Daily English Discussion–Friday 7/24/09–The Ceramic Arts Street

Hi everyone,

Chi Thùy Dương provided link to an article about artists around the nation and around the world chipping in labor, ideas and materials for the ceramic arts on the road along the Red River.

We also have some pictures of the road here.
.


.

What do you think about this project?  Or about some of the pictures that you can see here?  Does any picture strike you with anything?

Have a great day!

Hoanh

Những khoảng trống không phải để lấp đầy

Có hai từ thường lặp đi lặp lại trong entry cuả nhiều bạn trẻ, là buồn và cô độc.

…Dường như chưa có ai đi qua thời niên thiếu mà không từng trải wa cảm giác đó. Cô độc. Đó là những lúc bạn cảm thấy tâm hồn cô quạnh ngay giữa chốn đông người, đang qâuy quần bên người thân mà vẫn thấy riêng mình xa cách, đang cùng bạn bè vui đùa mà vẫn thầm tự nhủ:”Nào có ai hiểu lòng ta”.
timealone
…Cô độc. Đó là khi tâm sự ngổn ngang trong lòng mà ko biết tỏ cùng ai, kể cả cha mẹ hay người bạn thân thiết nhất. Là khi ta thấy như mình bị bỏ lại đằng sau trong một thế giới đang rộng ra mãi. Là khi ta thấy tràn ngập trong tâm hồn mình một nỗi buồn dai dẳng không tên. Và rất nhiều khi, chỉ là nỗi buồn vô cớ.

…Cô độc là một tâm trạng đáng sợ. Có người trốn chay sự cô độc bằng cách…ngủ vùi. Có ngừoi cố lấp nó bằng niềm vui ồn ào ở vũ trường hay trong những trò games, có người gặm nhấm nó bằng nước mắt. Có ngừoi thăng hoa vào nghệ thuật. Nhưng cũng có người bị nó bủa vây ko lối thoát, để rồi tìm đến cái chết chỉ vì cảm thấy wá cô đơn.Ít hay nhiều, khi rơi vào sự cô độc, chúng ta đều cảm thấy tâm hồn mình chỉ còn là một khoảng không đáng sợ, và ta tự hỏi:”Phải làm sao để lấp đầy khoảng trống này đây?”

…Nhưng, bạn biết không, những khoảng trống đó không phải để lấp đầy…

…Bản chất con người vốn cô đơn. Đó là sự thật. Tất cả mọi người đều có lúc cảm thấy cô độc. Cả những người cởi mở, vui tính nhất hay những ngừoi, đang chìm đắm trong hạnh phúc vô biên, vẫn luôn có những khoảnh khắc ko thể chia sẽ cùng ai. Những khoảng trống mà ở đó chỉ mình ta ôối diện với chính ta. Không phải vì chia tay một người bạn, hay mất đi một ngừoi thân, hay khi một mối tình tan vỡ thì nó mới xuất hiện. Khoảng trống đã có sẵn ở đó rồi. Luôn luôn ở đó, trong mọi con ngừoi.

…Tôi sẽ đọc cho bạn nghe bài thơ haiku này:
lotusroot
” Những lỗ trống trong củ sen

Khi ta ăn

Ăn luôn cả nó”

(haiku của một thi sĩ Nhật)

…Bạn thấy chăng? những lỗ trống là một phần của củ sen, cũng như sự cô độc là một phần của đời sống. Vì vậy, hãy nhìn thẳng vào nó. Đừng ngại nói:”Tôi đang buồn. Tôi cảm thấy cô độc” nếu bạn muốn được chia sẻ. Nhưng cũng đừng ngại nói:”Hãyđể tôi một mình lúc này” nếu bạn thực sự muốn như vậy. Đừng ngại vì đó là điều bình thừơng. Tất cả mọi người trên thế gian này đều thế. Chỉ khác nhau ở một điều: cách chúng ta đối xử với nó. Nỗi cô đơn tạo thành những khoảng trống, bạn càng muốn trốn chạy thì nó càng muốn bám đuổi. Bạn càng muốn vùi lấp nó thì nó càng dễ quay lại vùi lấp chính bạn. Điều chúng ta nên làm là đừng tìm cách lấp đầy khoảng trống ấy, nhưng cũng đừng để nó lấp đầy chúng ta. Chúng ta chỉ đơn giản nhận ra sự hiện hữu của nó, và bình tĩnh đối diện với nó.

…Người ta gọi tuổi mới lớn là:”tuổi biết buồn”. “biết buồn” tức là chạm ngõ cuộc đời rồi đó. Biết buồn tức là bắt đầu nhận ra sự hiện hữu của khoảng tróng trong tâm hồn. Biết buồn là khi nhận ra rằng có những lúc mình cảm thấy cô độc. Khi đó hãy dành sự cô độc một khoảng riêng, hãy đóng khung sự cô đơn trong giới hạn của nó, như một căn phòng trống trong ngôi nhà tâm hồn. Mỗi lần vào căn phòng ấy, dù tự nguyện hay bị xô đẩy, thì bạn vẫn có thể điềm tĩnh, tranh thủ khoảnh khắc đó để khám phá bản thân trong sự tĩnh lặng. Để rồi sau đó, bạn bình thản bước ra, khép cánh cửa lại và trở về với cuộc sống bề bộn thường ngày, vốn lắm những nỗi buồn nhưng cũng ko bao giờ thiếu niềm vui…

Đông Vy & Phạm Công Luận

Sáng tạo

Beethoven.
Chào các bạn,

Thiên thiên, luôn luôn, hát khúc hát kỳ diệu.

Ta bắt được bài hát đó không? Ta nghe được nhiều hay ít?

Thiên nhiên nhẹ nhàng nhấc đi những ý nghĩ vẩn vơ của bạn khi bắt đầu đi dạo, kéo bạn hòa cùng tần số với thiên nhiên. Bỗng nhiên mọi ý tưởng tan biến, bạn mở to mắt ngạc nhiên và say mê ngắm nhìn vạt cỏ sống động, lọt thỏm vào âm thanh ríu rít của bầy chim, của gió. Về nhà, mẹ bạn hạnh phúc thấy cánh đồng, chim chóc và hoa ly ly trên khuôn mặt bạn.

Sâu thẳm trong sự ngạc nhiên đó, là một hóa chất kỳ diệu, nằm trong bản giao hưởng chung của vũ trụ, hòa vào trái tim con người. Con người, thấm trong đó, nhìn thấy vẻ đẹp diệu kỳ trong tất cả những gì con người có thể nhìn thấy, nghe thấy, cảm thấy. Con người ghi lại, thể hiện ra điều kỳ diệu tạo hóa đã tiết lộ, để chia sẻ với các anh chị em.

Hôm nay, chúng ta hãy cùng tìm hiểu cảm nhận sâu thẳm về thiên nhiên, nguồn cảm hứng sáng tạo vô cùng, của nhạc sĩ thiên tài Beethoven.

Chúc các bạn một ngày tuyệt vời,

Hiển.

.
galaxies

Ở đây, bao quanh bởi những tạo vật của Thiên Nhiên, tôi thường ngồi hàng giờ, trong khi giác quan của tôi hưởng thụ cảnh Thiên Nhiên. Ở đây, mặt trời lộng lẫy không bị che bởi bất kỳ mái nhà bẩn thỉu nào do con người tạo ra, ở đây, bầu trời xanh là trần nhà tuyệt vời của mình. Vào buổi tối, tôi ngắm bầu trời trong nỗi ngạc nhiên và những chùm thiên thể sáng liên tục quay quanh quỹ đạo của chúng, những mặt trời hay những trái đất, rồi linh hồn của mình vượt lên quá những chòm sao hàng triệu dặm xa, tới cội nguồn đầu tiên, từ nơi đó, tất cả các tạo vật trôi ra và từ nơi đó, những tạo vật mới sẽ tuôn ra mãi mãi.

Bây giờ và sau này, khi mình  cố gắng diễn tả những cảm xúc âm nhạc sôi sục — ồ, khi đó mình thấy rằng mình đã bị đánh lừa kinh khủng; mình quăng đi mảnh giấy mới ghi vội, và cảm thấy chắc chắn rằng chưa bao giờ một ai sinh ra trên trái đất này có thể diễn tả bằng âm thanh, ngôn từ, mầu sắc hay đá cuội những hình ảnh thiên đường, lơ lửng trước sức tưởng thưởng phấn khích của anh ta, trong những giờ phút hạnh phúc nhất đó…

Đúng rồi, điều đó phải đến từ trên trời, điều đánh thẳng vào trái tim; nếu không nó sẽ chẳng là gì ngoài những nốt nhạc, phần xác thiếu đi phần hồn, có phải không? Cái gì là phần xác không có phần hồn? Đất hay bùn, phải không? Tinh thần phải bay thoát khỏi đất, nơi tia lửa huyền diệu bị giam cầm một thời gian, và cũng giống như cánh đồng, nơi người gieo cầy tin cậy gieo những hạt giống, hạt phải nở hoa và đơm trái, và sinh sản, vượt lên về phí cội nguồn, nơi hạt đã đến.

Vì, những tạo vật phải kinh trọng tạo hóa vô biên, với những lao lực kiên trì từ những khả năng được phú cho chúng.

Nhạc sĩ Beethoven
Nguyễn Minh Hiển dịch

.
thiennhien2
Here, surrounded by the products of Nature, often I sit for hours, while my senses feast upon the spectacle of Nature. Here the majestic sun is not concealed by any dirty roof made by human hands, here the blue sky is my sublime roof. When in the evening I contemplate the sky in wonder and the host of luminous bodies continually revolving within their orbits, suns or earths by name, then my spirit rises beyond these constellations so many millions of miles away to the primeval source from which all creation flows and from which new creations shall flow eternally.

When, now and again, I endeavor to formulate my seething emotions in music— oh, then I find that I am terribly deceived; I throw my scrawled paper upon the ground and feel firmly convinced that never shall anyone born on this earth be able to express in sounds, words, colors or stone those heavenly images that hover before his excited imagination in his happiest hours…

Yes, it must come from above, that which strikes the heart; otherwise it’s nothing but notes, body without spirit, isn’t that so? What is body without spirit? Earth or muck, isn’t it? The spirit must rise from the earth, in which for a time the divine spark is confined, and much like the field to which the ploughman entrusts precious seed, it must flower and bear many fruits, and, thus multiplied, rise again towards the source from which it has flown. For only by persistent toil of the faculties granted to them do created things revere the creator of infinite Nature.

— Beethoven (1770-1827)
conversation with Johann Stumpff

Cho Đi Làm Thay Đổi Mọi Điều

Bằng Cách Nào Cho Đi Thay Đổi Mọi Điều?

Hãy cho và bạn sẽ nhận
Give and you shall receive.

Hãy yêu đời rồi đời sẽ yêu bạn. Hãy yêu người và sẽ được người yêu
Love life and life will love you back. Love people and they will love you back.
( Arthur Rubinstein)
give

Chúng ta thường nghĩ rằng thành công của chúng ta phụ thuộc vào mức độ tập trung vào bản thân ta. Nhưng điều này không đúng.

Mọi người thành công đều biết rằng bạn thành công vì bạn đã cho đi bao nhiêu giá trị cho người khác.

Tuy nhiên, chúng ta thường quên điều này. Hạnh phúc của chúng ta cũng có được theo cách này. Khi tôi quá chú tâm vào mục tiêu của tôi, cảm xúc của tôi, và ước muốn của tôi, tôi bắt đầu cảm thấy buồn chán. Khi tôi chỉ tập trung vào mình, thật dễ nghĩ rằng mọi cái là về tôi, cái tôi che lấp tất cả. Nhưng sự việc không phải vậy. Và khi tôi quá chú tâm vào mình, tôi bắt đầu trở nên dễ bị tổn thương bởi những người khác. Tôi nghĩ rằng người ta làm những việc tôi không thích là vì tôi, trong khi họ thực sự đang làm những việc đó vì chính họ.

Hãy nghĩ xem cảm giác buồn chán phải chăng sẽ thường xảy ra và thật dễ dàng khi bạn cảm thấy mình quá quan trọng?

Đó cũng là cách khiến ta nên hướng sự chú ý sang người khác, và chú tâm đến việc cho, thay vì nhận. Bạn thường nghĩ rằng bạn cứ cho đi mãi mà không bao giờ được nhận. Nhưng điều ngược lại thì đúng hoàn toàn, vậy nên bạn nên cho nhiều đến mức bạn khơi dậy ước muốn nơi người khác muốn cho lại bạn . give-takejpg

Cho Thế Nào Có Tác Dụng?

+ Cách tốt nhất thú vị là hãy quan tâm đến người khác.
+ Bạn thu nhận nhiều năng lượng vật lý hơn bằng cách đốt năng lượng khi tập thể dục.
+ Cách để được yêu là biến mình thành đáng yêu

Khi bạn tìm hiểu người khác, những người khác có lẽ cũng muốn hiểu biết bạn .
Bằng cách bạn giúp người khác, những người khác có thể muốn giúp bạn.

Thực thú vị về việc làm thế nào theo trực giác chúng ta biết được những điều này, ý nghĩa của việc cho, nhưng bằng cách nào đó cái tôi của chúng ta cản trở việc thực hiện. Sự tự cho mình quan trọng khiến chúng ta nghĩ rằng chúng ta cần nhận để chứng tỏ ý nghĩa của sự cho. Điều này chính ra là bạn đi tìm cái đúng sai hơn là hạnh phúc. Như thế có xứng đáng không?

Tôi cho rằng người cho trước có nhiều quyền lực hơn. Nếu không, sẽ mất bao lâu để người kia bắt đầu cho, nếu như muốn cho. Đợi những người khác cho giống như đợi ai đó cho cái mình muốn. Tại sao không thử hỏi và và tìm hiểu xem điều gì sẽ xảy ra.

Cho Đi Chính Mình

Khi bạn cho mà không mong chờ gì đáp lại, bạn đã thành bậc thầy của nghệ thuật cho. Phải chăng những người thành công nhất là những người trao tặng cho những người khác giá trị lớn nhất?
Quan niệm về Cho của Khalil Gilbran trong bài về Sự Cho thật tuyệt vời:

“Đem cho chính bản thân, ấy mới thực là cho”
“Có những kẻ cho với niềm vui, và niềm vui ấy là phần thưởng của họ”
“Cho khi được hỏi xin thì quý, nhưng tốt hơn nên cho chẳng đợi xin, cho qua cảm thông

Vì thế câu hỏi là : Làm thế nào bạn có thể cho đi nhiều hơn chính bản thân mình.

Tôi tin rằng bạn sẽ thấy, như tôi đã thấy, rằng bạn là người thành công nhất khi bạn làm điều gì thực sự tốt đẹp, hay khi bạn đang làm điều đó một cách thích thú say mê ( và không phải rằng những thứ đó không quan trọng). Bạn thành công nhất khi bạn đang phụng sự người khác.

Sau đây là một vài đề nghị về những cách đơn giản mà hiệu quả bạn có thể cho những người quanh bạn hôm nay:

+ Bỏ đi những chuẩn mực bạn ấn định và dự kiến cho người yêu/ chồng / vợ và gia đình bạn. Thay vì mong chờ họ cư xử với bạn theo cách nào đó, nghĩ xem làm thế nào bạn có thể cho họ thấy họ thực sự có ý nghĩa biết bao với bạn.
burning_candle

+ Cho thái độ ứng xử của bạn:

Đây là một trong những cách thực sự ấn tượng bạn có thể “cho” người khác. Thái độ và năng lượng tích cực của bạn có sức mạnh và hiệu quả lạ thường với những người quanh bạn. Bóng tối, khi có ánh sáng đến, trở thành sáng rực. Cùng cách ấy, năng lượng yếu, tan hòa, khi năng lượng mạnh đến gần. Hãy giúp trung hòa nguồn năng lượng yếu của người khác bằng cách cho họ nguồn năng lượng tích cực mạnh hơn của bạn.

+ Cho sự quan tâm :

Bất cứ khi nào bạn gặp một ai đó, hãy nói một câu chúc lành thầm lặng hay gửi cho họ một thiện ý, một suy nghĩ tích cực, thay vì phê phán họ.

+ Thể hiện lòng biết ơn:

Viết một bức thư ngắn hay vài dòng ghi lại bày tỏ cho ai đó biết họ có ý nghĩa dường nào với bạn và những lý do bạn yêu họ.Kết quả của việc này sẽ có tác dụng thực đáng kinh ngạc với người nhận. Flower_Thank_you

+ Ngỏ ý giúp đỡ:

Nếu không có thể làm gì đặc biệt cho một người khác, hãy để cho họ biết rằng nếu họ thấy có cách nào bạn có thể giúp đỡ, bạn muốn họ nói cho bạn biết.

Những thứ này dường như nhỏ bé, nhưng tôi nghĩ thế giới được thay đổi bởi số nhiều những ý tưởng nho nhỏ. Các cuộc cách mạng khởi đầu bằng những hành động nho nhỏ ấy.

Vì thế bây giờ những gì tôi muốn hỏi bạn là: Tôi có thể giúp bạn bằng cách nào? Xin hãy cho tôi biết nhé.

Theo How Giving Changes Everything
Jonathan Mead