Có ánh sáng le lói cuối đường hầm?

Chào các bạn,

Khi ta đang lần mò trong đường hầm tối đen dài đăng đẳng, chợt xuất hiện một tia sáng ở cuối đường hầm, đó là tia hy vọng. Đó là sự sống trở lại từ trong cõi chết.

Nhưng nếu lần mò hoài mà chẳng thấy một tia sáng le lói nào ở cuối đường hầm thì sao? Làm sao có được tia hy vọng khi con đường mình đang đi chỉ là một khoảng tối vô cùng?

Đây mới là câu hỏi chính cho chúng ta. Nếu bạn đang học năm thứ 3 đại học và “hy vọng” là sẽ xong cử nhân, thì hy vọng đó có nghĩa l‎ý gì? Bằng cử nhân hầu như là đã chắc trong tay bạn, chỉ còn phải đợi một năm nữa thôi. Hay chàng và nàng đang yêu nhau, thì “hy vọng” sang năm sẽ làm đám cưới có nghĩa lý gì?

“Hy vọng” chỉ thực sự có nghĩa lý khi bạn bị ung thư và hy vọng là bạn sẽ chiến thắng ung thư, hay vừa đi học tiểu học vừa phải mót khoai hàng ngày kiếm sống và hy vọng mai sau sẽ làm bác sĩ, hay chồng bạn có người yêu bên ngoài và bạn hy vọng là anh ta sẽ sáng suốt lại và quay về với bạn…

Hy vọng chỉ thực sự có nghĩa lý khi người ta ở trong tình trạng tuyệt vọng, hay hầu như là tuyệt vọng.

Khi ta không còn tí hy vọng nào, lúc đó là lúc cần nhiều hy vọng nhất. Vì thế, chính lúc tuyệt vọng là lúc ta cần biết tạo hy vọng cho chính mình.

Và hy vọng đến từ NIỀM TIN — niềm tin vào chiến thắng cuối cùng của mình, vào sự bất khả chiến bại của mình, hay vào lẽ công bình cuối cùng của trời đất, hay vào thần linh của mình (Quán Thế Âm Bồ tát, Mẹ Maria, Chúa Giêsu…)

Hy vọng hầu như luôn luôn vượt trên logic. Nếu tôi thấy một cây cổ thụ cách tôi 1000m và tôi “hy vọng” có thể đến đó, thì đó không phải là hy vọng, vì theo logic tôi có thể bước 1000m dễ dàng. Nhưng nếu quân địch đang có thể tràn ngập thành tôi; tôi và đồng bạn nhất định cố thủ, thà chết không hàng, và chúng tôi hy vọng là nếu chúng tôi không chết, cố thủ lâu ngày, quân địch có thể mệt mỏi mà rút đi—đó là hy vọng, dù là có chút logic thì xác suất của nó quá nhỏ trong thực tế đến nỗi nó nghe như rất phi logic.

Bất kì niềm tin nào cũng có một phần phi logic trong đó. Lòng tin là một sự thật mạnh mẽ chúng ta cảm nhận trong tim, nhưng thường rất phi logic đối với cái đầu.

Nhưng chính niềm tin mạnh mẽ và phi logic lại là nguồn hy vọng lớn. “Tôi có cảm tưởng rất mạnh mẽ trong lòng là Phật Bà Quan Âm sẽ cứu tôi và chúng tôi sẽ tai qua nạn khỏi”, “Tôi cảm nhận rất mạnh trong lòng là tôi sẽ thắng”, “Tôi tin là Chúa sẽ giúp tôi chiến thắng”, “Dù tôi có chết đi thì tôi biết chúng tôi sẽ thắng”.

Chúng ta đã nghe rất nhiều chuyện về “phép lạ” khi người bệnh nan y cầu nguyện hay uống “nước thánh” và lành bệnh, hoặc trong các trắc nghiệm tâm lý khi bác sĩ cho bệnh nhân uống nước lã và nói là thuốc thần và bệnh nhân lành bệnh nhanh hơn những người uống thuốc thật.

Lòng tin, ngoài việc cho chúng ta tĩnh lặng trong cơn bão, còn cho chúng ta thêm năng lượng để chiến đấu và chiến thắng. Chính vì thế mà trong chiến tranh, luôn luôn có những nghi thức cầu nguyện thường xuyên cho các đoàn quân, để quân binh có thể lấy thêm năng lượng từ chính lòng tin của mình.

Cho nên, các bạn, những lúc tuyệt vọng nhất là những ta cần trở lại với niềm tin của ta, dù niềm tin đó là gì—Chúa Phật Thánh Thần, luật nhân quả, luật công bình, chiến thắng cuối cùng của chính nghĩa, v.v… Và nếu ta có thể cầu nguyện khi tuyệt vọng, vì đó là cách tuyệt vời nhất để lấy lại lòng tin và hy vọng.

Đừng tuyệt vọng. Nhớ rằng hy vọng không cần đến từ ngọn đèn le lói ở cuối đường hầm. Hy vọng thực sự đến từ trái tim đầy tin yêu của bạn—tin tưởng và yêu thương, vào Chúa Phật Thánh Thần, luật nhân quả, luật công bình, hay chiến thắng cuối cùng của chính nghĩa…

Hy vọng không cần đến từ sự kiện nào ở bên ngoài, mà đến từ trái tim luôn hy vọng của bạn.

Luôn hy vọng, luôn hy vọng, luôn hy vọng, dù ta đang sống trong tuyệt vọng. Và hy vọng sẽ cho ta năng lượng để trở ngược ván cờ.

Chúc các bạn một ngày đầy hy vọng.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

10 phản hồi

  1. Xin cám ơn anh Hoành , bài viết này rất hay .

  2. Cảm ơn chú ! Cháu mong rằng chú sẽ có nhiều bài viết hay và hữu ích hơn nhé. Cháu rất thích đọc những bài viết của dcn và nhất là của chú đấy, nó rất hữu ích với riêng cháu. Từ khi đọc trang này cháu có được rất nhiều bài học đáng quí, từ đó cháu đã trở lên tốt hơn, Cảm ơn chú Hoành rất nhiều !

  3. Anh Hoành ơi, bài viết này của anh tuyệt quá!

    Em đang là một cô giáo và em đang không biết mình nên học gì tiếp theo trong tương lai để có thể mở mang đầu óc cho chính mình, học những cái mới và chuẩn bị cho những thay đổi về giáo dục trong tương lai ở Việt Nam.

    Hoặc có thể em là người rất hay suy nghĩ: Hôm nay thấy mình không làm được điều gì mới và tốt hơn hôm qua là em thấy lo rồi.

    Thực tế thì tuổi nghề và tuổi đời của em chưa nhiều lắm, em biết mình không quá già, cũng không quá trẻ, nhưng càng thêm một tuổi càng bị sức ép từ nhiều phía….

    Anh Hoành có cái nhìn thế nào về giáo dục nhà mình và anh Hoành có góp ý gì cho em không?

  4. Hi Harmony,

    Qua các trao đổi, anh biết em là người có suy nghĩ sâu rộng và tầm nhìn rất lớn, cho nên em cho phép anh đổi câu hỏi của em thành “em nên làm gì” cho rộng đủ. Vì em có khả năng lãnh đạo, cho nên anh trả lời cho em như là một người nhiều tiềm năng lãnh đạo.

    1. Cho cả cá nhân lẫn tập thể, thắng hay bại rốt cuộc vẫn là tư duy tích cực hay tư duy tiêu cực. Cho nên điều quan trọng nhất cho các thầy cô là thuần thục tư duy tích cực, sống với tư duy tích cực hàng ngày, để cách sống này thấm vào cách các thầy các cô giảng dạy và sống, và thấm sang tất cả các học sinh.

    Và tư duy tích cực bắt đầu với tư duy và tác phong của chính mình.

    (Hôm nay ĐCN sẽ post một bài trên Vietnamnet.vn nói về dân Nhật (nước Nhật) bình tĩnh và trật tự thế nào với trận Tsunami kinh hoàng vừa xảy ra. Một quốc gia hùng cường thì mọi người dân dều tĩnh lặng như thế. Anh đọc các bài viết về dân miền Bắc trong thời chiến tranh, mọi người cũng rất bình tĩnh và trật tự mỗi khi có phi cơ Mỹ thả bom. Có phải vì thế mà ta thắng trận không? Tinh thần tĩnh lặng vững chắc đó biến đi đâu rồi? Chúng ta phải có cách lấy nó lại. Trước nhất là bằng chính sự tĩnh lặng vững chắc của cá nhân mình).

    2. Thầy cô không phải là chỉ là chuyên gia bình thường như luật sư bác sĩ. Thầy cô là các vị trồng người cho tương lai đất nước. Vai trò này phải được nhấn mạnh thường trực với tất cả mọi người, và tất cả mọi người từ thầy cô, bố mẹ, đến toàn guồng máy hành chánh phải hành xử với tư duy này—từ cung cách cư xử đến các chính sách về lương bỗng, nhà ở, hưu trí…

    Đây là vấn đề quản lý lớn cho đất nước. Nếu Harmony vận động, lobby, viết bài, làm blog để thúc đẩy nó… Nó đủ để em bận rộn một đời.

    Kế hoạch trăm năm là trồng người. Anh chẳng còn thấy việc gì trong nước mà quan trọng hơn giáo dục.

    3. Giúp thầy cô năng động hơn. Mỗi trường (hay mỗi ấp) nên có một blog giáo dục để các thầy cô, bố mẹ, và học sinh chia sẻ; để các thầy cô có thể học hỏi về nghề nghiệp từ các bài viết lấy từ các nơi khác về, và để các thầy cô có thể viết để chia sẻ kinh nghiệm và suy tư. Đây là cách giúp thầy cô học thêm và năng động thêm, thường trực, và ít tốn tiền nhất. (Đây là các “báo” địa phương, không phải là các website quốc gia. Blog của trường, hay của ấp, có sự thân mật giữa thầy cô bố mẹ học sinh ngay tại địa phương).

    4. Ba môn học quan trọng nhất cho VN trong vòng 50 tới là tiếng Anh, tiếng Anh, và tiếng Anh. Thử tưởng tượng, Internet hiện tại là một thư viện vĩ đại ngay tại đầu ngón tay mình. Chẳng phải đi đâu để tìm sách. Nhưng rất ít người Việt nhận được nhiều lợi ích từ thư viện này, vì phần lớn tài liệu đều bằng tiếng Anh.

    Cách duy nhất để dân ta bắt kịp thế giới là phải làm việc được bằng tiếng Anh thường trực.

    Harmony đã giỏi tiếng Anh rồi, nếu em có thể nghiên cứu các cách thức và dụng cu dạy tiếng Anh, vận động phát triển tiếng Anh, giúp các thầy cô và các em tiếp cận với tiếng Anh thường trực hơn… thì đây là project cho em bận rộn ít ra là cũng 20 năm.

    5. Điều quan trọng kế tiếp cho chúng ta là vi tính—computer access cho TẤT CẢ mọi người. Đây chính điểm tạo ra chênh lệch giữa các quốc gia tiền tiến và các quốc gia đang phát triển.

    Hiện nay các công ty trong kỹ nghệ vi tính thế giới rõ ràng là đồng lõa với nhau sản xuất khí cụ vi tính có giá trị chỉ trong 3 năm. 3 năm sau là coi như đã quá cũ, vận tốc quá chậm, không dùng được. Điều này làm cho các quốc gia chậm tiến không đuổi kịp.

    Làm sao có thể có vi tính cho tất cả các em học sinh từ thành thị đến thôn quê, rất rẻ, mà không cần phải thay máy mỗi 3 năm, hoặc nếu thay thì cũng không quá đắt tiền.

    “Computer access for all” phải là nhiệm vụ của kỹ nghệ vi tính Việt Nam và là mục tiên hàng đầu của hệ thống giáo dục.

    Nếu em làm việc với các chuyên gia và công ty computer vào mục tiêu phát triển mạng lưới vi tính cho học sinh khắp nơi (ít nhất là khởi đầu trong trường mình), đồng thời kiến tạo máy vi tính rẻ tiền, dễ cập nhật, dùng được lâu… thì đây cũng là một project có thể làm cho mình bận rộn cả 10, 20 năm.

    (Project này vừa là giáo dục vừa là phát triển kỹ nghệ vi tính nội địa).

    Anh nghĩ rằng đây là những điều nền tảng nhất cho hệ thống giáo dục Việt Nam hiện nay, cộng với nhiều vấn đề linh tinh khác, tất nhiên. Nếu em tìm cách rớ tay vào các việc này, đương nhiên là em sẽ biết tìm học điều gì em cần học, và các loại projects này sẽ giúp em bận rộn, có thể đến lúc về hưu.

    Bắt đầu cách nào? Bất cứ cách nào em thấy được. Where there is the will there is the way. Kể cả việc chỉ viết bài thường trực về các vấn đề này.

    Harmony khỏe nhé.

  5. Anh Hoành ơi, sáng ra vừa đến trường, chưa có tiết dạy, nên em đã phải vào đọc ngay comment của anh rồi :) Em rất vui ạ.

    Em có rất nhiều điều trăn trở nhưng mà chưa gặp được ai để hiểu và đưa ra suggestion cho em.

    Em cứ cám ơn anh trước đã, rồi những trăn trở của em, em sẽ viết sau anh nhé! Hi hi

    Chúc anh một ngày nhiều niềm vui!

  6. Tuy không phải là một nhà giáo, giáo dục vẫn luôn là đề tài thu hút em nhất. Vậy cho em mạn phép theo dõi và tham gia cuộc trao đổi này giữa anh Hoành và chị (?) Harmony nhé. Và nếu được, để tiện trao đổi, em có thể biết chị Harmony dạy cấp lớp nào và môn nào được không ạ?

  7. Anh Hoành ơi, tối nay đáng lẽ hơi bận một tí, cơ mà đọc reply của anh rồi, không thể ngồi để type lại

    Như điều đầu tiên anh đã nói, tư duy tích cực là một điều rất quan trọng trong mỗi con người, khi không có nền tảng này, làm việc gì cũng khó. Ví dụ như em có một cậu học sinh rất thông minh, nhưng em không hiểu nổi tại sao cậu bé lại rất tiêu cực: ví dụ như ask cậu ta làm việc nhóm với các bạn khác, cậu ta sẽ không làm vì cậu cho rằng mình có làm cũng không được các bạn chấp nhận (vì cậu bé quá nghịch ngợm và phá hỏng mọi thứ) Em đã đau đầu rất nhiều về việc mình làm thế nào để học sinh này có thể hòa nhập tốt được với các học sinh khác? Cậu gặp vấn đề gì khó khăn ở nhà? Tâm lí cậu ra sao? Những học sinh ngổ ngáo, nghịch ngợm là những học sinh thích khẳng định cái tôi ghê gớm nhất nhưng thường là sai hướng, nên gây ra một phản ứng tiêu cực là thường bị các bạn xa lánh, ghét bỏ….em thì lại không thích thế, em vẫn cảm nhận được, mỗi con người đều có một cái thiện, cái mà mỗi giáo viên cần làm nhất là tìm cho ra được điểm mạnh, điểm yêu thích của hs và tập trung sâu vào cái đó ( Nói thì đơn giản mà sao làm khó quá chừng anh ơi). Tóm lại là tư duy tích cực như anh nói là phải bắt nguồn từ giáo viên trước, rồi nó mới lan được đến học sinh.
    Em lại hay bắt nguồn từ yêu thương trước. Vì có yêu mới chấp nhận được mọi cái trò ranh ma học sinh bày ra, mới chấp nhận được những tính cách “không thể nào hiểu nổi” của bọn trẻ.

    2. Em nghĩ, ở nhà mình nghề giáo, dù sao vẫn có một cái nhìn tôn trọng từ phía xã hội, còn khi em ở Úc, rất buồn cười là nghề giáo là nghề mà chẳng ai muốn làm? Em hỏi tại sao thì các bạn trả lời rằng là vì toàn phải làm việc với badly behaved students, rồi demanding parents.

    Em đi làm rồi thì em thấy, ở đâu mà chả có badly behaved students? ở đâu chả có demanding parents? có điều mình biết chấp nhận và yêu nghề được đến đâu thôi. Nhưng có lẽ, nhà mình có cái nhìn thiện cảm với nghề giáo hơn vì quan niệm ” một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy”

    Hiện tại theo em nghĩ, giáo viên ở thành phố thì vẫn có điều kiện hơn ở nông thôn, giáo viên làm cho trường quốc tế thì lương cao hơn chút, ổn định đời sống nhưng việc nhiều không kể xiết, còn giáo viên có tiếng, có nghề thì lương cũng khá chứ không đến mức phải làm thêm nghề khác như trước đây. Nhưng tất nhiên, để được một cuộc sống trung bình trong cơn bão giá và lạm phát bây giờ thì ai cũng cần có kinh nghiệm và cũng chịu nhiều khó khăn trước đó rồi.
    Còn làm giáo viên ở nông thôn bây giờ ra sao, thì đúng là em chưa được cập nhật đến từng con số, vì em sống ở thành phố.

    3. Em không biết các thầy cô giáo khác thế nào, nhưng em luôn muốn mình tham gia một diễn đàn lớn dành riêng cho người trong nghề để có thể update được thông tin hay phương pháp giảng dạy mới, ví dụ, em dạy tiếng Anh, em sẽ thường update trên trang tin của British Council hay teaching English in Vietnam của bộ GD-ĐT. Còn blog cá nhân và các trang viết khác thì có lẽ em chưa kịp update, hoặc em chưa được biết đến, đây cũng là một yếu điểm của em. Bên trường em thì luôn có sổ liên lạc điện tử để bố mẹ tiện liên lạc với cô giáo, nhưng thông thường phụ huynh mà bức xúc gì thì cứ số cô giáo mà bấm luôn thôi chứ chả cần lên mạng làm gì cho mất thời gian (theo ý kiến của phụ huynh ạ)

    4. Điểm này của anh Hoành thì rất trúng với ý của em. Em đã từng dạy một chương trình theo bản quyền của Mỹ (franchise), em thấy rất hay, về kiến thức nền, thông qua đó xây dựng cả soft skills (teamwork, coordination, critical thinking, logical thinking, imagination etc), nhưng nhận ra rằng, mình muốn truyền tải và dạy học sinh bằng chính cái ngôn ngữ mà học sinh đang rất cần là tiếng Anh nên cuối cùng em lại chuyển sang dạy tiếng Anh. Dạy ngôn ngữ mà kết hợp được với cả các soft skills mình học trước đó rồi thì đúng là tuyệt, cơ mà, để làm được trọn vẹn quá khó! (Thiếu vật chất, thiếu cơ sở, thiếu đủ thứ…) Nhưng điều em tâm đắc nhất là mình có thể giúp học sinh tư duy, thể hiện cách hành động và suy nghĩ đúng như ngôn ngữ mà em đang được học: tiếng Anh!

    5. Điều thứ 5 anh Hoành đề cập tới đúng là em chưa nghĩ, em chỉ mới nhìn ra những mặt rất tích cực mà vi tính mang lại, nhưng chưa bao giờ dám nghĩ đến một dự án “Ví tính cho TẤT CẢ mọi người” Nhưng em sẽ lưu ý và suy nghĩ để có thể làm cho mọi người biết đến nó nhiều hơn trong tương lai.

    Cái nhìn của anh Hoành quả là ở tầm vĩ mô. Rất cám ơn anh vì những gợi ý này.

    Còn đây là những điều em rất trăn trở, riêng tư, bởi vì, em cũng rất muốn học thêm nữa, nhưng sẽ học về gì? cụ thể là gì? curriculum design cho học sinh? soft skills cho học sinh?, học gì mà làm cho bản thân học sinh nhà mình khi bước ra ngoài với bạn bè không bị ngỡ ngàng là ô sao các bạn ấy tự tin thế, tranh luận giỏi thế, lắng nghe tốt thế, và thể hiện cái tôi cũng tốt thế? Em đang đau đầu với những câu hỏi này. Vì đơn giản là chính em cũng muốn học hỏi những điều này.

    Em vẫn đang rất cố gắng đọc và lọc những ý kiến mà em cho là phù hợp với văn hóa và kiến thức của học sinh nhà mình.

    @Quỳnh Linh: Không biết gọi QL là chị hay bạn, nhưng mà mình cũng chỉ là một cô giáo rất trẻ và tuổi đời tuổi nghề không quá nhiều nhặn. Mình chọn dạy cấp 1 môn tiếng Anh (do mình tự chọn, còn dạy cấp 2-3 cũng được) vì mình muốn có correct thì correct từ lứa tuổi này cho dễ, chứ già như mình rồi, correct khó quá, ví dụ như chấp nhận một cái cultural barriers tưởng chừng đơn giản mà lại không hề đơn giản chút nào.

    Anh Hoành và QL khỏe nhé! :)

  8. Hi Harmony,

    Nếu em muốn học thêm một môn nào đó, như là học tiếp để lấy tiến sĩ chẳng hạn thì anh nghĩ là em nên chọn Education Management, vì Vn hiên nay cần nhân tài quản lí. Anh search Internet thấy các chương trình Master về Education thường có các cua sau: research methodology, theories of learning, theories of management, curriculum planning, psychology of learning, and educational management.

    Hiện nay có nhiều trường có uy tín ở MỸ có distance learning. Rất tiện để em học luôn đến Tiến sĩ mà chẳng phải đi đâu cả, có lẽ chỉ phải qua Mỹ vài ba lần, ngắn hạn.

    Và trong công việc dạy học, thì em luôn luôn có thể đọc thêm nhiều điều cần thiết để áp dụng với học sinh. Anh thấy việc dạy học khó nhất là tìm ra cách dạy với từng học sinh, và từng nhóm học sinh, chứ kiến thức tổng quát thì đọc một lúc trên Internet là biết hết.

    Muốn cho học sinh giỏi và tự tin thì:

    1. Cho học sinh làm việc nhiều hơn là thầy cô. Như là cho bài về nhà nghiên cứu, hoặc trong lớp thầy cô hỏi và để học trò thảo luận nhiều hơn.

    2. Cho bài tập vừa mức mỗi học sinh.

    3. Chú trọng vào sức mạnh của mỗi em hơn là điểm yếu. Và tìm cách khai thác điểm đó. Bài tập nên nhắm vào việc này, ví dụ: Viết về môn thể thao em thích (thì hay hơn là “Viết về bóng đá” vì có em không thích bóng đá).

    4. Cho bài tập chung cho nhóm thường xuyên, để các em quen teamwork. (Dân Việt tồi teamwork chắc cũng gần số 1 của thế giới).

    5. Dạy các em chú trọng vào tư duy tích cực và teamwork.

    6. Cho các em các cơ hội nói, hát, đóng kịch, trình bày, giảng giải, tranh luận trước đám đông (trước cả lớp, cả trường) để gây tự tin. Dạy tiếng Anh thì cơ hội hát tiếng Anh, đóng kịch tiếng Anh là cơ hội rất tốt để “làm văn nghệ” cho cả trường.

    Vài ý kiến góp ý với Harmony.

  9. Dear Harmony,

    Không biết là chị hay bạn thì xưng là mình vậy nhé! Quàng vai bá cổ cho dễ nói chuyện. :)

    Thấy những trăn trở của Harmony, mình rất cảm phục tinh thần cầu tiến cũng như tâm huyết với nghề, với học sinh của Harmony.

    Harmony chọn dạy cấp I là rất hay đó. Mình vẫn luôn đánh giá cấp I là cấp quan trọng nhất vì đây là thời kỳ hình thành những nề nếp học tập đầu tiên và cũng như xây dựng những tính cách và nhận thức xã hội đầu tiên của học sinh.

    Có lẽ vì là giáo viên dạy tiếng Anh nên Harmony cảm nhận nhiều về culture barries – bên dưới mỗi ngôn ngữ là một nền văn hóa mà. Về điều này, mình nghĩ có một cách để vượt qua culture barries là … đừng để nó trong từ điển. Chấp nhận mình là mình. Đón nhận bạn là bạn. Cởi mở để bày tỏ mình như mình vốn là. Cởi mở để tìm hiểu bạn như bạn vốn thế. Con người không ai giống ai, không cứ gì giữa hai quốc gia – văn hóa khác nhau, và tìm hiểu mỗi người là một khám phá thú vị.

    Tranh thủ tán gẫu với Harmony một chút. Chúc Harmony vui và khỏe nhé.

  10. Mãi hôm nay mới có thời gian để reply lại cám ơn những góp ý của anh Hoành và chia sẻ của Quỳnh Linh.

    Quỳnh Linh ơi, nếu mà nói mình tâm huyết thì nghe to tát quá, mình chỉ đặt vị trí của mình vào một đứa trẻ, là ngày xưa mình rất khao khát học cái này, biết cái kia, nhưng chẳng ai chỉ cho mình hết. Lúc nào cũng đau đầu với một mớ câu hỏi tại sao trong đầu.

    Đến khi được bước ra thế giới bên ngoài thì lại choáng ngợp trước những giá trị mới, lối sống mới, rồi lại một loạt câu hỏi tại sao? Tôi là ai, tôi cần sống như thế nào? Giá trị nào tôi cần chú trọng, môi trường ở Viêt Nam và thế giới, làm thế nào cân bằng để vẫn không bị mất đi những giá trị cần thiết? v.v…

    Tóm lại là trong đầu mình lúc nào cũng nhiều thứ cần hỏi lắm :)

    Không biết Quỳnh Linh có cùng làm về education như mình không nhỉ? :)

    Chúc anh Hoành và Quỳnh Linh một ngày vui nhé!

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s