anh thở than”, “Thích được làm dáng cho anh ngợi khen, này áo mới với môi son phớt nhẹ”. Để rồi cô phải thốt lên : “Ngoài đường phố đông người qua, cả những chuyến xe gần xa. Bừng trong nắng xanh xanh. Ơi một ngày rất tuyệt vời !”. Một tình yêu nhẹ nhàng nhưng không kém phần dữ dội, sâu sắc.

Ban mai về trong tiếng chim hót
Những tiếng động vi vút sâu lắng
Nhìn ra mái hiên vắng nhìn những đám mây xám
Ngoài kia có tiếng anh trên con đường ướt lạnh
Thích những ngày mưa có anh tới
Thích những bình minh đón anh tới
Cùng bên ly cà phê cùng xem cuốn phim mới
Gọi mừng tia nắng xanh xuyên qua khung trời vô tận

Thích từng suy nghĩ trong anh về cuộc sống
Từng nơi chốn anh hay ghé lại
Người quen cách anh cười nói bạn thân cách anh đùa vui
Và em cách anh vẫn nhìn em đắm đuối
Thích lời yêu dấu anh hay thường quên
Mà đôi lúc đến bên em anh nhắc lại
Bình minh có anh ở bên
Ngày mưa có anh gần bên
Thời gian cứ trôi đi, ơi mọi điều rất tuyệt vời

Ban mai về trong tiếng chim hót
Những sáng ngày mưa rất thanh vắng
Một khi anh đổi thay rồi em cũng buồn lây
Vì đâu tới sớm nay anh vẫn còn nơi đây
Thích giữ lòng yêu mãi phơi phới
Thích mối tình ta vẫn tươi mới
Cuộc sống cứ đổi thay, đời ta cũng đổi thay
Tình yêu ta vẫn đây trao nhau như vừa bắt đầu

Thích từng giờ phút yêu nhau khi gần nhau
Vòng tay ấm cho em mơ màng
Niềm vui cách anh kể nghe, buồn lo cách anh thở than
TÌnh anh vẫn say nơi nụ hôn dịu êm
Thích được làm dáng cho anh ngợi khen
Này áo mơi với môi son phớt nhẹ
Ngoài đường phố đông người qua
Cả những chuyến xe gần xa
Bừng trong nắng xanh xanh
Ơi một ngày rất tuyệt vời

4. Cỏ hồng – Sáng tác : Phạm Duy

http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Co-hong-Nguyen-Thao.IW6OC66W.html

Một bài hát rất quen thuộc của nhạc sỹ Phạm Duy, và từng được rất nhiều ca sỹ kỳ cựu trình bày như Tuấn Ngọc, Elvis Phương, Mỹ Linh, Khánh Ngọc…, nhưng qua giọng ca Nguyên Thảo, bài hát như được thổi vào một sinh khí mới. Giọng ca trong vắt, tinh khôi của Nguyên Thảo như đưa ta lên đồi cỏ hồng, cùng hòa mình vào không khí tươi tắn, xanh mướt của đồi cỏ. Giai điệu êm ái như những thảm cỏ, khiến ta chỉ muốn nhắm mắt, và cùng hòa quyện vào thiên nhiên, ngửi mùi cỏ thơm, để cảm nhận hết những lời ca đẹp kia.

Rước em lên đồi cỏ hoang ngập lối
Rước em lên đồi hẹn với bình minh
Đôi chân xinh xinh như tình thôi khép nép
Hãy vứt chiếc dép bước đi ôm cỏ mềm
Đồi êm êm, cỏ im im ngủ yên yên, mộng ước rất hiền …
Giọt sương đêm còn trinh nguyên nằm mê man chờ nằng sớm lên …
Rước em lên đồi tiên…
Đồi nghiêng ngiêng, cỏ lóng lánh, rồi rung rinh bừng thoát giấc lành
Trời mong manh, đồi thênh thênh, cỏ chênh vênh chờ đôi nhân tình
Rước em lên đồi xanh, rước em lên đồi trinh
Cùng nhau lên núi cao thanh bình
Cỏ non phơn phớt ôm chân mình …
Mời em rũ áo nơi đô thành, cùng ta lên núi cao thênh thênh …

Em ơi đây con đồi dài, như bao nhiêu mộng đời
Nghiêng nghiêng nghe mặt trời yêu đương

Níu em lên đồi cỏ thơm mùi sữa
Níu em yêu ngồi trên bãi cỏ thơm
Giương đôi tay ôm thân tròn ơn mưa móc
Hãy xoã mái tóc rũ trên vai anh mòn …
Đồi quen quen, cỏ ngoan ngoan
Tưởng mơn man làn tóc rối mềm
Rồi nghe thêm lời van xin từ trong tim hoặc dưới suối tiên …
Ngã em trên cỏ hoang …
Trời trong em, đồi choáng váng, rồi run lên cùng gió bốn miền …
Cỏ không tên, nằm thênh thang, rồi vươn lên vì ta yêu nàng …
Hỡi ôi con đồi ngoan ….
Hỡi ôi cỏ hồng hoang ….

Cỏ xanh đôi dắt theo nhân tình
Mặt trời cũng đứng soi tia lành
Cỏ hoang xao xuyến trên ngọn ngành
Đỏ như trong giấc mơ lung linh

Em ngoan như tình nồng
Em bao la mịt mùng
Em thơm như cỏ hồng, em ơi …

5. Mơ về mẹ – Sáng tác : Dương Thụ

http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Mo-ve-me-Nguyen-Thao.IWZC8WU8.html

Nếu bạn biết rằng Nguyên Thảo đã trải qua một tuổi thơ khắc nghiệt thế nào, bạn sẽ hiểu hơn khi nghe Nguyên Thảo hát bài hát này. Mất mẹ từ năm 7 tuổi, đau đớn thay chính cha cô đã gây ra oan nghiệt ấy. Cha đi tù, sống với dì, tuổi thơ của Nguyên Thảo gần như bị tước đoạt. Cô tâm sự : “Tôi im lặng với buồn đau suốt một chặng đời và mang theo nó trên những bước đường. Gặp khó khăn, trắc trở gì tôi cũng lầm lì chịu đựng. Tôi như bao người khác, cũng yếu đuối, có lúc muốn gục vào bờ vai mẹ nhưng mọi thứ đã qua để lại một khoảng trống quá sâu nên tự tôi tựa vào chính mình thôi.”….

Lặng nghe tiếng mưa phùn rơi
Ngoài dốc phố không bóng người
Đêm trắng đêm mình con thôi
Mưa tiếng mưa ngày xưa ấy
Mẹ vẫn hát những ngày mưa
À ơi cất lên tiếng ru
Những ước mong thật ngây thơ
Mãi mãi trong vòng tay của mẹ
Những ngày tháng Tư trời mưa buồn ngày xa vắng
Không còn, đã không còn có mẹ để yêu thương
Mưa phùn, tiếng mưa phùn rất nhẹ lòng thương nhớ
Mơ về tiếng ru để có mẹ ngồi bên con

Còn rất nhiều ca khúc hay do Nguyên Thảo trình bày, bạn hãy tìm hiểu để biết thêm về cô ca sỹ trẻ tài năng và đầy nghị lực này nhé.

Yêu Người

Yêu Người một nửa chiêm bao
Đầy đêm tiếng hát ru vào uyên trinh…

Từ ngọt ngào khúc tự tình
Gối đầu êm ả mộng xinh bất ngờ…

Nhạc dìu đến cánh rừng mơ
Lời thiêng chim hót hoá thơ nức lòng…

Tim dịu dàng tiếng suối trong
Tình miên du lạc hồng trần đắm say…

Bâng khuâng giây lát gió mây
Áo mùa xưa trả…phút này vô ưu

Đêm huyền khiết chốn ảo hư
Thiên tình khôn tả tuyệt mù thế gian…

Biết không miên viễn tình nhân
Vẫn thèm chia sớt nồng nàn liêu trai…

Muộn màng giữa hoàng hôn phai
Nguyệt đời huyễn hoặc thiên thai địa đàng…

Trái tim một nửa dại hoang
Nửa phần còn lại in hằn chắt chiu…

Dẫu mai tịch lặng hồn chiều
Võ vàng tâm khảm vẫn yêu vô thường…

Tình ca lan toả mù sương
Mộng Ta ảo ảnh trăm đường cô miên…

*Giotsuongtim,21/11/09

Hôm nay xưa

Đã có những tháng ngày
Cậu bé lang thang trên những cánh đồng khô nứt nẻ
Tìm bắt dế
Thách thức gai chùm quân
Rách sược cả quần
Tìm trái chín
Tắm trần truồng cùng lũ bạn
Trên con sông nhỏ
Đặc quánh màu đỏ phù sa

Những ngày tháng ấy đã xa
Anh về thành phố cũ
Giảng đường còn đó nhưng đã thành rất lạ
Các cô cậu học trò còn đó
Nhưng đã vài thập kỷ phôi pha
Dù tim anh vẫn là cậu bé
Nồng nhiệt trên giảng đường
Reo hò trên những cánh đồng lộng gió
Và quê hương vẫn còn đó
Những ngọn gió đùa những vạt áo dài phần phật
Và những sợi tóc bay lồng lộng mây trời
Nhưng hình như tất cả vẫn rất xa
Rất xa
Như một cuốn phim dĩ vãng
Trắng đen
Quay chậm
Không lời

Quê hương anh ngày nay là những phương trình kinh tế
Là những định đề định l‎ý phát triển
Là những bức xúc và giải pháp xã hội…

Ôi, nếu anh có thể làm một cậu bé
Trong hội quán đại học
Tiếng guitar ngập ngừng
Giọt cà phê lóng lánh
Chìm vào mắt em
Cô đầm hái nho khờ khạo
Khi nắng chói sân trường
Như ngày xa xưa đó…
Ngày xa xưa đó…
Ngày xa xưa đó…
Dù chỉ một phút thôi
Thì quê hương hẳn là rất thật

TĐH
LOW, 5:25pm, Sun. March 21, 2010

Hoa phượng tháng ba

“ Hoa phượng nở rồi ! Hoa phượng nở rồi các bạn ơi! ”

Tiếng reo vỡ òa từ miệng nhóc Trí trong lúc xếp hàng chào cờ. Thay vì đứng nghiêm trong hàng mắt hướng về phía trước như mọi người thì cậu ta lơ đãng nhìn quanh. Và màu đỏ thân thuộc bất ngờ đập vào mắt nó. Quên phứt việc cả trường đang tập trung chuẩn bị chào cờ, cậu ta nhảy cẫng lên hò reo sung sướng.để sau đó nhận được vô vàn ánh mắt đủ mọi ý nghĩa và đáng sợ nhất là một lệnh phạt nhặt rác trên sân vì tội gây mất trật tự trong lúc chào cờ từ thầy hiệu trưởng.

Trước khi vào lớp, các cô giáo kịp hướng mắt về phía tay chỉ của Trí lúc nãy và sững sờ. Quả không sai. Cây phượng lâu năm nhất, có dáng đẹp nhất đứng ở mé phải sân trường đã khoe những chùm hoa lộng lẫy . Mới đầu tháng ba. Mùa hè chứa đến. Chùm phượng đẹp nở một cách khác thường khiến các cô xôn xao.

“ Ủa! Sao hoa phượng nở sớm vậy nhỉ? “
“ Đẹp quá”
“ Tiếcquá! Hoa sớm đẹp thế lại nở vào cây sắp phải chặt bỏ.”
“ Sao phải chặt bỏ?”
“ Để xây thêm phòng học chứ còn gì, bộ chị quên kế hoạch đã được phổ biến rồi sao?”
“ Hay là biết sắp xa trường nên cây ra hoa lần cuối gọi là chào từ giã”
“ Cô chỉ giỏi tưởng tượng..Cứ như cây là người vây”
“ Thì cây cũng sống, mà đã sống thì có hồn chứ”
“ Mấy đêm nay em toàn nghe thấy tiếng lào xáo y như ai nói chuyện ngoài sân trường, xách đèn soi khắp nơi không thấy ai cả” chú bảo vệ cũng góp chuyện.

Không có tiếng trống vào lớp chắc câc cô còn sôi nỗi với đề tài hoa phượng này nhất là với thông tin có vẻ li kỳ của chú bảo vệ.

* * *

Ngồi trong lớp nhưng Trí chẳng hiểu cô giáo đang nói gì vì đầu óc mải nghĩ đến cây phượng. Chiều qua cậu ta và thàng Hùng, thằng Chương thàng Quý đá gà cỏ ở đó nhưng đã thấy tí hoa nào đâu. Sực nhớ giấc mơ lạ lùng đêm qua, Trí giật mình. Trong giấc mơ có rát nhiều cô gái. Ai cũng mặc áo xanh cài hoa đỏ … Trí nhắm mát cố hình dung lại những gì đã nghe, đã thấy… Cậu chìm dần chìm dần vào hun hút mênh mông không biết rằng một lệnh phạt khác chuẩn bị giành cho nó vì tội “ngủ trong giờ học”.

* * *

Chuyện liên quan đến cây phượng lâu năm có tên là Phuợng Nhất

Cách đây không lâu một nhóm người bệ vệ từ thành phố đến trường, đi quanh sân nghiêng ngó. Họ dừng lại dưới bóng cây phượng mé phải dãy phòng học bàn bạc. Vốn không tò mò nhưng Phượng Nhất không thể nào không dõi theo những cánh tay đầy quyền uy đang ra dấu khoanh vùng khoảng sân có mình trú ngụ, càng không thể không để tâm lắng tai nghe những tiếng nhỏ to hùng hồn xen với bối rối rụt rè khi họ quá gần mình.

“Chặt bỏ cây phượng này ta sẽ có đủ diện tích để xây thêm hai phòng thay vì 8 phòng như trước đây.”
“Phải đấy. Cây phượng cũng già lắm rồi, phải 30 năm là ít. Chặt lấy thêm đất là đúng.”

Phượng Nhất bàng hoàng khi nghe cụm từ “chặt bỏ cây phượng..” Thì ra họ đang bàn đến việc loại bỏ mình . Nhất phải ra đi. Chao ôi! Phải vĩnh biệt tất cả ư? Nắng, gió, mưa , vuông sân, tiếng trống trường và hơn hết thảy là tiếng cười trong trẻo của nhũng cô cậu học trò hồn nhiên tinh nghịch. Phượng Nhất nghe nhói tận ruột gan. Lẽ nào đời cây của mình lại ngắn ngủi vậy! Lẽ nào phải rời xa tất cả! Lẽ nào phải hóa thành gỗ mục thành mùn khi niềm yêu cuộc sống này còn chảy đầy trong từng thớ gỗ. Một nỗi buồn vô hạn xâm chiếm…

Phượng Nhất héo úa hẳn. Vẻ phiền muộn lộ trên sắc lá nhợt nhạt, cành nhánh uể oải. Mọi năm vào thời điểm này việc chuẩn bị đón chào mùa hè thật hào hứng , ráo riết nhất bao giờ cũng là Phượng Nhất. Nhập cư sân trường này trước tiên, Phượng Nhất luôn tiên phong. Từ việc tỏa rễ sâu trong lòng đất tìm nguồn sống đến việc luyện thắm sắc đỏ được chúa Cây ban chờ ngày phô sắc đầy cành cùng với tiếng ve báo mùa hè đến khiến bao nhiêu học trò trầm trồ thích thú. Kể cả việc hóa thân những mảnh lá li ti xanh mướt thành những công phét ti vàng rực bay khắp sân trường khi mùa đông đến, Phượng Nhất luôn làm xúc động mọi người bằng vẻ đẹp của giống loài mình trước tiên. Vậy mà giờ đây…

Phượng Nhất nhắm mắt:

“Chúa Cây ơi! Thế là con không còn góp mặt với các Phượng Hai Phượng Ba chào đón mùa hè nữa rồi. Không còn được thấy những ánh mắt sáng rỡ niềm vui của đám học trò thân thương khi nhận ra ánh lửa đầu tiên con nhóm trên đầu cành bởi vì con báo cho chúng mùa hè đang đến, chúng sẽ thỏa thuê chơi đùa quên những giờ học luôn gấp rút trên lớp. Không còn nghe tiếng cười thích thú của các cô bé khi nhặt ánh lửa con thả xuống xếp thành hoa thành bướm ép vào trang vở. Ước chi con được đơm hoa một lần cuối trước khi từ biệt. Ước chi ước chi…”

* * *

Những biến đổi xấu trên săc diện Phượng Nhất khiến các Phượng Hai, Phượng Ba lo lắng. Họ không biết vì đâu. Vẫn nắng nầy mưa này sao họ mơn mởn mà Phượng Nhất ủ rũ. Họ đang háo hức dồn sức cho một cuộc phô diễn vẽ đẹp ngoạn mục sao chị cả của họ uể oải. Đành rằng chị cả ngụ một góc riêng chứ không quây quần trên sân như họ nhưng điều này không mới. Hằng bao nhiêu năm này vậy mà. Hay bọn nhóc nghịch ngợm khắc khoét thô bạo lên thân hoặc bẻ cành gây đau đớn? Nhưng gió bão còn hung bạo hơn nhiều, vặn cành bứt nhánh, trốc rễ nghiêng thân bao lần chị cả vẫn lẫm liệt tồn tại tươi hoa tốt lá khi hè đến thu sang. Các Phượng thì thầm với nhau chia sẽ nỗi băn khoăn. Gió khuếch âm tiếng thì thầm thành âm thanh lao xao khác thường khiến bọn nhóc ngơ ngác nghiêng tai tìm quên cả việc để tâm đến bài học cô giáo đang say sưa giảng.

* * *

“ Công trình 10 phòng học sẽ khởi công vào ngày ….tháng tư. Để có mặt bằng bàn giao cho bộ phận thi công chúng ta phải chặt bỏ cây phượng ở mé sân bên phải. Ai cần củi thì đăng ký và chịu trách nhiệm đốn hạ dọn dẹp” Tiếng sang sảng của thầy hiệu trưởng trong cuộc họp vọng đến Phượng Ba Một vốn ngụ trước sân gần phòng làm cô giật mình. Thì ra là vậy. Thì ra nguyên nhân ủ ê của chị Nhất là thế này đây. Phát hiện làm Ba Một rụng rời. Trời ơi! Chị Nhất phải lìa bỏ cuộc sống trong mùa chuẩn bị bung hoa ư? Chị Nhất phải xa cả bọn sao? Sao Chị Nhất phải xa đám học trò mỗi năm mỗi lớn mỗi năm mỗi ngoan? Ba Út truyền tín hiệu báo tin dữ đến các chị. Họ lại thì thầm …Học trò lại ngơ ngác nghiêng tai tìm

“Bây giờ ai cũng đã biết vì sao chị Nhất buồn. Thương chị quá. Làm sao đây”
“Chị ấy luôn là niêm kiêu hãnh của nhà ta. Lửa hoa chị bao giờ cũng rực rỡ nhất. Xanh của lá chị không ai trong chúng ta đẹp bằng. Khi non mởn như lụa, khi vàng lộng lẫy như thu. Tiếc quá”
“ Sắp đến Hội hoa mùa hề rồi, vắng chị Nhất liệu chị em nhợt nhạt chúng mình có làm cô Mùa hè vừa lòng không nhỉ”
“Có lẽ chúng ta nên đến gặp Chúa Cây may ra có cách nào giúp chị ấy không.
“Phải đấy. Phải đấy”

Các Phượng hồ hởi ủng hộ ý kiến của Hai Một vốn được coi là thông minh nhạy cảm nhất đám. Họ hối hả kéo nhau đi.

* * *

Giấc mơ của Trí

Một khu vườn mênh mông đầy cây đẹp và lạ, hoa đua nhau khoe sắc, chim chóc bay chuyền véo von bằng đủ giọng. Giữa vườn là ngôi nhà dáng dấp thanh thoát nhưng rất lộng lẫy bởi ánh sáng muôn màu phản chiếu từ các nhành lá và sắc hoa. Nhà gần như không có cửa bởi bôn bề là pha lê trong suốt. Trí nhìn thấy rõ từ xa một vật gì giống TV 36 inch màn hình phẳng nhà chú Hùng nhưng lớn gấp mấy lần. Ngồi trên cái ghế bành kết quanh bằng hoa hồng vàng đặt trước TV ( Trí tạm gọi thế vì chưa thấy rõ lắm ) là một phụ nữ xinh đẹp, hồn hậu. Cậu bé tự hỏi không biết người này là ai.

“Thưa Chúa Cây, chị em Phượng chúng con ở sân trường Tiểu Học Tình thương muốn gặp người ạ!”

Trí giật bắn mình ngoái lui và lẹ làng nép vào khóm bông trang đỏ thắm. Một tốp bảy tám cô gái áo voan xanh lá cây có độ đậm nhạt khác nhau đầu cài hoa phượng vĩ vừa ùa vào vừa đồng thanh lên tiếng. Thì ra đây là Chúa cây, người cai quản điều hành muôn loài thực vật.

“Chuyện gì vậy các con? Vào đây vào đây”

Các cô nắm tay nhau vào ngồi quanh Chúa Cây nhanh nhảu trình bày đầu đuôi câu chuyện và ngỏ ý muốn được giúp đỡ.

“Lấy chỗ làm trường là đúng. Trẻ em cần có nơi học tập rộng rãi thoáng mát mới đủ điều kiện phát triển, trở thành người hữu ích sau nầy. Ta không trách con người khi muốn chặt bỏ Phượng Nhất. Chúng ta sinh cũng để giúp loài người bằng cách này hay cách khác. Chỉ thương cô ấy không còn khoe sắc trong hội hoa săp tới.”
“Dạ thưa. Chúng con cũng nghĩ vậy, hay là…”
“Con định nói gì hở Hai Một?”
“Hay là,, Chúa cho phép chị ấy dự hội hoa trước chúng con được không ạ!”
“Phải đấy. Phâi đấy.”

Các cô gái lại đồng thanh hưởng ứng.

Chúa Cây trầm ngâm khi nghe thỉnh cầu của các cô gái. Mới qua Tết không lâu. Sắc đỏ chưa ủ đúng độ. Thời gian còn lại của Phượng Nhất rất it. Cứ như lời thầy Hiệu trưởng thì nửa tháng nữa Phượng Nhất sẽ phải lìa sân lìa cuộc sống. Ý các Phượng thật tốt. Để xem… Phải rồi.

“Lại đây các con. Ta cũng thương Phượng Nhất như các con nhưng muốn đạt ý nguyện đã trình bày chỉ có cách này..”
“ Cách gì?Cách gì? Xin người cứ nói. Chúng con sẵn sàng theo” các Phượng háo hức.

Trí thấy Chúa Cây động đậy mấy ngón tay và một âm thanh quen thuộc vang lên . Gì vậy nhỉ? Trí bạo dạn rời chỗ nấp nhìn vào và tìm được câu trả lời khi thấy màn hình TV bật sáng với vô vàn ô xanh ô đỏ và những dòng chữ dày đặc . À, thì vậy. Đó là tín hiệu âm thanh báo máy tính đã sẵn sang hoạt động mà Trí thường nghe mỗi khi chị Nga con bác Trung mở máy. Màn hình lớn đó chính là màn hình máy tính của Chúa Cây chứ không phải TV như Trí đoán lúc đầu.

“Các con xem. Thông tin mới cập nhật cho biết lượng ĐỎ đang được ủ để phân phối cho từng Phượng chưa đủ. Nếu tất cả các Phượng đồng ý dồn phần mình cho Phượng Nhất thì may ra…Nghĩa là các con phải hi sinh.”
“ Chúng con sẵn sàng, sẵn sàng. Tất cả cho chị Nhất”
“Giỏi lắm. Các con thật biết sống”

Chúa Cây vừa nói vừa cầm lên vật gì nho nhỏ y như điện thoại di động của cô giáo và cất tiếng, giọng dứt khoát nhưng đầy tình cảm :

“A lô! Rút lượng ĐỎ chuẩn bị cấp cho các Phượng Hai, Phượng Ba thuộc sân trường tiểu học Tình thương cấp thêm cho Phượng Nhất càng nhanh càng tốt.. Thắc mắc sẽ được rõ sau.”

Trí mở to mắt ngạc nhiên, suýt bị lộ nếu không kịp ghìm tiếng A A .. thích thú . Đúng là điện thoại di động. Chúa Cây cũng dùng máy tính và điện thoại di động. Trí đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

* * *

Trí thực hiện lệnh phạt trong giờ chơi. Cậu ta vừa tha thẩn nhặt rác, mặc chúng bạn chơi đùa có đứa còn quay sang trêu tức Trí, vừa nhớ lại giấc mơ. Cũng may là chỉ lèo tèo mấy mẩu giấy kẹo -chắc của bọn con Lan, con Hiếu vốn hay ăn quà vặt lại thiếu ý thức giữ gìn vệ sinh chung. Xong việc cậu chạy lại bên cây phượng vẻ ngưỡng mộ không giấu diếm.

Dù bị phạt nhưng Trí không lấy làm xấu hổ, ngược lại cậu còn cảm thấy tự hào bởi chỉ mình cậu mới có giấc mơ đáng giá đó. Chỉ mình cậu biết sư thật về sự ra hoa khác thường của cây phượng. Chỉ mình cậu biết được rằng cây cối cũng có Chúa tể , có tâm hồn, biết chia sẻ buồn vui. Cậu chỉ tiếc không biết tường tận những gì diễn ra sau đó vì giấc mơ bị cắt đứt bởi tiếng mẹ gọi dậy ôn bài cho bài kiểm tra trong ngày.

“Đẹp lên nữa đi phượng nhé, ta không bao giờ quên Phượng.”

Cậu âu yếm miết tay lên lớp vỏ xù xì đầy những vết khắc ngộ ngĩnh của học trò trong đó có Trí, ngước nhìn vòm lửa đỏ rực, mĩm cười.

Năm ấy, trừ cây phượng góc sân nở khác thường- giữa tháng ba, toàn bộ phượng trên sân trường TÌNH THƯƠNG thuần một sắc xanh hoặc lác đác đơm vài bông màu èo uột.

Và không ai -kể cả cô giáo- biết được giấc mơ lạ lùng của Trí.

Tôn Nữ Ngọc Hoa

Cầu nguyện dọn sạch quá khứ

Chúa ơi,

Hãy cầm lấy quá khứ của con và cầm lấy tương lai của con,

Chuyển đổi chúng, bằng phép lạ của quyền năng của Chúa, thành năng lượng của tình yêu và chỉ tình yêu mà thôi.

Mong sao con biết về hiện tại như cách Chúa muốn con nhìn thấy nó.

Mong con chỉ thấy Chúa trong mọi người mọi vật để con có thể bị chói mắt bởi anh sáng, nâng lên bởi ánh sáng, được vui sướng bởi ánh sáng, và được tạo mới bởi ánh sáng.

Giải thoát con khỏi quá khứ của con và đưa con vào tương lai.

Con tin vào Chúa; không nơi nào khác là thật cả.

Trong Chúa con có niềm tin; không điều gì khác có quyền năng.

Và như vậy là con ở ngay tại nơi chốn của con, và con sẽ không cố điều gì nữa.
Con ở tại nhà; mong sao con cảm xúc được điều này và được bình an.

Bởi con sẽ không còn cướp chính con qua những tưởng tượng hão huyền và những ý nghĩ đau khổ của con.

Chúa là đời con.

Chúa ở đây bây giờ.

Amen

Nguyễn Minh Hiển dịch

.

Dear God,

Please take my past and take my future,

Transform them both through the miracle of Your power into energies of love and love only.

May I know the present as You would have me see it.

May I see only You in everyone and everything that I might be dazzled by the light, lifted up by the light, given joy by the light, and made new by the light.

Release me from my past and deliver me to my future.

In You I trust; nothing else is real.

In You I have faith; nothing else has power.

And so it is that I am where I belong, and I shall strive for nothing.

I am at home; may I feel this and be at peace.

For I would rob myself no longer through my vain imaginings and tormented thoughts.

You are my life.

You are here and now.

Amen.

Trong bàn tay định mệnh

Một Hiệp Sĩ Đạo thượng thừa tên Nobunaga quyết định tấn công quân địch dù quân số của ông chỉ bằng một phần mười số quân bên địch. Ông biết rằng ông sẽ thắng, nhưng quân của ông thì rất nghi ngại.

Trên đường đi ông ghé vào một đền thờ Thần đạo và nói với lính của của ông: “Sau khi ta viếng đền ta sẽ thẩy đồng bạc cắc. Nếu là đầu, chúng ta sẽ thắng; nếu là đuôi, chúng ta thua. Định mệnh nắm chúng ta trong tay ngài.”

Nobunaga vào đền thờ và cầu nguyện thầm lặng. Rồi ông bước ra và thẩy đồng bạc. Đầu hiện ra. Lính của ông hăng chiến đấu đến mức họ thắng trận chiến thật dễ dàng.

“Không ai có thể thay đổi bàn tay định mệnh,” người hầu cận của Nobunaga nói với ông sau cuộc chiến.

“Đúng vậy, không ai có thể,” Nobunhaga nói, cho anh hầu cận thấy đồng bạc cắc với cả hai mặt đều là “đầu”.
.

Bình:

• Tất cả các hình thức lễ bài thần thánh chung qui cũng chỉ là các hiện tượng tâm lý cho con người. Định mệnh của ta nằm trong ý chí của ta, dù ta biết điều đó hay không.

Kinh Pháp Cú mở đầu: “Tâm dẫn đầu các pháp, tâm làm chủ, tâm tạo.”

(Trần Đình Hoành bình)
.

In the Hands of Destiny

A great Japanese warrior named Nobunaga decided to attack the enemy although he had only one-tenth the number of men the opposition commanded. He knew that he would win, but his soldiers were in doubt.

On the way he stopped at a Shinto shrine and told his men: “After I visit the shrine I will toss a coin. If heads comes, we will win; if tails, we will lose. Destiny holds us in her hand.”

Nobunaga entered the shrine and offered a silent prayer. He came forth and tossed a coin. Heads appeared. His soldiers were so eager to fight that they won their battle easily.

“No one can change the hand of destiny,” his attendant told him after the battle.

“Indeed not,” said Nobunaga, showing a coin which had been doubled, with heads facing either way.

# 62