Giấc mơ đổi đời

_ Tôi không thể tha thứ được !

Thành nói với một âm vực nhỏ gọn nhưng lạnh và sắc, cộng với nét mặt gần như đóng băng làm Huyền như va phải một bức tường rắn khiến cô phải thụt lui hai bước… Cô ngó trân trân vào gương mặt người đàn ông đã có cùng cô hơn mười năm chung sống, hơi thở cô ứ nghẹn trọng cổ họng, tay chân không kềm nổi một độ rung cho dù nó đã được cố gắng hết mức. Bỗng có tiếng một đứa trẻ từ ngòai cổng chạy vào liến thoắng :

_ Ba ơi …ba ơi, chú Tân cho con bong bóng nè ba ơi !!!

Huyền quay ngoắt và sụp xuống để đón lấy đà chạy của đứa con gái, chỉ nhanh hơn một giây, Thành đứng ngáng trước mặt Huyền dang tay ôm bổng đứa bé, và cũng vẫn giọng nói sắc gọn, nhỏ nhưng sức nặng của nó đủ đè bẹp niềm khao khát trong lòng người đàn bà :

_ Cô đi đi, từ nay nó là một đứa trẻ mồ côi.

Rồi không một chút trù trừ để có cơ hội cho một lời van xin, Thành quay lưng khuất nhanh sau cánh cửa để vọng lại một âm thanh khô khốc lạnh lùng. Huyền đổ sụp xuống chết lặng giữa mảnh sân hoe hoe vài sắc hoa trong chiều nắng nhạt. Tiếng con gái hồn nhiên sau cánh cửa làm quặn thắt cả ruột gan, Huyền ôm bụng cong gập người, cô muốn khóc mà không thể nào bật ra được thanh âm đang dồn thành những tiếng nấc khùng khục trong cổ họng. Một lúc sau, cô đưa mắt đờ đẫn nhìn ngôi nhà sang trọng đến xa lạ, câm lặng đến tàn nhẫn, ngôi nhà mà cô ngỡ rằng sẽ rộng cửa đón cô sau bảy năm lênh đênh ở xứ người. Vậy mà… Huyền biết rất rõ tính Thành, cô không thể lay chuyển bức tường đá trong anh, nhưng cô cũng không thể trách óan anh, anh không hề có lỗi, tất cả những tội lỗi thuộc về cô, cho dù động cơ và mục đích nó là gì đi nữa thì cũng không thể bào chữa cho những hành vi của một người đàn bà đã phản bội lại tình yêu và lòng tin của người chồng. Trời sẫm dần, cánh cửa kia đã không một lần hé ra, Huyền ôm mặt, chống tay đứng dậy, thất thểu bước ra ngòai cánh cổng ..

Thành nhè nhẹ rút cánh tay ra khỏi đầu bé Thúy, nhè nhẹ ngồi dậy, sửa lại đầu con trên gối, kéo thêm mép chăn lên ngực cho con rồi nhè nhẹ bước ra khỏi giường, giắt cẩn thận chân mùng, rồi lại nhè nhẹ khép cửa phòng. Ra phòng khách, Thành ngồi vật trên cái ghế xalon, mắt đăm đắm nhìn lên trần, rồi lại nhìn quanh những đồ vật trong căn phòng. Những thứ đồ vật mà khi mua chúng về anh hồ hởi bao nhiêu thì bây giờ anh căm ghét chúng bấy nhiêu. Anh biết mình vô lý, vì những thứ vật dụng vô tri này nào có lỗi gì, chúng chỉ có một nhiệm vụ là đem lại sự thỏai mái cho con người khi sử dụng chúng. Như cái ghế xalon anh đang ngồi đây, rõ ràng là êm ái hơn rất nhiều so với những cái ghế gỗ thô kệch ngày xưa. Thành ôm đầu trong sự hỗn lọan của bao hình ảnh cũ mới. Trời ơi ! Anh muốn la hét, muốn đập phá, muốn làm một cái gì đó thật điên cuồng để trút xả những đớn đau trong lòng, nhưng anh không thể, không thể, vì đứa con gái bé bỏng tội nghiệp đang ngon giấc trong phòng kia, và vì những ô cửa hàng xóm sẽ sẵn sàng thập thò, và những tiếng cười đầy ngạo nghễ chế giễu sẽ sẵn sàng xa xả quanh anh, như tiếng cười đểu cáng khốn nạn mà anh đã nghe phải ấy …ôi tiếng cười ..tiếng cười quái ác ấy cứ lồng lộng trong tri giác anh. Thành bất chợt đập liên hồi đầu minh xuống nệm ghế xalon, và hàm răng thì nghiến chặt đến rung người…

Huyền thở dài nhìn mớ rau và mấy con khô quắt trong tay mình, rồi lại liếc nhìn cái phản thịt tươi roi rói, đầy ngồn ngộn với bàn tay thoăn thoắt thái cắt của người bán hàng, bắt đôi chân mình dời đi mà ánh mắt còn luyến tiếc, thôi về vậy, còn hai ngày nữa mới được rờ vào nó. Hai ngày nữa là thứ bảy cuối tuần, là ngày cả nhà được phép có một thực đơn hấp dẫn hơn những ngày khác. Một bữa cơm đơn giản, nhanh chóng hòan tất, cũng vừa lúc Thành đẩy cái xích lô vào bóng mát của cây trứng cá trước nhà, lôi cái mũ trên đầu xuống lau những gịọt mồ hôi tuôn thành dòng trên má. Huyền đón chồng với nụ cười và câu hỏi đầy quan tâm như thường lệ :

_ Anh mệt lắm không ? Hôm nay có khách nhiều không anh ?
_ Ừ cũng tàm tạm, cơm xong chưa em ?
_ Có hôm nào anh về mà chưa có cơm đâu, chưa có làm sao yên với cái tật háu đói của anh chứ.

Thành cười, khẽ cụng mũi vào má vợ, Huyền sung sướng nhưng tỏ vẻ thẹn thùng khẽ ẩy chồng ra :

_ Anh này…đi rửa mặt cho mát đi rồi ăn cơm.

Khi cả hai vợ chồng đã ngồi vào mâm, nhìn những thứ thức ăn quen thuộc trên mâm, Thành ái ngại xoa tay vào bụng vợ :

_ Cứ ăn uống hòai như thế này làm sao em đủ sức khỏe cho con ?
_ Anh đừng lo mà, một tuần chỉ cần một chút thịt cá bồi dưỡng là cũng đủ cho mẹ con em khỏe lắm rồi.

Thành lại khẽ thở dài :

_ Lúc trước mà biết lấy anh em phải khổ thế này thì anh nhường em cho tay Hấn để em đỡ khổ.

Huyền làm mặt giận :

_ Anh có thôi đi không ? Em có phải là một con mèo đâu mà nhường chứ.
_ Anh xin lỗi, xin lỗi, anh vui miệng nói thế thôi, chứ có cả đống vàng anh cũng chẳng chịu nhường em cho ai đâu. Thôi cho anh ăn cơm đi, anh đói lắm rồi.

Huyền còn ngúng nguẩy, nhưng tay thì xới cơm và mắt thì liếc chồng một cái thật ngọt. Thành cười xòa đón lấy chén cơm lùa vào miệng từng miếng ngon lành.

Mấy tháng sau, chiếc xích lô của Thành chở một vị khách đặc biệt, vị khách này mặt tái mét, tay ôm bụng cố nén nhưng những tiếng rên cứ bật ra đầu môi, và Thành lần đầu tiên tham dự một cuộc đua cua-ro xích lô với cái đích là bệnh viện phụ sản, rồi phần thưởng cho anh là một cô con gái xinh xắn, để cả nhà lại vui sướng bồng bế nhau lên chiếc xích lô trở về căn nhà gỗ nhỏ nhoi trong cái xóm lao động nghèo.

Có thêm đứa bé, có thêm những tiếng cười và cũng là thêm những khỏan chi phí khác. Nhiều ngày trời mưa không có khách, Thành lại cọc cạch cái xe về nhà với một khỏan tiền vay nóng. Đứa bé được một năm tuổi, Huyền đeo con sau lưng lăn lóc với mớ tôm con cá trong một khu chợ gần nhà. Cũng chẳng đến đâu khi bé Thúy lại hay ốm vặt. Nợ ít rồi nợ nhiều, những lúc không có khách Thành làm thêm việc bốc vác ở các vựa trái cây. Công việc nặng nhọc nhưng cũng góp phần giảm bớt chút khó khăn. Buôn bán ở chợ, Huyền lọt vào tai đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Rồi một hôm, Huyền nói với chồng :

_ Anh à, mình phải tính cách khác thôi, chứ vất vả cực nhọc như vầy hòai mà có đủ thiếu vào đâu đâu.
_ Cách gì ? Anh thì có làm được gì hơn ngòai những công việc hiện thời , còn em vừa lo cho con vừa chạy chợ, còn thời gian công sức đâu mà làm thêm được cái gì khác.
_ Em nghe người ta nói đi xuất khẩu lao động cũng được lắm anh à.
_ Cái gì ? Thôi, thôi đi. Dứt khóat là không tính đến chuyện đó được đâu. Lấy tiền đâu ra mà đóng, rồi họ đưa đi tít mút mù xa nào thì anh biết đâu mà tìm. Không được, em đừng có nghĩ tầm bậy vậy nữa nghe.

Nhưng Huyền vẫn nghĩ, mỗi khi nhìn cảnh nhà mình, nhìn đứa con nheo nhệch, thì ý nghí ấy trong cô lại càng nóng bỏng hơn. Vả lại, một chút ghen tị thường tình của đàn bà khi nhìn chung quanh mình những cô nàng láng lẩy áo quần, xủng xẻng vòng xuyến.Phải có tiền, phải có thật nhiều tiền, bởi so về nhan sắc cô nào có kém thua ai, ngày cô làm đám cưới với Thành là ngày đau buồn nhất cho những chàng trai kém may mắn, đặc biệt là Hấn, người mà thỉnh thỏang Thành đem ra nói đùa với cô. Hấn hơi xấu trai, lại là thành phần côn đồ trong trường, nhưng nhà hắn giàu có nhât nhì trong vùng, hắn xi mê cô đến điên dại, cũng đã nhiều lần đón đường hành hung Thành, nhưng những điều đó chỉ làm Huyền thêm khinh ghét và xa lánh hắn. Sau đám cưới cô ít lâu , hắn bỏ đi đâu mất. Có đôi lần Huyền thóang nghĩ, nếu ngày ấy cô lấy Hấn thì sao nhỉ ? Nhưng rồi cô gạt nhanh suy nghĩ ấy, không thể nào, Hấn không thể đánh đổi được tình yêu nồng đậm của cô và Thành suốt năm năm, cho dù biết trước sẽ phải khổ nhiều vì cái nghèo của Thành, Huyền vẫn không hề ân hận khi nhận lời lấy anh.

Nhưng giờ thì phải khác, tình cảm là tình cảm, còn cuộc sống vẫn là cuộc sống vẫn có những đòi hỏi nhất định của nó, cô không thể sống mãi trong cảnh bần hàn này, còn bé Thúy nữa, nó sẽ có một tương lai như thế nào khi cha mẹ nó cứ mãi chật vật với từng miếng cơm manh áo như bây giờ ? Bao đêm trằn trọc, bao ngày suy tính, cuối cùng Huyền quyết định một việc quan trọng mà không có sự đồng ý của chồng, cô thầm nhủ rồi anh sẽ hiểu mà thông cảm cho cô thôi, suy cho cùng cô đâu chỉ vì riêng bản thân mình. Và thế là Thành tê tái khi một hôm về nhà được người hàng xóm trao lại con cùng với một bức thư của vợ. Tuy rất giận, nhưng anh hiểu rằng sự thúc bách của hòan cảnh đã tạo nên sự thể. Vất vả hơn với cảnh gà trống nuôi con, nhưng rồi anh cũng dần nguôi ngoai khi những đồng tiền đầu tiên Huyền gửi về từ một địa danh có những chữ khó đọc. Đổi giận thành thương Thành luôn thư từ động viên an ủi vợ, anh cũng mong một cuộc sống hòan tòan khác đang thay đổi dần dần trong ngôi nhà. Thôi thì …vợ chồng còn sống với nhau cả đời mà, hy sinh vài năm để có được sự đổi đời âu cũng đáng.

Về Huyền, khi bắt đầu bước chân đi, cô đâu biết mình phải trải qua nhiều truân chuyên đến thế. Đầu tiên cô nhận giúp việc nhà cho một gia đình, lúc đầu cũng gặp khá nhiều khó khăn, nhưng được sự giúp đỡ của những người cùng cảnh ngộ, cô cũng quen dần. Nhưng đến một ngày kia, cô bị ông chủ nhà ấy làm nhục. Đau đớn, Huyền định tự tử, nhưng nghĩ đến chồng con ở nhà, cô lại cắn răng chịu đựng, nhưng rồi câu chuyện võ lở, cô bị một trận đòn ghen thâm tím và bị đuổi ra đường chỉ với một bọc quần áo. Chơ vơ nơi đất khách, không người thân, không tiền bạc, không giấy tờ, không cả một nơi trú ngụ. Chuyện đi xin việc là điều không thể, vì chẳng ai dám nhận một người vơ váo không có lấy một sự bảo đảm về nhân thân. Chỉ có một lọai việc, mà việc ấy đúng ra cô đã bước vào từ ngôi nhà đầu tiên ấy. Đã nhiều lần cô âm thầm những giọt nước mắt tạ tội với chồng, anh sẽ không thể nào biết được, bởi sẽ chẳng có con đường nào để thông tin ấy đến được tai anh. Thì thôi, đã trót rồi còn gì nữa cho những bước chân lui, ngày nào gia đình cô có được một cuộc sống kha khá, thì cô sẽ rời bỏ cái chốn lầy lội, nhuốc nhơ này, sẽ trở lại là cô vợ hiền của anh như ngày nào, những tháng ngày nơi đây mãi mãi là một bí mật của riêng cô. Ngàn lần xin lỗi chồng, rồi Huyền nhắm mắt hướng về nơi có những ánh đèn xanh đỏ chớp nháy bước tới.

Huyền chóang người khi nhận ra Hấn, và Hấn cũng kinh ngạc đến đờ đẫn khi nhận ra Huyền. Trơi ơi ! Oan gia nghiệp chướng thế nào mà lại gặp nhau tại chốn này ? Huyền muốn bỏ chạy nhưng không còn kịp, nhưng bàn tay thô bạo đã nắm lấy cô, những ly rượu đã đè nghiến lấy miệng cô, áo váy cô mặc tình bày ra trước mắt Hấn cái thân phận hiện tại của cô. Hấn chết sững, câm lặng, bởi Hấn chỉ là một thông ngôn cho đám người này, anh ta không thể tỏ ra được một động tác nào để bảo vệ cô. lại càng không thể tỏ ra là một người đồng hương quen biết. Anh ta cúi đầu vào ly rượu, những hình ảnh ngày xưa hiện về, và bất chợt anh ta quắc lên một ánh mắt thích thú nhìn Huyền, ánh mắt làm cô lạnh buốt cả người, ánh mắt như một bản án tử hình, Huyền mơ hồ cảm thấy một đìều gì đó khủng khiếp đang đợi cô. Nhưng cô không thể nào trốn thóat được, cô đã là một con cá mắc lưới, chỉ biết giương đôi mắt sợ hãi nhìn lưỡi dao sắp bổ xuống đầu mình.

Không để Huyền kịp có thời gian suy tính chuyện gì, ngay trong đêm ấy, sau khi cùng những người kia ra về, Hấn quay lại ngay. Mặc cho Huyền kêu van, với món tiền đã cầm vào tay, người chủ đã đẩy Hấn vào phòng cô và chốt của lại. Hấn đứng trước mặt Huyền, rồi bật cười ngạo nghễ:

_ Kết quả của một cuộc tình đẹp đẽ ngày xưa đây sao ? Hay thật. Thú vị thật.

Huyền thụt lui vào góc giường trừng mắt :

_ Anh bước ra, anh không được đụng vào người tôi.

Hấn cười ngặt nghẽo :

_ Này cô em xinh đẹp. cô có tư cách đuổi tôi sao ? Nên nhớ là tôi đã thanh tóan tiền cho chủ cô rồi nhé, còn nhiều hơn người khác nữa ấy chứ, cũng có nghĩa cô em phải chìu tôi tận tình hơn người khác chứ không phải to tiếng mà đuổi tôi ra ngòai đâu nghe chưa.

Hấn nói đúng, cô không có quyền giữ lại tấm thân này với bấy kỳ ai, khi cô đã bán nó cho những đồng tiền đều đặn gửi qua biên giới. Những đồng tiền được đóng cái mác là lợi nhuận của một cửa hàng mà cô đã hợp tác với một số người. Càng minh chứng cụ thể hơn là những bức hình khi cô trong vai một người khách du lịch chụp với những người bán hàng. Đột nhiên cô đau nhói trong lòng khi nghĩ đến nếu Thành biết được chuyện này. Sự cẩn thận đã để lộ yếu điểm của cô :

_ Thôi được, tôi chấp nhận, nhưng anh không được để cho chồng tôi biết chuyện này.
_ Tất nhiên rồi, trừ khi tôi muốn trông thấy nó hộc máu ra mà chết.

Huyền ném vào Hấn một tia mắt căm hờn trước khi cắn răng chịu đựng sự giày xéo của hắn. Hấn như một con thú điên cuồng, vừa để thỏa mãn cơn thèm khát người con gái khi xưa, vừa để trả thù cho một sự thất bại mà hắn vẫn ôm hận chưa nguôi. Không chỉ một lần, mà Hấn đã trở thành một khách quen của nhà hàng với độc nhất một cô kỹ nữ. Mọi người nhìn vào, thì thầm tô lên đó một vẻ đẹp văn hóa “Đấy, người đồng hương có khác, họ có tình với nhau thế đấy”. Chỉ có Huyền nuốt trăm cay nghìn đắng vào lòng, rã rời thân xác sau mỗi lần hành hạ của Hấn.

_ Hãy nói yêu tôi đi, tôi sẽ tha.
_ Không bao giờ.
_ Thế thì mày sẽ chết ..sẽ chết trong tay tao…

Có lẽ Huyền sẽ chết thật, vì sự giới hạn của sức lực, của sự chiu đựng , cuối cùng Huyền đổ bệnh, nhà chủ sợ trách nhiệm nên ném cô vào một bệnh viện. Huyền được cứu chữa, khỏi bệnh, Huyền nghĩ đến chuyện trở về, và chỉ có trở về cô mới thóat khỏi Hấn, vả lại những gì cô cần có cũng đã tạm gọi là tương đối. Điều Huyền không ngờ tới là Hấn, sự căm hận dai dẳng đã biến hắn thành một người đê tiện, và cái camera mini là một thứ phương tiện đắc dụng.

Thành với tâm trạng hồ hởi, hưng phấn tính từng ngày để đón vợ trở về sau bảy năm xa cách, để cùng vui hưởng một đời sống tốt đẹp mà cả hai đã dày công tạo dựng . Tất cả những phấn khích của anh bị dập tắt một cách tàn nhẫn vào một ngày anh nhận được một cái dĩa VCD. Suốt chiều dài của những thước phim ấy không hề có một lời bình, chỉ có những hình ảnh, những hình ảnh đủ đè bẹp dũng khi của một người đàn ông, đủ thiêu đốt hết những lâu đài hạnh phúc, đủ đập tan một tương lai êm đẹp của một gia đình . Cuối cùng của những thước phim ấy là một tràng cười không dứt, tràng cười lanh lảnh, ngạo nghễ, đắc thắng ấy chẳng khác gì những lưỡi dao khóay sâu vào tận cùng gan ruột. Thành đã chết đứng, chết lịm, chết lặng, nếu không có đứa con gái còn nheo nhéo bên tai thì anh đã đâm đầu vào tường mà chết thật. Cái ngày Huyền về, Thành đã không ra sân bay đón, anh không còn đủ can đảm để nhìn mặt Huyền. Nhưng anh còn đủ tỉnh táo, đủ trấn tĩnh để gạt đi cái ý nghĩ đâm cho người đàn bà kia một nhát. Nên khi Huyền xuất hiện trước cửa nhà, thì tất cả những gì anh có thể làm được chỉ là bật ra một câu nói :

_ Tôi không thể tha thứ được.

Huyền nhìn gương mặt khốn khổ của mình trong gương, gương mặt nhuốm đầy vẻ đau thương, ủ rũ và phai tàn, nhưng vẫn còn giữ nguyên vẻ đẹp vốn dĩ của nó. Huyền bật một cái cười chua chát : Đẹp, mi đẹp mà làm gì, cái đẹp của mi đã mang tai họa đến cho chồng con mi và cả chính mi nũa. Huyền bất giác nghĩ đến một giải pháp, cô nhếch môi và mắt ứa lệ, phải thế thôi, còn gì nữa đâu. Đã gần một tháng nay, Huyền chỉ rời khách sạn với mỗi một lý do, cô muốn được gặp con, muốn được ôm con vào lòng, dù chỉ một lần rồi xa mãi. Nhưng Thành đã không cho cô có được một phần cơ hội. Cánh cổng ngôi nhà vẫn luôn đóng im ỉm, sư im lặng của khước từ và cuời cợt. Cô không biết được có còn ai tồn tại trong ngôi nhà ấy không Huyền bỗng quyết định, cô phải gặp con bằng mọi cách, cho dù Thành có đối xử với cô như thế nào đi nữa, chỉ một lần, một lần thôi, nếu không cô sẽ không cam lòng nhắm mắt.

Cái nút chuông nhấn đến lần thứ hai thì cánh cửa hé ra, để lộ gương mặt một phụ nữ trẻ. Huyền nghe như một nhát roi quất vào mình, à thì ra, anh cũng khá mau chóng đấy anh Thành ạ.

_ Chị tìm ai ạ ?
_ Tôi tìm ông chủ nhà này.
_ Ba tôi ạ ? Ba tôi đi vắng rồi, chị có việc gì nói với tôi cũng được.

Một ý nghĩ khác làm Huyền run chân, cô vội hỏi :

_ Vậy anh Thành, anh Thành có con gái là bé Thúy ấy…

Không đợi Huyền hết câu, cô gái “à” một tiếng :

_ Vậy là chị tìm anh chủ nhà cũ hả ? Tôi không biết ảnh đi đâu đâu, ba tôi mới mua lại căn nhà này mà, à ba tôi về kia rồi, để tôi hỏi xem ông có biết không ? Ba ơi…

Người đàn ông khá lớn tuổi, nhìn chăm chăm vào Huyền một chút rồi hỏi :

_ Cô có phải là cô Nghiêm Thị Bảo Huyền không ?
_ Dạ thưa phải ạ.
_ Cô đợi tôi một chút.

Nói rồi ông ta đi vội vào nhà, Huyền ngây đờ người trước việc Thành đã bán nhà, anh đi đâu ? Anh cắt đứt tình mẹ con của Huyền một cách quýết liệt vậy sao ? Anh còn gửi lại cái gì cho Huyền ? Hay là một cái địa chỉ nào đó ? Huyền khấp khởi khi thấy người đàn ông kia bước ra trên tay là một cái phong bì. Huyền đón lấy và bóc ngay ra, đó là một tấm ngân phiếu mang tên cô có trị giá…Huyền lảo đảo ngã gục xuống, tiếng người chủ nhà mới la lên :

_ Cứu…cứu…cấp cứu…

Đàm Lan

Một suy nghĩ 12 thoughts on “Giấc mơ đổi đời”

  1. Đàm Lan Câu chuyện “Giấc mơ đổi đời ” Đúng là một bi kịch của cuộc đời .Đàm lan viết rất hay và hấp dẫn nữa chứ .Cuộc sống biết bao nhiêu là cảm bẩy của vòng danh lợi ,những đòi hỏi của cuộc sống đã đưa con người đến bi kichj đáng thương như Huyền phải chịu mọi đau khổ do những quyết định sai lầm . Cách xữ thế của Thành đối với vợ theo lẽ công bằng thì cần nhiều điều suy nghỉ …Nếu Thành rộng lượng hơn để cho Huyền một cơ hội làm lại cuộc đời và chuộc lại lầm lổi của mình thì Huyền đở khổ hơn .Suy cho cùng Huyền cũng muốn cho đời sống gia đình vươn lên với người ấy thôi .Ước mơ đổi đời ..Nhưng cuộc đời đã đưa đẫy một con người lương thiện vào vũng lầy ..Câu chuyện trên đây cũng là hồi chuông cãnh tỉnh cho những ai có ước mơ đổi đời cần phải suy nghỉ . .Hạnh phúc gia đình ,tình yêu lứa đôi đâu chỉ có nhà cao cữa rộng giàu có mới hạnh phúc .Nhiều khi chỉ cần đơn sơ “Râu tôm nấu với ruột bầu ..Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon ” .
    HP

    Số lượt thích

  2. Đúng là cái kết của truyện do ý đồ của tác giả muốn bật lên tính khắc nghiệt của vấn đề. Chứ nếu giải quyết một cách khác mềm hơn, thì độc giả sẽ không còn những khúc mắc tâm cảm, và như vậy, hiệu ứng của vấn dề không rõ rệt. Hơn nữa, theo logich của bản chất người dàn ông, Phúc thử liên hệ bản thân mình khi phải xem những thước phim cố tình và một giọng cười đểu cáng lọng óc, Phúc có chịu nổi không, vả lại chủ kiến của Thành là không muốn đem vợ đổi lấy tiền ngay từ đầu, nên buộc câu chuyện phải đi đến một cái kết vậy thôi. Mình lý giải thêm để mở rộng tầm của truyện hơn. Cảm ơn Phúc đã mở hàng nhé.

    Số lượt thích

  3. Cảm ơn Đàm Lan ! câu chuyện rất cảm động trước một nghiệt ngã của cuộc đời.Đây cũng là một thực trạng đã xảy ra trong xã hội ,nhất là nhữnôncn người không cam chịu cuộc sống kém hơn người khác và có những ước muốn tầm thường nhưng lại rất đời thường: khát vọng đổi đời.
    Mỉa mai thay! Mình mạo muội trích dẫn lại câu hát của một ca khúc mà năm 19991 , thời kì nhiều người đua nhau đi khai thác đá đỏ ở Quỳ Châu( Nghệ An) và đã xảy ra không ít bi thương bởi cái mộng đổi đời “ta muốn đổi đời mà đời chẳng đổi cho ta”.
    Mình hoàn toàn tán thành phản hồi của Hồng Phúc ( một bác sĩ kiêm một cây bút có nhiều triển vọng). Con người ta nên biết chấp nhận cuộc sống hiện có để cùng xây đắp ,gìn giữ một gia đình đang hạnh phúc, đừng vì mơ ước nhanh chóng thay đổi cuộc đời để chuốc lấy những hậu quả lẽ ra không đáng có như nhân vật trên đây, Vì rằng , nếu có nghị lực và niềm tin thì dần dần cũng khắc phục được những khó khăn trước mắt ,” Sông có lúc ,người có lúc” và “Chẳng ai giàu ba họ ,chẳng ai khó ba đời” , chẳng hiểu TH suy nghĩ đúng không, có lạc quan quá không?
    Cảm ơn Phúc và Đàm Lan nha!
    Chúc vui!

    Số lượt thích

  4. Thịnh Hoa thân mến. Đáng buồn là vẫn luôn có rất rất nhiều người không biết bằng lòng với những hiện có, mà luôn vọng tưởng đến những chưa có xa xôi, và bằng mọi giá để đạt được mong muốn đó, để khi đã không có được thêm, lại mất đi những gì đã có thì mới biết hối. Chuyện như thế xảy ra nhan nhản quanh ta. Thất đáng buồn và đáng tiếc, mình chỉ biết cất lên một tiếng nói, nhưng nhỏ nhoi quá, chẳng đi được đến những đối tượng mà mình muốn gửi đến.Trong khi xã hội vẫn cứ xảy ra những chuyện thương tâm. Chỉ vì con người ta luôn bước quá chân mình.

    Số lượt thích

  5. Đàm Lan ơi ! đúng như bạn nói :Nếu đặc vào địa vị HP mà thấy những thước film kia thì sẽ xữ vấn đề ra sao .? .Ở đây mình không trách cách sử sự của Thành .Mình chỉ nói nếu Thành bao dung hơn và vì con để con Thành không thể mất mẹ và Huyền không mất chồng và con .Bản thân Huyền sẽ mang ơn chồng suốt cuộc đời và cảm ơn đời đã cho mình có người chồng tuyệt vời và Huyền sẽ một đời ăn năn .Còn Thành có thể sự tha thứ làm tim thành tan nát ,niềm đau khó bao giờ quên .Nhưng nếu Thành vượt qua được rất tuyệt vời .Trong cuộc sống thực tế cũng có người đã xữ thế như vây .”Ta yêu em vì chỉ biết vì đó là em ”

    @ Cảm ơn Thinh_Hoa đã đồng cảm với mình .
    HP

    Số lượt thích

  6. Thảo luận của HP và ĐL rất thú vị!

    Nhiều phim nổi tiếng của Mỹ trên DVD có hai hay ba đoạn kết khác nhau, để khán giả chọn đoạn kết mình muốn (lúc bắt đầu vào DVD). Đâu có ai cản bố/mẹ của câu truyện đẻ vài đứa con sinh đôi, sinh ba một lúc đâu. Như vậy thì tác phẩm lại có cơ hội gần với nhiều đọc giả hơn.

    Nhận xét về kỹ nghệ DVD thì mình thấy việc phát hành nhiều đoạn kết thường theo tiến trình sau đây:

    1. Cuốn phim nguyên thủy chỉ có một đoạn kết.
    2. Và từ từ nó trở thành quá nổi tiếng, nhiều người xem.
    3. Và nhiều người phàn nàn–sao đoạn kêt này buồn quá, vô hậu quá, v.v…
    4. Lúc ấy mới có DVD mới, với nhiều đoạn kết (bán chạy cho tất cả mọi người, kể cả đa số người đã có DVD cũ, để cập nhật!)

    Dĩ nhiên là nhà làm phim chỉ có thể làm thế sau khi đã thỏa thuận được với tác giả câu chuyện nguyên thủy.

    Nhưng mình không biết đã có ai làm thế trong các thể loại media khác, như là truyện viết trên giấy hay màn ảnh computer.

    Mình thực sự thấy chẳng có lý do gì mà tác giả không thể biến truyện cũ thành truyện mới với môt kết cuộc mới. Vậy thì có thêm 1 truyện trong kho tàng tác phẩm. Sáng tạo là vô giới han mà.

    ĐL và HP khỏe nha 🙂

    Số lượt thích

  7. Cảm ơn anh Hoành đã đưa ra một góp ý rất hay .Như thế sẽ có nhiều hậu giấc mơ đổi đời anh ạ .Em kính chúc anh chị luôn khõe để dẫn dắt ĐCN ngày càng phong phú và hữu ích cho mọi người . Chào anh chị .
    HP

    Số lượt thích

  8. Truyện của Đàm Lan đề cập tới vấn đề trong thực tế cuộc sống,nó mang tính hiện thực và nhân văn.Nếu có quá trình diễn biến tâm lý của nhân vật trước những tình huống bi kịch có lẽ sẽ tuyệt hơn.Tôi thích chit titết khi Huỳền trở lại,gặp một người đàn bà trong chính nhà mình và đã có ý nghĩ k0 tốt về chồng ,sau lại ngỡ ngàng vì tinchồng và con đã ra đi …ta có nên nên dể Huyền gặp lại con và dành hết tình thương cho nó không? Còn Thành sau một thời gian buồn chán ,tìm được một hạnh phúc mới ..những sai lầm đã phải trả giá và có thể cũng không thiếu những bài toán nan giải phải không các bạn? Chúc Đàm Lan có thêm nhiều sáng tác mới.

    Số lượt thích

  9. Chị Đàm Lan mến,
    Đất nước chúng ta đang trãi qua một giai đoạn mà một số phụ nữ phải
    trả một cái giá rất đắc – nhân phẩm của mình – Chúng ta nhớ về phụ nữ
    Trung Quốc đầu thế kỷ 20 khi Hoa Kỳ đang phát tirển hệ thống hỏa xa
    đang cần nam nhân công và đã có biết bao phụ nữ TQ đi lấy “chồng” xa.
    Chúng ta nhớ lại những cô gaí nghèo người Nhật đi lấy “chồng” xa ở Hawaii.
    Đã bao nhiêu cô gái Hàn Quốc vào Hoa Kỳ để phải đắm mình vào những
    Mát Xa trá hình của những năm thập niên 80, 90… Còn nhiều nhiều
    nữa trong qúa khứ cho đến nay, từ các nước Đông Âu, Áu Châu…chỉ vì
    “giấc mơ đổi đời’, mà bao nhiêu phụ nữ nghèo trên thế giới phải thân bại danh.
    Nguồn gốc chính vẩn là quê hương chúng ta còn nghèo qúa. Và chúng ta
    nên tự hỏi phải có thêm nổ lực gì đóng góp hầu xóa tan nghèo đói thì
    lúc đó mới “có thể” đốt cháy đi hết những “giấc mơ đổi đời” của những
    con người còn thua thiệt này.
    Cám ơn chị Đàm Lan về bài viết rất thật này
    Chúc chị Đàm Lan và các bạn ĐCN một ngày mới thêm hăng say công việc
    Phạm Lưu Đạt

    Số lượt thích

  10. Đây đúng là một đề tài được nhiều người quan tâm. Đàm Lan cũng rất vui khi có nhiều ý kiến tham gia, và ý kiến nào cũng có trọng lượng đáng kể cả. Đây là một câu chuyện có thể phát triển rộng thêm nhiều góc độ. Và cái dấu chấm lửng là sự gợi ý cho những góc mở đó. Tất nhiên, mọi chiều hường đều có thể, nhưng tác giả chủ ý ngắt ngang để cất lên một tiếng kêu cứu cho những người phụ nữ tội nghiệp. Để sau tiếng kêu cứu ấy là bao nhiêu vấn đề được soi xét, quan tâm và nối tiếp. Ý của bạn HP đương nhiên là rất tốt, cũng có một số đàn ông có thể đủ dũng cảm để xử sự như thế, nhưng ít nhất anh ta cần phải có thời gian để đi qua. Nhưng còn lại thì rất nhiều người đàn ông cái ngã, sự ích kỷ, sĩ diện của họ quá lớn, không thể nào chấp nhận nổi một vấn đề như thế. Các anh chị cũng thấy ở đời sống thực tế rồi đó, đàn ông ngoại tình về vẫn dược phụ nữ bao dung, nhưng phụ nữ mà lỡ một lần, thì cả đời sống trong đau đớn. Nên diễn biên và các tình tiết của truyện trên khá ôm đồm. Và Đàm Lan vô cùng cảm ơn mọi người đã chung chia. Từ những suy cảm của mỗi người mà nảy ra những góc nhìn khác. Và đó cũng là mong muốn của tác giả. Mình luôn mong ràng sau mỗi câu chuyện của mình, đều có thể đọng lại một chút suy tư nào đó trong độc giả. Nên một cái kết đẹp có thể làm người đọc thoả mãn, nhưng cũng là trôi đi rất nhanh. Một lần nữa Đàm Lan xin cảm ơn sự quan tâm của các anh chị nhé.

    Số lượt thích

  11. Chào đàm Lan,
    Chào tất cả mọi người và xin chúc những ngày bình yên ,vui vẻ,tốt đẹp nhất!
    Thật là thú vị khi đọc xong bài của ĐL và các phản hồi khá đa dạng,phong phú.
    @ Hồng Phúc! TH nhận ra ở HPhúc một tâm hồn cao thượng,độ lượng , sẵn sàng bỏ qua tất cả… để tìm lại chân dung cuộc sống mà Thành và Huyền đã từng có (lấy tình yêu thương và sự tha thứ để cảm hoá người vợ đáng thương hơn là đáng giận).?
    Với Lưu Đạt thì có vẻ lớn lao hơn ,có thể tạm gọi là có cái nhìn vĩ mô bởi mong muốn đất nước mình được thoát khỏi nghèo nàn,lạc hậu, từ đó mọi người không phải rơi vào cảnh lao đao. cách nghĩ này rất phù hợp với một người như Lưu Đạt ( nghĩ về mỗi con người không quen biết, nghĩ về quê hương, làng xóm, là những biểu hiện của dạo lí “Uống nước nhớ nguồn “?
    Với vonghiem5286 thì lại mong muốn có một cái kết cục có phần ít nhiều thoả mãn hơn là dù có thể phải trả trả nhưng Huyền vẫn còn kịp có một tia hy vọng nhỏ nhoi là vẫn được nhìn lại chồng con sau bao ngày xa cách .Dù có phải mất chồng con nhưng ít ra Huyền vẫn tìm được tung tích của họ ,v v…?
    Còn anh Hoành, theo TH hiểu thì ảnh đang khích lệ ĐL hãy cho ra đời một tác phẩm khác tương tự với các kết cục khác nhau để đa dạng hoá cái mô típ truyện nen ảnh đã gợi ý “chẳng có lý do gì mà tác giả không thể biến truyện cũ thành truyện mới với môt kết cuộc mới. Vậy thì có thêm 1 truyện trong kho tàng tác phẩm. Sáng tạo là vô giới han mà.”
    Vậy là Đàm Lan lại có cơ hội để thể hiện mình đấy nhé!
    Với TH , mình rất hiểu ý của ĐL khi xây dựng cốt truyên với các tình tiết trên đây. Chắc hẳn không phải không có căn nguyên của nó. Đằng sau việc “Để sau tiếng kêu cứu ấy là bao nhiêu vấn đề được soi xét, quan tâm và nối tiếp” phải chăng là một lời cảnh báo ,một hồi chuông cảnh tỉnh cho những ai (nhất lại là những phụ nữ chân yếu tay mềm ) là hãy biết chấp nhận những gì hiện có để từ từ ” khai phóng” . Hình tượng nhân vật Huyền trong câu chuyện ở ngoài đời không thiếu. Cuộc sống khó khăn, thiếu thốn ,nghèo túng đang gõ cửa bao gia đình cũng chẳng phải là chuyện lạ và vẫn có thể xảy ra bất cứ ở quốc gia nào .Mình cho rằng cách kết cục của ĐL vẫn có cái hay đó là nhắc nhở mọi người nên tìm cách khắc phục để giữ gìn tổ ấm của mình, xét cho cùng Thành và Huyền đâu phải đã đến mức không tìm ra lối thoát như nhân vật chị Dậu hay nhân vật lão Hạc của Nam Cao ?Hơn nữa ,Huền lại không chấp nhận thua người mối có sự so bì đẻ rồi ” vẫn nghĩ, mỗi khi nhìn cảnh nhà mình, nhìn đứa con nheo nhệch, thì ý nghí ấy trong cô lại càng nóng bỏng hơn. Vả lại, một chút ghen tị thường tình của đàn bà khi nhìn chung quanh mình những cô nàng láng lẩy áo quần, xủng xẻng vòng xuyến.Phải có tiền, phải có thật nhiều tiền, bởi so về nhan sắc cô nào có kém thua ai ” để rôì Huyền luôn luôn nuôi giấc mộng đổi đời ” Nhưng giờ thì phải khác, tình cảm là tình cảm, còn cuộc sống vẫn là cuộc sống vẫn có những đòi hỏi nhất định của nó, cô không thể sống mãi trong cảnh bần hàn này, còn bé Thúy nữa, nó sẽ có một tương lai như thế nào khi cha mẹ nó cứ mãi chật vật với từng miếng cơm manh áo như bây giờ ?”
    Rõ ràng, Huyền đã bỏ ngoài tai lời khuyên của Thành để đến một nơi xa lạ mà chưa biết sẽ ra sao ?( có phải vì H nông nổi khi trốn chồng ra đi? để rồi phải trả giá quá đắt?).
    Các bạn thử nghĩ mà xem, nếu Huyền nhớ lời người xưa “Thuận vợ thuận chồng tát bể Đông cũng cạn ” và luôn nâng niu hạnh phúc của mình dù trong cảnh bần hàn thì chắc gì phải chịu bi kịch? Và – đã chắc gì Thành không còn yêu Huyền nhưng lòng tự ái của anh đã cao hơn lòng yêu?( bằng chứng là anh đã bán nhà đi một nơi khác phải chăng để khỏi nhớ lại những năm tháng đã qua( cố tình quên mọi kỉ niệm của một gia đình hạnh phúc tuy nghèo nàn về kinh tế)
    Chắc chúng ta cũng từng biết câu danh ngôn” Giàu chưa hẳn đã hạnh phúc,hạnh phúc mới là giàu “.
    Mộng giàu sang không chỉ là ở phụ nữ hay đàn ông nhưng thiết nghĩ chúng ta không nên có những khát vọng hão huyền mà hãy vận dụng “vốn liếng ” thực tế, bởi tạo hoá đã cho con người khối óc ,đôi chân ,đôi tay ,đôi mắt và sức khoẻ… thì chẳng có lí do gì chúng ta ta lại phải đầu hàng số phận ,trừ những kẻ lười biếng ỷ lại mà thôi.
    TH thấy cách kết cục của ĐL cũng là một bài học thấm thía ,sâu sắc và hợp lý .Nếu kết thúc có hậu cũng tốt ( nhưng hơi cải lương và sáo mòn ).Ngược lại , có khi sự sự đau đớn ,mất mát (như Huyền ) lại làm người ta sợ hơn để mà tránh ( phụ nữ vốn ưa chuộng sự bình yên nên họ rất sợ phải mất chồng con, mất tất cả )
    Cảm ơn Đàm Lan sẽ tiếp nhận những phản hồi của mình, cảm ơn các bạn và ĐCN rất nhiều!
    Mén,
    Thịnh Hoa

    Số lượt thích

  12. Phải nói ngày rằng tóm tắt, tổng kết và phân tích của Thịnh Hoa là hết sức tinh tế và sâu sắc. Đúng là tác giả đã muốn nhấn mạnh những người phụ nữ nông nỗi, chỉ vì một vài phương diện cá nhân và không quá cấp thiết, nhất là ý hướng ngoại theo kiểu vọng tưởng, lại thêm đa số cho rằng cứ ra nước ngoài là hốt được tiền mang về. Mà không hề đắn đo cân nhắc những mất được. Để rồi, đã không biết bao gia đình tan vỡ theo nhiều cách. Câu chuyện trên chỉ là một trong hằng hà. Chính vì vậy mà Lan đã cố tình buộc nhân vật phải mất tất cả, cho dù cô đang cầm một số tiên lớn trong tay, nhưng cuộc sống cô không còn gì là ý nghĩa nữa.Và cũng một lần nữa Lan muốn nhấn mạnh, tiền không là tất cả, tiền chỉ là phương tiện sống, nhưng con người ta phụ thuộc nhiều vào cách kiếm tiền và cách tiêu tiền. Đương nhiên, nếu có phần hai, tác giả không khó cho hai nhân vât hàn gắn vết thương. Có điều, trung tâm của truyện gần như đã đủ ý. Nên có lẽ để dành ý tưởng cho một câu chuyện khác cũng tốt, phải không ạ ?

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s