Chào các bạn,
Ngày xưa, trước khi súng đạn ra đời, đao kiếm là vũ khí chính cho chiến sĩ và hiệp sĩ. Một thanh kiếm quý chém sắt như chém bùn là một bảo vật vô giá, thường được xem là thần kiếm, thường nằm trong tay đệ nhất cao thủ võ lâm, và khi kiếm lạc khỏi tay chủ thì thường sinh ra sóng gió trên chốn giang hồ, tạo nên những cuộc thảm sát, tranh giành kiếm.

Người xưa rèn bảo kiếm thế nào?
Rèn kiếm là một nghệ thuật cao độ. Vị thầy rèn kiếm thực ra là các hóa học gia về kim loại, nghiên cứu cách thức chế tạo các loại thép tổng hợp từ những kim loại thuần, và rèn luyện, đập, cán, mài, dũa nó thành một thanh kiếm với những đặc tính tốt nhất cho một kiếm phái. Kiếm Nhật của samurai thì to, nặng, cứng và hơi cong. Ngược lại, Thái cực kiếm của phái Võ Đang thì thẳng, dài, nhỏ, và nhẹ nhàng lay động như một thanh thép mỏng. Dù vậy, đặc tính chung của các thần kiếm phải là chém sắt như chém bùn, có thể chém gãy binh khí tầm thường của địch.
Ngày nay, với phát triển của khoa học, có lẽ chúng ta có thể làm thần kiếm dễ dàng bằng kim loại tốt, nấu loãng, đổ vào khuôn, rổi mài, và trang trí cho đẹp, trước khi mang ra chợ bán, phải không các bạn?

Không dễ như vậy đâu. Không dễ gì làm một thanh kiếm thật nhẹ và có thể lay động như một thanh sắt mỏng, lại có sức chịu đựng và công phá kinh khủng. Không biết làm thì thanh kiếm của ta sẽ gãy hay méo khi va chạm mạnh vào một thanh kiếm khác cùng loại hay tốt hơn.
Công thức làm kiếm rất công phu. Trước hết, là phải đúng kim loại. Đây là bí mật nhà nghề.
Kim loại được nấu loãng và đổ vào khuôn, nguội lại thành thanh thép. Thanh thép này sẽ được nung nóng đỏ cho mềm ra, và được đập bằng búa cho mỏng xuống, rồi gấp lại thành hai, và đập cho mỏng xuống.
Xong rồi lại được nung cháy đỏ, đập mỏng ra, gấp lại làm đôi, đập mỏng.
Rổi lại được nung đỏ, đập mỏng, gấp làm đôi…
Cứ như thế khoảng 30 lần. Lúc này thanh kiếm không phải chỉ là một khối thép mà là 2-lũy-thừa-30 lớp thép mỏng vô cùng. Nếu bạn có một quyển sách dày chừng ấy trang thì không cây súng nào thời nay có thể bắn thủng quyển sách đó. Thanh kiếm như vậy chắc và dẻo dai đến thế nào, bạn biết không?

Và khi làm xong, kiếm cũng không thể cho nguội ngay bằng nước lạnh, mà phải để nguội dần dần, từ nhiệt độ cực cao của thép đang cháy đỏ đến nhiệt độ cực lạnh, lạnh hơn nước đá nhiều lần càng tốt. Thế thì kiếm sẽ rất dẻo dai và không dòn.
Cuối cùng là phần dũa, mài, đánh bóng, gắn chuôi, gắn vỏ…
Cho đến lúc kiếm được trao cho chủ, có thể bằng một lễ trao kiếm rất nghiêm trang và cung kính.
Thần kiếm hạ sơn!
Thần kiếm như phượng múa rồng bay trong tay uy vũ kiếm khách!

Mỗi chúng ta…
Mỗi chúng ta sinh ra để được Thương đế dùng trong tay của ngài, vào việc của ngài, như một thần kiếm.
Vậy thì, bạn có sẵn sàng để chịu nung cháy đỏ, gập đôi, và đập mỏng, 30 lần không? Rơi chầm chậm, từ đỉnh hỏa diệm sơn đến tận đáy băng sơn không? Mài dũa hàng ngày trước và sau chiến trận không?
Tự vấn…
Chúc các bạn một ngày vui.
Mến,
Hoành
© copyright 2009
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com
Filed under: Trà Đàm, Văn Hóa Thẻ: | tích cực


















Ôi! Nhờ bài viết của chú Hoành mà bây giờ em mới biết Thần kiếm được rèn luyện công phu như thế nào. Hồi nhỏ đọc truyện kiếm hiệp or phim chưởng, cái nào cũng nói đến Đao kiếm thần binh, chém sắt như bùn…. tưởng là chỉ có trong phim truyện thôi, ai dè qua bài viết này có vẻ khẳng định tính năng “chém sắt như bùn” của Thần kiếm là có thật! Nhưng vẫn còn bán tín bán nghi vì chưa đựoc nhìn thấy tận mắt or đuợc xem đoạn video nào về nó. Đúng là thời xưa đã từng biết rất nhiều điều mà nhiều người thời nay ko biết. Nể phục lắm thay! ^!^
Căm ơn bài viết hay của chú Hoành, but mà chú đã thấy Thần kiếm và cách rèn luyện của nó rồi ạ?
Vài dòng tò mò! ^!^
Hi Quang Dung,
Khái niệm “chém sắt như bùn”, minh phải hiểu theo thời điểm của nó, tức là vào thời con người mới khám phá và phát triển kỹ thuật luyện kim. Kỹ nghệ kim khí còn rất phôi thai và đồng là kim loại chính. Đồng thì ít sét và có thế sống mấy ngàn năm, như trống đồng Đông Sơn. Tuy nhiên, đồng rất mềm. Kim khí làm bằng đồng (hay “sắt” nhưng với đồng là thành phần chính) thì rất mềm; một thần kiếm cứng như thép tốt ngày nay chẳng hạn, đương nhiên là có thể chặt nó sứt mẻ gãy gọng dễ dàng.
Nhưng ngày nay, nói là “chém sắt như chém bùn” e rằng không có, vì sắt thép ngày nay rất cứng.
Mình chưa thấy việc luyện kim và chém sắt tận mắt. E rằng ngày nay ta không thể nào thấy được nữa. Nhưng kỹ thuật làm bảo kiếm thì hầu như võ sinh nào học kiếm thuật cũng có thể biết, vì các nơi dạy kiếm thuật hay có các tài liệu nói về việc này.
Thật vinh hạnh cho mỗi chúng ta được Thượng đế dùng trong tay , dùng vào việc của Người như một thần kiếm. Nhưng mấy ai chịu được sự rèn dũa của cuộc sông mà không nao núng anh Hoành nhỉ?
Rất cảm ơn anh. Chúc anh là thần kiếm.
Anh Hoành ơi!
Một ẩn dụ tuyệt vời!
Quang Dung ạ, những chiếc chìa khóa cắt được những két sắt chẳng là báu kiếm nghĩa đen sao?
QD vui nhé!
Ngày xưa, anh em mình đi đốn củi ( để bán) vốn máu kiếm hiệp, chỉ ước có được Thanh can, Ỷ Thiên để tiện một phát là xong mmootj vác củi, thu nhập cao hơn nhiều. Sau anh mình đi bộ đội, vác cưa máy cưa xoèn xoẹt rừng Lào, anh viết thư về nói anh vác ỷ thiên!
Vui QD nhỉ!?
Hi anh Hoành,




Em đang say sưa đọc cách luyện thần kiếm của anh, tự nhiên đến câu “mỗi chúng ta là một thần kiếm trong tay Thượng đế”, biết ngay anh muốn nói gì rồi
Trời, luyện tụi em vừa vừa thôi
Hôm trước đã ém tụi em xuống 150km, chịu nhiệt 1200 độ C và áp lực cỡ 5gigapascal đến thành kim cương luôn
Bây giờ lại xúi tụi em “chịu nung cháy đỏ, gập đôi, và đập mỏng, 30 lần” nữa..
Để em tự vấn và trả lời anh sau nghe
Chúc anh luôn là bảo kiếm, thần kiếm và kim cương nhiều nhiều cara để lúc nào cũng sáng chói
Bài viết này ý nghĩa ẩn dụ hay quá anh Hoành à. Em nghĩ chắc Thượng đế không ép chúng ta đến mức phải nhảy vô 1000 độ C rồi xuống -100 độ C ngay đâu, thế thì em xin chết trước là cái chắc rồi hì hì. Em hiểu ý anh Hoành là mỗi người tự biết muốn là thần kiếm thì phải RÈN và LUYỆN, thế mới đủ khả năng mà chặt sắt như chặt bùn, chứ thần kiếm chẳng phải là cái gì thần thánh từ trên trời rơi xuống phải không anh
Anh khỏe nhé