Thứ ba, 19 tháng 5 năm 2005

Bài hôm nay:

Huyền Thoại Âm Nhạc Sinatra và My Way , Video, Nhạc Xanh, chị Huỳnh Huệ giới thiệu và nối link.

Daily English challenge, anh Trần Đình Hoành.

Lựa chọn , Danh Ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Đổi đề tài, Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến dịch.

Luôn luôn, Trà Đàm, song ngữ, chị Loan Subaru dịch.

Đây này, cho những kẻ điên, Trà Đàm, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển dịch.

Nhiệm vụ của thế hệ hôm nay , Trà Đàm, song ngữ, Anh ngữ: anh Trần Đình Hoành, Việt ngữ: chị Phạm Kiêm Yến; anh Tống Đức Minh.
.

Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.

Đại Học nữ đầu tiên ở Sudan (quốc gia Hồi Giáo) – Nữ sinh viên đến từ khắp nơi trên Sudan và các quốc gia Hồi giáo lân cận.

Obama áp lực Do thái chấp nhận “hai quốc gia” (Do Thái và Palestine)

Hy vọng hòa bình trở lại; tổng thống Sri Lanka tuyên bố quân phiến loạn Tamil Tigers đã bị dẹp tan.

Người lớn tuổi cần thêm “vitamin Mặt Trời” – Các chuyên gia cho biết ở ngoài nắng nhiều sẽ giúp nguời lớn tuổi giảm bệnh tim và tiểu đường.
.

Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

MIMAS đoạt giải nhất Imagine Cup Việt Nam 2009 – với ý tưởng “Hệ thống chăm sóc sức khỏe trẻ em liệt”.

Hội vui ấm áp nghĩa tình – Ngoài việc tạo sân chơi cho CNVC-LĐ, “Ngày hội công nhân” ở quận Tân Bình- TPHCM còn là dịp sẻ chia với những số phận không may.

“Khu vườn thần tiên” của chị Gấm – Không chỉ nổi tiếng với việc trồng lan, chị Gấm còn được biết đến như một mạnh thường quân thường hay giúp đỡ mọi người.

Hơn 3.000 người tham gia ngày hội tái chế chất thải 2009 tại công viên Lê Văn Tám – Ngày hội có hàng chục gian hàng giới thiệu về sản phẩm tái chế (túi tự hủy, các vật dụng làm từ rác, giấy đã qua sử dụng), gian hàng trò chơi với các nội dung liên quan đến hoạt động tiết giảm, tái chế, tái sử dụng chất thải và gian hàng trao đổi đồ cũ…Hình ảnh

Giải quyết việc làm cho 500 lao động – Công ty CP Công nghệ Bán dẫn Toàn cầu (GES) VN vừa khánh thành nhà máy tại khu công nghệ cao TPHCM.

Gác thờ Bác Hồ trên sông Tiền – Hằng năm, bà con ở cù lao Tân Phong đều được dự giỗ Bác tại nhà một thương binh, người đã tự xây dựng gác thờ Bác tại nhà.

Em gái bán gạo trả lại ví tiền nhặt được – Nhà nghèo, phải nghỉ học sớm đi bán gạo nhưng khi nhặt được chiếc ví với gần 3 triệu đồng tiền mặt, 3 thẻ ATM và nhiều giấy tờ giá trị, em Nguyễn Thị Thùy đã trả lại cho người bị mất.

“Đại sứ hữu nghị trẻ” Đà Nẵng thăm Thái Lan – Từ ngày 17 – 24.5, đoàn gồm 10 học sinh 2 trường PTTH Phan Châu Trinh, Lê Quý Đôn đại diện cho tuổi trẻ Đà Nẵng tham gia chương trình “Những người bạn của Thái Lan”.

Cà phê… tiếng Anh – Giới trẻ Hà Nội và TP.HCM đã tìm thấy một số địa điểm lý tưởng để thỏa sức luyện tiếng Anh.

Hội thi Nét đẹp tuổi trẻ – Từ nay đến hết ngày 1.6, Trung tâm Hỗ trợ thanh niên công nhân TP.HCM (Đường số 1, KCN Vĩnh Lộc, P.Bình Hưng Hòa B, Q. Bình Tân) nhận hồ sơ đăng ký hội thi “Nét đẹp tuổi trẻ” TP.HCM lần thứ nhất.

Hình ảnh Hồ Tây: sen đầu mùa – Đầu tháng Năm, một góc Tây Hồ bỗng chuyển màu xanh diệu kỳ. Và trong gió quện mùi thơm ngào ngạt. Lấp ló sau những tàu lá xanh óng đã thoáng những bông hoa đầu tiên. Một mùa sen đã lại bắt đầu.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Huyền Thoại Âm Nhạc Sinatra và My Way

franksinatra
Nhạc Xanh hôm nay xin mời các bạn nghe bản nhạc My Way. Bản nhạc này do Paul Anka viết lại lời  từ ca khúc Pháp Comme d’habitude của Claude François và Jacques Revaux. My Way đã  trở thành một trong những bản nhạc bất hủ nhờ  giọng ca của Frank Sinatra năm 1969. Quả thực, đây là ca khúc gắn chặt với tên tuổi Frank Sinatra nhất, hơn bất kỳ ca khúc nào trong suốt 70 năm trong sự nghiệp âm nhạc của Sinatra. Cũng có nhiều nghệ sĩ khác đã trình bày bài hát này như Andy Williams, Paul Anka,  Elvis Presley, nhưng hầu như người ta chỉ nhớ tới My Way qua tiếng hát của Frank Sinatra, cũng hệt như nhạc Trịnh Công Sơn với giọng ca có một không hai của Khánh Ly. Ngoài ra, các bạn cũng có thể nghe thêm  giọng ca của ông hoàng  nhạc pop Elvis Presley hát live trong cuộc trình diễn cuối cùng tháng 6/1977. Nhạc Xanh sẽ tiếp tục giới thiệu vua nhạc pop này trong một bài khác.

Ca từ của bài My Way nói về câu chuyện của một người đã cận kề với sự ra đi,  sẵn sàng cho cái chết. Hồi tưởng lại đời mình, ông ta không chút nuối tiếc về việc mình đã sống như thế nào, bởi cho đến cuối đời ông đã làm tất cả theo cách của mình. Trước khi các bạn trải hồn mình theo giai điệu bài hát với chất giọng hoàn hảo của Sinatra, xin các bạn hãy lướt qua đôi dòng về tiểu sử với những thành tựu thực đồ sộ của người ca sĩ huyền thoại này. Và xin nhắc nhỏ, các bạn chớ quên dành ít thời gian dịch lời bài hát tuyệt vời này nhé.

Frank Sinatrađược coi là một trong số ít nghệ sĩ biểu diễn âm nhạc đại chúng (popular music) xuất sắc nhất thế giới, người đã tạo được nhiều chuẩn mực và ảnh hưởng trong âm nhạc và điện ảnh của Mỹ. Không chỉ là một ca sĩ lừng danh, Frank Sinatra còn làm nên tên tuổi trong các lĩnh vực soạn nhạc, diễn viên, đạo diễn, nhà sản xuất với hàng chục giải thưởng nghệ thuật khác nhau. Tại Mỹ, người ta đã xếp ông vào danh sách những nghệ sĩ có ảnh hưởng nhất thế kỷ 20, ngang hàng với Beatles, Elvis Presley hay Louis Amstrong.

franksinatra3

Francis Albert “Frank” Sinatra , sinh ngày 12/12/ 1915 tại Hoboken, bang New Jersey ; mất ngày 14/5/1998). Là con một trong gia đình có cha mẹ là người Ý nhập cư. Cha ông làm việc trong Đội Cứu Hỏa Hoboken. Sinatra học chưa hết bậc Trung học, đã sớm rời bỏ trường học theo nghiệp ca hát. Thực ra, đầu những năm 1930, Sinatra có một thời gian đi làm công việc giao báo, rồi thợ tán đinh. Chính vào giai đoạn này, Sinatra bắt đầu sự nghiệp ca hát. Được mẹ thuyết phục, năm 1935 ông gia nhập ban nhạc địa phương The Three Flashes; ban này sau đó đổi tên thành The Hoboken Four. Họ đoạt được giải nhất trong chương trình ca nhạc Major Bowes Amateur Hour trên sóng vô tuyến (radio ) phát trên NBC và CBS-, và hợp đồng 6 tháng hát trên sân khấu và radio toàn nước Mỹ. 1 năm sau đó, Frank chuyển sang ban nhạc của tay trumpet lừng danh Tommy Dorsey và có ngay ca khúc chiếm vị trí quán quân bảng xếp hạng – I’ll Never Smile Again.

Sau hơn 23 ca khúc ghi âm cùng nhiều ban nhạc lọt vào Top Ten Bill Board, Frank Sinatra quyết định tách ra hát solo và ký hợp đồng với hãng ghi âm Columbia Record. Kể từ đó, tên tuổi của ông  lên vùn vụt với rất nhiều ca khúc đỉnh cao, như White Christmas, Sartuday Night (Is The Lonelinest Night of the Week), People Will Say We’re In Love, Dream, I Should Care, If I Love You, You’ll Never Walk Alone. Có nhiều bài hát pop được cho là kinh điển của Sinatra như It Might As Well Be Spring,  Fly Me To The Moon, More, I Can’t Stop Loving You, The Best Is Yet To Come, Girl from Ipanema, Stranger in the Night.

Khởi đầu sự nghiệp âm nhạc trong thời kỳ nhạc swing cùng với Henry James, và Tommy Dorsey, Sinatra nổi lên như một ca sĩ hát solo rất thành công, từ đầu đến giữa thập niên 1940, và thành thần tượng của rất nhiều cô gái trẻ trong độ tuổi teen . Ông được tặng danh hiệu The Voice, bởi giọng hát rất đặc biệt, được cho là hoàn hảo: thể hiện được nhiều sắc thái khác nhau, khi thì ngọt ngào say đắm, lúc thì lại ai oán, lạnh lùng. Frank Sinatra cũng có kỹ thuật hát độc đáo, một thủ thuật từ những tay chơi kèn trumpet giúp kéo dài trường độ của một nốt nhạc tới mức kỷ lục (vào thời điểm đó). Ngoài ra, nhạc pop của Sinatra rất đậm đà chất jazz, từ kiểu nhả chữ với chất giọng nam trung có thể được đẩy lên thành nam cao tới kiểu nhạc đệm của ban nhạc, nên ông chinh phục được cả người yêu nhạc pop lẫn nhạc jazz nhờ chất giọng, kỹ thuật hoàn hảo, và đặc biệt là xúc cảm âm nhạc tha thiết dâng trào.

franksinatra2

Đầu thập niên 50, sự nghiệp của ông chửng lại, nhưng lại được phục hồi sau khi ông đoạt giải Oscar dành cho Diễn viên Phụ Xuất Sắc trong phim From Here to Eternity vào năm 1954. Ông đã ký hợp đồng với hãng Đĩa Capitol và có nhiều album được giới phê bình ca ngợi như In the Wee Small Hours, Songs for Swingin’ Lovers, Come Fly with Me, Only the Lonely Nice ‘n’ Easy. Sau khi ngưng hợp tác vơi Capitol, Sinatra lại tiếp tục gặt hái thành công với nhiều album mới như Ring-A-Ding-Ding, Sinatra at the Sands and Francis Albert Sinatra & Antonio Carlos Jobim. Ông đi lưu diễn nhiều nơi trên thế giới, là sáng lập viên của nhóm Rat Pack (qui tụ giới nghệ sĩ ở đỉnh cao danh vọng như Humprey Bogart, Dean Martin, và kết thân với những người nổi danh, trong số đó có tổng thống Mỹ John F. Kennedy. Phim truyền hình Frank Sinatra: Chân Dung và Âm Nhạc mà ông đóng vai đoạt giải Emmy. ( Giống như giải Oscar hay còn gọi giải thưởng điện ảnh của viện Hàn lâm Khoa học và Nghệ thuật Điện ảnh Mỹ dành cho phim, giải Grammy cho âm nhạc, giải Emmy là giải cho phim truyền hình thiên về giải trí). Ông lại ghi thêm vào danh sách dài của mình những ca khúc top hit như Strangers in the Night, My Way, và rất nhiều bài là top trong bảng xếp hạng Billboard.

Sinatra đã được 4 giải Oscar cho cả vai trò diễn viên, soạn nhạc và trình bày, 2 giải Emmy (Giải thưởng truyền hình Mỹ), 3 giải Quả cầu vàng, và nhiều giải thưởng cao quí khác như Kennedy Center Honors, năm 1983 ( cho những nghệ sĩ trọn đời cống hiến cho nền văn hóa Mỹ), giải Presidential,  Medal of Freedom từ Tổng thống Reagan năm 1985 và Congressional Gold Medal năm 1997.  Trong lĩnh vực âm nhạc,   nhân vật huyền thoại này đã nhận 13 giải Gramm, trong đó bao gồm giải Grammy Thành Tựu Trọn Đời (1965), có tới 209 ca khúc và 55 album lọt vào bảng xếp hạng Bill Board, rất nhiều trong số đó  ở vị trí quán quân.

Với sự thay đổi thị hiếu của người nghe trong dòng nhạc pop, ông mất dần số người ưa chuộng cùng với doanh thu từ nhạc và phim giảm đáng kể, Sinatra ngưng tất cả vào năm 1971. Thế nhưng niềm đam mê ca hát của ông chưa tắt, năm 1973 ông lại  xuất hiện, thu âm thêm nhiều album, có thêm một bài hát thành công vang dội nữa vào năm 1977 : Bài hát chủ đề cho bộ phim New York, New York. Ông tiếp tục đi lưu diễn trên đất Mỹ và trên thế giới cho đến 2 năm trước khi ông mất vào năm 1998,  sau một cơn đau tim ở tuổi 82.

LINKS

1. My Way ( Frank Sinatra )

2. My Way  ( Luciano Pavarotti and Frank Sinatra )

3. My Way ( Elvis Presley ; live in the last concert of June 21 , 1977 )


My Way
(words and music by François, Revaux Thibault, Anka)

And now, the end is near;
And so I face the final curtain.
My friend, Ill say it clear,
Ill state my case, of which Im certain.

I’ve lived a life thats full.
I’ve traveled each and evry highway;
And more, much more than this,
I did it my way.

Regrets, Ive had a few;
But then again, too few to mention.
I did what I had to do
And saw it through without exemption.

I planned each charted course;
Each careful step along the byway,
But more, much more than this,
I did it my way.

Yes, there were times, Im sure you knew
When I bit off more than I could chew.
But through it all, when there was doubt,
I ate it up and spit it out.
I faced it all and I stood tall;
And did it my way.

I’ve loved, I’ve laughed and cried.
I’ve had my fill; my share of losing.
And now, as tears subside,
I find it all so amusing.

To think I did all that;
And may I say – not in a shy way,
No, oh no not me,
I did it my way.

For what is a man, what has he got?
If not himself, then he has naught.
To say the things he truly feels;
And not the words of one who kneels.
The record shows I took the blows –
And did it my way!

Thân ái chúc các bạn một ngày mới tươi hồng,  bắt đầu một tuần học tập và làm việc hiệu quả.

Daily English Challenge — Tuesday, May 19, 2009

englishchallenge
Hi everyone,

Thank you for participating very well in yesterday’s translation. Everyone is very good. It was hard for me to pick one over the others. It hurts my heart. I may have a heart attack eventually if I keep doing this.

At the end I decided to pick two–chị Kiêm Yến’s and Đức Minh’s writings. Viên Hy’s is very good, good enough for posting, but I don’t want to annoy the readers by posting too many. And JEa’s is also right there. JEa should be a little tighter in language when translating, though.

I did only a couple of very minor changes in Kiêm Yến’s and Đức Minh’s translations before posting. Hope you have already seen today. Thanks, Yến and Đức Minh. And, of course, Viên Hy and jEa too.

Nothing much to discuss on the translation exercise. You guys can just compare the original and the translations, and you will see all the points.

“Secondary performance”: I translate it as “Làm việc kiểu hạng hai.” Everyone misunderstood this term. But it probably is my fault. Had I written “second-class performance” or “second-rank performance”, it might have been clearer.

“At the individual level”: This is similar to what we hear often in economics–“at the micro level”–which means to look at things from the point of view of an average person, and not from the (higher) point of view of leader who looks at groups of people. Translating it as “góc độ cá nhân” in this context is good.

For Yen’s question: “Today we are in a much more exciting time.” “A time” here means “(một) thời đại” or “(một) thời kỳ.” In Vietnamese language, we don’t think about “một” here, but in English, the “a” is required–it is a countable noun in this meaning.

TODAY’s CHALLENGE

OK, every one, here it is, a couple of easy challenges for today for you to choose (or to do all, if you’d like to :-)). Write in whatever way you want, with you own words and your own level of writing. Make it easy on yourself.

1. Tell me about your most favorite female singer.

or

2. Do you have a niece, nephew, little brother or little sister? If yes, please write about him/her. I would love to hear.

That’s it. It seems you guys tend to shy away from writing English. But, that is the KEY. And it is much easier than you think. After several exercises, you will find it easy. Just do it. See the guy below?

Have a great day!

Hoanh 🙂

NO FEAR
NO FEAR

Lựa chọn

choices

Sống là lựa chọn. Nhưng để lựa chọn đúng, bạn phải biết bạn là ai, bạn đại diện cho cái gì, bạn muốn đi đến đâu và tại sao bạn muốn đến đó.

Đặng Nguyễn Đông Vy dịch

.

To live is to choose. But to choose well, you must know who you are and what you stand for, where you want to go and why you want to get there.

Kofi Annan

Luôn Luôn

sunset
Always Be

Always,
Be understanding to your enemies.
Be loyal to your friends.
Be strong enough to face the world each day.
Be weak enough to know you cannot do everything alone.

Luôn luôn,
Cảm thông với kẻ thù.
Trung thành với bạn bè.
Mạnh đủ để đối diện thế giới mỗi ngày.
Yếu đủ để biết rằng bạn không thể làm mọi việc một mình.

.

Always,
Be generous to those who need your help.
Be frugal with that you need yourself.
Be wise enough to know that you do not know everything.
Be smart enough to continue learning.

Luôn luôn,
Rộng lượng với những ai cần bạn giúp.
Tiết chế với những gì bạn cần cho chính mình.
Khôn ngoan đủ để biết rằng bạn không biết tất cả.
Thông minh đủ để học hỏi không ngừng.

.

Always,
Be willing to share your joys.
Be willing to share the sorrows of others.
Be a leader when you see a path others have missed.
Be a follower when you are shrouded by the mists of uncertainty.

Luôn luôn,
Sẵn lòng sẻ chia niềm vui của bạn.
Sẵn lòng sẻ chia phiền muộn của ai kia.
Là người dẫn dắt khi bạn thấy được lối đi mà người khác không nhìn thấy
Là người theo sau khi bạn bị phủ che bởi sương mù bất an.

.

Always,
Be first to congratulate an opponent who succeeds.
Be last to criticize a colleague who fails.
Be sure where your next step will fall, so that you will not tumble.
Be sure of your final destination, by setting your goals along the way.

Luôn luôn,
Là người đầu tiên chúc mừng đối thủ thành công.
Là người cuối cùng phê bình đồng nghiệp thất bại.
Biết chắc bước đi kế tiếp sẽ đặt xuống chỗ nào, để bạn không vấp.
Biết chắc đích đến cuối cùng của bạn, bằng cách lập ra những mục tiêu trong suốt hành trình.

.

Above all,
always be yourself.

Trên hết là,
Hãy luôn là chính bạn.

.

Anonymous
Loan Subaru dịch

Đây này, cho những kẻ điên

crazy
Đây này, cho những kẻ điên.
Kẻ không hợp khung.
Kẻ nổi loạn.
Kẻ gây phiền toái.
Kẻ vuông tròn không hợp.

Here’s to the crazy ones.
The misfits.
The rebels.
The troublemakers.
The round pegs in the square holes.

.

Kẻ có cái nhìn khác thường.
Kẻ không thích quy luật.
Và chẳng tôn trọng tình trạng đứng yên.

The ones who see things differently.
They’re not fond of rules.
And they have no respect for the status quo.

.

Bạn có thể khen họ, không đồng ý với họ, trích dẫn họ,
Không tin họ, tôn vinh họ, hay bêu riếu họ.
Chỉ điều duy nhất bạn không thế làm, là lờ họ đi.
Bởi vi họ thay đổi nhiều thứ.

You can praise them, disagree with them, quote them,
disbelieve them, glorify or vilify them.
About the only thing you can’t do is ignore them.
Because they change things.

.

Họ phát minh. Họ tưởng tượng. Họ hàn gắn.
Họ khám phá. Họ sáng tạo. Họ khơi nguồn cảm hứng.
Họ đẩy nhân loại về phía trước.

They invent. They imagine. They heal.
They explore. They create. They inspire.
They push the human race forward.

.

Có lẽ họ phải điên.
Nếu không, làm sao có thể nhìn vào một giá vẽ trống không và thấy một tác phẩm nghệ thuật?
Hay ngồi trong yên lặng và nghe một bài ca chưa được viết bao giờ?
Hay nhìn một hành tinh màu đỏ và thấy một phòng thí nghiệm trên những bánh xe?

Maybe they have to be crazy.
How else can you stare at an empty canvas and see a work of art?
Or sit in silence and hear a song that’s never been written?
Or gaze at a red planet and see a laboratory on wheels?

.

Chúng tôi chế tạo dụng cụ cho những loại người này.
Trong khi một số người thấy họ là những kẻ điên,
Chúng tôi thấy họ là những thiên tài.

We make tools for these kinds of people.
While some see them as the crazy ones,
we see genius.

.

Bời vì những người đủ điên để nghĩ rằng
họ có thể thay đổi thế giới, là những người thay đổi thế giới.

Because the people who are crazy enough to think
they can change the world, are the ones who do.

Nguyễn Minh Hiển dịch

Chú thích: Đây là một quảng cáo rất nổi tiếng của Apple Computer để phát động slogan Think Different, từ năm 1997 đến 2002. Mời các bạn xem video.

.

Nhiệm vụ của thế hệ hôm nay

victory6

Vài tháng trước, chị Huyền có đề cập trên diễn đàn này, đại loại là “Thế hệ cha ông chúng ta quá sôi động. Họ đã vượt dãy Trường Sơn chiến đấu vì tổ quốc. Thời buổi này nhàm chán quá! Ước gì chúng ta được sống trong thời đại như cha ông chúng ta”. Rồi sau đó nhiều tháng, tôi đọc nhật ký Đặng Thùy Trâm. Khi trái tim tôi bị nung trên lửa bởi những lời của Đặng Thùy Trâm, tôi nhớ đến lời nhắn của Huyền. Việc tiếp bước một thế hệ đã sống cùng cái chết mỗi ngày, hẳn đã làm cho chúng ta cảm thấy bị lu mờ. Gay go thật! Và thậm chí còn gay go hơn khi chúng ta nhìn ở góc độ cá nhân. Thật khó để chúng ta cảm thấy có động lực, nếu chúng ta không thể tìm ra ý nghĩa lớn lao của cuộc đời mình.

Nhưng, hãy để tôi nói với bạn điều này. Nếu chúng ta nhìn kỹ, thời đại chúng ta đang sống đây sôi động hơn nhiều so với thời đại cha ông, và nhiệm vụ của chúng ta cũng tương đương, nếu không muốn nói là còn quan trọng hơn và khó khăn hơn nhiệm vụ của cha ông nữa. Ngày nay, lần đầu tiên trong lịch sử chúng ta có hòa bình, kỹ thuật tiên tiến, kiến thức cập nhật và kết nối toàn cầu, để đưa đất nước chúng ta hướng tới tầm cao. Điều này chưa từng xảy ra trong lịch sử chúng ta.

Trong hàng ngàn năm, chúng ta chỉ là một đất nước nhỏ bé tại một vùng nhỏ bé vô danh trên thế giới, xem Trung Quốc (và sau đó là Pháp) như trung tâm trong thế giới của chúng ta. Ngày nay, chúng ta có độc lập, chúng ta có hòa bình, chúng ta có khả năng ngồi ở bất kỳ góc nào trên mặt đất để thu thập thông tin và kiến thức từ bất kỳ nơi nào trên thế giới. Và chúng ta có mạng lưới người Việt trải khắp thế giới để chuyển tải mọi việc ở cấp độ toàn cầu.

Đất nước chúng ta chưa bao giờ có cơ hội đó. Đây là cơ hội cho chúng ta bước ra khỏi chính cái bóng của một đất nước nghèo nàn và anh hùng để trở thành một đất nước hùng mạnh và nổi trội. Nói cách khác, chúng ta đang trong cuộc chiến chống nghèo nàn lạc hậu và đang trong cuộc đua hướng tới tầm cao. Thật sôi động biết bao!

victory8
Ngày nay, chúng ta không phải xem Trung Quốc hay Pháp Quốc như là trung tâm của thế giới. Chúng ta tự xem mình có tiềm năng trở thành trung tâm của thế giới. Tại sao? Vì ngày xưa thế giới quá lớn để chúng ta tìm hiểu. Ngày nay, chúng ta sống trong một ngôi làng toàn cầu nhỏ bé, và không phải là một tham vọng lớn cho bất kỳ người dân làng nào mơ ước trở thành lãnh đạo vào một ngày nào đó.

Chúng ta sống trong một thời đại đầy ắp cơ hội lớn. Cơ hội lớn đi kèm thách thức lớn. Và thách thức lớn nhất cho tất cả là Bản thân chúng ta. Cuộc sống hoà bình mang theo nó sự trì trệ và ý thức an toàn giả tạo. Ở tư thế phòng vệ dễ dàng hơn nhiều khi chúng ta phải ngủ với cái chết cận kề mỗi đêm. Nhưng khi mọi việc có vẻ quá yên ả, đó là lúc sức ỳ lẻn tới và ru chúng ta vào một giấc ngủ dài.

Trong chiến tranh, chúng ta không thể hư hỏng, vì điều đó có nghĩa là chết. Trong thời bình, sự thối nát có thể trở thành một phần trong cuộc sống nếu chúng ta không cảnh giác. Trong chiến tranh, làm việc kiểu hạng hai có nghĩa là chết. Trong thời bình, cả người tốt nhất và người tệ nhất đều sống. Trong chiến tranh, chúng ta biết được sai lầm của chúng ta chỉ sau một phút hoặc một ngày. Trong thời bình, sai lầm hôm nay có thể cho thấy hậu quả sau mười năm nữa. Cho nên ngày nay chúng ta dễ dàng sơ hở bởi ý thức an toàn giả tạo và bởi việc phơi bày hậu quả của sai lầm xảy ra với tốc độ chậm chạp.

victory3

Nếu chúng ta nhìn thấy toàn bộ điều này- lần đầu tiên trong lịch sử chúng ta có cơ hội lớn và thử thách lớn để trở thành một quốc gia lớn trong cộng đồng các quốc gia- như vậy chúng ta sẽ hiểu rõ rằng chúng ta đang sống trong một thời đại rất sôi động, trong một cuộc chiến tương đương, nếu không muốn nói là còn quan trọng hơn cuộc chiến giành độc lập của cha ông.

Đó là nhiệm vụ của thế hệ mới. Chúng ta đã sẵn sàng chưa? Chúng ta có giữ ngọn lửa lý tưởng cháy trong tim ta? Chúng ta có mong chờ với tầm nhìn rộng mở? Chúng ta có giữ mình trong sạch trước sự đồi bại? Chúng ta có đứng lên bảo vệ sự thật và công lý? Chúng ta có mở lòng với những vấn đề khó khăn nhất của quốc gia? Chúng ta có góp một phần nhỏ đưa đất nước vào tầm lớn? Như cha ông đã tự nhủ “ Chúng ta chiến đấu giành thắng lợi hay là chết”, liệu chúng ta cũng đang tự nhủ “Chúng ta chiến đấu giành thắng lợi cho đến chết”?

Tôi biết ơn vì tôi được sống trong suốt thời kỳ sôi động nhất của đất nước. Tôi hi vọng,chúng ta- của thế hệ này- sẽ trung thành với bản thân để thực hiện nhiệm vụ lớn lao, hoàn thành sứ mạng của cha ông. Giữ mình trong sạch và yêu nước, đưa đất nước chúng ta thành cường quốc trên thế giới.

Chúng ta đã sẵn sàng cho nhiệm vụ chưa?

Phạm Kiên Yến dịch

.

victory7
Nhiệm vụ của thế hệ ngày nay

Cách đây vài tháng, chị Huyền có đề cập trên diễn đàn này, “Thế hệ cha ông chúng ta thật thú vị. Họ vượt Trường Sơn để chiến đấu vì quê hương. Nhưng ngày nay thì thật tẻ nhạt. Chúng tôi ao ước mình có được những năm tháng mà thế hệ cha ông đã từng có.” Sau đó, vài tháng sau, tôi được đọc cuốn Nhật kí Đặng Thùy Trâm. Khi trái tim tôi bị nung trong lửa bỏng bởi những lời của chị, tôi nhớ tới lời nhắn của chị Huyền. Nối tiếp sau một thế hệ đã từng sống đối diện với cái chết diễn ra hàng ngày dường như khiến chúng ta cảm thấy hình ảnh của mình bị lu mờ. Thật khó! Và lại càng khó hơn nữa khi chúng ta nhìn theo góc độ cá nhân. Khó cho chúng ta có được động lực để vươn lên nếu chúng ta vẫn chưa tìm ra được ý nghĩa sống lớn lao cho mình.

Nhưng hãy để tôi nói với bạn điều này. Nếu chúng ta nhìn nhận vấn đề kĩ hơn, thì thời đại mà chúng ta đang sống ngày nay còn thú vị hơn cả thời đại của ông cha ta ngày trước, và trách nhiệm của chúng ta cũng tương đương, nếu không nói là quan trọng và còn khó khăn hơn nhiều. Ngày nay, lần đầu tiên trong lịch sử, chúng ta có được hòa bình, có công nghệ tiên tiến, được tiếp xúc với trình độ kiến thức cao, và có sự kết nối với toàn cầu để từ đó có thể đưa quê hương mình vươn lên tầm vĩ đại. Điều mà chưa từng xảy ra trong lịch sử dân tộc.

Trong suốt hàng ngàn năm qua, chúng ta chỉ là một nước nhỏ bé, nằm ở một góc nhỏ chưa hề được biết đến của một thế giới mà Trung Quốc (và sau đó là Pháp) từng được xem là trung tâm thế giới đối với chúng ta. Ngày nay, chúng ta có độc lập, chúng ta có hòa bình, chúng ta có thể ngồi tại một nơi, cho dù là nơi nào đi chăng nữa thì chúng ta đều có thể thu thập thông tin và kiến thức từ khắp nơi trên thế giới. Chúng ta có một cộng đồng người Việt trải rộng trên toàn cầu để có thể đưa mọi thứ lên cấp độ toàn cầu.

Đất nước của chúng ta chưa bao giờ có được cơ hội đó. Và đây chính là cơ hội giúp chúng ta thoát khỏi cái bóng của một quốc gia nghèo nàn và anh hùng để trở thành một quốc gia hùng mạnh và nổi bật. Nói cách khác, chúng ta vừa đang trong một cuộc chiến chống lại nghèo đói và lạc hậu, vừa trong một cuộc chạy đua tiến đến vĩ đại. Điều đó thật thú vị biết bao.

victory1

Ngày nay, chúng ta không còn phải nhìn Trung Quốc hay Pháp như những trung tâm của thế giới nữa. Chúng ta nhìn vào chính mình như là một tiềm năng để trở thành trung tâm của thế giới đó. Vì sao? Vì ngày xưa, thế giới đối với chúng ta dường như quá rộng lớn để có thể vươn tới. Nhưng ngày nay, chúng ta đang sống trong một ngôi làng toàn cầu nhỏ bé, cho nên không cần đòi hỏi phải có quá nhiều tham vọng để một người dân bình thường trở thành người trưởng làng vào một ngày nào đó.

Chúng ta đang sống trong một kỉ nguyên đầy ắp những cơ hội lớn. Những cơ hội lớn luôn đi kèm với những thử thách lớn. Và thử thách lớn nhất trong tất cả chí mọi thử thách đó chính là bản thân chúng ta. Cuộc sống thanh bình mang lại sự trì trệ và cảm giác sai lệch về sự an toàn. Chúng ta sẽ dễ đề phòng hơn khi đi ngủ mà biết rằng cái chết có thể đang cận kề. Nhưng khi mà mọi thứ trở nên quá yên bình, thì đó là lúc sự trì trệ trườn tới và nó ru chúng ta chìm vào một giấc ngủ dài.

Trong chiến tranh, chúng ta không thể tham nhũng, vì tham nhũng là đồng nghĩa với cái chết. Nhưng trong hòa bình, tham nhũng sẽ trở thành một phần cuộc sống của ta nếu ta không chống lại nó. Trong chiến tranh, làm việc kiểu hạng hai có thể dẫn đến cái chết. Nhưng trong hòa bình, cả người giỏi nhất lẫn người kém nhất đều sống sót. Trong chiến tranh, chúng ta biết được sai sót của mình chỉ trong tích tắc giây phút hoặc vào ngày mai. Nhưng trong hòa bình, sai lầm của ngày hôm nay có thể phải mất 10 năm sau mới thấy được hậu quả. Vì vậy mà ngày nay, chúng ta dễ dàng bị mù quáng do sự thiếu cảnh giác và những hậu quả của việc mắc sai lầm diễn ra ở một tốc độ chậm chạp.

victory2
Nếu tất cả chúng ta đều nhìn thấy được rằng – lần đầu tiên trong lịch sử dân tộc, chúng ta có được những cơ hội lớn và những thử thách lớn để trở thành một quốc gia hùng mạnh trong cộng đồng các quốc gia – thì đó cũng chính là lúc ta thấy rằng mình đang sống trong một thời đại rất thú vị, với một cuộc chiến không những mang tầm vóc tương xứng, mà còn mang ý nghĩa quan trọng hơn cả cuộc chiến đấu dành độc lập của thế hệ cha ông.

Đó chính là nhiệm vụ của thế hệ trẻ ngày nay. Chúng ta đã sẵn sàng chưa? Liệu ngọn lửa lý tưởng sẽ vẫn mãi bừng cháy trong trái tim của chúng ta? Liệu chúng ta sẽ nhìn về phía trước với một tầm nhìn lớn? Chúng ta sẽ giữ mình trong sạch khỏi sự tham nhũng chứ? Chúng ta sẽ đứng thẳng và đứng vững để bảo vệ cho sự thật và công lý chứ? Chúng ta có sẵn sàng mở rộng trí óc của mình với những vấn đề nan giải của đất nước không? Chúng ta có sẵn sàng làm những việc nhỏ để đưa đất nước vào tầm vĩ đại? Như ông cha ta đã từng nói “Quyết tử cho Tố quốc quyết thắng””, liệu bây giờ là có phải lúc để thế hệ chúng ta nói “Quyết thắng cho đến chết” không?

Tôi rất biết ơn vì được sống trong những thời khắc thú vị nhất của dân tộc. Tôi hy vọng rằng thế hệ trẻ ngày nay sẽ có niềm tin vào chính mình để có thể đảm đương và hoàn thành xong nhiệm vụ to lớn mà cha ông để lại – Giữ mình luôn trong sạch và yêu nước, đưa đất nước trở thành một cường quốc trên thế giới.

Chúng ta sẵn sàng đảm đương nhiệm vụ này chứ?

Tống Đức Minh dịch
.

victory

The Task of this Generation

Some months ago, sister Huyen mentioned in this forum something like “Our father’s generation was so exciting. They walked Truong Son to fight for the country. Today is so boring. We wish we could have a time like our father’s time.” Then many months later, I read Dang Thuy Tran Diaries. As my heart was put on fire by Dang Thuy Tram’s words, I remembered Huyen’s message. Following a generation that lived with death everyday probably makes us feel overshadowed. Tough! And it is even tougher when we look at the individual level. Hard for us to feel motivated if we can’t find great meaning in our life.

But let me tell you this. If we look carefully, today we are in a much more exciting time than our father’s generation, and our task is equal, if not more important and more difficult than the task of our fathers. Today, the first time in our history we have peace, advanced technology, advanced knowledge, and global connection to move our country toward greatness. This has never before happened in our history.

For thousands of years, we were just a little country in a little unknown corner of the world with China (and later France) as the center of our world. Today, we have independence, we have peace, we have the ability to sit in any corner of the land and gather information and knowledge from anywhere in the world. And we have a network of Vietnamese spreading all over the world to move things at the global level.

Our nation has never had that chance. This is the chance for us to get out of our own shadow of a poor and heroic nation to become a powerful and prominent nation. In other words, we are in a war against poverty and backwardness and a race toward greatness. How exciting would that be!

victory4
Today, we don’t have to look at China or France as the center of the world. We look at ourselves as the potential center of the world. Why? Because in the old days the world was too big for us to fathom. Today, we are in the little global village and it is not such a big ambition for any villager to dream of becoming a village chief some day.

We live in an era abound with great opportunities. Great opportunities bring with them great challenges. And the greatest challenge of all is our Self. Peaceful life brings with it inertia and the false sense of security. It is much easier to be on guard when we have to sleep with death each night. But when things seem to be so peaceful, that is when our inertia creeps in and lulls us into a long sleep.

In war, we can’t be corrupted, because that would mean death. In peace, corruption may become a part of our life if we don’t guard against it. In war, secondary performance means death. In peace, both the best and the worst survive. In war, we know our mistake the minute or the next day. In peace, today’s mistake may show its consequences 10 years later. So today we are easily blindsided by the false sense of security and by mistake’s slow speed of presenting its own consequences.

victory5
If we see all this–the first time in our history we have great opportunities and great challenges to become a great nation in the community of nations–then we will realize that we are in a very exciting time, with a struggle that is equally if not more important than our fathers’ fighting for independence.

That is the task of this generation. Are we up to it? Are we keeping the flame of idealism burning in our heart? Are we looking forward with great vision? Are we keeping ourselves clean from corruption? Are we standing up straight to defend the truth and justice? Are we opening our mind to the most difficult issues of the nation? Are we doing our small part to bring our nation to greatness? As our fathers have told themselves “We fight to victory or to death,” are we telling ourselves, “We fight to victory until dead”?

I am thankful that I am allowed to live during this most exciting time of our nation. I hope that we of this generation will be faithful to ourselves to take on the great task of completing our father’s job–Keeping ourselves clean and patriotic, and turning our country into a great nation of the world.

Are we up to the task?

Trần Đình Hoành