Thứ bảy, 2 tháng 5 năm 2009

Bài hôm nay:

Hoa Hà Nội , Video, ảnh hoa Hà Nội, anh Trần Đình Hoành và chị Trần Lê Túy-Phượng.

Nhà xã hội học Nguyễn Thị Oanh qua đời, Thông Tin, anh Trần Đình Hoành.

Ba anh em Dango, Văn Hóa, Video, bánh Dango hấp dẫn của Nhật và bài hát nổi tiếng của anh em nhà bánh Dango, chị Loan Subaru.

Tư duy tích cực và Stress, Trà Đàm, chị Huỳnh Huệ.

Người bi quan, Danh Ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Nhảy múa trong mưa, Danh Ngôn, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển dịch.

Nếp sống văn minh đô thị phải bắt đầu bằng nhân cách, Trà Đàm, cố Thạc sĩ Nguyến Thị Oanh.

Ai đó, Trà Đàm, song ngữ, chị Loan Subaru dịch.

Chiến đấu với chính mình, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.

Làm tổng giám đốc từ tuổi lên… 6! – Đó là một đứa bé 6 tuổi – nghĩa là còn ở cái tuổi làm nũng, thậm chí có thể vẫn còn tè dầm – biết diện com – lê, cà – vạt, xách ca – táp kèm danh thiếp “tổng giám đốc” để đi giao dịch kiếm tiền! (Tin này do anh Lê Quốc Việt gửi đến. Cám ơn, Việt).

Cúm lợn làm giảm tội phạm xã hội ở Mexico City

Phi thuyền của NASA khám phá hố bom vĩ đại trên mặt Thủy tinh (Mercury) — Có hố lớn đến 700km đường kính. Và nhiều miệng núi lửa.
.

Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

Thông tin cộng đồng – Website Bảo vệ trẻ em thông tin về cuốn phim Đường dây lên sông Đà – Chuyện tử tế.

Ông Len Aldis tiếp tục phát động ký tên ủng hộ nạn nhân da cam VN – Ngày 30-4, ông Len Aldis – tổng thư ký Hội hữu nghị Anh-Việt, một người bạn lâu năm của VN và các nạn nhân chất độc da cam – đã tiếp tục phát động một lời thỉnh cầu trên mạng tại địa chỉ http://www.petitiononline.com/Monsanto/petition.html trong đó kêu gọi Tổng thống Barack Obama và Quốc hội Mỹ nhìn nhận trách nhiệm và nghĩa vụ đối với các nạn nhân da cam VN.

ĐBSCL: Các khu du lịch sinh thái đắt khách

“Hành trình cam 2009” tổ chức đi bộ tại Đà Nẵng – Sáng ngày 30-4, gần 4.000 cán bộ, công nhân viên chức, sinh viên, học sinh thành phố Đà Nẵng đã tham gia ký tên “Vì công lý” ủng hộ nạn nhân chất độc da cam Việt Nam và tham gia cuộc đi bộ ngắn hưởng ứng “Hành trình cam 2009” của nhóm Cựu chiến binh Mỹ từng tham chiến Việt Nam tổ chức.

Quảng Bình, Hà Tĩnh: Dạy nghề cho lao động khuyết tật, nông thôn – UBND tỉnh Quảng Bình đã phân bổ trên 200 triệu đồng đào tạo nghề (thêu ren, may dân dụng, tin học…) cho 200-300 người khuyết tật. Hiện trên 50 người đăng ký theo học tại Trường trung cấp nghề số 9 ở TP Đồng Hới.

Học tiếng Anh ở… quán cà phê – Tối thứ bảy hằng tuần, một nhóm bạn trẻ hơn 20 người gặp nhau tại quán cà phê Drink &Talk (B1, B2 đường D2, Bình Thạnh). Họ đến đây không chỉ đơn thuần uống cà phê mà để luyện tiếng Anh. Quán khai trương giữa tháng 3 và nằm lọt trong con đường nhỏ nhưng thu hút khá đông sinh viên.

TP.HCM bổ nhiệm 24 chủ tịch quận huyện – Chiều 29.4, Chủ tịch UBND TP.HCM Lê Hoàng Quân trao quyết định bổ nhiệm cho 24 chủ tịch UBND quận huyện trên địa bàn, theo nghị quyết của QH về thực hiện thí điểm không tổ chức HĐND quận, huyện, phường.

Trực phòng, chống dịch cúm heo 24/24 – Hôm 29.4, Thủ tướng Chính phủ có công điện gửi các bộ, ngành trung ương, Chủ tịch UBND các tỉnh, thành phố, yêu cầu chủ động thực hiện các biện pháp phòng ngừa dịch cúm heo A H1N1 lây lan vào nước ta, bảo vệ sức khỏe nhân dân.

Tuổi trẻ thủ đô hành trình về Điện Biên – Nhân dịp kỷ niệm 55 năm chiến thắng Điện Biên Phủ, sáng 30.4, đoàn đại biểu thanh niên TP Hà Nội gồm 55 cán bộ, đoàn viên, hội viên tiêu biểu do anh Ngọ Duy Hiểu – Phó bí thư thường trực Thành Đoàn dẫn đầu đã thực hiện chuyến “Hành trình về với Điện Biên” trong vòng 4 ngày, kéo dài đến ngày 4.5.

Lớp trẻ năng động tiếp bước cha anh – 34 năm sau ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30.4.1975 – 30.4.2009), ký ức một thời về chiến tranh qua sách vở, qua những bài học lịch sử vẫn đọng lại trong thế hệ trẻ hôm nay. Cùng với ký ức hào hùng ấy của cha anh, một lớp trẻ năng động ngày nay vẫn đang nỗ lực đi lên. Một cuộc trò chuyện ngắn ngay trong ngày đặc biệt này với những gương mặt 7X và 8X cho thấy, lòng yêu nước đang được thể hiện qua những công việc thầm lặng của họ!

Hội thi Duyên dáng thanh niên công nhân – Lần đầu tiên, Trung tâm Hỗ trợ thanh niên công nhân (Thành Đoàn TP.HCM) tổ chức Hội thi Duyên dáng thanh niên công nhân TP.HCM “Nét đẹp tuổi trẻ”.

Ngày hội công nhân – Từ 15 giờ đến 21 giờ ngày 1.5, tại Nhà thi đấu Phú Thọ (TP.HCM) sẽ diễn ra Ngày hội công nhân với sự tham gia của khoảng 1.000 thanh niên công nhân KCX Linh Trung, KCN Bình Chiểu. Chương trình này do Quỹ Hỗ trợ công nhân TP.HCM phối hợp với Đoàn KCX – KCN TP.HCM tổ chức.

Việt Nam đã triển khai nghiêm các biện pháp chống tham nhũng – Ngày 24.4, trong chuyến thăm và làm việc tại VN, Phó Chủ tịch JICA Arai Izumi cho biết các biện pháp phòng, chống tham nhũng mà JICA đề ra đã được Việt Nam thực hiện rất nghiêm túc.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn cuối tuần vui vẻ !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Hoa Hà Nội


Chào các bạn,

Mính thấy mây tấm ảnh chụp hoa Hà Nội trên Vnexpress đẹp quá, mà xem chỉ một ngày rồi chìm mất trong đống báo thì tiếc quá. Cho nên mình và Túy-Phượng tụ chúng lại một chỗ thành một slideshow để xem cho thỏa thích. Nhac background là bản Lắng nghe mùa xuân về do Mỹ Linh hát. Post lên đây để chia sẻ với các bạn.

Các bạn click vào ảnh để xem và download.

Mến,

Hoành

Nhà Xã Hội Học Nguyễn Thị Oanh qua đời

nguyenthioanh

Chào các bạn,

Các bạn trong giới giáo dục và đọc giả Tuổi Trẻ hẳn đã quen thuôc với nhà xã hội học Nguyễn thị Oanh, và tin chị Oanh đã qua đời vào ngày 1.5.2009 tại Bệnh viện Chợ Rấy, Sài Gòn.

Chi Oanh thật là người có nhiều tâm huyết và trăn trở với giáo dục và sự phát triển của ngành xã hội học nước nhà. Mình và chị Oanh biết nhau qua Internet và bạn bè, nhưng chưa có dịp gặp nhau tận mặt. Dù vậy mình vẫn luôn luôn có sự đồng cảm với chị. Chị thường đọc bài mình viết, và ngược lại mình thường đọc bài của chị. Chị còn giới thiệu dotchuoinon cho mọi người.

Chị Oanh mất là đất nuớc mất một nhân tài. Nhưng những điều chị dạy và viết xưa nay hẳn là sẽ tiếp tục đơm hoa kết trái trong lòng chúng ta.

Các bạn có thể đọc thêm chi tiết trong bản tin báo tử của Tuôi Trẻ.

Để tỏ lòng kính mến và ngưỡng mộ chi Oanh, Đọt Chuối Non sẽ post một số bài chị đã viết trên Tuổi Trẻ vào những ngày tới.

Đàng nào đi nữa thì chuyến xe cuối cùng của chị hẳn là không có nhiều lô cốt và ổ gà như mấy con đường Thành Phố.

Chúc các bạn một ngày vui.

Hoành

“Ba anh em Dango”

Năm 1999 lần đầu tiên đến Nhật, mình tình cờ nghe bài hát “Dango 3 kyodai” (3 anh em nhà Dango). Lúc đó, đi đến đâu cũng nghe vang bài hát này. Khoảng thời gian này, bài hát “Dango 3 kyodai” đã trở thành cơn sốt ở Nhật, nhận được rất nhiều giải thưởng của hiệp hội âm nhạc Nhật Bản và được xem là “Song of the year” vào năm 1999! 😀

Hôm nay, xin được giới thiệu một chút với các bạn về ý nghĩa của “Dango” cũng như bài hát “Danyo 3 kyodai” này!

1) Ý nghĩa của Dango:

Mitarashi Dango
Mitarashi Dango

Dango nói chung là một loại bánh được làm bằng bột gạo luộc sau khi vo viên (có nơi còn cho thêm đậu phụ tươi, riêng ở Hokkaido người ta dùng bột khoai tây thay vì bột gạo) và thường được xiên vào que tre, uống với trà xanh. Dango cơ bản chỉ là viên bột luộc nhưng để tạo hương vị riêng, người Nhật đã sáng tạo ra các cách kèm dango với mùi vị như: bọc nhân bên trong, hay bọc bột bên trong, rưới nước sốt lên.

Dango được chia ra làm 2 loại chính: gốc xì dầu và không xì dầu. Những loại dango có gốc xì dầu được phân theo 2 loại: vị mặn ngọt và vị mặn. Dưới đây là vài loại Dango.

Nori Dango
Nori Dango

* Vị mặn ngọt có gốc xì dầu: được ưa thích và biết đến rộng rãi nhất là Mitarashi dango. Mitarashi dango là loại dùng nước sốt rưới lên. Mitarashi dango thường được bán trong những quầy hàng nhỏ ở các lễ hội, chợ đêm… Có nguồn gốc từ cố đô Kyoto, giờ đây Matarashi Dango đã trở thành một món ăn nhanh rất phổ biến ở Nhật.

* Vị mặn có gốc xì dầu: ít phổ biến hơn gồm có: Shoyu Dango (Dango ăn với xì dầu không), Nori Dango (Dango rong biển) và Wasabi Dango (Dango mù tạt).

* Anko Dango: Đây là loại Dango phổ biến nhất với mứt đậu đỏ và rất ngọt. Có 2 loại mứt đậu đỏ: mứt thô (hạt đậu không nghiền) và mứt tinh (hạt đậu được nghiền kỹ).

Anko Dango
Anko Dango

* Hanami Dango hay Sanshoku Dango: Đúng như tên gọi, loại dango này có 3 màu: hồng, trắng và xanh. Nó được gọi là Hanami Dango vì theo truyền thống người Nhật ăn loại Dango này vào mùa xuân khi ngắm hoa anh đào.

* Tsukimi Dango: Dango xếp thành hình kim tự tháp đặt trên khay ăn vào trung thu khi ngắm trăng, đôi khi được làm hình chú thỏ đáng yêu. 

Hanami Dango
Hanami Dango

2) Bài hát “Dango 3 kyodai”:

Dưới đây là video clip về bài hát “Dango 3 kyodai”. Mời các bạn thưởng thức.

Và để có thể hiểu được nội dung bài hát, mình xin được dịch sơ lược bài hát như dưới đây! 😀

“Dango được xiên vào que tre, 3 anh em Dango xếp thành 1 hàng,
3 anh em Dango được rưới xì dầu.
Trên cùng là anh cả, dưới cùng là em út,
Bị kẹp ở giữa là anh hai
Anh cả thì luôn nghĩ về em trai, em út thì nghĩ về anh trai, còn anh giữa cho mình là số một.
Nếu được sinh ra lần nữa thì chúng ước mong cả 3 sẽ được xiên cùng 1 que.
Nếu được thì lần này muốn thành Dango được trét đầy mứt đậu đỏ.
Vào một ngày, anh em cãi nhau chỉ vì việc ai chín vàng hơn ai, và thế là 3 anh em Dango rời nhau. Nhưng chúng nhanh chóng làm hòa lại với nhau.
Hôm nay 3 anh em Dango vào kệ tủ và ngủ trưa. Do ngủ quên, nên sáng dậy cả 3 đều bị khô cứng.
Mùa xuân đến thì ngắm hoa anh đào, mùa thu đến thì ngắm trăng. Cả năm đều là Dango, 3 anh em nhà Dango”

Loan Subaru
.

Tư duy tích cực và Stress

Hi, my name is Your Stress
Hi, my name is Your Stress

Có triết gia cho rằng rằng cuộc đời là một cuộc đấu tranh ác liệt, và nhiều người tin hoàn toàn vào câu ví von ấy. Như thế vô hình chung niềm tin ấy đã khiến họ gồng mình lên, để mỗi ngày trong cuộc đời, bước vào thế giới của mình như một đấu thủ xung trận, hoặc thủ thế.

Ngược lại, có nhiều người tin rằng cuộc đời vui, cuôc đời kỳ diệu và ý nghĩa đẹp nhất của sự hiện hữu của con người là sứ mạng làm cho mình và người khác được hạnh phúc.

Một quan niệm nữa về cuộc đời cũng thực phiến diện : Cuộc đời này xấu, đầy dẫy lọc lừa. Thật không may, bằng cách nào đó tư tưởng này đi vào đầu một số người. Rồi họ đâm ra hoài nghi cái tốt trong cuộc đời. Những người như thế cho rằng những ý nghĩ tiêu cực nơi người khác, và người xấu trên đời này nhiều hơn những ý nghĩ tích cực, và người tốt.

Nghĩ như thế thực lạ lùng, nếu không nói là hơi điên rồ. Nhưng sự thực là có rất nhiều người luôn lo sợ những chuyện vô căn cứ thái quá, trong đó 90% không bao giờ xảy ra. Họ là những người thích chỉ nhìn cuộc đời qua cặp kính màu đen trong một ngày trời hơi ít xanh. Họ cũng là những người thấy còn lại trong ly 1/3 nước nhưng chép miệng và đổ nó đi mà quên rằng có thể phát huy nội lực và tìm cách để  làm đầy ly nước ấy. Với những người quen tư duy và hành xử như thế, cuộc sống thường có nhiều khó khăn tưởng như không tháo gỡ được và đầy dẫy những áp lực do họ vô tình thổi phồng hơn.

stress

Sự thực, stress có ở khắp nơi trong nhịp điệu cuộc sống nhanh hơn của thời hiện đại này. Chưa kể đến những tác động không tốt do ảnh hưởng của nền kinh tế suy thoái toàn cầu, cuộc sống với vô vàn áp lực và trách nhiệm đến với chúng ta từ mọi phía: công việc, học hành, gia đình, các mối quan hệ và thế giới quanh ta…. Do đó ta cần những giây phút thư giãn để các cơ bắp của ta được nghỉ ngơi, trái tim ta được đập nhẹ nhàng, và đầu óc ta được dịu lại. Bởi vì theo Friedrich Nietzsche dù là người khỏe nhất vẫn có những giây phút mệt mỏi.

Nhưng dẫu cho ta có biết quý những giây phút thư giãn trong ngày, một hay hai ngày cuối tuần, một đợt nghỉ lễ dài 4 ngày, hay kỳ nghỉ phép thường niên, thì ta vẫn không làm cho cơ thể và tâm trí ta thư giãn thực sự, nếu ta không giải quyết triệt để một căn nguyên của stress. Đó là những ý nghĩ tiêu cực hay những nhân tố tiêu cực ít nhiều có sẵn trong tàng thức của chúng ta, như những con virus gây bệnh, đã từng được bàn đến trong Hạt Giống Tâm Hồn –Quyền Lực Đích Thực ( giận hờn, ích kỷ, ganh tỵ, sân hận, bi quan, tuyệt vọng, lo sợ … ).

Ý nghĩ của chúng ta- hay cách ta tư duy vô cùng quan trọng, vì nó ảnh hưởng thái độ chung của ta. Thái độ của ta thường thể hiện lên nét mặt và cử chỉ – nhất là chúng còn ảnh hưởng đến nhiều người khác.

Những ý nghĩ tích cực có tác dụng tích cực khiến người ta thấy mình năng động, giàu sinh lực, và vui tươi. Và những người ở bên cạnh những người có tư tưởng và thái độ tích cưc cũng thường cảm thấy bị lôi cuốn theo.

Để chống stress hữu hiệu , có lẽ không gì bằng xây dựng một nhân sinh quan tích cực. Trước hết ta phải ra sức rèn luyện lại cách tư duy của ta theo hướng tích cực, chẳng hạn ngay từ ban đầu rằng tích cực thì có tác dụng hiện thực hóa nhiều hơn là tiêu cực. Giống hệt như ta đang béo ra, mất đi sự cân đối và có lẽ ta trông cậy vào thể dục như một biện pháp hiệu quả. Đối với sự lành mạnh của tinh thần ta cũng nên nhìn nhận như thế.
serenity

Sau đây là 7 biện pháp có ích để bắt đầu rèn luyện lại tư duy của bạn:

1. Dùng những câu khẳng định để xác định với chính mình là cách có thể khiến nâng đỡ mình tránh đi tiêu cực và thành tích cực. Ví dụ : Mình đang cố gắng, mình sẽ làm được, ngày hôm nay tuy hơi âm u , nhưng chốc nũa trời sẽ đẹp……

2. Dùng ngôn ngữ tích cực: Ngôn từ là cái thể hiện bạn rõ nét, nói lên bạn là ai. Theo Dr Susan Feffers : Không quan trọng ở việc chúng ta tin bao nhiêu vào những lời đó, mà chính là khi ta nói ra ta làm cho tiềm thức của chúng ta tin vào những lời này.

3. Tạo ra một bảng điều khiển liệt kê những gì bạn muốn cho cuộc đời bạn : hình ảnh về chính bạn , về ngôi nhà bạn muốn có, công việc bạn muốn làm … Sử dụng những từ tích cực , không cường điệu mà diễn tả được phần ước vọng sâu nhất.

4. Tạo những hình ảnh tích cực dù nhỏ xung quanh bạn, bắt đầu từ việc tự tin vào khả năng của bạn

5. Biết tri ân cuộc đời ,  mọi người có thiện ý và giúp mình từ những việc nhỏ nhất. Nói nhiều lời cám ơn từng giờ hay từng ngày.

6. Nghe nhạc tích cực, nhạc vui- yêu đời, đọc những tư tưởng tích cực và chuyện về những con người tích cực

7. Sử dụng tư duy tích cực ngay trong khi đang luyện tập. Trước hết ta hãy bớt hoài nghi cuộc đời. Đừng luôn nghi ngờ rằng mọi cái đều không thể tin được hay phải luôn cảnh giác vì cuộc đời là một đấu trường và người ta đều là đối thủ của nhau. Và hãy tin rằng với tư duy tích cực thì luôn có những điều ( too good to be true )nghe chừng có vẻ khó tin, nhưng là hiện thực.

Tôi tin rằng tư duy tích cực là một phương pháp tốt để giải tỏa stress. Tôi thú thực với các bạn, tôi đã tập chống đỡ được khá nhiều stress trong cuộc sống vốn có rất nhiều áp lực và khó khăn của bản thân khởi đầu bằng những việc đơn giản như thế.

Huỳnh Huệ

Nếp sống văn minh đô thị phải bắt đầu từ giáo dục nhân cách

garbage

Bài của cố Thạc sĩ Nguyễn Thị Oanh trên Tuổi Trẻ.

Bức xúc trước vấn đề, tôi quyết định ghi chép những điều mắt thấy tai nghe trong một tuần lễ vào tháng 11-2008.

Từ nhà tôi ở Hóc Môn (TP.HCM) xuống Bình Thạnh tôi thường đi hai chuyến xe buýt hoặc xe lam.

– Trên xe lam có 5-6 em nữ sinh mặc áo dài trắng thật dễ thương. Khi tôi chuẩn bị bước lên xe, tất cả các em đều làm thinh, cúi đầu, làm như không thấy gì hết. Ý đồ thủ cái chỗ ngồi của mình khá rõ ràng. Cho tới khi bác tài hô lên: “Nhường chỗ cho bà già ngồi với chớ!” thì một người đàn ông trung niên đứng dậy. Hôm ấy, tôi thật buồn, không phải cho tôi mà cho chính các em.

– Sau đó, tôi đi trên một chiếc xe buýt chỉ có một cửa. Cửa hẹp chỉ đủ một người bước lên hay xuống. Tôi không cách nào bước xuống được vì một nữ sinh lớn (hay sinh viên!) bước lên, xộc thẳng vào người tôi khiến tôi không thể nhúc nhích. Tôi buộc phải nói với em “mất lịch sự quá”, khi đó em mới bước trở xuống đường nhường chỗ cho tôi.

– Trên một chiếc xe lam chờ khởi hành, một bà có vẻ khá giả mở chiếc bóp da khá đẹp ra “làm vệ sinh”. Bà quăng cả chục vé xe buýt cũ xuống đường.

– Từ sự kiện này, tôi quan sát tiếp xem người ta làm sao với vé xe. Buổi sáng sớm đa số khách là sinh viên học sinh, đa số các em cũng bỏ ngay vé xuống sàn xe. Một hôm một nữ thanh niên mua một chiếc nhíp nhổ lông mày từ một bà bán hàng rong ngồi đối diện. Em xé cái bao cactông và cũng bỏ ngay xuống sàn xe.

Từ bến xe tới chỗ đến trên đường Xô Viết Nghệ Tĩnh, tôi phải đi bộ trên một con hẻm nhỏ khá rộn rịp.

– Để tránh nắng tôi đi bên trái, mắt ngó cửa hàng bên phải. Suýt chút nữa tôi hứng một đống nước bọt do một người đàn ông trung niên từ trong nhà phun ra.

– Hối hận vì chính mình đã sai khi đi bên trái tôi sang bên phải, nếu đi nhanh hơn một chút chắc tôi đã lãnh một tàn thuốc đang cháy đỏ mà một ông khác đứng trong nhà quăng ra.

– Thêm vài bước tôi thấy một bà mẹ xi tè cho đứa con trai chừng 8-9 tháng tuổi. Tôi tự nói với mình: té ra nạn “đái đường” được “giáo dục” ngay từ nhỏ!

Quẹo ra đường Xô Viết Nghệ Tĩnh là một con đường lớn, tôi thấy gì?

– Sáng sớm các bà đua nhau đẩy rác từ sân nhà mình ra đường. Một bà hất nguyên một đống mảnh chai mà quên rằng người đi đường có thể đạp lên.

– Ngó xuống miệng cống tôi thấy nào là hộp nhựa, lon thiếc, hộp giấy, chén bể, bao xốp…
garbagecan

Vậy mà trong một lớp kỹ năng làm cha mẹ, khi tôi yêu cầu học viên nêu một tính từ có thể diễn đạt chính xác nhất hành vi này, đa số chỉ cho là “thiếu ý thức”. Nói vậy là quá nhẹ. Theo tôi là “vô văn hóa, thiếu nhân cách” hay hơn thế nữa…

Nguyên nhân do đâu?

Cách hành xử của cá nhân được hình thành từ sự vận hành của xã hội. Phải nói rằng trong xã hội ta hiện nay sự sa sút về nhân cách là khá trầm trọng. Điều chúng ta quan tâm không phải là phép xã giao bên ngoài. Những sự kiện mà tôi vừa đưa lên không thể sửa đổi bằng luật pháp hay giáo dục công dân như nó được dạy ngày nay. Đây là vấn đề nhân cách và nhân cách không thể hình thành bằng lời kêu gọi suông. Những điều ta vừa thấy biểu hiện một sự ích kỷ cực đoan.

Người ta chỉ biết mình, lợi ích của mình. Rác rến hay những điều bất lợi cho mình thì đẩy qua cho người khác, đẩy ra ngoài đường. Những kiểu chạy xe lấn lướt ngoài đường không phải là do không biết luật mà là biểu hiện của chủ nghĩa cá nhân cực đoan này.

Từ đâu có chủ nghĩa cá nhân cực đoan ấy? Có người cho rằng đó là hậu quả của chủ nghĩa tập thể cực đoan một thời. Cũng như giờ đây người ta tham lam vật chất để “trả thù” cho giai đoạn thắt lưng buộc bụng đã qua. Và hành vi của giới trẻ là bắt chước người lớn thôi. Trong thanh niên có thể còn có sự mất niềm tin từ nhiều gương xấu nữa.

Các nhà nghiên cứu về phát triển còn cho rằng biểu hiện của sự chậm phát triển là người ta chỉ quan tâm đến bản thân, gia đình, lối xóm của mình và không với được tầm nhìn tới cộng đồng và xã hội rộng hơn. Một xã hội chậm phát triển khi ý thức cộng đồng hay ý thức về lợi ích chung còn yếu kém. Nó lớn lên dần với nỗ lực tổ chức và giáo dục cộng đồng. Trong một xã hội đô thị hóa nhanh chóng, sự “vô danh” còn khiến cá nhân hành động như không có ai xung quanh mình.

Vì sao ta hết sức quan tâm đến giáo dục mà chưa đạt được kết quả mong muốn?

– Trước tiên là gia đình. Trong quá trình chuyển đổi, gia đình đang bị khủng hoảng và đang vô cùng lúng túng trong giáo dục con cái.

– Nhà trường thì quên dạy người.

– Đoàn thể thì chú trọng vào giáo dục chính trị, luật pháp, ít (hay chưa) quan tâm đến giáo dục nhân cách.

– Giáo dục xã hội thì quá tốn kém với truyền thông đại chúng, cách làm phô trương, hình thức mà ít hiệu quả.

Phía nào cũng đầy quyết tâm và thiện chí, nhưng cái thiếu là nhận thức đúng thế nào là truyền thông thay đổi hành vi.

Đây cũng là một từ thời thượng nhưng còn là một khẩu hiệu mới chưa được nhận thức đúng. Truyền thông một chiều cho dù là bằng phương tiện tối tân nhất cũng chỉ cung cấp thông tin hay kiến thức, bởi từ thay đổi kiến thức đến thay đổi thái độ và hành vi còn là một quá trình dài.

garbagestreet

Cuộc thể nghiệm về lòng bò trong Thế chiến thứ 2 ở châu Âu đã tạo ra bước ngoặt lớn trong nhận thức khoa học về tâm lý xã hội. Được giao nhiệm vụ làm sao giúp các bà nội trợ châu Âu tập thói quen sử dụng lòng bò khi thực phẩm khan hiếm, các nhà tâm lý xã hội đã thử nghiệm hai phương pháp thuyết trình và thảo luận nhóm trên những bà nội trợ với những đặc điểm dân số học giống nhau. Kết quả: nhóm nghe thuyết trình chỉ có 3% sử dụng lòng bò (thay đổi hành vi ẩm thực), còn ở nhóm thảo luận thì kết quả là trên 30%… Từ đó có kết luận rằng thuyết trình (thông tin từ trên xuống) và thảo luận nhóm (với sự tham gia tích cực của người học) có kết quả về mặt thông tin như nhau nhưng kết quả về thay đổi hành vi thì cao hơn nhiều với thảo luận nhóm.

Nhưng tiếc thay dù thảo luận nhóm cũng đang “mốt” nhưng kết quả cũng không cao vì người ta đang sử dụng một công cụ khoa học mà không thèm học! Trong khi ở các nước, nhóm như một đối tượng khoa học được dạy ở các trường đại học và người học phải trả học phí cao để mong làm việc và quản lý hiệu quả.

Các phương pháp giáo dục chủ động chưa có hiệu quả vì người học được (bị) dạy bằng phương pháp áp đặt.

Cần quan tâm hơn nữa đến các phương pháp “giáo dục gây thức tỉnh” như sắm vai, tranh luận, những trò chơi giáo dục và đặc biệt là các phương pháp học bằng hành (learning by doing). Như Lão Tử đã nói:

Điều gì ta nghe ta quên
Điều gì ta thấy ta nhớ
Điều gì ta làm ta biết

Có nhiều cách học bằng hành trong các khóa tập huấn và vô số việc mà trẻ có thể cùng làm với người lớn trong gia đình, ở trường học hay ngoài đường. Một trường hợp học bằng hành tuyệt đẹp. Một hôm ngồi ở tòa soạn Tuổi Trẻ, tôi thấy một bà mẹ trẻ cùng con trai độ 8-9 tuổi khiêng một gói đồ vào phòng tiếp nhận hàng cứu trợ của báo. Gói đồ này bà mẹ dư sức cầm một mình. Nhưng chị muốn cho chính đứa nhỏ là người thực hiện cử chỉ đẹp này.

Giáo dục bằng vi môi trường

Vi môi trường (micro milieu) – một khái niệm vừa là tên và nội dung của một quyển sách hay của nhà xã hội học Nga Sytchov. Vi môi trường là một đơn vị tập thể mà người ta cùng sống hay làm việc như gia đình, nhà trường, cơ quan, xí nghiệp có ranh giới quản lý riêng. Nó có một tác động toàn diện trên cá nhân là thành viên qua những yếu tố như:

– Môi trường vật chất mà mọi người phải giữ gìn và tôn trọng

– Kỷ luật chung mà mọi người phải tuân thủ

– Những quy tắc bất thành văn mà mọi người chấp nhận hay gắn bó

– Và quan hệ tương tác giữa các thành viên từ góc độ cảm xúc hay công việc

garbagecan1
Theo các nhà khoa học khác, giáo dục bắt đầu từ tổ chức, nghĩa là khi một vi môi trường được tổ chức và vận hành tốt, cá nhân tất yếu sẽ tích cực theo nề nếp chung. Ví dụ như không dám xả rác ngoài sân, phá hoa trong vườn, đi về không đúng giờ, không dám vi phạm kỷ luật chung…

Khi đi vào nề nếp anh ta được hưởng tình thương yêu của cha mẹ, sự tôn trọng của đồng nghiệp hay khen thưởng của cấp trên. Nếu không sẽ bị chế tài về mặt kỷ luật hay tình cảm. Một nhân cách tốt có được là nhờ “sự tích cực” này mà bao nhiêu lời kêu gọi hay răn đe không tạo ra được. Ở đây, vai trò gương mẫu của cha mẹ hay nhà quản lý quan trọng bậc nhất không chỉ trong chấp hành kỷ luật mà trong khả năng tạo ra bầu không khí tập thể tích cực, mối tương tác hài hòa, nhờ đó các thành viên gắn bó và có những hành vi tích cực.

Một ví dụ lý thú về xe buýt. Ban đầu không ai quan tâm đến tôi như một người cao tuổi. Lần lần với sự kêu gọi khẩn trương của các anh chị phụ xế, các thanh niên đứng dậy nhường chỗ một cách miễn cưỡng. Từ đó họ đứng dậy nhanh hơn, và nay thanh niên cả nam lẫn nữ đều nhanh nhẹn đứng dậy nhường chỗ khi tôi bước lên xe. Vì sao? Chưa hẳn là một hành vi môi trường nhưng xe buýt không mang tính vô danh như ngoài đường, có sự chế tài của người xung quanh làm cá nhân biết xấu hổ. Những cử chỉ ấy sẽ thành thói quen và người ta trở nên hãnh diện với nó nữa. Giáo dục phải từ trong cuộc sống là vậy.

Một số đồng nghiệp trong ngành công tác xã hội quyết định nhắc nhở thẳng với các đối tượng làm sai ngoài đường, miễn là mình nhẹ nhàng và lễ phép. Trên xe buýt bạn tôi thấy một ông già đùa dai và đùa dơ với một vài thanh niên. Chị lễ phép đề nghị ông không nên làm như vậy. Ông phớt lờ, nhưng ba bốn chị em phụ nữ khác lên tiếng. Chừng đó ông ngưng luôn. Tôi cũng nhận xét khi thấy cử chỉ không đúng hoặc khen khi thấy các em nhỏ có những cử chỉ đẹp.

Sử dụng áp lực nhóm trong cộng đồng là một phương cách tốt. Một thành viên tổ tiết kiệm phụ nữ nọ không đi họp vì vừa bị chồng đánh bầm cả mình. Sau buổi họp, cả nhóm kéo vô nhà thăm chị. Không ngờ từ đó về sau ông chồng không còn đánh vợ nữa.

Để kết luận

Nếp sống văn minh đô thị phải bắt đầu từ nếp nhà nơi mà nền tảng ban đầu của nhân cách được hình thành (ví dụ như sự nhường nhịn, quan tâm chia sẻ hay việc giữ gìn kỷ luật chung…). Cho nên các lớp dạy kỹ năng làm cha mẹ cần được tổ chức rộng rãi như trên thế giới.

Kế đó là thực hiện cuộc cách mạng rốt ráo về phương pháp giáo dục ở nhà trường, đoàn thể và cộng đồng. Trên thế giới, các lớp giáo dục tráng niên, giáo dục cộng đồng được tổ chức để dạy người lớn ý thức cộng đồng. Điều này không thể thiếu trong xã hội hiện đại.

Tất cả những điều này đòi hỏi những nhà giáo dục mới, mà việc đầu tiên cần làm là cập nhật hóa kiến thức về tâm lý xã hội cơ sở của giáo dục học.

NGUYỄN THỊ OANH (ThS phát triển cộng đồng)

Ai đó

Is that You???
Is that You?

Ai đó đã làm một việc vàng son;
Ai đó đã chứng tỏ là bè bạn khi cần;
Ai đó đã hát vang bài ca đẹp;
Ai đó đã mỉm cười cả ngày;
Ai đó đã nghĩ rằng, “Thật ngọt ngào để vui sống”;
Ai đó đã nói rằng, “Tôi vui mừng ban tặng”;
Ai đó đã chiến đấu dũng cảm;
Ai đó đã sống để bảo vệ chính nghĩa;
Phải chăng “Ai đó” chính là bạn?

Loan Subaru dịch

.

Somebody

Somebody did a golden deed;
Somebody proved a friend in need;
Somebody sang a beautiful song;
Somebody smiled the whole day long;
Somebody thought, “Tis sweet to live”;
Somebody said, “I’m glad to give”;
Somebody fought a valiant fight;
Somebody lived to shield the right;
Was the “somebody” you?

Anonymous

Chiến đấu với chính mình ?

fightagainstmyself
Chào các bạn,

Có lẽ ai trong chúng ta cũng đã quen với câu “Cuộc chiến khó nhất là cuộc chiến chống lại chính mình.” Và điều này thì thật là chính xác. Tự thắng mình để trở thành thiện hảo hơn một tí mỗi ngày không phải là dễ, và đó là cuộc đấu tranh suốt đời. Thắng kẻ địch bên ngoài thì rất dễ, tự thắng thì khó hơn nghìn lần. (Mình không cưỡng được máu tiếu lâm để nêu ra đây một ví dụ rất rõ. Đảng ta bách chiến bách thắng với tất cả hùng binh thiên hạ, vậy mà chỉ có cái việc chống tham nhũng thôi thì cà xịch cà tang muôn năm :-)).

Nhưng hôm nay mình muốn bàn đến một vấn đề tế nhị trong suy tưởng. Khi nói đến “cuộc chiến tự thắng” phải chăng ta rất dễ bị lỗi lầm là nghĩ đến những điểm yếu của chính ta như là một kẻ thù cần phải triệt hạ? Và nếu như vậy thì không phải là ta tự chối bỏ một phần của chính ta sao? Và như vậy không phải là ta sẽ bị đặt trong một tình trạng đau khổ trong tâm thức hay sao? “Cái tên tồi tệ này, sao nó cứ ở mãi trong tôi, làm sao để tôi giết chết nó đi để con người tôi thánh thiện ra?” Đó không phải là một hình thức split personality (phân chia nhân cách) mà những trường hợp nặng nề là một loại tâm bệnh nguy hiểm hay sao?

Nếu các bạn nghĩ rằng đây là một câu hỏi lý thuyết chẳng liên hệ gì đến cuộc sống, thì hãy nghĩ lại xem. Đã bao nhiêu lần chúng ta đã rất bực mình với yếu kém của chính mình? Đã bao nhiêu lần ta làm ta thất vọng? Đã bao nhiêu lần ta hầu như tuyệt vọng về yếu kém của mình? Lý thuyết không?

Nhưng nếu suy nghĩ sâu xa hơn một tí thì lối suy nghĩ “chiến đấu chống lại chính mình” có gì không ổn, phải không các bạn? Bao nhiêu chuyện trên đời phải chiến đấu, cơm, gạo, điện, nước, nhà ở, áo quần, công việc, lại ôm thêm cuộc chiến chống lại chính mình 24 giờ một ngày! Sống sao nổi?

fightagainstmyself1
Trước đây nhiều năm, nếu mình nhớ không lầm, đọc cuốn giảng Kinh Kim Cang của Thiền Sư Nhất Hạnh, có đoạn Thiền Sư nói về ôm ấp cái giận, cái đau của mình, đừng chối bỏ hay xua đuổi nó, hãy nhìn nhận và yêu thương nó, vì nó chính là mình, là một phần của mình. Phản ứng đầu tiên của mình là “Hmm… thiền sư này nói sao nghe… chùa quá… nhưng… nghe cũng rất mới lạ. Ít ra là nó đề nghị cách giải quyết vấn đề chỉ có một phe, là phe ta, chứ không có thằng tôi thiện đánh nhau với thằng tôi ác. Không có mâu thuẫn nội tâm.” Vậy là mình để tâm nghiên cứu vấn đề thêm một tí.

Và sau đó thì mình nhận ra ngay là “nhìn nhận và ôm ấp cái yếu, cái đau của mình” đã là một thực hành tâm lý được sử dụng rất nhiều từ Tây sang Đông. Kể từ Sigmund Freud, khoa phân tâm học đã chữa bệnh tâm thần bằng cách giúp bệnh nhân từ từ đi ngược về dĩ vãng để lôi ra ngoài ánh sáng những kinh nghiêm không vui bị chôn dấu (repressed) trong tiềm thức từ trước và ngày nay sinh ra những vần đề tâm lý. Khi bệnh nhân (với sự giúp sức của bác sĩ phân tâm) lôi ra đúng “chàng đạo tặc” và bệnh nhân xác nhận là “chính hắn”, thì bệnh nhân tức thì lành bệnh. Điều này thì rất căn bản; mình đã biết từ hồi học triết ở Đại Học Văn Khoa Sài Gòn, nhưng chỉ nghĩ đến “mấy người bị bệnh” chứ không nghĩ đến áp dụng vào đời sống thường nhật cho chính mình.

Trong khoảng một thập niên trở lại đây, khoa tâm lý phổ thông (pop psychology) ở Mỹ cũng chú tâm đến đối diện niềm đau trong tâm, nói nó ra ngoài (talk it out), để có thể làm hòa (reconcile) với nó và với chính mình, và đóng cửa vấn đề (put a closure on the problem).

(Vấn đề là lý thuyết này trở thành quá hấp dẫn đến nỗi ngày nay nó trở thành các reality show (show thực tế) trên TV Mỹ, trong đó mọi người được trả tiền để mang những chuyện kín trong gia đình, lên TV nói cho thiên hạ nghe, để reconcile và put a closure!! Mà mình cũng không biết các chuyện này có thực đến mức nào hay các vị sẳn sàng phịa đủ thứ chuyện điên khùng chỉ để lấy tiền bỏ túi).
asianicecream

Ở phương Đông thì dĩ nhiên là các thiền sư đã thực hành từ hơn 2 nghìn năm nay bằng cách thiền quán—ngồi quan sát tâm thức của mình rất kỹ, vui thì thấy mình vui và biết tại sao mình vui, buồn thì biết mình buồn và tại sao buồn, giân thì biết mình giận và tại sao giận. Các thiền sư chỉ làm việc giản dị là quán sát để thấy mà thôi, chứ không triệt hạ, thanh toán cái xấu của mình gì hết. Chỉ có thiền định và thiền quán, chứ không có thiền triệt hạ, thiền đấu tranh. Chỉ nhìn chính mình, cái xấu lẫn cái tốt của mình, một cách dịu dàng, rõ ràng, khộng kết án, không phán đoán, không nhảy cởn, không than khóc, chỉ với một quả tim thân ái dịu dàng và sáng suốt. Từ từ cái yếu của mình sẽ biến đi, như tên trộm đã được biết tên biết mặt và được cư xử dấu ái và nay biến thành người lương thiện.

Tư tưởng thiện ác thanh toán nhau là tư tưởng căn bản của triết lý và văn minh tây phương mấy ngàn năm nay. Nó là một loại tư tưởng dễ gây xung đột trong tâm thức con người cũng như chiến tranh trong xã hội. Những năm gần đây, Phật học trở thành một hấp lực với trí thức tây phương cũng vì lý do hòa ái là căn bản của Phật học.

Nhưng mình không viết bài này để nói về Phật học, mà nói về một điểm quan trọng trong tâm thức chúng ta. Chúng ta không cần phải chối bỏ hay chạy trốn sự yếu đuối của mình. Cứ nhìn nhận nó, ôm ấp nó, nói chuyện với nó, với yêu thương dấu ái, vì nó là một phần của mình, nó là mình. Không vì lý do gì mà mình có thể tự ghét mình, tự coi thường mình, tự nguyền rủa mình—đó là một thái độ thiếu lành mạnh. Điều này được xem là căn bản của tâm lý học ngày nay, từ Tây sang Đông, không có ngoại lệ.

Giả sử cánh tay trái của mình bị liệt, mình không cần phải chặt nó đi, hay thù ghét nó, hay cố tình xem như nó không có đó. Cứ vẫn nhìn nhận nó, yêu thương nó, và xử với nó như là cánh tay của mình. Một ngày nào đó mình sẽ khám phá ra là mình vẫn có thể làm các việc phi thường, với một cánh tay bị liệt.

Chúc các bạn cuối tuần nghỉ lễ vui vẻ thoải mái.

Mến,

Hoành

© Copyright 2009, TDH
www.dotchuoinon.com
Licensed for non-commercial use