Tag Archives: trà đàm

Gốc thánh nhân trong ta

Chào các bạn,

Một lúc nào đó, khi tâm thức các bạn đã lớn đến mức, các bạn không lo chỉ cho thân mình hay gia đình mình, mà còn quan tâm đến đất nước, đồng bào, và thế giới.

Có khi điều này tùy theo tuổi, nhưng đúng hơn là căn cơ. Người có căn cơ lớn thường trưởng thành tâm linh và mở rộng tầm nhìn rất sớm.

Từ một góc nhìn nào đó, tâm linh — trái tim linh thiêng của ta — chính là trái tim hướng đến loài người, hoặc nói một cách khác là tình yêu vô điều kiện cho tất cả loài người. Continue reading Gốc thánh nhân trong ta

Khi còn trẻ

Chào các bạn,

Mình đến đầu thôn Năm thăm gia đình bố mẹ Wang năm nay trên bảy mươi tuổi. Bố Wang mắt còn sáng nhưng hơi nặng tai, mẹ Wang thỉnh thoảng bị cao huyết áp. Tuy cao tuổi nhưng ngày nào không đau, bố mẹ Wang vẫn lên nương, lên rãy, trồng bắp, trồng mì.

Ở trên nhà trên một lúc, mình xuống nhà bếp. Điều làm mình ngạc nhiên và thú vị: Nguyên một góc bếp rộng có vô số các loại gùi lớn, gùi nhỏ, đủ cỡ. Những cái gùi cũ, gùi mới được xếp thứ tự, ngăn nắp. Trên vách nứa của gian nhà bếp sát những cái gùi được giắt đủ cỡ, đủ loại xà-gạc, loại dùng để làm nương rãy, loại dùng để cắt rau, cắt thịt nấu nướng trong gia đình. Continue reading Khi còn trẻ

Tình bạn

Chào các bạn,

“Nhìn này, tôi đang đứng trước cửa, và gõ cửa: nếu ai nghe tiếng tôi, và mở cửa, tôi sẽ bước vào gặp người đó, và sẽ ăn cùng người đó, và người đó sẽ ăn cùng tôi.” (Rev. 3:20)

Câu này không phải là của một người ăn xin vô gia cư gõ cửa tìm ăn. Đây là câu nói của Giêsu, người được cho là tiên tri lớn nhất của Thiên chúa gửi đến cho loài người – như người Hồi giáo nói – hay là chính Thiên chúa đến với loài người trong hình ảnh một con người – như người Kitô giáo (Công giáo, Chính thống giáo và Tin lành) — nói. Continue reading Tình bạn

Nuôi con

Chào các bạn,

Mình nói với mẹ Hreng:

– “Lâu rồi toàn đi thăm các gia đình ở thôn xa, còn nhiều gia đình chung quanh nhà mình chưa đến! Chiều nay mình cùng với mẹ Hreng đến thăm các gia đình ở gần nhà Yăh hể?”

Và gia đình đầu tiên mình với mẹ Hreng đến thăm là gia đình bố mẹ Zelo ở phía sau cách nhà mình mấy căn.

Bố mẹ Zelo trên bốn mươi tuổi, có bảy người con: Bốn người con trai và ba người con gái. Người con trai lớn nhất năm nay mới học lớp Bảy. Continue reading Nuôi con

Phần quyết định của ta cho đời ta

Chào các bạn,

Nhân là nguyên nhân, hay hạt. Gieo nhân thì gặt quả. Đó là “nhân quả”.

Duyên là các điều kiện hoàn cảnh giúp nhân phát triển hay không phát triển, như mưa nắng, khô ráo, ngập lụt… là những hoàn cảnh, điều kiện, hay “duyên”, giúp hạt đã được gieo phát triển.

Những nhân ta đã gieo, và những duyên đã đến, sẽ tạo ra cây quả lúc này. Continue reading Phần quyết định của ta cho đời ta

Quen học nhiều

Chào các bạn,

Các em nữ học sinh cấp III Lưu trú của mình tuy không còn nhỏ nhưng các em vẫn rất đơn sơ, chân chất, thật thà, dễ thương. Nhất là các em học sinh lớp Mười là những học sinh mới của nhà Lưu trú.

Chương trình học từ lớp Mười đến lớp Mười hai ở trường: Buổi sáng các em học năm tiết, buổi chiều nếu không đi học thêm, sẽ học bài từ hai giờ đến bốn giờ, buổi tối học từ sáu giờ ba mươi đến hai mươi hai giờ. Continue reading Quen học nhiều

Viết cho chị Hương

Lê Quỳnh Giang

Bài viết này tôi không khen, không tâng bốc chị Hương. Chỉ viết sự thật về chị Hương.

Lần đầu tiên vào Đọt chuối non, người đầu tiên tôi biết là anh Hoành.

Sau một thời gian cảm thấy gắn bó hơn với gia đình ĐCN, tôi thấy có một nhân vật xuất hiện rất thường xuyên: Đó là chị Phạm Thu Hương. Tôi thầm nghĩ có lẽ người này yêu viết lách và yêu âm nhạc nên các bài viết của người này xuất hiện dày đặc trên ĐCN. Continue reading Viết cho chị Hương

Nhân vô thập toàn

Chào các bạn,

Nhân vô thập toàn tức là “con người thì không hoàn toàn được cả mọi chuyện”. Thập toàn là 10 điều hoàn toàn, ý chỉ mọi điều hoàn toàn. Câu này có ý nói đã là người thì không thể hoàn hảo trong mọi điều được, cùng lắm là hoàn hảo chỉ 1, 2 điều.

Đó là ý nói thực tế và khiêm tốn.

Nhưng vẫn còn phóng đại đó các bạn. Continue reading Nhân vô thập toàn

Gửi thuốc có đầu lọc

Chào các bạn,

Bốn giờ chiều Chúa nhật, mình đi bộ ngang qua căn nhà ván cũ kỹ nhưng vẫn còn chắc chắn. Đi ngoài đường nhìn vào, mình thấy mẹ Ledo trên sáu mươi tuổi, đang ngồi bệt trước hiên nhà gần cửa ra vào, hai tay đưa lên bóp đầu như những người nhức đầu thường làm. Thấy như vậy, mình ghé vào hỏi:

– “Mẹ Ledo đang đau đầu phải không?”

Mẹ Ledo gật đầu nói: Continue reading Gửi thuốc có đầu lọc

Đọc kinh sách

Chào các bạn,

Có một điều đa số mọi người đều sai khi đọc kinh sách, đọc lời các thầy dạy, đọc về cuộc đời của các thầy — chúng ta đọc kiểu xem phim : đó là cuộc đời ông ấy, đó là lời ông ấy dạy các đệ tử là bồ tát và thánh… Nói chung là chúng ta chẳng thấy các điều chúng ta đọc liên quan gì đến chúng ta cả.

Đọc như thế cho nên “tu” cả đời mà chẳng tiến được nửa bước.

Come on! Please, please, please! Continue reading Đọc kinh sách

Quan tâm em nhỏ

Chào các bạn,

Cuối tuần từ ngoài nhà Lưu trú về thấy cây ổi suôn đuột cao chót vót, đối diện cửa chính phòng cơm nhà mình trong Buôn Làng đã bị chặt, bỗng dưng mình nhớ lại cách sống của các em nhỏ trong Buôn Làng. Mình thấy người lớn – những người làm cha làm mẹ, những người làm thầy làm cô, những người làm anh làm chị – thiếu trách nhiệm trong việc dạy dỗ, chỉ bảo các em nhỏ rất nhiều. Các em nhỏ nếu được quan tâm dạy dỗ đã không xảy ra những chuyện đau lòng. Continue reading Quan tâm em nhỏ

Hư vọng

Chào các bạn,

Kinh Kim Cang nói: “Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng, nhược kiến chư tướng phi tướng tắc kiến Như Lai” (Còn có tướng tức là thấy ảo, nếu thấy mọi tướng không là tướng tức là thấy Như Lai).

Như Lai là một trong những tên của Phật, có nghĩa là “Đến như thế, đi như thế” – tức là tự do, tự tại, không vướng mắc vào đâu cả. Continue reading Hư vọng

Trèo cây ổi

Chào các bạn,

Đang ở trong nhà nghe tiếng chặt cây và tiếng nói chuyện của các bố trước con đường phía bên hông nhà, mình đoán các bố đang chặt cây ổi. Mở cửa ra nhìn và đúng như mình nghĩ.

Đối diện cửa chính của phòng cơm nhà mình, bên kia con đường mòn có một cây ổi. Thân cây không to lắm nhưng rất cao, cao gần bằng những cây muồng, những cây phượng cổ thụ được trồng hai bên đường phố, chỉ khác cây ổi này không biết tự bao giờ, đã bị róc hết những cành ngang, nó thẳng đuột từ dưới gốc lên tận trên ngọn. Continue reading Trèo cây ổi

Khi thương tật là một món quà

Phan Xuân Cảnh

Tôi bị ngã xe năm 2010, và từ đó là gần 4 năm.

Tôi gần như chưa bao giờ hết nguôi ngoai về sự cố này. Sự cố mà đã biến đổi mình rất nhiều từ trong ra ngoài tức là cả ý thức lẫn hành động.

Một biểu hiện bề nổi là tôi đã không còn chạy được như trước. Tôi vẫn nhớ những ngày đầu sau khi bị ngã, khi chạy xe trên đường Đào Tấn tôi đã thèm thế nào khi thấy người ta chạy. Continue reading Khi thương tật là một món quà

Không tôi

Chào các bạn,

Trong đời sống tâm linh, chúng ta gặp rất nhiều khó khăn, nhưng nếu các bạn quan sát tâm mình rất kỹ thì mọi khó khăn đó chỉ tụ vào một điểm “tôi” (hay “cái tôi”).

Nếu ta không còn cái tôi nữa, ta sẽ không còn sân hận, gian tham, kiêu căng, lo sợ, phẫn nộ… Dùng ngôn ngữ của Bát Nhã Tâm Kinh thì “khi thấy mình là Không ta vượt qua mọi khổ nạn.” Continue reading Không tôi