Tag Archives: trà đàm

Bố thí

Chào các bạn,

Bố thí (giving) là một trong Lục độ ba-la-mật (tiếng Phạn Sanskrit: 6 paramitas), tức là 6 cách (phương tiện, methods, tools, virtues) trong Bồ tát đạo (Bodhisattva way) để độ chúng ta, đưa chúng ta từ bờ khổ vượt sông mê đến bờ giác ngộ.

Bố thí là độ đầu tiên, tức là căn bản nhất, trong Lục độ: Bố thí (Dana-paramita) , Trì giới (Sila-paramita), Nhẫn nhục (Ksanti-paramita), Tinh tấn (Virya-paramita), Thiền định (Dhyana-paramita), Trí tuệ (Prajna-paramita). Continue reading Bố thí

Ánh sáng trong chính ta

Chào các bạn,

Chúng ta nói Phật tính trong ta, Chúa trong ta, đó là ánh sáng trong ta. Trong ta đã có ánh sáng.

Điều này quan trọng, vì nếu nguồn sáng đã có trong ta thì (1) ta chỉ cần tìm lại nguồn sáng đó, chẳng cần đi đâu cả, và (2) nguồn sáng thì dễ tìm nếu ta muốn tìm, vì nếu tìm mãi mà không ra thì có lẽ đó là nguồn tối chẳng phải mặt trời. Continue reading Ánh sáng trong chính ta

Tâm linh mới – Giáo dục mới

Chào các bạn,

Chữ “mới” ở đây là mới mà là cũ, và cũ mà là mới.

Cũ vài ngàn năm, tức là cổ, đồ cổ quý giá, vì chúng ta nói đến trái tim linh thiêng của ta như Phật nói, như Chúa nói, vài ngàn năm trước – cao diệu (ta là Phật đang thành, ta là con yêu của Thượng đế với hơi thở – Thánh linh – của Thượng đế trong ta), sáng tạo, và tích cực. Continue reading Tâm linh mới – Giáo dục mới

Trái tim yêu thương

Chào các bạn,

Chúng ta nói nhiều đến yêu người, yêu mọi người, một chiều, vô điều kiện. Đó là trái tim Bồ tát. Đó là trái tim của Chúa trong ta.

Nhưng chúng ta cần hiểu bản chất của tình yêu. Phần chính của tình yêu là cảm xúc và tình nguyện. Anh yêu em vì anh cảm thấy yêu em. Anh cầu nguyện cho em, tặng hoa cho em, rủ em đi chơi… vì anh thích làm thế, chẳng ai bắt ai làm. Continue reading Trái tim yêu thương

Tâm linh và không tâm linh

Chào các bạn,

Có lẽ các bạn đọc mình thường thì đã hiểu khá rõ ràng điều gì là tâm linh, điều gì là không tâm linh. Nhưng mình cũng muốn thỉnh thoảng nhắc lại để mọi người cùng rõ.

Tâm linh là trái tim linh thiêng của mỗi người chúng ta. Tâm là trái tim. Linh là linh thiêng. Trái tim linh thiêng là nơi sâu thẳm nhất của trái tim ta, ở đó ta sống với cách sống cao nhất, như cách sống của thánh nhân, của Bồ tát. Continue reading Tâm linh và không tâm linh

Ứng xử với nghiệp duyên

Chào các bạn,

Các từ nghiệp duyên, nhân duyên, nhân quả hầu như có một ý nghĩa rất giống nhau, chỉ khác nhau về chữ hơn là về ý.

Duyên, tiếng anh là conditions (điều kiện), những điều kiện ta sống trong quá khứ, chẳng hạn (gia cảnh giàu nghèo, học trường nào, có anh chị em không, bố mẹ làm nghề gì, nơi ta ở giàu hay nghèo, thời thế chiến tranh hay hòa bình, bão lụt thường không, ta siêng học hay ham chơi…), những điều kiện sống (conditions) này trong quá khứ tạo ra ta ngày nay và những chuyện xảy ra cho ta ngày nay (như ta là bác sĩ hay là ăn cướp). Continue reading Ứng xử với nghiệp duyên

Ý nghĩa hành động của ta

Chào các bạn,

Mỗi khi ta làm một điều gì, như là cho người hành khất một ít tiền, dạy không công cho một nhóm trẻ em đường phố, điều ta làm có ý nghĩa gì? Trong bài này chúng ta sẽ nhìn ý nghĩa của các hành động của chúng ta từ góc cạnh của chính ta.

Kinh Pháp Cú mở đầu: “Tâm làm chủ, tâm tạo.” Nghĩa là tâm ta làm chủ mọi hành động của ta, tạo ra mọi tư duy và hành động của ta.

Vậy đối với chính ta, người làm ra hành động, chỉ ta là thực sự hiểu tâm ta, cho nên chỉ ta hiểu được hành động đó có ý nghĩa gì. Và vì mức độ tĩnh lặng (cũng như trí tuệ tâm linh) của chúng ta khác nhau, nên ý nghĩa của cùng một hành động xem là như nhau lại có thể rất khác nhau, tùy theo ai làm hành động đó. Continue reading Ý nghĩa hành động của ta

Đổi cách tư duy

Chào các bạn,

Chúng ta đã nói đến đổi cách tư duy nhiều rồi – từ tư duy tiêu cực sang tư duy tích cực. Bài này cũng chẳng có gì mới. Chỉ là nhấn mạnh thêm một chút ở tầm mức tâm linh.

Chúng ta đừng nói/nghĩ tiêu cực. Đừng nói tôi dốt, tôi tồi, chị ngu, anh xấu, tôi ích kỷ…

Hãy nói/nghĩ tích cực. Hãy nói tôi giỏi, tôi siêng, tôi tử tế, tôi yêu người, tôi thành thật, tôi khiêm tốn… Continue reading Đổi cách tư duy

Tỉnh thức

Chào các bạn,

Bồ tát (tiếng phạn, Bodhisattva) là Người tỉnh thức.

Sattva là chúng sinh. Bodhi (bồ đề) là giác ngộ, tiếng Anh là Enlightenment. Bodhisattva, tiếng Anh là the Enlightened Person, người đã được sáng, người giác ngộ. Tiếng Việt thường dùng từ “Bồ tát” theo âm tiếng phạn, hay “Người tỉnh thức” theo nghĩa tiếng Việt.

Tỉnh thức là đã thức dậy từ cơn mê. Chữ “mê” này có nghĩa là không biết (như người mê man), không tỉnh (như si mê, say mê), không thực (mê mộng, mơ khi ngủ)… Continue reading Tỉnh thức

Cỏ cây giác ngộ thế nào?

Chào các bạn,

Đầy là truyện “Cỏ cây giác ngộ thế nào?” trong 101 Truyện Thiền và lời bình của mình:

Vào thời Kamakura, Shinkan học Thiên Thai Tông 6 năm, sau đó học Thiền 7 năm; rồi thiền sư qua Trung Quốc và nghiên cứu Thiền 13 năm nữa.

Khi thiền sư trở về Nhật nhiều người muốn gặp thiền sư và hỏi các câu bí hiểm. Nhưng Shinkan rất ít tiếp khách, và khi tiếp khách, thiền sư rất ít khi trả lời câu hỏi của họ. Continue reading Cỏ cây giác ngộ thế nào?

Cố gắng cách thoải mái

Chào các bạn,

Chúng ta, đặc biệt là trong nền giáo dục truyền thống Việt Nam, luôn thúc đẩy con cái, em út, học trò cố gắng, cố gắng, cố gắng.

Đương nhiên là cố gắng, hay “kiên trì”, là mẹ của thành công. Không cố gắng, không kiên trì, thì chẳng thành điều gì được.

Nhưng nếu bạn sinh ra thuộc loại 1m55, nặng 40 ký, thì có lẽ là cũng không nên cố gắng để được 1m75 và 65 ký, để thi cử tạ quốc gia. Cố gắng là một chuyện, thông minh để biết điều gì nên cố gắng tới đâu lại là một chuyện khác. Continue reading Cố gắng cách thoải mái

Trái tim tĩnh lặng

Chào các bạn,

Trái tim Bồ tát tĩnh lặng. Vậy, trái tim tĩnh lặng là gì?

Tĩnh lặng là không xung động, không loạn động, không động đậy, dù điều gì xảy ra.

Thấy gì thì thấy, cần làm gì thì làm, nhưng dù thấy gì làm gì thì tâm vẫn tĩnh lặng:

– Thấy động đất… tĩnh lặng.
– Thấy giết người… tĩnh lặng. Continue reading Trái tim tĩnh lặng

Bồ tát độ mọi người

Chào các bạn,

Yêu thương mọi người, tôn trọng mọi người, là tâm Bồ tát, tâm bình đẳng – thấy ai cũng là Bồ tát, là Phật, vì mọi người đều có Phật tính trong họ.

Phật Thích Ca, vào một kiếp trước, khi còn là Bồ tát Thường Bất Khinh (không bao giờ khinh), gặp ai, già trẻ lớn bé nam nữ giàu nghèo, cũng chắp tay vái lạy: “Chào ngài, ngài sẽ là Phật.”

Điều này chúng ta đọc thường, nhưng có thấm không? Không phải là thấm kiểu: “Ôi, Phật Thích Ca thật phi thường.” Các bạn, chẳng ai cần bạn khen Phật, đặc biệt là Phật thì lại càng không cần nghe bạn khen. Chúng ta phải thấm kiểu: Mình là Bồ tát và cần phải sống như Bồ tát Thường Bất Kinh như thế. Continue reading Bồ tát độ mọi người

Dạy học làm người

Chào các bạn,

Hôm qua mình nói về Học làm người. Hôm nay mình nói về Dạy học làm người.

Môn gì thì cũng cần thầy dạy qua nhiều niên đại, môn đó mới tồn tại được. Mình hy vọng là trong số các bạn sẽ có vài người dạy học làm người. Đương nhiên là mình đang dạy các bạn, nhưng cách dạy của mình thường là chỉ các bạn tự dạy tự học thì đúng hơn.

Có một số khái niệm căn bản, và mình nhắc các bạn thực hành thường xuyên để hiểu và để thuần thục. Như là khiêm tốn. Mình chẳng bao giờ định nghĩa khiêm tốn là gì, hay cho một công thức nào để khiêm tốn. Cùng lắm thì mình thường nói đừng kiêu căng, đừng kiêu căng là khiêm tốn. Nhưng thế nào là kiêu căng mình chẳng hề định nghĩa. Mình đã nói vài lần: “Khiêm tốn là nâng người khác lên bằng ta.” Hoặc, “Thấy ai cũng có thể là thầy dạy được mình điều gì đó.” Đây cũng là những khái niệm sống, hơn là công thức như 2 + 2 là 4. Continue reading Dạy học làm người

Học làm người

Chào các bạn,

Trong các môn học chúng ta nên học, thì môn “học làm người” có lẽ là quan trọng nhất vì, dù chương trình chi tiết là gì, “học làm người” phải là môn quan trọng nhất cho con người. Nhưng môn này hầu như vắng bóng trong mọi chương trình giáo dục của thế giới.

Ở các lớp vườn trẻ, mẫu giáo và tiểu học, các em được dạy lễ phép, kính trọng thầy cô, vâng lời bố mẹ, tốt với bạn bè, thương người khuyết tật, thương người nghèo khổ, thương yêu loài vật… Đó là một chút học làm người, và bắt đầu đến cấp 2 trở lên thì các môn học lễ phép này cũng từ từ ngưng hết. Và từ đó về sau chẳng có môn học làm người nữa. Continue reading Học làm người