Phố Núi Ban Mê

Buôn Ma Thuột, hay Buôn Mê Thuột, hai tên gọi chính thức cho thành phố được nhiều người yêu mến. Bụi Mù Trời hay Buồn Mà Thương, hoặc Buồn Muôn Thưở, những tên gọi thân thương của những người trẻ tuổi. Bạn gọi thế nào cũng được, chỉ là một cái tên, nhưng gợi nhiều lưu luyến cho khách lãng du. Buôn Ma Thuột thành phố tôi yêu, dù tôi không sinh ra ở đó, nhưng đã là thành phố quê nhà của tôi, nơi tôi đã sống một phần tuổi ấu thơ đến nay. Rồi sẽ có một lần nào tôi sẽ kể cho các bạn về thành phố cao nguyên, xứ sở của nắng, gió, của ly cà phê Ban Mê, của những buôn làng, của rừng nguyên sinh, của đại ngàn xanh thẳm…

Hôm nay mời các bạn phương xa hình dung đôi nét về phố núi Ban Mê qua một bài viết ngắn song ngữ của Quan Jun, một cựu sinh viên của trường Cao Đẳng Sư Phạm Daklak.

thác

Buôn Ma Thuột, thủ phủ của tỉnh Daklak, dường như trở nên nhỏ bé, tĩnh lặng và dịu dàng trong cái se lạnh của trời đông. Buôn Ma Thuột được ví như là thành phố của đồi núi, của cánh rừng xanh bạt ngàn, của những ngọn thác đẹp, của hương hoa cà phê ngọt ngào thoảng trong gió, của những đôi trai gái đang yêu và của cả ánh lửa bập bùng bên nếp nhà dài đơn sơ…

Nằm ở độ cao 536 m so với mặt nước biển nên khí hậu của Buôn Ma Thuột ( Ban Mê ) khá là dễ chịu. Khi mùa đông về, tiết trời chỉ chút se lạnh, mang theo vài cơn gió cuốn mình qua từng góc phố nhỏ và nhũng triền đồi ngập tràn hoa dã quỳ trong cái nắng hanh khô.

Phố núi là thế, chẳng ồn ào mà khẽ lặng yên. Nơi đây có cái nắng, cái gió mơn man, và nỗi nhớ không mang tên khiến bạn cảm thấy quyến luyến suốt chặng đường về khi giã biệt Ban Mê.
nhà sàn

BAN ME MOUNTAINOUS CITY

Buon Ma Thuot, the capital of Daklak province, seems to become small, tranquil and gentle in the chill of winter. Buon Ma Thuot is compared to be the city of mountains, green great forests, gorgeous waterfalls, subtle perfumes of sweet coffee in the wind, couples in love and fires blazing by simple on-stilt houses…

Set at the elevation of 536 m above sea-level, the climate in Buon Ma Thuot ( Ban Me ) is rather pleasant. When the winter whispers, it’s a little bit chilly, accompanied with some gusts of wind blowing over little street corners and long slopes full of wild sunflowers in the dry sunlight.

The mountainous city is just like that, not busy but silent. This place is of the smooth sun and wind, and the nameless rememberance that make you feel attached on the whole way back away from Ban Me.

Quan Jun

Thứ năm, 30 tháng 7 năm 2009

Bài hôm nay:

Vũ đoàn trên 1500 người nỗi tiếng thế giới: Các tù nhân của trại tù CPDRC , Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành giới thiệu và nối link.

Daily English Discussion, Landmark Towers: fatal accidents, anh Trần Đình Hoành.

Ý tưởng , Danh ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Thời khắc hạnh phúc , Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến dịch.

Hẹn chiêm bao , Thơ (Trân Sa), song ngữ, anh Trần Đình Hoành dịch.

Hoa tường vi buổi sáng , Văn, chị Đặng Nguyễn Đông Vy.

Bảo trọng bản tính chân thật , Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.

Microsoft và Yahoo bắt tay để cạnh tranh với Google – Đầu máy truy cứu Bing của Microsoft sẽ chạy trên Yahoo website, ngược lại Yahoo sẽ là mạng quảng cáo và marketing cho Microsoft.

Trung Quốc sẽ cắt giảm số người bị hành quyết – Zhang Jun, phó chánh án Tối cao pháp viện cho biết Trung Quốc sẽ giảm số người bị hành quyết đến mức rất nhỏ và sẽ dùng các bản án tử hình nhưng “tạm ngưng” thi hành. Các chuyên gia về nhân quyền cho biết Trung Quốc hành quyết tội nhân nhiều nhất thế giới.

Người dùng Twitter bị kiện mạ lị công khai – Công ty Horizon Group Management ở Chicago kiện Amanda Bonnen về việc viết trên Twitter, “Ai muốn ngủ trong căn apartment có rêu mốc có hại cho mình? Horizon thực sự nghĩ là OK” (“Who said sleeping in a mouldy apartment was bad for you? Horizon really thinks it’s okay”). Amanda đã từng thuê phòng của Horizon, nhưng đã dọn ra. Horizon cho đó là mạ lị và kiện. Vụ án này làm dân Twitter bàn tán xôn xao. Báo Wallstreet Journal viết “Phải chăng câu Twit của Bonnen là câu mạ lị ngắn nhất lich sử?” Tài khoản Twitter của Bonnen đã bị xóa.

Vụ án “mặc quần” ở Sudan tạm hoãn – Một thẩm phán nói tòa hoãn đề chờ bị cáo Lubna Ahmed Hussein hành xử quyền miễn nhiểm, vì chị làm việc cho Liên Hợp Quốc. Quyền miễn nhiểm bảo vệ người ta không bị truy tố. Tuy nhiên bị cáo Hussein, một phóng viên nỗi tiếng của Sudan, cho biết chị không muốn quyền miễn nhiểm, chị muốn từ chức với Liên Hợp Quốc, và muốn ra tòa. Chị muốn ra tòa để chống luật Sharia là bất hợp hiến. Dưới luật Sharia, chị có thể bị đánh 40 roi về tội ăn mặc không đứng đắn.
.

Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

Không tan trong tuyết bỏng – Ngẫu nhiên từ cuộc mưu sinh, một người Việt ở Hoetensleben (bang Sachsen-Anhalt, Liên bang Đức) đã được chính quyền bang tuyên dương bởi có công phục hồi, tôn tạo một ngôi nhà cổ thuộc diện bảo tồn bảo tàng có lịch sử gần 400 năm.

Gieo hạt thiện, cây lành sẽ mọc – Những chương trình truyền hình thực tế mang ý nghĩa nhân đạo như Vượt lên chính mình, Ngôi nhà mơ ước, Vượt lên số phận, Chắp cánh tương lai, Tiếp sức người thầy… chiếm được cảm tình của đông đảo người xem bởi những thông điệp đầy giá trị nhân văn.

Đà Lạt: trồng mới hơn 500 cây mai anh đào – Ngày 27-7, Ban quản lý dự án Khu du lịch hồ Tuyền Lâm đã tiến hành trồng mới 500 cây mai anh đào tại khu du lịch này. Đây là một phần của dự án xây dựng “Không gian mai anh đào” tại khu du lịch nằm dưới chân núi Phụng Hoàng.

Vovinam khai phá miền đất mới – “Ấn Độ sẽ là mảnh đất màu mỡ cho Vovinam phát triển bởi người Ấn Độ rất mê võ và yêu mến Vovinam”.

62 suất diễn phục vụ khán giả ngoại thành TPHCM – Sân khấu Kịch Phú Nhuận tham gia biểu diễn phục vụ 2 suất chương trình thiếu nhi và đưa kịch chuyển thể từ văn học vào phục vụ sân khấu học đường trong dịp hè 2009.

Tình nguyện Mùa hè xanh tại Lào – 22 thanh niên tình nguyện các trường thuộc ĐH Quốc gia TP.HCM và ĐH Nông Lâm TP.HCM sẽ sang Champasak (Lào) để tổ chức các lớp tập huấn về kỹ thuật trồng cây, nâng cao kiến thức tin học, tổ chức ngày hội thiếu nhi, giao lưu văn hóa, văn nghệ, thể dục…Ngoài ra, đoàn sẽ thực hiện và trao tặng 3 công trình: nhà hữu nghị Việt – Lào, bếp ăn ký túc xá nam và tủ sách tiếng Việt cho ĐH Champasak.

Khám chữa bệnh miễn phí – Ngày 26.7, được sự hỗ trợ của hai công ty Vạn Thịnh Phú và Bảo vệ thực vật An Giang, Đoàn trường ĐH Y Dược TP.HCM đã tổ chức khám bệnh phát thuốc cho người dân hai huyện Bến Cầu và Dương Minh Châu của tỉnh Tây Ninh.

Áo hồng đến với xã biên giới – Chiến sĩ tình nguyện Kỳ nghỉ hồng vừa dành trọn ngày nghỉ cuối tuần để mang sắc áo của thanh niên công nhân TP Bác Hồ đến với bà con các xã biên giới vùng núi Bà Đen (Tây Ninh).

HS Việt Nam đã có 19 huy chương tại Olympic quốc tế 2009

TP.HCM: “Hội chợ thân thiện” 2009 dành cho công nhân
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Vũ đoàn trên 1500 người nỗi tiếng thế giới: Các tù nhân của trại tù CPDRC

Cho đến năm 2007, CPDRC ở Cebu, Phi Luật Tân, là nhà tù với những tù nhân nguy hiểm nhất nước Phi. Hơn hai phần ba tù nhân ở CPDRC có án giết người, cướp, hiếp dâm hay ma túy.

Nhờ lớp vũ 4 tiếng một ngày, ngày nay các tù nhân CPDRC thành đội vũ nhà tù nỗi tiếng nhất thế giới. Và các tù nhân trở thành vui vẻ hiền từ.

Mỗi thứ bảy cuối tháng, đội vũ này biểu diễn hai lần trước sân Tòa Thống Đốc Cebu cho mọi người xem, không tính tiền 🙂

Chương trình vũ này là sáng kiến của Quản Đốc nhà tù Byron F. Garcia, được bà chị là thống đốc bang Cebu cho chức quản đốc. Nhiệm vụ của quản đốc Garcia là làm sạch sẽ nhà tù, dù là ông chẳng có tí kinh nghiệm nào với trại tù hay tù nhân cả. Việc trước tiên ông làm là tách riêng các đại gia xếp xòng các bằng đảng trong tù, không cho ở chung với đại đa số tù nhân. Sau đó ông quan sát tù nhân và cảm thấy là họ thích nhảy, thế là có lớp nhảy cho tất cả hơn 1.500 tù nhân, 4 tiếng một ngày.

Ngày nay đoàn vũ này có đến mấy mươi triệu người trên thế giới xem trên Youtube.

Mong là các nhà tù Việt Nam cũng sẽ có những sáng kiến tương tự.

Sau đây mời các bạn thưởng thức các màn vũ của Các Tù Nhân CPDRC. Video cuối cùng là phim tài liệu nói về chương trình này. 🙂
.

Thriller (Michael Jackson)


.

Do the Hustle

.

Jump

.

Black Eyed Peas

.

Soulja Boys

.

Đây là phim tài liệu nói về đoàn vũ Tù Nhân CPDRC.


.

Các links sau đây là các màn trình diễn của tù nhân CPDRC, nhưng phải xem trực tiếp trên Youtube. Mời các bạn click vào link.

Jail House Rock

Daily English Discussion–7/30/09–Landmark Tower: fatal accidents

Hi everyone,

Within one week, there were 3 on-the-job accidents, killing 4 persons and injuring 3 persons at Landmark Tower in Hanoi. Hanoi’s labor department is suspending the construction until July 31 for investigation.

Why only till July 31?

Why not suspend it indefinitely until Vietnam’s labor authorities say, “We think it is  safe to continue building.”

How many more Vietnamese dead bodies do we need, to convince ourselves that the Landmark Tower project is unsafe for workers (and probably for any citizen nearby)?

Please see the news article below.

Have a great day!

Hoanh

Đình chỉ thi công, điều tra tai nạn ở cao ốc Keangnam

UBND Hà Nội vừa yêu cầu các cơ quan chức năng khẩn trương điều tra nguyên nhân 3 vụ tai nạn liên tiếp tại cao ốc Hanoi Landmark Tower. Công trình đã bị đình chỉ thi công đến 31/7.
> Thêm 3 người bị rơi từ công trường cao ốc Keangnam/ Chủ tịch Keangnam Vina xin lỗi về 2 vụ tai nạn liên tiếp

Trao đổi với VnExpress.net, ông Đặng Minh Thuần, Phó chủ tịch Liên đoàn Lao động thành phố Hà Nội cho biết, UBND Hà Nội vừa có văn bản yêu cầu Liên đoàn lao động thành phố và các cơ quan chức năng làm rõ nguyên nhân các tai nạn tại công trình tòa nhà cao ốc Keangnam.

Keangnam
Ngay sau khi thi công trở lại, tai nạn lao động lại xảy ra tại tòa tháp của Keangnam. Ảnh chụp chiều 27/7: P.V.

Sở Xây dựng cũng cho biết, đã ra quyết định đình chỉ thi công tại công trình Keangnam tới hết ngày 31/7 để phục vụ cho công tác điều tra. Ông Bùi Văn Chiểu, Phó giám đốc Sở Xây dựng Hà Nội cho biết, Sở đang làm việc với chủ đầu tư điều tra nguyên nhân, chấn chỉnh công tác an toàn lao động.

Trước đó, sau 2 vụ tai nạn lao động liên tiếp làm 4 người chết, chiều 22/7, công trình xây dựng tòa nhà Landmark Tower (do tập đoàn Keang Nam làm chủ đầu tư) đã bị đình chỉ thi công. Trong báo cáo gửi lãnh đạo TP Hà Nội, ông Ha Jong Suk, Chủ tịch Keangnam Vina cam kết, sau khi việc kiểm tra thực hiện đánh giá “đảm bảo an toàn”, từng nhà thầu mới được tiếp tục thi công.

Tuy nhiên, trưa 27/7, ngay sau khi thi công trở lại, 3 công nhân và cán bộ kỹ thuật làm việc tại hầm thang máy tầng 13 tòa tháp A Hanoi Landmark Tower đã trượt chân, rơi cùng tấm cốp pha xuống phía dưới, bị thương. Tòa tháp A là nơi đã xảy ra tai nạn làm 2 công nhân chết trước đó 6 ngày.

Trong vòng một tuần, tại công trình tòa nhà cao nhất Việt Nam đã xảy ra 3 vụ tai nạn lao động làm 4 người chết và 3 người bị thương.

Anh Thư

Ý tưởng

stars

Ý tưởng cũng giống như những ngôi sao, bạn sẽ không thành công nếu muốn chạm tay vào chúng, nhưng giống như một người đi biển ở trên sa mạc nước, bạn chọn chúng làm kim chỉ nam, và đi theo chúng, bạn nắm được vận mệnh của mình…

Đặng Nguyễn Đông Vy dịch

.

Ideas are like stars; you will not succeed in touching them with your hands, but like the seafaring man on the desert waters, you choose them as your guides, and following them, you reach your destiny…

Carl Schurz

Hẹn chiêm bao

Chào các bạn,

Trân Sa, hiện đang ở Canada, là thi sĩ mình rất ái mộ. Chị sinh ra và lớn lên ở Nha Trang, khu xóm mới, cũng cùng khu với và nhà bà thím mà mình ở trọ năm lớp 7 tại Trung Học Võ Tánh (ngày nay là Lý Tự Trọng).
tran-sa
Bài thơ này, mình đã phổ nhạc nhiều năm về trước (hình như khoảng 1992, và trong thập niên 90s mình hay đàn cho Phượng hát trong các sinh hoạt văn hóa cộng đồng). Mình dịch bài này ra tiếng Anh lần đầu năm 2000. Hôm nay lấy ra, mài dũa thêm một tí trước khi post.

Bài này có lẽ Trân Sa viết trong thập niên 80s hay đầu thập niên 90s, lúc liên hệ với Việt Nam còn chưa tốt, và các giấc mơ là những chuyến về thăm nhà thường xuyên cho mỗi người (dĩ nhiên là kể cả mình).

Chia sẻ cùng các bạn.

Hoành

.
nhahoang
Rendezvous In Dream

In dream I rush back
No one is left
In the yard of the ancient vows
The moon etches my lone shadow

Not even a goodbye
Life’s too short for waiting
Turbulent times have taken all
Leaving me with a color-turning leaf

The past returns not
Autumn weighs down on the shoulders
All around is wild grass
For what is a shoe mark left?

In dream I miss the rendezvous
Waking up—sunlight has whitened the sky
On the pillow, the teardrop has just dried
Looking out… a sole piece of cloud flows
Looking out… yes, a sole piece of cloud flows

Translated by TDH

.
moonlight
Hẹn chiêm bao

Chiêm bao tất tả tôi về
Thấy không còn ai ở đó
Mảnh sân xưa đã hẹn thề
Trăng tôi còn in một bóng

Không cả vài lời chia biệt
Đời quá ngắn để chờ nhau
Ly loạn dành phần tất cả
Chừa tôi chiếc lá thay màu

Dĩ vãng không còn trở lại
Mùa thu nặng xuống hai vai
Bốn bề hoang tàn cỏ dại
Làm chi còn một dấu hài

Chiêm bao tôi đành lỗi hẹn
Tĩnh ra nắng trắng khung trời
Giọt lệ vừa khô trên gối
Nhìn ra một chiếc mây trôi
Nhìn ra… ừ, chiếc mây trôi

    Trân Sa

Hoa tường vi buổi sáng

Ngày của Nhiên thường bắt đầu lúc 5 giờ 30 sáng, và chia làm hai phần. Phần sau là ngày bình thường, đến lớp, vào thư viên và đến siêu thị bán ở quầy băng đĩa cho đến hết buổi tối. Còn phần đầu, từ 5 giờ 30 đến 6 giờ 30, Nhiên dậy sớm, đạp xe ra bãi đất trống của khu cư xá cách nơi cô ở hơn hai cây số. Bọn bạn cùng phòng thường nói đùa “Con này tính đi làm người mẫu hay sao mà chăm tập thể duc ghê”. Nhiên chỉ cười cười, nếu kể cô ra đó không phải tập thể dục mà ngồi nói chuyện với một ông già mù thì bọn nó sẽ bảo cô ngớ ngẩn, nếu nói rằng không phải chỉ hai người mà còn có thêm một người đàn ông trẻ thì thế nào chuyện cũng được lan truyền lung tung và bị biến dạng đi một cách nghiêm trọng. Dù sao, cuộc sống của Nhiên ở cái thành phố ồn ào này cũng chia làm hai phần, và một tiếng đồng hồ buổi sáng sớm là của riêng cô.
tuongvi
Đó là một bãi đất trống vuông vức, nằm giữa các ngôi nhà rất đẹp, luôn dậy trễ với những cánh cổng đóng kín vào sáng sớm. Có lẽ, buổi chiều bọn trẻ con thường đá bóng ở đó, vì Nhiên thấy có hai khung thành trống ở hai đầu. Đối diện với bãi đất là một căn nhà lớn quét vôi trắng, hình như không có người ở. Sát cổng là một cây tường vi lớn luôn rộ hoa, những chùm tường vi hồng nhạt nổi lên giữa những cành lá dài màu tím xanh, phiến hoa mỏng và xoăn, có vẻ gì đó rất mềm mại, trong sáng và nên thơ đã tình cờ giữ chân Nhiên lại. Trước cổng nhà có một chiếc ghế đá, đủ chỗ cho ba người. Ông lão ngồi ở giữa, Nhiên bên phải và khi người đàn ông kia đến, anh ta ngồi bên trái. Hoa tường vi vươn qua khỏi tường rào và rủ xuống ngay trên đầu họ.

Ông lão bị mù, hay nói đúng hơn, bị lòa dần do tuổi già không cách gì ngăn được. Nhiên không rõ ông đang sống ở đâu, nhưng theo lời ông kể thì căn nhà này xưa kia là của ông. Cây tường vi này, và cả những cây cảnh trong kia đều do ông trồng, khi ông còn chưa lòa và còn cuộc sống còn khá giả. Mấy năm trước ông phải bán nhà để trả nợ cho thằng con trai làm ăn thất bại, rồi dọn về căn hộ bé xíu trong một cái hẻm sâu, ẩm thấp, tối tăm và bị ngập nước khi mùa mưa đến. Cứ mỗi sáng, bà lão vợ ông lại đưa ông đến đây, chỉ vì ông muốn thế. 5 giờ 30, khi Nhiên đạp xe đến thì ông đã ngồi sẵn đó, cô chào ông và ngồi xuống bên cạnh.

Ông lão thường kể cho Nhiên nghe về mảnh đất miền trung xa xôi, vì tình cờ cô nhận ra mình là đồng hương của ông, hay nói đúng hơn, ba mẹ cô mới là đồng hương của ông. Cái mảnh đất nghèo cát trắng đó.

– Khoai lang làng ông ngon nổi tiếng, và bưởi, cháu biết không, chẳng nơi nào bưởi ngon bằng Bố Trạch.

Cô sôi nổi chuyện trò với ông về cái miền đất mà cô chưa từng đặt chân đến, những địa danh cô chỉ được ba cô nhắc đến tên.

– Ông biết sông Gianh không ông. Ba cháu hay hát: “Hôm nay trăng sáng quá em ơi, mà sao đôi ta bị chia cắt bởi dòng sông bạc hai màu”

– Ờ, sông Gianh, khi xưa bị chia cắt bởi hai đàng Trịnh Nguyễn. Nhà ông thì ở gần sông Son, động Phong Nha đó. Dòng sông trong vắt và xanh lắm, xanh như là đáy sông được phủ bởi rong rêu.

Nhiên kể, cháu chưa về Quảng Bình bao giờ, nhưng có một lần, cháu đi tàu ngang qua đó. Tàu dừng ở ga Đồng Hới 8 phút, cháu nhảy xuống, mua một trái bưởi và đứng nhìn cái sân ga nhỏ, thấy nó vừa lạ lẫm vừa thân thiết như máu thịt, cháu nghĩ “ngày xưa ba mình đứng dẫm chân trần trọc những đường tàu này” và bỗng dưng nước mắt chảy ra. Buồn cười lắm ông ạ.

– Còn ông thì xa quê lâu lắm rồi, từ thời loạn ly, nay cũng không biết có còn ai ngoài ấy. Mà nỗi nhớ quê của ông quanh đi quẩn lại chỉ có nhớ món canh lá lằng, thứ lá hái tận trong rừng, phơi khô rồi bóp vụn trông như tiêu bột, nấu với cá vụn. Vị ngọt của cá, vị đắng đằm đằm của lá lằng. Cái mùi vị kỳ lạ mà ông nhớ. Ôi chao, cái mùi kỳ vị kỳ lạ cứ đeo bám người ta.
cementbench
Nhiên thốt lên:

– Cháu biết, mỗi khi có ai ngoài làng vào đều mang theo một gói lá lằng biếu ba mẹ cháu. Mới đầu ăn không quen đắng lắm, nhưng ăn riết rồi ghiền ông ạ.

Và đôi khi, cô kể về mảnh đất nơi cô đã sinh ra, nơi ông bà nội đã chọn dừng chân khi rời quê cha đất tổ, mảnh đất mà ba đã gặp mẹ, và sinh ra Nhiên, nơi có biển, có núi và những đồi cát trắng. Những câu chuyện cứ thế nối dài…

Người đàn ông kia sẽ ghé qua lúc 6 giờ. Nhiên chưa bao giờ nhìn kỹ anh ta, nhưng có lẽ anh ta chỉ hơn ba mươi một chút, trẻ và khoẻ mạnh trong chiếc áo pull và quần soọc trắng, chạy bộ về ngang đó và ghé qua vào lúc 6 giờ. Anh ta gật đầu chào Nhiên, nụ cười cởi mở, hỏi thăm sức khỏe ông lão và bắt đầu nói với ông về cây cảnh. Khi đó, Nhiên lại ngồi nghe và mỉm cười. Họ nói về những bụi trúc ở nhà anh ta, thanh trúc, hoàng trúc. Họ nói về địa lan, thiên tuế, phất dụ, về cây hải đường của anh ta vừa ra một cái nụ, về những cái tên cây, tên hoa kiêu sa, gợi cảm và xa lạ với Nhiên, nhưng cô vẫn nghe một cách say sưa.

Gần sáu rưỡi, Nhiên về, anh ta cũng về, nhưng ngược đường. Còn ông lão ngồi đó đến 9 giờ, khi vợ ông hoặc cô con dâu đi chợ về ra đón. Có lần Nhiên hỏi:

– Ông làm gì cho đến 9 giờ ?

– Ông suy nghĩ…

Nhiên nghĩ thầm: buồn thật, có những con người phải suy tư, không phải vì họ có những điều để suy tư mà vì họ không có việc gì để làm…

Một buổi sáng, Nhiên ra, không có ông lão ở đó. Nhiên ngồi chờ cho đến khi người đàn ông đến. Anh gật đầu chào cô:

– Ông ấy đâu?

– Em không biết. Có lẽ ông ấy bị bệnh, hoặc bà lão bệnh, hoặc…
manjogging
Nhưng dù sao cũng không có ông lão ngồi ở giữa, đôi mắt mờ xám, giọng nói chậm rãi và nụ cười không biết buồn hay vui. Chỉ có hai người. Họ không biết tên nhau, không biết nhà nhau, và không buồn quan tâm đến điều đó. Họ không biết gì về nhau ngoài cái giờ giấc chính xác, Nhiên đến lúc 5 giờ rưỡi, và anh ta đến lúc 6 giờ. Họ có chung một cái ghế đá để ngồi, và nói những chuyện viển vông, không phải việc làm, thời sự hay giá cả lên xuống. Họ chỉ nói những điều họ thích thú, hay những suy nghĩ thoáng qua khi đầu óc ở vào trạng thái rất thanh thản của buổi đầu ngày. Nhưng hôm nay không có ông lão. Bỗng dưng họ thấy ngại ngùng, hụt hẫng vì không có chiếc cầu nối, không có chỗ bám víu. Họ biết rằng mình không đến nỗi xa lạ, nhưng họ chưa bao giờ trò chuyện trực tiếp với nhau. Cuối cùng, người đàn ông lên tiếng:

– Em học trường nào?

– Sư phạm.

– À, sư phạm…Em ở trọ gần đây?

– Dạ.

Nhiên băn khoăn không biết mình có nên hỏi anh ta không: anh ta làm nghề gì? Nhà anh chắc cũng ở gần đây? Nhưng cô không hỏi, chỉ ngước nhìn lên những cành tường vi hồng trên đầu và im lặng. Người đàn ông cũng im lặng một lúc lâu. Và rồi, hầu như đột ngột, anh ta quay sang nhìn Nhiên, đôi mắt như mỉm cười:

– Kể về quê em cho tôi nghe đi.

– Quê em ư?

– Không, không phải Quảng Bình, tôi nghe ông lão nói nhiều về nó. Kể cho tôi nghe nơi em đã sinh ra. Có lần tôi nghe em nói về núi và biển.

Bỗng dưng Nhiên thấy xúc động. Cô không biết tại sao mình lại kể cho anh ta nghe, như anh ta có thể hiểu được tất cả những cảm xúc của cô, hiểu được nỗi nhớ cồn cào của cô về núi, về biển, về những đồi cát và những cánh đồng. Và chẳng hiểu tại sao, cô nhìn vào mắt anh ta, và cô tin rằng anh ta hiểu.

– Nơi em ở có biển, và rất nhiều núi. Anh có thể nhìn thấy núi bên phải, bên trái, trước mặt đều có núi. Không quá gần, cũng không quá xa. Không quá chập chùng để thấy choáng ngợp, không quá thưa thớt để thấy nhạt nhoà. Nhưng đủ để có cảm tưởng như mình đang đứng trong thung lũng. Đủ để nhìn rõ những nếp gấp mạnh mẽ, những đường cong và những vết lõm duyên dáng. Nó phụ thuộc vào những tia nắng mặt trời chiếu lên nó, vào buổi sáng, trưa hay hoàng hôn. Và dưới chân núi là nhứng cánh đồng. Em thích chạy xe thật nhanh trên đường vắng, bên cạnh những cánh đồng.

– Lạ nhỉ, tôi cũng thích như vậy.

– Thật ư?

Anh nhìn Nhiên và cười, dịu dàng.

– Không hiểu sao những lúc ấy tôi thấy mình rất cô đơn, và rất tự do, một sự cô đơn thần thánh và một sự tự do gần như tuyệt đối.

Suýt nữa thì Nhiên thốt lên: “Em cũng vậy,” Nhưng rồi cô vẫn ngồi bất động trong những cảm xúc dồn dập khó hiểu. Họ lại im lặng. Cho đến 6 giờ 30. Anh ta đứng lên và quay lại nhìn cô chăm chú:

– Anh phải về đây. Mai gặp lại em nhé! Sáng mai…

Và từ lúc ấy hai phần cuộc sống của Nhiên trở nên nhập nhằng với nhau. Buổi chiều, ngồi trong thư viện, bên tai cô cứ văng vẳng câu nói như gió của người đàn ông trẻ: “Kể về quê em cho tôi nghe đi! Nơi nào? Về miền đất đã sinh ra em. Cô nhớ tới nụ cười tươi tắn, ánh mắt ấm áp của người đàn ông và nghĩ thầm, ngày mai, mình sẽ hỏi anh ta tên gì. Mình sẽ nói “Kể về anh cho em nghe đi…”. Nhiên thấy nhớ ánh mắt của anh. Rất nhớ…
tuongvi1
9 giờ tối, Nhiên loay hoay xếp lại mấy cái CD ở quầy băng đĩa trong siêu thị. Gần đến giờ đóng cửa, khách cũng vơi đi. Bỗng dưng cô giật mình nhận ra người quen. Người đàn ông của buổi sáng, đúng là anh ta, nhưng trông khác hẳn trong chiếc sơ mi, cà vạt đỏ sậm. Anh ta bế một bé gái chừng ba tuổi trên tay, hai đuôi tóc của nó nhỏng lên tung tẩy theo từng bước chân của bố. Người phụ nữ trẻ đi bên cạnh dịu dàng vuốt tóc con và nói khẽ với chồng câu gì đó. Họ cùng cười, và đi qua Nhiên. Nhiên ngồi thụp xuống, bỗng dưng ứa nước mắt vì tủi hổ, vì thấy mình sao ngốc nghếch và vô duyên quá chừng. May thật, may mà mình chưa hỏi, anh ta sẽ nói gì, anh ta có nói rằng anh có một người vợ rất xinh và một cô con gái rất ngoan. Anh ta sẽ nói gì nhỉ?

5 giờ 30 sáng. Nhiên nép mình sau một ngôi nhà của khu cư xá và nhìn thấy hai người đàn ông ngồi trên ghế đá. Cô thót tim nhận ra người đàn ông trẻ đến sớm hơn mọi ngày. Bình thường anh ta chỉ đến vào lúc sáu giờ. Ông lão vẫn ngồi ở vị trí cũ, mắt nhìn thẳng về phía trước và miệng mỉm cười nói câu gì đó. Còn người đàn ông kia thì lơ đãng nhìn quanh quất, như chờ đợi. Nhiên lặng lẽ đạp xe về nhà, trèo lên giường, trùm chăn kín đầu và oà khóc. Cô thổn thức vì một điều gì đó mơ hồ không rõ.

Một buổi chiều muộn, Nhiên không ngăn được mình lang thang đạp xe đến chỗ cũ. Ngôi nhà quét vôi trắng vẫn đóng cửa, chiếc ghế đá có hai người phụ nữ ngồi chuyện trò rôm rả, xe máy chạy vào chạy ra những cánh cổng xinh đẹp trong khu cư xá. Những đứa trẻ om sòm đá bóng trên khoảng sân vuông, bụi tung mịt mù. Và trong cái nắng vàng vọt của buổi chiều, những chùm hoa tường vi bỗng chuyển ra màu cam, ố vàng xấu xí đến kỳ lạ. Nhiên bỗng dưng thấy ập vào lòng một nỗi thất vọng đau đớn đến khó tả khi cô chợt nhận ra là hoa tường vi buổi chiều, hoa tường vi trong cái phần ngày bụi bặm của đời thực, không đẹp như hoa tường vi trong cái phần ngày ngắn ngủi của riêng cô. Và Nhiên biết rằng từ nay cuộc sống của cô lại như mọi người, bắt đầu từ 5 giờ 30 và chỉ có một phần. Không có những buổi ban mai ngồi dưới hoa tường vi nữa. Chiếc ghế đá sẽ còn lại hai người, hay là một, hay là không ai, chỉ có hoa tường vi vẫn rung rinh hồng vào mỗi sáng.

Đông Vy

Bảo trọng bản tính chân thật

Chào các bạn,

Nếu đọc các bản tin về các đại gia tham nhũng bị bắt, các bạn hẳn cũng thấy là các vị này khi trước là những sinh viên xuất sắc, cán bộ trẻ nồng nhiệt tài cao, phục vụ tốt, lên chức vù vù…  Rồi một ngày nào đó trên ghế quyền lực, chàng tuổi trẻ hào kiệt năm xưa trở thành một ông trung niên mập ú, bệnh hoạn, xôi thịt, và hạm tham nhũng.  Điều gì đã xảy ra?
honesty
Dĩ nhiên ta có thể hiểu ngay là những người này đã qua một tiến trình “tồi hóa” trong khi đang “trưởng thành” (nếu ta gọi đó là trưởng thành); tức là càng lớn tuổi họ càng tồi đi.

Các bạn hơi có tuổi một tí đều thấy được điều này.  Có những người bạn hồi học trung học đại học thì trong sáng và ly’ tưởng.  Sau khi ra trường một thời gian thì bắt đầu có tác phong chụp giật từ từ.  Đến lúc lên ghế quyền lực là bắt đầu biến thể thành người ích kỷ và tham nhũng.  Tiến trình trưởng thành của chúng ta luôn luôn là tiến trình nhìn thấy nhiều người trong sáng và tích cực từ từ biến thành tiêu cực, ham hố, ích kỷ, và tồi tệ.

Tại sao?

Tại sao tiến trình đó không đi theo chiều ngược lại?  Tại sao nó không đi từ con người tiêu cực tồi tệ từ từ biến thành các nhà lãnh đạo trong sáng l‎y’ tưởng?  Nếu đời sống con người tiến hóa theo chiều này có phải là thế giới thành thiên đàng hết rồi không?

Thưa câu trả lời là:  Vì tuổi trẻ trong sáng và l‎y’ tưởng.

Một tờ giấy trắng tinh chỉ có thể bẩn thêm, chứ rất khó mà trắng đẹp hơn được nữa.  Tuổi trẻ trong sáng và l‎y’ tưởng thì thường là chỉ có thể bị tồi đi chứ không trong sáng và ly’ tưởng hơn được.  Trong đời sống tinh thần, chúng ta thường chỉ có thể “trưởng thành” theo hướng đi xuống vì không thể lên cao hơn được.
honesty1

Cho nên khoảng bắt đầu lên đại học, và nhất là lúc xong đại học trở đi, là các bạn trẻ bắt đầu được huấn luyện để “trưởng thành” bằng đủ mọi chiêu thức:

*     Phải biết đút lót để thành việc.

*      Phải biết báo cáo láo.

*      Phải biết làm cho bên ngoài thấy đẹp, còn cứ rút ruột bên trong bỏ túi.

*      Phải sử dụng giấy tờ kế toán giả.

*      Phải biết cách trốn thuế.

*      Phải biết cách nói chuyện đổi trắng thay đen.

*      Phải biết đi theo bè đảng—nhóm này, đảng này, đạo này—các nhóm khác phe khác là sai, và điều gì “phe ta” làm cũng đúng, kể cả những điều vô đạo đức.

*      Phải biết nói A về sự thật B.

*      Nói chung là phải biết “thức thời” và “trưởng thành.”

Các bạn à, mình đã thấy các chuyện này xảy ra với không biết bao nhiêu người đã từng trong sáng và l‎y’ tưởng một thời.  Họ có thể có nhiều công việc khác nhau, tại những nơi khác nhau, với những hòan cảnh khác nhau.  Nhưng tất cả đều có một điểm chung:  Họ tin rằng muốn trưởng thành thì phải bỏ đi cái trong sáng, thành thật và l‎y’ tưởng của tuổi thơ.
honesty2
Nếu bạn mặc một bộ đồ trắng ra phố, giữ cho nó sạch trắng thì khó, chứ làm cho nó dính bùn thì có gì là khó?   Cái gọi là học cách “trưởng thành” của nhiều người thực ra chỉ là học để dính bùn.  Nhưng, nếu muốn dính bùn thì bệt bùn vào là xong, có gì phải học?  Học cách giữ gìn sạch sẽ mới là thử thách, mới là xây dựng nội lực, mới là công phu tu luyện chứ.

Cho nên, công phu chính của các bạn khi trưởng thành trong đường đời, không phải là các trò ma đạo đâu.  Công phu chính là làm thế nào để trưởng thành mà vẫn trong sáng, thành thật, tích cực như khi còn đi học. Cho nên đừng dại dột nghe theo lời chỉ dạy của các vị thầy và quân sư hạng trộm vặt.

Và nếu bạn là người tài giỏi, bạn có thể có một công phu khác nữa là thông minh đủ để thấy ngay các đòn phép ma đạo mà những người khác đang sử dụng quanh bạn. Thấy để không bị lừa.  Tức là nếu bạn có nghiên cứu các việc ma đạo thì nghiên cứu để biết phân biệt chân tà, như là cảnh sát nghiên cứu tội phạm, chứ không nghiên cứu để chính mình thành ma đầu.

Một tờ giấy trắng thì chỉ có 2 cách giữ nó đẹp thôi.  Một là giữ nó trắng mãi như thế.  Hai là, vẽ lên đó các bức ảnh tuyệt đẹp.  Tức là, một là hoàn toàn trong sáng l‎y’ tưởng như lúc còn thơ.  Hai là, thêm vào tâm hồn ta những đóa hoa đẹp mà cả thế giới cổ kim đông tây đều chấp nhận—khiêm tốn, thành thật, từ bi, bác ái, vị tha, hỉ xả, sáng tạo thêm cái tốt cái đẹp cho đời.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

Bài liên hệ:  Giữ mình làm lãnh đạo 

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use