Tag Archives: trà đàm

Phần quyết định của ta cho đời ta

Chào các bạn,

Nhân là nguyên nhân, hay hạt. Gieo nhân thì gặt quả. Đó là “nhân quả”.

Duyên là các điều kiện hoàn cảnh giúp nhân phát triển hay không phát triển, như mưa nắng, khô ráo, ngập lụt… là những hoàn cảnh, điều kiện, hay “duyên”, giúp hạt đã được gieo phát triển.

Những nhân ta đã gieo, và những duyên đã đến, sẽ tạo ra cây quả lúc này. Continue reading Phần quyết định của ta cho đời ta

Quen học nhiều

Chào các bạn,

Các em nữ học sinh cấp III Lưu trú của mình tuy không còn nhỏ nhưng các em vẫn rất đơn sơ, chân chất, thật thà, dễ thương. Nhất là các em học sinh lớp Mười là những học sinh mới của nhà Lưu trú.

Chương trình học từ lớp Mười đến lớp Mười hai ở trường: Buổi sáng các em học năm tiết, buổi chiều nếu không đi học thêm, sẽ học bài từ hai giờ đến bốn giờ, buổi tối học từ sáu giờ ba mươi đến hai mươi hai giờ. Continue reading Quen học nhiều

Viết cho chị Hương

Lê Quỳnh Giang

Bài viết này tôi không khen, không tâng bốc chị Hương. Chỉ viết sự thật về chị Hương.

Lần đầu tiên vào Đọt chuối non, người đầu tiên tôi biết là anh Hoành.

Sau một thời gian cảm thấy gắn bó hơn với gia đình ĐCN, tôi thấy có một nhân vật xuất hiện rất thường xuyên: Đó là chị Phạm Thu Hương. Tôi thầm nghĩ có lẽ người này yêu viết lách và yêu âm nhạc nên các bài viết của người này xuất hiện dày đặc trên ĐCN. Continue reading Viết cho chị Hương

Nhân vô thập toàn

Chào các bạn,

Nhân vô thập toàn tức là “con người thì không hoàn toàn được cả mọi chuyện”. Thập toàn là 10 điều hoàn toàn, ý chỉ mọi điều hoàn toàn. Câu này có ý nói đã là người thì không thể hoàn hảo trong mọi điều được, cùng lắm là hoàn hảo chỉ 1, 2 điều.

Đó là ý nói thực tế và khiêm tốn.

Nhưng vẫn còn phóng đại đó các bạn. Continue reading Nhân vô thập toàn

Gửi thuốc có đầu lọc

Chào các bạn,

Bốn giờ chiều Chúa nhật, mình đi bộ ngang qua căn nhà ván cũ kỹ nhưng vẫn còn chắc chắn. Đi ngoài đường nhìn vào, mình thấy mẹ Ledo trên sáu mươi tuổi, đang ngồi bệt trước hiên nhà gần cửa ra vào, hai tay đưa lên bóp đầu như những người nhức đầu thường làm. Thấy như vậy, mình ghé vào hỏi:

– “Mẹ Ledo đang đau đầu phải không?”

Mẹ Ledo gật đầu nói: Continue reading Gửi thuốc có đầu lọc

Đọc kinh sách

Chào các bạn,

Có một điều đa số mọi người đều sai khi đọc kinh sách, đọc lời các thầy dạy, đọc về cuộc đời của các thầy — chúng ta đọc kiểu xem phim : đó là cuộc đời ông ấy, đó là lời ông ấy dạy các đệ tử là bồ tát và thánh… Nói chung là chúng ta chẳng thấy các điều chúng ta đọc liên quan gì đến chúng ta cả.

Đọc như thế cho nên “tu” cả đời mà chẳng tiến được nửa bước.

Come on! Please, please, please! Continue reading Đọc kinh sách

Quan tâm em nhỏ

Chào các bạn,

Cuối tuần từ ngoài nhà Lưu trú về thấy cây ổi suôn đuột cao chót vót, đối diện cửa chính phòng cơm nhà mình trong Buôn Làng đã bị chặt, bỗng dưng mình nhớ lại cách sống của các em nhỏ trong Buôn Làng. Mình thấy người lớn – những người làm cha làm mẹ, những người làm thầy làm cô, những người làm anh làm chị – thiếu trách nhiệm trong việc dạy dỗ, chỉ bảo các em nhỏ rất nhiều. Các em nhỏ nếu được quan tâm dạy dỗ đã không xảy ra những chuyện đau lòng. Continue reading Quan tâm em nhỏ

Hư vọng

Chào các bạn,

Kinh Kim Cang nói: “Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng, nhược kiến chư tướng phi tướng tắc kiến Như Lai” (Còn có tướng tức là thấy ảo, nếu thấy mọi tướng không là tướng tức là thấy Như Lai).

Như Lai là một trong những tên của Phật, có nghĩa là “Đến như thế, đi như thế” – tức là tự do, tự tại, không vướng mắc vào đâu cả. Continue reading Hư vọng

Trèo cây ổi

Chào các bạn,

Đang ở trong nhà nghe tiếng chặt cây và tiếng nói chuyện của các bố trước con đường phía bên hông nhà, mình đoán các bố đang chặt cây ổi. Mở cửa ra nhìn và đúng như mình nghĩ.

Đối diện cửa chính của phòng cơm nhà mình, bên kia con đường mòn có một cây ổi. Thân cây không to lắm nhưng rất cao, cao gần bằng những cây muồng, những cây phượng cổ thụ được trồng hai bên đường phố, chỉ khác cây ổi này không biết tự bao giờ, đã bị róc hết những cành ngang, nó thẳng đuột từ dưới gốc lên tận trên ngọn. Continue reading Trèo cây ổi

Khi thương tật là một món quà

Phan Xuân Cảnh

Tôi bị ngã xe năm 2010, và từ đó là gần 4 năm.

Tôi gần như chưa bao giờ hết nguôi ngoai về sự cố này. Sự cố mà đã biến đổi mình rất nhiều từ trong ra ngoài tức là cả ý thức lẫn hành động.

Một biểu hiện bề nổi là tôi đã không còn chạy được như trước. Tôi vẫn nhớ những ngày đầu sau khi bị ngã, khi chạy xe trên đường Đào Tấn tôi đã thèm thế nào khi thấy người ta chạy. Continue reading Khi thương tật là một món quà

Không tôi

Chào các bạn,

Trong đời sống tâm linh, chúng ta gặp rất nhiều khó khăn, nhưng nếu các bạn quan sát tâm mình rất kỹ thì mọi khó khăn đó chỉ tụ vào một điểm “tôi” (hay “cái tôi”).

Nếu ta không còn cái tôi nữa, ta sẽ không còn sân hận, gian tham, kiêu căng, lo sợ, phẫn nộ… Dùng ngôn ngữ của Bát Nhã Tâm Kinh thì “khi thấy mình là Không ta vượt qua mọi khổ nạn.” Continue reading Không tôi

Kinh dị nhưng đẹp trai!

Chào các bạn,

Cho đến bây giờ mình vẫn thắc mắc: “Các em học sinh Lưu trú cấp III của mình xét theo bên ngoài, các em nói tiếng Kinh rất rành rõi, rất nhuần nhuyễn. Nhưng để hiểu từ, hiểu ý, không biết các em hiểu được bao nhiêu?”. Điển hình như câu chuyện trưa nay trong bàn cơm.

Buổi trưa, mình dùng cơm với ba em học sinh lớp Mười hai, hai em lớp Mười một và ba em lớp Mười. Continue reading Kinh dị nhưng đẹp trai!

Tình yêu không là thống kê và nhãn hiệu

Chào các bạn,

Có lẽ mọi chúng ta đều đã quen thuộc với các con số thống kê – mỗi năm 9,900 người chết vì tai nạn giao thông, mỗi năm có 30 nghìn học sinh tốt nghiệp cấp 3 không vào đại học, mỗi năm trong làng có 30 em gái dưới 18 tuổi mang thai…

Các bạn, các con số thống kê thường làm ta nghĩ về chúng như là những con số vô hồn, và thường khi không động chạm gì đến ta cả. Continue reading Tình yêu không là thống kê và nhãn hiệu

Lý do dùng tên giả

Chào các bạn,

Hai tuần sau mình nhớ đến chuyện em Chi – học sinh lớp Mười Lưu Trú – nhờ mình khuyên giúp em Kiêm – người chị cả của em Chi. Vì vậy chiều Chúa nhật sau cơn mưa, mình chạy xe qua xóm Đào vào nhà bố mẹ Kiêm. Bố mẹ Kiêm đi làm ở lò gạch chưa về, các em nhỏ đi chơi, hai em lớn đi chăn bò, em Chi đúng phiên trực nhà Lưu Trú, chỉ có em Kiêm ở nhà và đang dùng cơm dưới nhà bếp.

Tuy đã bốn giờ chiều, nhưng theo lời kể của em Chi, mình biết em Kiêm đi chơi trưa không về nên bây giờ mới về dùng cơm trưa. Biết như vậy nhưng mình vẫn hỏi: Continue reading Lý do dùng tên giả

One Vegetarian meal – Một bữa chay

I feel grateful for these days and all the changes that touch my heart. I am grateful for the progressive changes that somehow through me have been brought to this word. Peace and love are so real.

Today I write my first track of change in Vietnamese:

Gia đình tôi thường có thói quen họp mặt vào những dịp nghỉ lễ. Từ khi quyết định trường chay, thức ăn duy nhất tôi có thể ăn được là rau, đã có sẵn trên mâm thức ăn hoặc tôi tự vào bếp chuẩn bị. Continue reading One Vegetarian meal – Một bữa chay