Thứ năm, 23 tháng 7 năm 2009

Bài hôm nay:

Playing for Change — Chơi để Thay Đổi, Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, Chuyện Phố, anh Nguyễn Minh Hiển giới thiệu và nối link.

Daily English Discussion, Parliament or Kindergarten?, anh Trần Đình Hoành.

Chờ đợi, Danh Ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Lý do của tình thương , Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến dịch.

Cho con, Bé Chuột , Chuyện Phố, chị Bùi Diệu Minh.

Mộng Đinh Lăng , Văn, chị Đặng Nguyễn Đông Vy.

Yêu thương cái yếu của mình, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.

Thượng cẳng chân hạ cẳng tay trong Quốc Hội Nam Triều Tiên, ngày hôm qua, 22 tháng 7 năm 2009.
.


.

Mỹ sẽ gia tăng phòng vệ cho các quốc gia vùng Vịnh nếu Iran mở chương trình hạt nhân – Ngọai Trưởng Mỹ Hillary Clinton tuyên bố ở Bangkok. Clinton nói một “dù phòng vệ” (defense umbrella) ở vùng Vịnh sẽ làm cho Iran không mạnh thêm được tí nào dù có vũ khí hạt nhân. Về Bắc Triều Tiên, Clinton cho biết BTT phải bỏ chương trình hạt nhân “mà không thể quay lại được” (irreversible) trước khi có thể vào lại bàn điều đình 6 bên (Bắc Triều Tiên, Nam Triều Tiên, Mỹ, Trung Quốc, Nhật và Nga).

Các anh hùng vô danh cứu nguy Internet – Luật sư về Internet, Jonathan Zittrain, của Đại Học Harvard, nói chuyện tại hội nghị TED ở Đại Học Oxford, Luân Đôn. Một diễn đàn ít người biết đến, gọi là North American Network Operators Group (NANOG) (Nhóm Chuyên Gia về Mạng Bắc Mỹ) trao đổi thông tin và kỹ năng về các vấn đề trên mạng, và các thành viên diễn đàn này sẽ nhảy vào “chữa cháy” ngay khi nơi nào có vấn đề. Năm 2008, Pakistan ngăn Youtube vì “tội lộng ngôn.” Tuy nhiên vì vài lầm lỗi kỹ thuật, Youtube bi ngưng trên toàn thế giới. Các thành viên NANOG nhảy vào giải quyết và 2 giờ đồng hồ sau Youtube đã hoạt động trở lại.

Na Uy đứng đầu bảng “thăng tiến xã hội” – Đây là kết quả khảo sát của Trường Kinh Tế Luân Đôn về khả năng một cá nhân được cơ hội thăng tiến xã hội (social mobility) trong quốc gia. Norway đứng đầu; Canada/Denmark/Sweden thứ 2, Finland thứ 3, Germany thứ 4, Anh thứ 5, và Mỹ thứ 6.
.

Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

Giới trẻ háo hức với nhật thực dài nhất thế kỷ – Hàng nghìn người Hà Nội đã đổ về những địa điểm có tầm nhìn rộng để chiêm ngưỡng nhật thực dài nhất thế kỷ. Lỉnh kỉnh với đủ thứ dụng cụ thủ công và máy ảnh, nhiều bạn trẻ tụ họp từ lúc mặt trời chưa ló dạng. Hình ảnh giới trẻ săn nhật thực.

TP.HCM: 2011 có thành phố internet ở khu công nghệ cao – công trình “thành phố internet” tại Khu Công nghệ cao TP.HCM sẽ hoàn thành vào giữa năm 2011, dự kiến sẽ góp phần xây dựng cơ sở vật chất và phát triển kinh tế cho TP.HCM nói chung và Khu CNC nói riêng.

Quảng Ngãi: hội ngộ 100 năm văn hóa Sa Huỳnh – Trưng bày chuyên đề văn hóa Sa Huỳnh nhân kỷ niệm 100 năm phát hiện, nghiên cứu văn hóa Sa Huỳnh (1909-2009).

51 tỉ đồng hỗ trợ tìm thị trường nội địa – Bộ trưởng Bộ Công thương vừa phê duyệt chương trình xúc tiến thương mại thị trường trong nước năm 2009 trị giá hơn 51 tỉ đồng. Số tiền đó dùng hỗ trợ cho doanh nghiệp toàn bộ kinh phí điều tra, khảo sát thị trường, khảo sát mạng lưới phân phối trong nước, tổ chức các hội thảo, tọa đàm, các hoạt động truyền thông.

Đề xuất mô hình đặc khu kinh tế mới – Tọa đàm “Giới thiệu một số khu kinh tế tự do trên thế giới và vấn đề xây dựng các đặc khu kinh tế của VN” do Trung tâm kinh tế châu Á – Thái Bình Dương TP.HCM tổ chức ngày 21-7.

Người truyền giữ chữ Thái! – Ông Lô Khánh Xuyên đang dành năm tháng cuối đời để cố gắng truyền giữ chữ Thái cho con cháu, góp phần bảo tồn, phát huy giá trị văn hoá của dân tộc mình.

Lặng lẽ tìm hài cốt đồng đội – Ông Nguyễn Viết Quản – thành viên Câu lạc bộ Công an hưu trí, quận 6, TPHCM – đã nhiều năm lặng lẽ đi tìm hài cốt của đồng đội đưa về với người thân. Ông đã xem công việc đó là trách nhiệm với người đã khuất và là sự an ủi cho chính mình.

Người cứu rỗi cho những linh hồn bất hạnh – Đã hơn 3 năm nay, người đàn ông 61 tuổi này luôn rảo bước đi tìm những bào thai bị phá bỏ, đem về chôn cất.

Túi sinh thái của CLB 3R – Nhằm tạo ra một trào lưu, lối sống lành mạnh trong giới trẻ, CLB 3R ở Hà Nội đang triển khai chiến dịch phát túi sinh thái (Eco-bag) thay túi nilon để bảo vệ môi trường.

Truyền hình trực tuyến về tới vùng sâu vùng xa – Chỉ cần có mạng Internet và máy tính, hội nghị truyền hình trực tuyến (Video Conferrencing), truyền đa điểm tới đa điểm đã có thể cung cấp tới vùng sâu vùng xa trên toàn quốc.

Vịnh Hạ Long vào chung kết 7 kỳ quan thế giới – Ngày 21/7, tổ chức New7Wonders đã công bố Vịnh Hạ Long là một trong 28 ứng viên lọt vào vòng chung kết của cuộc bầu chọn 7 kỳ quan thiên nhiên thế giới mới. Theo thông báo của New7Wonders, cuộc bầu chọn tiếp theo sẽ kéo dài đến năm 2011. Đến ngày 7/7/2011, 7 địa danh được nhiều người bình chọn nhất sẽ được công bố là kỳ quan thiên nhiên mới của thế giới.

Chương trình tặng tập vở cho học sinh nghèo vượt khó tại các xã vùng sâu, vùng xa hai tỉnh Bình Thuận và Bình Phước.

Về để thêm yêu hai tiếng Việt Nam – Cảm nhận của nhiều thanh thiếu niên kiều bào khi có những trải nghiệm tại trại hè thanh thiếu niên kiều bào và tuổi trẻ TP.HCM 2009.

Tra cứu miễn phí điểm thi đại học qua SMS của Viettel – Từ 22.7, Viettel bắt đầu cung cấp miễn phí kết quả điểm thi đại học – cao đẳng năm 2009 qua tin nhắn SMS cho các thuê bao sử dụng mạng Viettel.

Bà già 70 tuổi vật ngã tên cướp
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Playing for Change — Chơi để Thay Đổi

Chào các bạn,

Hôm nay mình kể với các bạn một câu chuyện về sức mạnh của những bài hát từ …vỉa hè nhé 🙂 Sau đây, mình giới thiệu với các bạn một số nghệ sĩ đường phố 🙂

rogerridley

1. Anh Roger Ridley ở Santa Monica, California, anh hát đang hát bài “Stand by me” – Hãy đứng bên em!

Thông điệp của anh là “Dù bạn là ai và đang đi ở đâu trên đường đời, sẽ có một thời điểm nào đó trong cuộc đời, bạn sẽ cần một người để đứng bên cạnh bạn. Không cần biết bạn có bao nhiêu tiền, bạn sẽ cần ai đó, ai đó, để đứng bên bạn”
.

Talbenari
2. Chị Tal Ben Ari, với tên thân mật là “Tula”, chị là người nguyên gốc ở Tel Aviv, Israel, chị đang hát bài hát “Chanda Mama” trên đường phố Barcelona, Tây Ban Nha.
.


.

louis

3. Anh Louis Mhlanga người Zimbabwe, anh đang hát một bài hát rumba về hòa bình và tình yêu ở quê hương anh, bằng tiếng mẹ đẻ.
.


.
Các anh chị vui vẻ hát và tạo không khí hứng khởi tuyệt vời trên các đường phố, nóc nhà cao tầng, ga tầu điện ngầm của quê hương họ, cùng bao anh chị khác trên các nẻo đường của Nepal, Việt Nam, Lào, Mexico, Nam Phi, Palestine, Úc, New Zealand.

Một số anh chị thu nhạc của mình để trên youtube, mở blog như myspace, wordpress và vô vàn cơ hội khác từ Internet để giúp thông điệp của họ quảng bá rộng rãi. Như nhóm Fabulous Lemon Drops từ Brisbane, Úc sau đây, ủng hộ phong trào “Go Green”:

Everything’s Gone Green (on Youtube)

.

Tháng 5 năm 2005, nhà sản xuất âm nhạc Mark Johnson đi dạo trên đường và nghe anh Roger Ridley hát bài Stand by me từ xa. Anh chạy đến xem và nhận ra ngay rằng giọng hát, linh hồn và âm nhạc của anh Roger phải được chia sẻ với thể giới.

Vốn là nhà sản xuất âm nhạc và yêu cảm hứng mê hồn từ âm nhạc để thay đổi thế giới bằng hòa bình và tình yêu, anh Mark Johnson… đưa anh Roger Ridley và các nghệ sĩ đường phố lên Internet. Anh Mark tạo ra một phong trào truyền thông đa phương tiện để thay đổi thế giới – “Chơi để thay đổi” – Playing for Change.

Anh dùng mọi thứ từ dùng ô tô để làm studio, xe đẩy chạy bằng pin và dần dần bằng máy tính laptop để thu những bài hát, thay đổi cùng kỹ thuật máy tính theo thời gian. Nhưng một điều không thay đổi, đó là cam kết tạo ra môi trường để giúp những nghệ sĩ đưa giọng ca tiếng hát của họ qua khỏi các khu phố, qua khỏi các biên giới, tới được Úc, Nam Phi, Việt Nam.

Mark Johnson và người bạn quay
Mark Johnson và người bạn quay
Mark Johnson đứng giữa
Mark Johnson đứng giữa

.

Sau hơn 5 năm hoạt động tới giờ, “Playing for Change” đã liên kết được với nghệ sĩ từ nhiều bang của Mỹ, Châu Âu, Châu Á, Châu Phi.
.

playingforchangemap
.

Sau đây là bản nhạc “Don’t Worry” (Đừng lo lắng) do Pierre Minetti viết và nhiều nghệ sĩ đường phố trên thế giới hát với nhiều ngôn ngữ khác nhau, và Playing for Change thu hình.
.


.

Bây giờ, một nghệ sĩ Việt Nam có thể thu âm bài hát và gửi đến Playing for Change 🙂

Hay một ngày kia, Playing for Change sẽ đến Việt Nam và thu phim bài hát của bạn, nếu bạn đang hát trên vỉa hè 🙂

Mình thấy câu chuyên Playing for Change thật là hay và kinh khủng 🙂

Câu chuyện về Chơi để Thay đổi, Ôm miễn phí (Free Hugs), câu lạc bộ 3 R’s (Reduce, Reuse, Recycle) đều từ những điều rất bình thường của cuộc sống, nhưng điều gì đã khiến nó thành một phong trào rộng khắp thế giới?

Làm sao để một ý tưởng tốt đẹp có thể tỏa sáng khắp thế giới?

Các bạn hãy trả lời cùng mình nhé 🙂

1. Theo mình, trước tiên những nghệ sĩ đó biểu diễn đầy tình yêu. Đơn giản vậy thôi. Họ chơi. Hay họ nhóm lại để chơi một cái gì đó vui vui. Họ hát lên một bài hát 🙂

Những bài hát tình yêu đó rung động trái tim những người khác.

2. Mọi người chia sẻ và “hát” tiếp “bài hát” đó. Những người khác tạo ra môi trường để cho những bài hát đó được ngân xa. 🙂

“There are two ways of being creative. One can sing and dance. Or one can create an environment in which singers and dancers flourish.” (Warren G. Bennis)

Có hai cách sáng tạo. Một người có thể hát và nhảy múa. Hoặc một người có thể tạo ra một môi trường để ca sĩ và vũ công phát triển.

3. Đặc biệt ngày nay, yếu tố môi trường nuôi dưỡng bài hát và ý tưởng dễ dàng hơn hơn nhiều bởi sự giúp sức của kỹ thuật máy tính và Internet website.

Nếu bạn yêu một ý tưởng, hãy “hát” nó lên theo cách của bạn. Bạn có thể “hát” lên từ giữa ruộng lúa hay từ một blog mới tạo trên Internet, hay giúp những nụ cười tươi của bà con nông dân xuất hiện trên bao bì của sản phẩm công ty bạn 🙂

Hãy đứng cùng nhau, “Stand by me” 🙂

Chúc các bạn một ngày tuyệt vời,

Hiển.

Lý do của tình thương

youandme
Nếu có ai nài nỉ tôi đưa ra lý do vì sao tôi mến anh ta, tôi sẽ không thể tìm thấy gì để nói, ngoài việc trả lời rằng: vì anh ấy là anh ấy và tôi là tôi.

Phạm Kiêm Yến dịch

.

If a man should importune me to give a reason why I loved him, I find it could no otherwise be expressed, than by making answer: because it was he, because it was I.

Michel de Montaigne

Cho con, Bé Chuột

Chỉ còn hai tuần nữa thôi là con gái mẹ tròn tám tuổi.

chuôt1
Tóc biếc, môi hồng với đôi mày cong như một vầng trăng. Con gái mẹ hay cười, mỗi nụ cười là ánh vui tràn lên môi lên mắt, sáng bừng khuôn mặt đáng yêu. Nhìn nụ cười của con, mẹ thấy lại những tháng ngày ấu thơ hạnh phúc.

Những buổi sáng dậy sớm nằm trên giường với ông bà. Cái giường nhỏ có một bức tường ngăn đầy sách, một cô búp bê da nâu, tóc xoăn đứng trong hộc tủ. Bên kia tường là chuồng lợn của nhà hàng xóm, chú lợn thỉnh thoảng lại làm ồn ụt ịt.
chuot2
Cô bé tám tuổi là mẹ khi ấy thường hay nằm im nhìn lên trần nhà suy ngẫm. Ông bà thấy vậy hay trêu mẹ là bé mà đã biết nằm suy ngẫm sự đời. Mẹ cười tít mắt, niềm vui tràn mắt tràn môi. Lúc ấy chắc mẹ cũng mang đến cho ông bà thật nhiều hạnh phúc, như con bây giờ mang đến cho mẹ biết bao niềm vui những lúc con cười.
chuot3
Nụ cuời của con đưa mẹ trở về tuổi thơ có ngôi nhà với khu vườn xinh xắn, cây sấu nhỏ sau nhà xòe những cành lá non tơ vào khung của sổ, vẽ lên tường bao nhiêu bức tranh đen trắng. Cái giếng nhỏ, nước trong vắt, có chiếc gàu nhỏ màu đen rêu phủ xanh rì. Cây dâu tằm mỗi mùa hè là trĩu cành quả ngọt để mẹ tìm ăn cho đến tím cả môi. Giàn nho ngập ánh trăng và gió những buổi tối mùa hè mất điện. Con ngõ nhỏ mỗi buổi sáng đưa mẹ đến trường. Cô bé là mẹ đeo chiếc cặp to đùng lẽo đẽo đằng sau cậu bạn cùng trường không biết tên, cũng không bao giờ hỏi. Sau này khi lên cấp 3, mẹ và cậu bé ấy trở thành bạn thân cùng lớp, thỉnh thoảng vẫn nhắc về con ngõ nhỏ ngày xưa…
chuot4
Nụ cười của con đưa mẹ về với những buổi tối ấm êm, có ông bà và bác. Cả nhà ngồi học bài, đọc sách xung quanh chiếc bàn gỗ khổng lồ. Cũng chiếc bàn ấy, ban ngày trở thành ngôi nhà của mẹ, là chỗ để mẹ và các cô bạn khác lấy báo bao quanh để biến thành nhà, thành cửa hàng, thành tất cả những gì mà trí tưởng tượng phong phú trẻ con có thể nghĩ ra…
chuot5
Nụ cười của con đưa mẹ về với tuổi thơ ngập tràn hạnh phúc của một cô bé có đôi mắt buồn là mẹ… Đôi mắt của con bây giờ sáng và vui như giọt nắng mùa thu. Mẹ mong sao giữ mãi được niềm vui trong trẻo ấy. Để sau này khi con nhìn vào nụ cười của con mình, con sẽ thấy lại những tháng ngày tuổi thơ hạnh phúc có hai mẹ con mình nắm tay nhau đi trên những con đường tràn ngập niềm vui.

Mẹ Bé Chuột

.

ĐCN: Mẹ Bé Chuột là chị Bùi Diệu Minh, hiện đang sống ở Hà nội làm tại IBM Việt nam. Chuột tên thật là Lê Minh Anh, năm nay sắp tròn 8 tuổi, học tại trường Uniworld ở Hà nội.

Mộng đinh lăng

Vườn nhà bà ngoại có rất ít hoa, chỉ toàn lá. Dường như đối với ngoại, lá thì hữu dụng hơn hoa nhiều.
đinhlăng1
Ngay bên cổng nhà là hai cây dừa, lá sẽ dùng để làm bánh phu thê khi nhà hàng xóm có đám cưới. Leo tràn trên bờ rào là một màu xanh mởn của lá sương sâm. Cứ dăm ngày, bà lại cắp rổ ra lặt về làm món sương sâm nước cốt dừa mát ngọt, thơm thơm mà lũ chúng tôi luôn mê mẩn. Chuối thì bà trồng thành hàng cạnh bờ rào. Để Tết gói bánh Tét khỏi phải mua, không thì lâu lâu cắt một hai tấm lá gói mấy cái bánh ú ăn chơi. Sát cạnh giếng là mấy cây dong, một bụi riềng, dăm khóm xả, một vạt lá lốt, một bụi trầu lớn. Và hai bụi đinh lăng xanh rờn trồng ngay bên cửa bếp.

Bà ngoại tôi yêu quý nhất hai bụi đinh lăng này, ngày nào cũng tưới. Mỗi năm vào dịp Tết, tự tay bà sẽ chọn lặt từng ngọn lá đinh lăng để làm món nem bì.

Cho đến tận bây giờ tôi vẫn chưa gặp ai làm món nem bì ngon như bà. Chính món này làm ông ngoại phải lòng bà. Ông ngoại vốn là bạn cờ vong niên của ông cố, thỉnh thoảng vẫn đến chơi nhà, nhưng không bao giờ gặp mặt bà. Ngược lại, bà thì biết ông rất rõ vì bà vẫn nấp sau rèm nhìn trộm chàng trai trẻ ngồi chơi cờ ngoài phòng khách. Ông cố là người khó tính, nên bà luôn phải giấu mình đi khi có khách đàn ông đến nhà. Tóc bà không bao giờ được cắt, và răng thì phải nhuộm hạt huyền.

Một Tết nọ, ông cố mời ông ngoại đến nhà, nếm món ruột của cô con gái rượu. Ông ngoại đang mải mê ăn, mải mê nhấp rượu, chợt nghe ông cố hỏi: “Anh thấy răng, có được không?” ông ngoại liền gật đầu tới tấp: “Dạ được lắm, rất ngon” Ông cố cười ha hả: “ Tui không hỏi nem có ngon không. Nem con gái tui làm là nhứt xứ rồi đó nờ. Chừ tui muốn hỏi là anh có ưng cái người làm món nem ni không?” Vậy là, ông ngoại ưng luôn người con gái làm món nem bì ngon tê lưỡi đó, dù chưa một lần gặp mặt.

Khi về lập nghiệp tại đất này, việc đầu tiên ông làm sau khi dựng ngôi nhà gỗ nhỏ là trồng hai bụi đinh lăng, để bà làm món nem bì cho ông nhắm rượu. Mỗi khi nhắm rượu, ông lại kể chuyện ngày xưa ông phải lòng bà vì món này. Bà lại cười lỏn lẻn, khoe hàm răng đen nhánh.
đinhlăng

Sau khi ông ngoại mất, cậu tôi muốn xây lại nhà, đã tranh cãi với bà một trận ra trò. Vì bà nhất định giữ hai bụi đinh lăng ở nơi chúng đã được trồng xuống, mà nếu vậy, thì ngôi nhà sẽ phải xây lệch qua một bên. Bà khăng khăng: “Tau chỉ còn có hai bụi cây này để nhớ đến thầy mi. Để yên đó!” Cậu tôi chịu thua, ngôi nhà không thể nằm giữa mảnh đất, và hai bụi đinh lăng giờ thành ra mọc cạnh cửa hông.

Từ khi ông mất, bà ngoại chỉ làm món nem vào dịp Tết. Cứ đến 26 Tết, bà mới mua thịt, bì về, tự tay rang thính, tự tay bà thái thịt nạc thành từng miếng mỏng, thật mỏng, bì luộc sơ rồi thái chỉ, thái vừa, rồi trộn với thính, tỏi, tiêu. Xong rồi nắn thành từng khối vuông, đệm vài lá đinh lăng xung quanh rồi gói lại bằng lá chuối tươi, buộc lạt, đem treo trên đầu bếp. Đến trưa ba mươi lấy xuống đặt lên đĩa rồi mở gói. Thịt chín nhờ lên men có màu phớt hồng, thính vàng ruộm, điểm những sợi mỡ trắng và những sợi bì trong. Bên ngoài lớp lá gói vẫn nguyên màu xanh, lá đinh lăng lót trong cũng vậy. Bày thêm cạnh đĩa mấy tép tỏi bóc sẵn, mấy quả ớt hiểm đỏ tươi. Chưa ăn đã thấy thơm nức mũi. Lá đinh lăng vừa làm đẹp món ăn, lại có mùi hăng hăng nhẹ, vị hơi đăng đắng và cũng có tính an vị, nên ăn với nem vừa chua thì rất bắt. Nhắm chung với chút rượu nữa thì uống đến mềm môi.
nemchua
Tôi đã ngồi xem bà làm món nem ấy suốt những cái Tết thời thơ ấu, nhưng đáng buồn làm sao, không chịu quan sát kỹ. Các dì và mẹ tôi cũng vậy, bởi cứ nghĩ rằng công thức chung là đơn giản. Chính vì vậy mà không chịu hỏi kỹ các công đoạn thái thịt, trộn, gói, tỉ lệ thịt, bì, thính chính xác ra sao. Vì vậy khi bà mất đi, món nem cũng thất truyền. Dì tôi nhớ mang máng cách làm, Tết năm nọ quyết tâm gói thử, nhưng chỉ một lần rồi thôi vì ai cũng nhận ra là khác xa món nem bà làm ngày xưa. Ngồi bên mâm cơm ngày cuối năm, cả nhà ngậm ngùi nhớ ông, nhớ bà, nhớ món nem bì ngon tuyệt mà ứa nước mắt. Có bao nhiêu chuyện bởi cứ tưởng là đơn giản mà chúng ta đã bỏ qua, để rồi nó qua luôn không thể nào níu lại?

Ngôi nhà còn được cơi nới thêm hai lần nữa, nhưng vẫn xây lệch, chừa lại hai bụi đinh lăng và khoảng sân rộng bên hông nhà. Lá non vẫn mọc ra, rồi già đi, không ai lặt hái nên ngày càng xum xuê. Tôi nghe người ta nói rằng cây đinh lăng khi được 100 năm tuổi sẽ thành cây thuốc quý.

Cậu tôi thì kể rằng có một trưa Ba mươi năm nọ, cậu nằm ngủ quên bên cửa, mộng thấy Đinh lăng hoá người…

Đặng Nguyễn Đông Vy

Yêu thương cái yếu của mình

Chào các bạn,

Hàng ngày ta đọc tư duy tích cực và cố cố cố để tư duy tích cực, và ta cảm thấy rất thường xuyên ta không tích cực được như ta muốn, và ta lại cố cố cố thêm, và vẫn cảm thấy mình yếu kém, và ta bắt đầu stress stress stress vì cái yếu kém của mình. Hóa ra khởi đầu để cho tích cực và hết stress, một lúc sau thì lại nhiều stress hơn nữa. Đúng là tẩu hỏa nhập ma.
pain5
Vấn đề ở chỗ này có vài điểm:

1. Ta cứ chối bỏ cái yếu kém của mình, không chấp nhận nó là một phần của mình, và ta bị stress vì nó vẫn còn đó. Nếu hai cánh tay của mình yếu không cử tạ 100 k‎y’ được, thì việc gì phải stress? Cứ thong thả tập thể thao đều đặn hàng ngày, hai cánh tay sẽ mạnh thêm từ từ, đến đâu hay đến đó. Điều quan trọng là ta vui thích khi tập hàng ngày, như là một môn giải trí, hơn là cố cố cố như là một loại công việc nhiều stress. Có cố thì chắc là cũng chẳng giúp mình đi nhanh được bao nhiêu, vì các bắp thịt chỉ có thể mạnh từ từ, mà lại có thể làm cho mình mất hứng thú và thêm stress. Mà thêm stress thì có nghĩa là mình đã đi lùi trong tư duy tích cực.

2. Cứ cố cho mạnh tức là to cứ nghĩ về cái yếu của mình, và tiêu tán tư tưởng và năng lực vào chổ yếu của mình, chứ không dồn được sức mạnh vào chỗ mạnh. Mà trong tâm ly’ con người, cứ chú tâm vào chỗ yếu là ta yếu thêm. Ví dụ: Nếu cứ mắng đứa bé “Mày dốt toán, mày dốt toán, cố cho giỏi lên” thì có khả năng cao là đứa bé sẽ dốt toán cả đời. Điều này các bố mẹ và thầy cô có kinh nghiệm đều thấy. Và trong môn tư duy tích cực, điều đó gọi là “luật hấp dẫn”, cứ nghĩ và nói đến cái xấu hoài thì cái xấu sẽ đến với mình, kể cả khi mình nói “Phải bỏ cái xấu này, phải bó cái xấu này.”

Điều này thì không phải ngày nay chúng ta mới biết, mà các đại gia về tâm y’ con người đã biết từ mấy ngàn năm trước. Thánh kinh có nói, Muốn vào được thiên đàng thì phải như trẻ em. Trẻ em sống rất hồn nhiên với chính mình, không xỉ vã cái yếu của mình và không ham hố chạy theo cái mạnh của mình. Trong Kinh Kim Cang có rất nhiều câu theo nghĩa, Bồ tát mà còn muốn giác ngộ thì không là Bồ tát, Bồ tát mà nghĩ là mình giác ngộ thì không phải là Bồ tát. Còn ham muốn là còn gánh nặng, thì không thể giải thoát để bay bỗng được. Cứ ung dung tự tại thì điều gì sẽ đến, sẽ đến, tự nhiên một lúc nào đó.
pain2
Thay vì chối bỏ cái yếu đuối của mình, thì cách hay nhất là chấp nhận con người của mình toàn diện, cả cái yếu lẫn cái mạnh. Dĩ nhiên là ta muốn làm mạnh cái yếu, nhưng muốn làm mạnh không có nghĩa là chối bỏ. Không l‎y’ do gì phải chối bỏ và không yêu thương cánh tay của mình chỉ vì nó không mạnh như mình muốn. Tức là, nếu ta lỡ nỗi nóng khi không đáng nỗi nóng, buồn khi sách nói không nên buồn, stress khi sách nói không nên stress, thì cứ ung dung chấp nhận nó như là một phần của mình. Và thay vì cứ chối bỏ là mình không buồn, không stress… thì cứ ung dung đối diện nỗi buồn của mình và ưu ái nhìn nó đang ở trong lòng mình.

Thiền sư Nhất Hạnh có viết trong Kinh Kim Cang Giảng Giải, hãy ôm ấp yêu thương nỗi buồn nỗi đau của mình vì nó là mình. Kinh nghiệm riêng của mình cũng cho thấy là khi buồn đau, nếu chối bỏ nỗi đau, cố tình gạt nó ra khỏi đầu óc, thì nó cứ nằm đó nhức nhối tháng này qua năm nọ. Nhưng nếu cứ nhìn nó yêu ái và chấp nhận, “Ừ mình đang đau nhức kinh khủng, và cơn đau đang xâu xé mình…” thì khả năng cho mình “lành” được cơn đau gia tăng rất nhiều, cứ như là cơn bão đã hiện rồi sẽ đi xa.
pain1
Chẳng có ai là siêu nhân ở đời cả. Và chẳng ai là không yếu chỗ này chỗ kia. Khi ta bị đụng vào điểm yếu, có khả năng cao là ta bị quỵ. Nhưng đó là chuyện tự nhiên. Chẳng có l‎y’ do gì phải stress khi ta bị ngã vì yếu. Điều quan trọng là biết rằng mình đã ngã, chấp nhận mình đã bị ngã, đứng dậy hăng hái đi tiếp, và hy vọng, nhờ kinh nghiệm, sau này ít ngã hơn.

Chúng ta không có y’ nói rằng đừng cố gắng làm gì hết, hay đừng làm cho mình hoàn thiện và mạnh mẽ hơn. Dĩ nhiên là ta phải tinh tấn cố gắng hoàn thiện chính mình mỗi ngày. Nhưng hoàn thiện cơ thể như người vui chơi trên sân bóng mỗi ngày thì khác với hoàn thiện của người cố của tạ, cử không nỗi thì xỉ vả chưởi rủa cánh tay của mình. Chẳng có phần nào trong cơ thể đáng được xỉ vả và thất vọng cả, cả phần mạnh lẫn phần yếu. Tất cả, mạnh lẫn yếu, làm nên cái yêu ái mà ta gọi là “tôi”.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use