Tag Archives: trà đàm

Tập trung và kiên trì

Chào các bạn,

Mình thường nói kiên trì là yếu tố duy nhất của thành công. Nếu bạn kiên trì làm điều gì đó mãi, rốt cuộc bạn sẽ thành công, không sớm thì muộn. Kể cả khi bạn thành công bằng ngạc nhiên, như là nghiên cứu sản phẩm gì đó cả trăm lần hỏng, và lần thứ 101 tình cờ trong khi thí nghiệm thì khám phá ra một sản phẩm hoàn toàn khác, và bạn thành công lớn với sản phẩm ngạc nhiên đó. Dù vậy, sản phẩm ngạc nhiên này không tự nhiên mà thành. Nó đến nhờ bạn kiên trì nghiên cứu sản phẩm kia cả trăm lần rồi. Continue reading Tập trung và kiên trì

Thực hành trái tim linh thiêng

Chào các bạn,

Các bạn đã biết muốn giỏi môn gì thì mình phải thực hành môn đó chăm chỉ nhiều năm. Thường thì muốn thành thầy thật sự, môn gì cũng tốn bạn chừng 10 năm (dù là khoảng 3, 4 năm thì có thể là huấn luyện viên, phụ thầy dạy đàn em một chút rồi).

Nếu các bạn muốn trái tim mình vững mạnh, an lạc, hạnh phúc, là sao Bắc đẩu cho đời mình để dẫn đưa đời mình, thì các bạn tự hỏi mình đã có chương trình tập luyện thường trực nào như học võ không?

Đa số các bạn chẳng có chương trình gì cả. Chỉ là đọc các bài viết về học làm người hay phát triển tâm linh. Nhưng đọc không là thực hành, chương trình thực hành các bạn có gì? Continue reading Thực hành trái tim linh thiêng

Người say không biết mình say

Chào các bạn,

Có lẽ các bạn đã thường nghe: Người say không biết mình say; người điên không biết mình điên; người si mê không biết mình si mê… Đại loại là ta thường không biết ta có bệnh. Và đây là vấn đề rất lớn cho chúng ta, những hành giả luyện tâm. Nếu ta không thấy vấn đề của ta, thì ta luôn ở mức đứng tại chỗ, không thể tiến được. Continue reading Người say không biết mình say

Không có cơm cho con ăn

Chào các bạn,

Mùa này ở Bù Đăng đang mùa mưa nên chiều nào trời cũng mưa, mặc dầu vậy chiều đến mình cũng tranh thủ đi đến các Sóc thăm các gia đình, để tránh cơn mưa mình đi sớm về sớm. Và chiều thứ Hai vừa rồi mình đến Sóc Bù Có cách nhà mình khoảng mười lăm cây số, tuy xa nhưng đường dễ đi vì toàn đường nhựa và đường vẫn còn tốt. Continue reading Không có cơm cho con ăn

Nghệ thuật

Chào các bạn,

Nghệ thuật tức là không thể dùng công thức. Hát chẳng hạn, nếu bạn mới học hát, đương nhiên là thầy sẽ chỉ bạn đủ cách hát, như là công thức. Nhưng đó chỉ như là công thức căn bản, như là cách trộn màu của người mới học vẽ. Đến mức cao, mỗi ca sĩ có một nghệ thuật khác nhau để hát, và hai ca sĩ hát cùng một bản nhạc luôn có hai phong cách trình diễn rất khác nhau. Hoặc hai học sĩ vẽ cùng một phong cảnh nhưng hoàn toàn khác nhau về phong cách. Continue reading Nghệ thuật

Giáo dục tích cực

Chào các bạn,

Nếu chúng ta nghĩ đến, nói đến, điều gì nhiều, ta sẽ hấp dẫn điều đó vào ta. Có nghĩa là nếu ta cứ tập trung vào những điểm yếu của ta – hay ganh tị, hay nói dối, học kém – ta có khuynh hướng hấp dẫn những điều này vào ta, dù ta chỉ nghĩ đến chúng thường xuyên để xóa bỏ chúng.

Bí quyết là tập trung vào điều tích cực để hấp dẫn tích cực vào, và do đó tích cực sẽ thắng những điều tiêu cực. Tập trung vào nói thật, ta sẽ hấp dẫn nói thật vào ta, và do đó ta sẽ bớt nói dối. Tập trung vào khen mọi người, ta sẽ hấp dẫn tính ái mộ người vào ta, và do đó ta sẽ hết ganh tị. Tập trung vào môn nào ta học thích nhất và dễ nhất để giỏi môn đó, tự nhiên ta sẽ hấp dẫn “học giỏi” vào ta, và do đó từ từ giỏi các môn khác. Continue reading Giáo dục tích cực

Thăm căn nhà đẹp

Chào các bạn,

Buổi chiều thứ Hai mình vào Sóc Bù Môn, cách thị trấn Bù Đăng khoảng tám cây số, lần đầu tiên mình vào Sóc Bù Môn. Những lần vào Sóc chưa quen ai mình thường lựa những căn nhà tranh cũ phên nứa lụp xụp để vào thăm, do bởi đa số đó là những căn nhà của những ông bà già neo đơn. Nhưng lần này mình muốn vào một căn nhà khang trang trước và mình đã chọn một căn nhà xây cấp IV khá đẹp để vào. Continue reading Thăm căn nhà đẹp

Bình đẳng trước Chúa Phật

Chào các bạn,

Trong thế gian, chúng ta có thói quen thấy người cao người thấp, người sang người hèn, người tài người dốt. Và khi mình nói mọi chúng ta đều bình đẳng trước Chúa Phật, chắc là các bạn đều đồng ý với mình. Nhưng điều này đúng mà, ở một góc cạnh khác, có lẽ là không đúng.

Đương nhiên là Chúa Phật yêu mọi người như nhau vì tất cả đều là Phật tử, Thiên tử. Nhưng người hiền hậu, yêu thương, khiêm tốn, cũng phải khác người kiêu căng, dối trá, áp bức, trước mặt Chúa Phật chứ nhỉ? Bình đẳng thì bình đẳng, nhưng khác thì vẫn phải khác chứ? Continue reading Bình đẳng trước Chúa Phật

Lỗ tai đeo ngà voi

Chào các bạn,

Chiều thứ Bảy đầu tiên mình đến tham dự thánh lễ tại nhà thờ giáo xứ Bù Đăng, trong số những người lên rước lễ mình nhìn thấy một bà cụ người đồng bào trên bảy mươi tuổi, tai đeo một cặp bông tai bằng ngà voi, trên cổ đeo nhiều xâu hạt cườm nhiều màu sắc và mặc bộ đồ thổ cẩm cũng nhiều màu sắc sáng chói, trong đó màu chủ đạo là màu xanh lá chuối non và màu vàng chanh. Continue reading Lỗ tai đeo ngà voi

Lá rụng

Chào các bạn,

Bây giờ là giữa mùa thu. Lá đã trở vàng, đỏ, tím, và màu xanh bắt đầu biến mất từ từ. Và lá bắt đầu rơi lác đác, để chỉ vài tuần nữa là rụng ồ ạt ngập đường.

Điều quan trọng để chúng ta ghi nhớ. Cây cối phát triển nhờ mùa thu lá úa, mùa đông lá rụng, để mùa xuân lá mới hoa mới lại nở lên. Con người chúng ta cũng cần có chu kỳ ít nhất là hàng năm như thế để “tái sinh”. Continue reading Lá rụng

Bộ bàn ghế mắc tiền

Chào các bạn,

Mình đến Sóc Bù Ramang vào thăm gia đình bố Vó, lúc vào đến sân nhà, bà cụ Mai mẹ của bố Vó năm nay bảy mươi hai tuổi ra đón mình, bà cụ Mai cho biết bố Vó đang đau nằm trong nhà. Vừa dẫn mình vào nhà bà cụ Mai vừa gọi bố Vó từ ngoài vọng vào trong, mình nghe giọng của bố Vó đáp lại một cách hết sức yếu ớt, mình nghĩ bố Vó không thể ra gian nhà ngoài như bà cụ Mai nghĩ được.

Nhưng không, chỉ mấy phút sau bố Vó ra được ngoài gian nhà ngoài nơi mình và bà cụ Mai đang ngồi. Thấy bố Vó ra, biết có người nói chuyện với mình bà cụ Mai đứng dậy chào về, nhà bà cụ Mai là gian nhà gỗ cũ sát vách nhà bố Vó, hai nhà có chung cùng một cái sân đất.

Nhìn bố Vó xanh xao rất mệt, mình nói bố Vó vào giường nằm cho khỏe hôm khác mình đến thăm cũng được nhưng bố Vó không muốn, đã cho mình biết sáng nay hết sốt nên hết chóng mặt, chỉ còn mệt, tuy vậy vẫn ngồi được. Mình hỏi bố Vó bị bệnh lâu chưa mà thấy người gầy sút nhiều? Bố Vó cho biết bệnh gần một tuần, đã ra Bù Đăng khám bệnh, bác sĩ tiêm cho một mũi thuốc và kê đơn mua thuốc uống, hôm nay hết thuốc uống cũng hết sốt nhưng còn rất mệt, không muốn ăn, bố Vó đã tự nướng nửa trái bắp cũng không ăn hết. Vừa nói bố Vó vừa giơ bàn tay trái đang cầm nửa trái bắp ra cho mình thấy nửa trái bắp nướng than cháy xém, bố Vó chỉ ăn được hai hàng. Lúc đầu mình nghĩ bố Vó không ngồi lâu được, chỉ ra chào mình rồi vào nằm lại, nhưng sau mười phút nói chuyện mình thấy bố Vó dần dần khỏe hơn.

Trong lúc nói chuyện mình quan sát thấy gian nhà trên của bố Vó có một tủ trà, nhưng đặc biệt là bộ salon bằng gỗ chạm trổ rồng phượng rất cầu kỳ và rất đẹp. Thấy mình chăm chú nhìn bộ bàn ghế, bố Vó nói:

– “Bộ bàn ghế này mình mua được bốn năm, mua của anh Tuấn cũng là giáo lý viên trong giáo xứ giống như mình.”

– “Bố Vó mua bộ bàn ghế này bao nhiêu tiền?”

– “Anh Tuấn bán bộ bàn ghế này cho mình với giá mười hai triệu đồng.”

Mình nghĩ bó Vó mua được bộ bàn ghế mười hai triệu đồng chắc bố Vó có nhiều đất trồng điều, mình hỏi và bố Vó cho biết gia đình đã được bố mẹ chia cho ba mẫu điều, so với những gia đình khác trong Sóc thì không nhiều, cũng chỉ đủ ăn.

– “Nếu vậy bố Vó bán bò để mua bàn ghế?”

– “Mình không bán bò, tiền mua bộ bàn ghế là tiền mình và vợ mình nhận cạo vỏ hột điều, mỗi ký ba ngàn đồng, hai vợ chồng mình làm thêm một mùa điều mua được bộ bàn ghế. Pi thấy mình mua bộ bàn ghế này có mắc quá không?”

– “Bộ bàn ghế không phải gỗ quí, nó là gỗ thông, nó cao giá do những hình điêu khắc trên gỗ.”

– “Mình hỏi Pi vì nhiều người nói mình mua mắc, nhưng mình tin anh Tuấn không bán mắc cho mình. Bởi anh Tuấn là một giáo lý viên luôn dạy về Chúa, chẳng lẽ anh Tuấn không sống điều anh Tuấn dạy!”

Matta Xuân Lành

Hướng về đất nước

Chào các bạn,

Mình thường nhắc các bạn yêu người, như là điều sống chết trong đời sống tâm linh của chúng ta. Hôm nay mình muốn thu nhỏ “người” hay “loài người” thành một thực thể nhỏ hơn và có thể là cụ thể hơn. Đó là đất nước hay đồng bào. Đối với mình hai từ đó có nghĩa như nhau, đất nước (country) là đồng bào (brothers & sisters), đồng bào là đất nước. Continue reading Hướng về đất nước