Thứ bảy, 26 tháng 12 năm 2009

Bài hôm nay

George Friedrich Handel – Hallelujah, và Water Music, Văn Hóa, Nhạc Xanh, Video, anh Trần Đình Hoành.

Về ngạn ngữ, Thảo luận bằng Anh ngữ, chị Huỳnh Huệ và Hồng Hải.

Dẫn đầu thế giới , Danh Ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy.

Óc tưởng tượng , Danh Ngôn, song ngữ anh Nguyễn Văn Du.

Nói thật, Danh Ngôn, song ngữ, anh Nguyễn Văn Du.

Một thoáng , Thơ, chị Tôn Nữ Ngọc Hoa.

Người đàn bà bé nhỏ , Thơ, chị Hoàng Thiên Nga.

Vầng trăng ngày ấy , Văn Hóa, Trà Đàm, song ngữ, chị Đàm Lan .

Viết cho Dã Quỳ, Văn, Trà Đàm, chị Đinh Thị Như Thúy.

Shoun và mẹ , Trà Đàm, Thiền, song ngữ, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng quốc tế, anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Chùm tin vắn qua ảnh – (Dân trí) – Cựu Tổng thống Venezuela Rafael Antonio Caldera qua đời; Tổng thống Nga Dmitry Medvedev tổng kết năm 2009 là một năm đầy khó khăn; Thượng viện Mỹ thông qua dự luật cải cách y tế do Tổng thống Obama đề xuất…

Taliban công bố video về binh sĩ Mỹ bị bắt cóc – (Dân trí) – Taliban hôm thứ 6 tuần trước đã tung đoạn video được cho là quay cảnh một binh sĩ Mỹ bị bắt cóc cách đây 5 tháng ở phía đông Afghanistan.

Khoảnh khắc Giáo hoàng bị đẩy ngã – (Dân trí) – Giáo Hoàng Benedict đã bị một phụ nữ thần kinh không ổn định xô ngã ngay đầu buổi lễ cầu nguyện đêm Giáng sinh ở nhà thờ thánh Phêrô. Tuy nhiên, Giáo hoàng không bị thương và vẫn chủ trì buổi lễ như bình thường.

Peru: Tai nạn giao thông thảm khốc, 42 người chết – (Dân trí) – Một chiếc xe buýt chở hầu hết là các nông dân và những người buôn bán trở về nhà để đón Giáng sinh đã lao xuống một khe núi sâu 80m tại dãy Andes ở miền nam Peru hôm qua, khiến 42 người thiệt mạng và ít nhất 8 người bị thương.

Vụ máy bay chở vũ khí bị bắt ở Thái Lan: Giam giữ các phi công thêm 12 ngày – (Dân trí) – Tòa án Thái Lan đã ra lệnh giam giữ thêm 12 ngày nữa đối với các thành viên phi hành đoàn trên chiếc máy bay chở vũ khí bị bắt giữ ở Bangkok vào đầu tháng này, nhằm để phục vụ công tác điều tra.
.

Tin sáng quốc nội , anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

“Trình làng” 3 kỉ lục trong lễ hội hoa Hà Nội – (Dân trí) – Chiếc áo dài bằng hoa dài nhất Việt Nam, tác phẩm mô phỏng Chiếu dời đô bằng gỗ khảm trai lớn nhất, bình hoa sen bằng mây tre lớn nhất Việt Nam là những kỉ lục sẽ được “trình làng” trong dịp lễ hội hoa Hà Nội, từ ngày 30/12/2009 đến 3/1/2010.

Mất trộm 2 trống đồng tại khu du lịch Thác Prenn – (Dân trí) – Hai chiếc trống đồng (1 nguyên bản, 1 phiên bản) do Trung tâm UNESCO Nghiên cứu Bảo tồn cổ vật Việt Nam cung tiến cho đền thờ Vua Hùng tại Khu du lịch Thác Prenn đã bị đánh cắp từ 2 ngày nay.

Tử hình 5 người nước ngoài chuyển cần sa vào Việt Nam – Sau 4 ngày xét xử sơ thẩm vụ quá cảnh 8 tấn cần sa, ngày 25/12, Tòa án Nhân dân tỉnh Quảng Ninh đã tuyên tử hình với cả 5 bị cáo người nước ngoài về các tội danh “vận chuyển trái phép chất ma túy” và “vận chuyển trái phép tiền tệ qua biên giới”.

Các thành viên “sáng lập” mocxi lĩnh hơn 6 năm tù – (Dân trí) – Ngày 25/12, TAND TPHCM đã đưa ra xét xử và tuyên phạt tổng cộng 6,3 năm tù đối với 4 thành viên “sáng lập”, “điều hành” trang web khiêu dâm mocxi.

Hành trình đến thiên đường ảo (kỳ 1) – TT – Câu chuyện kinh hoàng của những người Việt đã lén lút ra nước ngoài tìm kiếm một cơ hội đổi đời nhanh chóng. Nhiều người trong số họ rơi vào những bẫy rập của bọn đầu gấu và bọn buôn người xuyên biên giới. Tường trình nhiều kỳ của Tuổi Trẻ từ rừng Calais trên nước Pháp…

Hành trình đến thiên đường ảo – Kỳ 2: Đường tới “thiên đường – TT – Cũng có sự ngại ngùng khi thấy tôi vác theo máy ảnh và cả máy quay phim cùng sổ tay ghi chép. “Xin đừng lo, tôi chỉ chụp ảnh và quay phim khi các anh chị đồng ý. Tôi chỉ muốn tìm hiểu sự việc này!” – tôi trấn an họ và giữ đúng lời hứa của mình trong suốt chuyến đi.
.

Lịch sự kiện văn hóa

People in the City – 08 Jan 2010 – Solo Exhibition by Pham Ngoc Duong —– 08/01/2010 – Triển lãm cá nhân của Phạm Ngọc Dương

Translation for Artists – A new service for artists from the Hanoi Grapevine Team —– Dịch vụ mới – dịch thuật cho nghệ sĩ từ nhóm Hanoi Grapevine

.

Tin học tập – việc làm

IIE Vietnam news

American Center Hanoi Event news: Sat. Dec. 26, 9:30-11:00 Book Club: “The Power of Positive Thinking”

10 học bổng thạc sĩ toàn phần tại Ai len – Năm 2010, Ai Len sẽ dành 10 học bổng thạc sĩ toàn phần tại trường ĐH Tổng hợp Dublin (Ai Len)- ngành Kinh doanh Michael Smurfit cho các ứng cử viên phù hợp là công dân Việt Nam. Học bổng bao gồm học phí và sinh hoạt phí. Hạn cuối nộp hồ sơ 31/3/2010.

.

Chứng khoán

* VNINDEX

* HNX

Giá vàng VN

Giá vàng Mỹ

Tỷ giá ngoại tệ

Thống kê kinh tế

Thời tiết hôm nay
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

:-) :-) :-) :-) :-) :-)

Đọt Chuối Non

George Friedrich Handel – Hallelujah và Water Music

Chào các bạn.

Trong không khí lễ hội tưng bừng, mời các bạn nghe vài đoản khúc vui tươi hùng mạnh của George Frideric Handel.

George Friedrich Händel (23 February 1685 – 14 April 1759) là một nhạc sĩ người Anh gốc Đức, với giáo dục âm nhạc ờ Ý. Sau khi học xong ở Ý ông qua Anh lập nghiệp và trở thành công dân Anh. Ông là nhạc trưởng của ban nhạc thường trình diễn cho hoàng gia Anh.

Handel làm nhiều đoạn nhạc ngắn và một số tập nhạc opera dài rất nổi tiếng, như Messiah và Water Music. Nhạc của Handel được các nhạc sĩ nổi tiếng khác như Beethoven, Mozart, Bach, Haydn ưa chuộng.

Sau đây mời các bạn nghe dàn nhạc trình tấu 3 bản:

Hallelujah: do ca đoàn the Ambrosian singers, với nhạc trưởng Charles Mackerras

Hoàng Hậu sheba đến (The arrival of Queen Sheba), trong tập Water Music,

Water Music, Allegro Maestoso, trong tập 2

.

Handel – Hallelujah – Perfomed by the Ambrosian singers. Directed by Charles Mackerras

.

Handel – Water Music – The Arrival of the Queen of Sheba

.

Handel’s Allegro Maestoso (Water Music Suite 2)

Về ngạn ngữ

Trên Đọt Chuối Non chúng ta thường đọc nhiều câu danh ngôn rất hay, là những câu ngắn gọn, nhưng chứa đựng triết lý sống và bài học làm người, cách ứng xử trong nhiều tình huống… tuy vậy, nhiều câu ngạn ngữ hay danh ngôn cũng có giá trị tương đối và phãi vận dụng đúng tình huống, hoàn cảnh, tùy đối tượng, chứ không thể máy móc tuyệt đối. Xin đơn cử một ví dụ:

Câu nói “Cha nào con nấy” không thể áp dụng trong mọi trường hợp để qui kết rằng cha làm chuyện xấu, tất nhiên con cũng sẽ làm điều xấu. Hay như câu “Đông tay vỗ nên kêu”, có khi dối nghịch với câu “Lắm thầy thối ma”, nếu trong trường hợp cả đám người xúm vào toàn là thầy rất đại ngôn, nói nhiều hơn làm và cứ “mười người mười ý” nên chuyện thành hỏng bét.

Hôm nay xin tiếp tục loạt bài trong VOA Special English Program, mời các bạn và các em nghe bài Những Câu Ngạn Ngữ Cổ và Đúng
gòm 13 thành ngữ
Bản Việt ngữ do Trần Hồng Hải dịch
Bản Anh ngữ do Shelley Gollust viết

Các bạn có thể download theo link sau để nghe file audio

http://www.voanews.com/specialenglish/archive/2009-08/2009-08-28-voa4.cfm

CÁC CÂU TỤC NGỮ XƯA MÀ ĐÚNG

Hôm nay chúng ta sẽ giải thích thêm về tục ngữ. Một câu tục ngữ là câu nói ngắn gọn,nổi tiếng thể hiện một sự thật phổ biến hay niềm tin.Tục ngữ có ở mọi nơi trên thế giới. Nhiều tục ngữ đưa lời khuyên về cách sống.Một số tục ngữ có từ hằng trăm năm trước,nhưng ngày nay vẫn được sử dụng .

Chẳng hạn,con trai tôi giống cha nó về nhiều mặt. Chúng ta thường nói cả hai chứng minh cho câu tục ngữ cha nào con nấy.

Con gái tôi rất thấp.Nó muốn cao hơn.Nhưng tôi nói điều tốt đẹp ẩn chứa bên trong.Kích thước không quan trọng. Một số vật giá trị rất nhỏ,giống như kim cương và những đồ nữ trang khác.Nhưng tôi cũng bảo lũ trẻ nhà tôi rằng đừng trông mặt đoán người.

Đừng để bị lừa bởi bề ngoài.Một thứ có thể nhìn có giá trị, nhưng có lẽ thật sự chẳng đáng giá.Hơn nữa,tôi bảo chúng đừng trông mặt mà bắt hình dong.Không nên đánh giá mọi thứ dựa vào hình thức.

Một câu tục ngữ khác nữa là Đừng cắn nhiều hơn sức mình có thể nhai.Có nghĩa là đừng cố gắng làm nhiều hơn những gì mình có thể.

Đôi khi tôi bảo bọn trẻ hợp sức giải quyết một vấn đề.Rốt cuộc, hai người hợp sức tốt hơn một.Hai người làm việc cùng nhau sẽ đạt kết quả tốt hơn.Nhưng một tục ngữ khác nói lắm thầy thối ma, nhiều người hỏng việc.Nếu quá nhiều người thử làm gì,thì công việc sẽ không hoàn thành tốt.

Tôi cũng bảo lũ trẻ rằng ác giả ác báo.Đừng làm điều xấu với người khác chỉ bởi vì một người khác làm như thế với mình.

Một số người rất bi quan:Họ luôn nghĩ đến những điều xấu đang đến hoặc sắp xảy ra.Những người khác lại rất lạc quan:Họ luôn hướng đến hướng tốt đẹp.Họ nghĩ rằng mọi việc rồi sẽ ổn.

Nhừng người lạc quan có lẽ nói trong cái rủi lại có cái may.Họ có thể tìm thấy mặt tốt trong tình huống xấu.Những người khác vừa lạc quan lẫn bi quan.Họ hi vọng điều tốt nhất và chuẩn bị cho cái xấu nhất.

Một số người thường lo họ sẽ làm gì trong một tình huống sắp sửa xảy ra.Chúng ta sẽ nói rằng lo bò trắng răng.

Thường thì ngăn chặn một vấn đề dễ hơn nhiều so với việc tìm những cách để giải quyết.Vậy nên chúng ta nói phòng bệnh hơn chữa bệnh.

Cuối cùng,tôi đã từng thích câu tục ngữ này:Có thể bắt được nhiều ruồi với mật ong hơn giấm.Mật ong ngọt hơn giấm.Nói cách khác, bạn sẽ dễ kéo người khác về phe mình bằng lời thuyết phục mềm mỏng hơn là bằng những hành động thiếu thân thiện.

TRẦN HỒNG HẢI DỊCH
Lớp 10 chuyên Hóa

PROVERBS THAT ARE OLD AND TRUE

Proverbs are popular around the world.

Now, the VOA Special English program WORDS AND THEIR STORIES.
Today we explain more proverbs. A proverb is a short, well-known saying that expresses a common truth or belief. Proverbs are popular around the world. Many proverbs give advice about how to live. Some proverbs are hundreds of years old, but they are still used today.
For example, my son is just like his father in many ways. We often say the two of them prove the proverb that the apple does not fall far from the tree.

My daughter is very short. She would like to be taller. But I tell her that good things come in small packages. The size of something is not always important. Some valuable things are very small, like diamonds and other jewels.
But I also tell my children that all that glitters is not gold. Do not be fooled by appearances. Something may look valuable, but may not really be valuable. Also, I tell them do not judge a book by its cover. You should not judge something only by its appearance.

Another proverb is, do not bite off more than you can chew. This means do not try to do more than you are able to do.
Some times I tell my children to cooperate to solve a problem. After all, two heads are better than one. Two people working together can get better results. But another proverb says too many cooks spoil the broth. If too many people try to do something, then the job will not be done well.

I also tell my children that two wrongs do not make a right.You should not do something bad just because someone did the same to you.
Some people are pessimists: they always think about how bad things are or will be. Other people are optimists: they always look on the bright side.They think things will be all right.
Optimists might say that every cloud has a silver lining. They can find something good even in a bad situation. Other people are both pessimists and optimists.They hope for the best and prepare for the worst.
Some people often worry about what they will do in a situation that might happen in the future. We could tell them do not cross that bridge until you come to it.

It is usually much better to prevent a problem from happening than it is to find ways to solve it. So we say an ounce of prevention is worth a pound of cure.

Finally, I always liked this proverb: You can catch more flies with honey than with vinegar. Honey is sweet while vinegar is not.In other words, you can win people to your side more easily with gentle persuasion than by hostile actions.

by Shelley Gollust

Óc tưởng tượng

Óc tưởng tượng quan trọng hơn kiến thức. Trong lúc kiến thức định nghĩa những gì chúng ta đang biết và hiểu, Óc tưởng tượng đẫn chúng ta tới những gì chúng ta có thể sẽ phát hiện và tạo ra.

Nguyễn Văn Du dịch

.

Imagination is more important than knowledge. For while knowledge defines all we currently know and understand, imagination points to all we might yet discover and create.

Albert Einstein

Người đàn bà bé nhỏ

Người đàn bà bé nhỏ
Băng mình ngang cơn giông
Lời thị phi ruồng rẫy
Mưa xóa nhòa sau lưng

Giữa rã rời thân thể
Quẫy từng đợt sóng thiêng
Dường như con gọi : Mẹ …
Từ sâu kín vô biên

Trái tim bừng lửa ấm
Giọt giọt tràn lên môi
Vuốt tay dài xuống ngực
Xanh xao một nét cười

Gió mưa còn tê tái
Lối về thăm thẳm xa
Người Đàn Bà Bé Nhỏ
Sông núi nào chẳng qua …

Hoàng Thiên Nga

Vầng trăng ngày ấy

Người đàn ông ngồi trước mặt tôi có một khuôn măt xương xương, đôi má hóp lõm càng làm cho hai gò lưỡng quyền nhô cao, càng làm cho gương mặt với làn da sạm thêm phần khắc khổ. Ngoài bốn mươi, anh vẫn đang độc hành với những bước chân vô định. Anh mắt đong đầy, trĩu nặng một nỗi niềm ray rứt xa xưa nào đó. Hai bàn tay xương xẩu đan vào nhau, bần thần, vụng vịu.

Không phải là một cặp tình nhân, mặc dù cả hai chúng tôi có chung một điểm mà bạn bè cho rằng “Một điều kiện quá thich hợp như thế rồi, còn chờ gì nữa” Còn chờ gì nữa – Nghe thật quá đơn giản, những con mắt khách quan thường phiến diện, cứ cho rằng trong một tối thiểu nào đó, có thể là đã đủ để làm nên một vấn đề. Họ nhầm lẫn hay họ vô tâm không đọc hết được những ngõ ngách của người khác. Mà cũng phải, trong cái cõi tâm can của một con người thường ẩn nấp bao điều bí ẩn, những điều mà có thể chính bản thân mình cũng không bao giờ đọc hết được, huống chi người bàng quan bên ngoài. thật ra, những lời nhã ý của bạn bè không phải là không có lý, mà lại còn rất có tình nữa là khác. Có điều, chuyện hôn nhân không phải là một con tính, để cứ cộng lại là xong.

Tôi còn nhớ rất rõ, ngày Thắng về cơ quan nhận chân bảo vệ. Với một lý lịch dễ gây hoài nghi cho những ánh mắt. Bộ đội xuất ngũ, nhưng có đến năm quyển lịch được đếm thầm trong một con dấu đỏ. Vì tội danh gì thì tôi không rõ, nói đúng hơn là không nên gợi lại những sai lầm mà người ta đã phải trả giá. Thắng bước qua được cái cổng này là nhờ sự giới thiệu của ông phó giám đốc, nghe nói trước đây họ cùng một binh chủng. Một bảo vệ và môt văn thư, hai công việc dường như chẳng có liên quan gì với nhau, nhưng một ngày bốn lần vào ra cánh cổng, cũng là bốn lần gật nhẹ chào nhau. Một cử chỉ không phải cũng có ở tất cả mọi người. sở dĩ tôi cẩn thận như thế bởi do bản tính khá phép tắc, lại thêm phải tiếp xúc nhiều, nên cử chỉ ấy ăn sâu thành thói quen, may mà một thói quen tốt. Hơn nữa, từ khi nghe loáng thoáng câu chuyện không đầu không đuôi về nguời đàn ông này, tôi không cảm thấy sự ngại ngùng, e dè, ác cảm, mà còn có một cái gì đó thông cảm, vỗ về trong tâm tưởng. Tôi không tự lý giải được cảm xúc này, nhưng trên gương mặt lúc nào cũng phảng phất nét mặc trầm, và trong đôi mắt vẫn chất chứa một nỗi u hoài nào đó, khiến cho tôi tin đây không phải là người có thể làm việc ác. Vả lại, vướng vào vòng lao lý đâu chỉ có những hành động man rợ mất nhân tính, mà đôi khi còn có nhiều uẩn khúc khác nữa.

Thế rồi đôi ba câu thăm hỏi, chuyện vãn, thi thoảng những nụ cười thiện cảm, trong nhà ngoài ngõ rì rầm “thế thế…chắc là thế”. Buồn cười thế đâý, trong con mắt của một số người, cứ một nam một nữ chuyện trò với nhau vui vẻ là phải có một cái gì đó nhập nhèm. Tôi chẳng thanh minh, chẳng xác nhận, chuyện vu vơ ấy mà. Nhưng rồi tôi rất ngạc nhiên khi một chiều ra cổng, Thắng ngập ngừng, ấp úng :

– Tôi…tôi muốn mời cô đi uống nước, được không ạ ?
Tôi nhướng mày ngạc nhiên, Thắng lại bối rối :
– Là tôi…tôi có việc này ..muốn nhờ cô.
– À, nếu là công việc thì anh cứ nói luôn ở đây đi cũng được.
– Chuyện này …chuyện này không tiện nói ở đây, nếu cô ngại thì thôi vậy.
– Không, không, tôi không ngại gì đâu, thôi được.

Một lời mời đột ngột đương nhiên là làm tôi rất nghĩ ngợi, nhưng thôi đã nhận lời thì cứ đi xem anh ta nói gì, dẫu có là tán tỉnh thì tôi vẫn có chủ kiến của tôi cơ mà. Tôi tuy đã ngoài băm, đã vào cái lứa muộn mằn đường duyên nợ, nhưng tôi không lo lắng vội vã nghe những lời giục giã, tôi nghĩ, nếu có lập gia đình, thì phải là một người mình yêu thương, và ngược lại, chứ không việc gì vì điều tiếng dư luận nọ kia mà phải vớ đại một ai đó, để rồi dìm cuộc đời mình trong bất hạnh. Nói cho đúng ra, lấy chồng muộn đâu phải là cái tội, mà lấy chồng sớm cũng chưa chắc đã là chuyện hay, duyên phận mỗi người mỗi khác, hãy cứ bình tâm mà đợi đến đúng lúc của mình. Đối với Thắng, tôi chỉ nghĩ anh là một người bạn, một người bạn trầm tĩnh, hơn vài ba tuổi, đủ để cho tôi một số kinh nghiệm nào đó, ngoài ra không có thứ cảm xúc nào khác, và nếu anh có suy nghĩ gì, chắc tôi cũng lựa lời cho anh hiểu.

– Có việc gì thì anh cứ nói đi, nếu không ngoài khả năng, tôi sẽ không từ chối đâu.
Tôi lên tiếng giục khi thấy Thắng cứ chần chừ, lúng túng. Hình như việc gì đó khó nói lắm thì phải. Nhưng rồi Thắng cũng phải nói, vì đó là mục đích của cuộc gặp này mà.
– Tôi phải xin lỗi cô trước, nếu việc tôi nhờ có làm cô phật ý.
– Anh yên tâm đi, tôi không phải là người hay chấp nhất những chuyện nhỏ nhặt, cuộc sống ai cũng phải có lúc cần cậy nhờ mà.

Trước khi vào việc chính, Thắng phải uống một hơi hết gần nửa ly cà phê đá chứng tỏ anh đang rất căng thẳng, tôi cũng hồi hộp chờ nghe.

– Tôi muốn…tôi muốn nhờ cô giả làm bạn gái của tôi.
– Cái gì ? Tôi nhảy dựng lên.
– Xin cô hãy bình tĩnh nghe tôi giải thích, nếu nghe xong mà cô vẫn không thể giúp tôi được thì tôi cũng rất cảm ơn cô vì đã bỏ thời gian đến đây.

Thắng cúi mặt như để chuẩn bị, tôi vẫn còn chưa tan hết cảm giác kinh ngạc. Đó là việc mà tôi không thể ngờ tới, nhưng hãy nghe anh ta nói xem thế nào đã. Những ngón tay vẫn vặn vẹo vào nhau. Tôi ngồi yên chờ đợi. Hẳn phải có một lý do gì đó rất đặc biệt, rất nghiêm trọng, và phải là rất cần thiết nữa, thì mới khiến cho một người đàn ông từng tuổi này, đi nhờ một người bạn bình thường như tôi, đúng là bình thường thôi, vì tôi khẳng định, trong giao tiếp hàng ngày tôi chưa hề tỏ ra một dấu hiệu nào khác lạ để anh ta ngộ nhận. Nhưng tại sao Thắng lại chọn tôi chứ ? Chăng lẽ chỉ với một lý do là tôi còn độc thân, chắc không chỉ có thế, vì trong cơ quan tôi, củng có vài chị nữa, cũng suýt soát tuổi tôi, và cũng vì vài lý do nào đó, đang loay hoay với những trăn trở của riêng mình. Thắng bất chợt ngẩng lên nhìn thẳng vào tôi, cái nhìn như biểu lộ tất cả những cố gắng của anh.

– Ba tôi bị ung thư gan giai đoạn cuối rồi, và sự mong ước lớn nhất của ông là được nhìn thấy tôi
lập gia đình, hay chí ít cũng có được một người phụ nữ bên cạnh. Mà tôi thì…hiện tại không thể nào thực hiện được mong muốn của ông, tôi thấy mình có tội với ông quá, nên đành nghĩ ra cách này, xin lỗi, tôi không hề có ý lạm dụng cô.

Một phần thắc mắc được lý giải, nhưng chưa là tất cả.

– Tôi không nghĩ anh lại gặp khó khăn nhiều quá trong việc này, vì trông anh…

Bỏ lửng câu nói khi thấy Thắng nhếch môi trong một cái cười buồn, nhớ đến một vài lời đồn đại, tôi thử thăm dò :

– Nếu không có gì quá lắm, anh có thể cho tôi biết lý do được không ?
– Đây có phải là điều kiện để tôi có hy vọng nhận được sự giúp đỡ của cô không ?

Một chút do dự rồi tôi gật đầu :

– Cho là thế cũng được.

Đôi mắt của người đàn ông chập xuống trong một sự trầm buồn kỳ lạ, thái độ của anh bỗng làm tôi áy náy, hình như tôi vừa làm một điều bât nhẫn thì phải. Tôi ngập ngừng :

– Nếu không tiện thì…
– Không, không sao đâu, tôi sẽ nói, tôi cũng muốn nói ra câu chuyện, dù có thể cô sẽ không tin. Nhưng…

Một khoảng lặng của tâm trạng, Thắng bỗng ngước lên nhìn bầu trời, hôm nay hình như gần đến rằm thì phải, trăng lên sớm và ánh sáng nhẹ nhàng tao khiết phang phác ở từng cao, dưới mặt đất chỉ một vài tia yếu ớt chập choạng giữa những ánh đèn, chỉ có thể nhìn thấy rõ được một vài đốm hiếm hoi sau một vài tán cây khuất bóng đèn điện. Tôi cũng ngước nhìn theo Thắng, khi nhìn lại gương mặt anh, tôi sững sờ, trên hai khóe mắt của người đàn ông kia lóng lánh hai giọt nước. Người đàn ông khóc luôn là chuyện nghiệt ngã, bởi cá tính và cái sĩ diện tối thiểu của họ không cho phép họ có nhiều nước mắt như đàn bà, và một khi họ phải chảy nước mắt, mà lại là những giọt nước mắt trong thinh lặng thế kia, thì có nghĩa trong cõi lòng họ đang tan nát đến vô cùng. Thốt nhiên tôi như bị xơ cứng trong một tư thế, như sợ một chút cử động nhỏ của mình cũng phá hỏng niềm cảm xúc trong một tâm hồn đang thao thiết kia.

Rồi cũng đến lúc Thắng mở miệng :

– Câu chuyện của tôi có lẽ là chuyện duy nhất xảy ra trên cõi đời này. Người ta thường nói “Mối tình đầu là một vết khắc không thể nào quên”. Với tất cả mọi người, thì đó là những kỷ niệm đẹp của sự rung động đầu đời, là sự đánh dấu bước trưởng thành trong mỗi con người, là tất cả những gì đẹp đẽ mới mẻ và trong sáng nhất. Với mối tình của tôi, tôi cũng đã có được những cảm xúc đáng yêu như vậy. Nhưng nghiệt ngã thay, ngoài những điều đẹp đẽ ấy, tôi còn phải nhận lãnh một nỗi đau cùng cực, một sự đau đớn sẽ đeo đẳng tôi suốt cả cuộc đời này.

Anh ngừng lại, cố nuốt một cái gì đó như đang chẹn ngang cổ họng, tôi im lặng, biết rằng có một cái gì đó thực sự thống thiết trong trái tim đang ứa máu kia. Giọng Thắng đã có vẻ bình tĩnh trở lại .

– Ngày đó cô ấy mười tám tuổi, cái tuổi hồn nhiên, trong trẻo và đẹp nhất của cuộc đời một người con gái. Chúng tôi đã gia nhập quân ngũ theo tiếng gọi của đất nước, tôi thuộc sư đoàn bộ binh, còn cô ấy bên quân y. Tuổi trẻ thì dù trong bối cảnh nào cũng có những cuộc sống riêng của nó. Nhất là trong một nơi khô khắc như chiến trường, nơi chỉ có rừng xanh và súng đạn, thì tình yêu là một động lực, và cũng là một điểm tựa hết sức cần thiết cho tinh thần. Tôi và cô ấy yêu nhau mới được mấy tháng, chỉ có mấy tháng thôi, nhưng tình cảm của chúng tôi đã rất gắn bó và nồng đậm. Đùng một cái, có lệnh chuyển một nửa sư đoàn sang trận địa khác, trong số đó có tôi. Quân lệnh không phải là điều mà người ta có thể bàn bạc và thương lượng, chúng tôi chỉ có một đêm cho sự chuẩn bị. Thật ra lính tráng thì có gì phải chuẩn bị nhiều đâu, ngoài một số tư trang và súng ống thì chỉ còn chuyện của trái tim là quan trọng nhất, và cũng là điều khó khăn nhất.

Đêm ấy trăng sáng lắm, hình như chưa bao giờ trăng sáng đến thế, nguyên một vạt rừng thưa cứ dãi dễ trăng là trăng, chúng tôi quý báu từng phút thời gian ít ỏi tôi vừa trò chuyện với cô ấy vừa tranh thủ lau súng. Chung quanh chúng tôi cũng có rất nhiều đồng đội, một số đôi cũng chụm vào nhau trong tình cảm mặn nồng. Chăng ai ngai ngần gì nữa cả, vì chỉ còn một đêm ấy nữa thôi, về sau ai còn ai mất làm sao biết trước được. Hai chúng tôi cũng trong tâm trạng ấy. Chúng tôi nói với nhau rất nhiều, và cô ấy khóc cũng rất nhiều, thế rồi vì không muốn cho tôi quá nặng nề tâm cảm trước lúc chia tay, cô ấy gượng cười, và cố làm cho tôi vui. dưới ánh trăng cô ấy đứng ra vừa hát vừa múa, ngắm nhìn cô ấy quả thật tôi cũng vui lên phần nào. Khẩu súng đã được lau dầu kỹ lưỡng, tôi giương thử vào một khoảng không, bất chợt cô ấy nhảy chắn trước nòng súng, vừa cười vừa nói “Anh thử bắn em xem nào” Tôi cũng dứ dứ đùa khẩu súng, không ngờ đạn đã lên nòng, và một chút bất cẩn của ngón tay tôi…

Thắng ngưng bặt và gục đầu xuống, tôi cũng thảng thốt, trời, sao lại có những việc có thể xẩy ra một cách dễ dàng như thế. Thắng từ từ ngẩng lên, mắt anh giàn giụa nước, anh nói tiếp, nghẹn ngào :

– Tôi cứng người nhìn cô ấy ngã xuống, trong một thoáng, tôi nghĩ cô ấy đang đùa, nhưng tiếng súng đã làm chấn động những người chung quanh, họ xông đến, đỡ cô ấy dậy, nhưng đã không còn kịp cho một biện pháp nào nữa. Khi nhận thức được vấn đề, tôi quay súng vào đầu mình định bóp cò thì có ai đó hất văng ra. Thế rồi tôi bị kết án năm năm tù vì tội vô ý làm chết người, đó là tòa án còn châm chước cho tôi, nếu không mức án còn có thể cao hơn. Nhưng với tôi, tôi cho rằng tôi phải nhận mức án cao nhất mới phải. Có ai như tôi không hở trời ? Tôi đã tự tay bắn chết người tôi yêu.

Thắng lại gục xuống, lần này thì anh khóc đến rung vai. Tôi kéo ghế lại gần anh vỗ về an ủi. Quả thực là một câu chuyện quá đau buồn, một nhà văn giỏi tưởng tượng mấy chắc cũng không tự nghĩ ra được một tình huống xót xa đến thế. Bây giờ thì tôi hiểu vì sao trên gương mặt anh luôn thiếu vắng nụ cười. Tôi không nói được gì để hóa giải bớt tâm trạng cho anh, chỉ biết xoa nhẹ lưng anh, một cách sẻ chia lặng lẽ. Quán cà phê về khuya đã vắng người, chỗ chúng tôi ngồi khuất sau một chậu hoa lớn nên càng yên tĩnh. Cơn xúc động lắng xuống, Thắng ngồi thẳng lên đưa tay lau nước mắt. Tôi cầm tay anh nhẹ giọng :

– Anh cố gắng đi, chuyện cũng đã qua rồi, chắc cô ấy không oán trách gì anh đâu.
– Có thể là cô ấy không oán trách tôi, nhưng tôi thì tự oán trách mình suốt đời. Sau khi ra tù, tôi đã đến mộ cô ấy, và đã nguyện để tang cho cô ấy mười tám năm, tôi phải trả cho cô ấy cái tuổi mười tám thần tiên mà tôi đã cướp đi mất ấy.
– Anh đừng nghĩ mãi như vậy, sẽ không tốt cho anh đâu.
– Với tôi thì tốt hay không cũng có gì là quan trọng nữa đâu.
– Không hẳn thế đâu, anh còn phải sống cho bản thân và cho gia đình nữa chứ.

Câu nói của tôi làm Thắng nhớ đến mục đích chính của cuộc gặp.

– Nhắc tới gia đình, tôi mới nhớ, cũng vì bố tôi mà tôi mới đề nghị cô giúp đỡ một chuyện thế này. Biết chuyện của tôi, trong những năm trước, mọi người cũng khuyên tôi nên nghĩ khác, nhưng lương tâm tôi không thể, hai năm trước là tôi hết hạn mười tám năm tang cô ấy, gia đình lại giục giã tôi chuyện hôn nhân, nhưng nói thật, tôi chẳng còn thiết tha gì nữa. Cứ mỗi đêm trăng sáng, thì hình ảnh cô ấy lại hiện về rõ mồn một như vừa mới hôm qua, tôi không thể nào bôi xóa được, thì làm sao nói chuyện tình cảm với ai khác chứ. Nhưng bất ngờ bố tôi phát hiện ra la bị ung thư gan. Nay đã vào giai đoạn cuối, bác sĩ bảo chỉ còn mấy tháng nữa thôi. Bố tôi bảo, chưa thấy tôi yên ổn chuyện gia đình, thì ông chết cũng không nhắm mắt được. Tôi làm sao để bố tôi ra đi khi trong lòng còn trĩu nặng như thế. Nên tôi mạo muội nhờ cô, xin cô thứ
lỗi nếu tôi có đường đột.

– Không, anh đừng nghĩ thế, sau khi nghe chuyện của anh, tôi rất hiẻu và thông cảm cho anh nhiều. Nhưng cho tôi hỏi : Vì sao anh lại chọn tôi để nhờ chuyện này ?
– Tôi cũng không rõ được là vì sao, nhưng nhìn cô và từng tiếp xúc với cô, tôi có cảm giác cô sẽ nhận lời.
– Nếu tôi không nhận lời thì sao ?
– Thì…thì…

Vẻ thất vọng và buồn bã trên gương mặt đã nhiều đau khổ của Thắng khiến tôi không nỡ kéo dài sự lấp lửng của mình.

– Thôi thôi, tôi nói đùa đấy, đã biết đươc vấn đề của anh như thế mà tôi không giúp anh thì còn ra cái gì.

Thắng tươi nét mặt lên một chút :

– Thế là cô chịu giúp tôi rồi ạ. Cảm ơn cô quá, cảm ơn cô nhiều lắm.

Bước vào nhà Thắng với túi quà trên tay, tôi hơi lo lắng và hồi hộp, liệu tôi có đóng trọn được vai diễn của mìnnh không đây ? vốn dĩ tôi không hay lừa dối ai, kể cả những điều nhỏ nhặt nhất mà giờ phải đi lừa dối một người lớn tuổi, lại là một người sắp chết, tôi thấy bứt rứt thế nào ấy. Thắng đưa mắt cho tôi, vẻ vừa động viên vừa khẩn nài. Tôi khẽ gật đầu và hít sâu một hơi. Ông cụ đang nằm trên giường, thấy có khách vào thì gượng ngồi dậy, tôi vội nói :

– Bác cứ nằm nghỉ đi ạ.

Tay tôi đỡ lấy đầu ông cụ và kê lại cái gối, xong tôi ngồi vào cái ghế mà Thắng vừa mang tới. Ông lão nhướng mày về phía con trai, Thắng ấp úng :

– Thưa bố …đây là …bạn gái của con.

Âm sắc giọng nói rõ ràng là không bình thường, nhưng ông cụ không kịp để ý đến, mà quay sang nắm lấy tay tôi, lập bập :

– Con …con ơi…bác mừng quá.

Tôi ngượng ngùng :

– Dạ con…con có chút quà biếu bác đây ạ.

Ông cụ chống tay cố ngồi dậy, đỡ túi quà tôi trao, ông nhìn tôi, rồi lại mân mê gói quà, đột nhiên ông tỏ ý muốn đi xuống giường, Thắng vội đến bên cạnh :

– Bố, bố cần gì ạ ?

Ông cụ bíu vào tay con để lấy sức, và rồi ông chập choạng bước ra phía bàn thờ, tay cầm theo gói quà của tôi. Tôi ngạc nhiên nhìn theo, Thắng cũng ngạc nhiên cứ hỏi :

– Bố cần gì để con làm cho ạ ?

Ông cụ ra hiệu cho Thắng đốt mấy nén nhang, rồi ông trịnh trọng đặt gói quà của tôi lên bàn thờ, trước ảnh mẹ Thắng, cố đứng cho thẳng, ông cụ cúi đầu khấn vái. Tôi ngây sững người trước những cử chỉ của ông, cảm giác thương cảm lẫn xấu hổ làm tôi thắt lòng, muốn khóc. Trời ơi ! Giá như đây không phải là sự dối trá. Thắng nhìn tôi với vẻ đau đớn, anh bặm môi cố ngăn niềm xúc cảm. Nếu không cố gắng lắm thì tôi đã bỏ chạy, để khỏi chứng kiến một cảnh đau lòng vì tính chất không minh bạch của nó. Cảm giác hổ thẹn vì sự dối trá như tăng lên gấp nhiều lần. Tâm trạng tội lỗi khiến tôi càng lúng túng hơn khi Thắng dìu ông cụ trở lại giường, một lần nữa anh lại ánh sang tôi cái nhìn van vỉ. Tôi cố gắng, cố gắng khoả lấp bằng một vài câu thăm hỏi bệnh tình ông cụ. Và khi tìm được cách cáo từ, tôi đi như chạy ra khỏi nhà. Thắng tiễn tôi với gương mặt buồn rười rượi, anh cũng không dễ dàng gì trong việc này.

– Tôi xin lỗi vì đã lôi cô vào chuyện này.
– Thôi anh vào với bác đi, cố đừng để bác nghi ngờ, ta gặp lại nhau sau nhé.

Tôi không thể nào ngủ được với những hình ảnh lúc ban ngày, tâm trạng của một kẻ có tội rất khó chịu, bỗng nhiên tôi đọc rõ hơn tâm trạng của Thắng trong việc sơ sẩy của anh. Tôi càng hiểu rõ hơn nỗi ân hận, thương tiếc, và sự ám ảnh trong anh nặng nề đến thế nào. Trong khi tôi chỉ với một sự dối trá bắt buộc, một sự dối rá chân chính mà còn khó khăn thế này, thì với Thắng, bước qua được sự việc không khác gì phải trèo qua một dãy núi.

Nhưng dù có thế nào thì cả hai chúng tôi vẫn phải tiếp tục sự lừa dối ấy, bởi vì nếu không thế thì lại càng tồi tệ hơn. Cho đến một ngày, Thắng hốt hoảng tìm tôi:

– Ba tôi chắc sắp đi rồi Phương ạ .

Tôi lật đật bỏ công việc chạy đến, ông cụ đang trong những giờ phút cuối cùng, thấy tôi đến, nét mặt ông giãn ra như đã từng trông đợi lắm. Ông vẫy nhẹ mấy ngón tay gọi tôi. Tôi đến bên cạnh, nắm lấy bàn tay xương xẩu đang lạnh dần của ông, ông cố bóp tay tôi, phều phào :

– Con …con hãy..thương nó nhiều…nó bất hạnh…lắm rồi…

Tôi bật khóc, không thể nói lên một lời hứa hẹn. Thắng cũng đã đến bên cạnh, ông cụ cầm tay hai chúng tôi đặt vào nhau và mỉm cười. Thế rồi ông ra đi, nhẹ nhàng thanh thản. Tôi khóc ông, đau xót như khóc một người cha thực sự. Trong thâm tâm, tôi thầm hứa với ông, nếu tôi xóa được nỗi ám ảnh sâu nặng trong lòng Thắng, thì sự lừa dối hôm nay không phải là sự lừa dối hoàn toàn.

Nhìn Thắng phủ phục bên mộ cha, tôi không sao chịu đựng nổi. Quả thực là anh có nhiều bất hạnh quá, con người ta nếu có phải chịu nỗi bất hạnh này thì sẽ được đền bù bằng một hạnh phúc khác. Liệu anh có được đền bù khi đã phải chịu đựng quá nhiều như vậy không ? tôi ngước lên trời “Hỡi người con gái bạc mệnh xa xưa kia. Nếu cô còn yêu anh ấy, và nếu cô đã tha thứ cho anh ấy, thì xin hãy giúp tôi, giúp tôi tìm được phương thuốc hiệu nghiệm để chữa lành vết thương cho anh ấy, dẫu chỉ một phần. Tôi không lấy hết anh ấy của cô đâu, anh ấy sẽ còn là một nửa của cô với những êm đềm đẹp đẽ của năm tháng ấy, nhưng xin đừng dằn vặt, đừng bắt anh ấy phải ôm mãi nỗi khổ đau trong lòng, cuộc đời anh ấy ít ra cũng phải có được một chút gì dó để sống chứ. Cô có nghe tôi nói không ? Hỡi người con gái của vầng trăng hôm nào !”

Chiều tàn trên nghĩa trang, những con gió se se thổi luồng buốt lạnh, những nụ hoa trắng dỏ, vàng tím loe hoe không át nổi cảnh đìu hiu chốn ngàn thu viễn mộng. Tôi đến bên anh, đỡ anh đứng dậy, díu anh từng bước chập chừng trên con đường lục xục sỏi đá. Một đàn chim về tổ, thả những tiếng ríu ran hiền hòa giữa thinh không.

Đàm Lan

Viết Cho Dã Quỳ

(…nhưng em nói dã quỳ vào mùa nào/ mùa
đông/ đúng rồi mùa hoa/ uh cây non mọc lên
nở hoa và tàn rụi trong vòng một năm…)

1.

Từ tàn rụi nụ mầm vươn lên vào lúc không ai còn nhớ (sự lãng quên luôn thường trực trong tâm trí con người) những mầm xanh không như lá cỏ mà được xem như lá cỏ cứ khuất lấp trong ngăn ngắt rậm rạp cứ lặng lẽ bên vệ đường trước thềm nhà khắp chân đồi (giờ đồi hoang cũng không còn nhiều vì loài người sinh sôi nẩy nở bung chiếm còn nhanh hơn cả cỏ cây)

Rồi những chiếc lá hình bàn tay xoè ra run rẩy hân hoan trong mưa bụi (dường như tất cả hạnh ngộ thuở ban sơ đều như vậy) mưa càng dấm dứt đất càng đỏ ứ cây lá càng xanh non tươi rờn rợn mưa mưa mưa mưa nước nuôi dưỡng sự sống bằng những ngập tràn thấm sâu dịu nhẹ (cũng có khi lắm khi hung tợn trào dâng) mưa mưa mưa mưa dã quỳ theo mưa mà lớn

Đó là cách tồn tại cổ xưa nguyên thuỷ nhất tồn tại theo bầy đàn mỗi đơn lẻ là một trong nhiều trong những của cộng đồng mỗi đơn lẻ tưởng như giống nhau về hình thể về tính cách về thân phận đứng bên nhau làm nên thế giới (tưởng công bằng bình đẳng) hướng về ánh sáng hướng về bầu trời mà ngờm ngợp mà mải miết mà vươn cao mà xoè tay mà ươm nụ mà hồn nhiên mà chờ đợi


2.

Có xứ sở chọn khắc nghiệt làm tính cách đặc thù (không chừng mực không điều độ không sắc màu trung tính) xứ sở dã quỳ không có mùa thu không có mùa xuân (chỉ hai mùa mưa nắng) xứ sở buồn muôn thuở bụi mù trời (bụi lừng lững đi lừng lững dựng từng cột đỏ trên những con đường mòn vắng vẻ khô khát) tháng mười hai lạnh lẽo khô ngùn ngụt nắng là tín hiệu để dã quỳ mở bung.

Đó là không gian mênh mông (đồi nối tiếp đồi thung lũng kéo dài thung lũng) là cuồng nộ gió (gió như đoàn chiến mã ràn rạt lao qua không cần biết sẽ về đâu không cần biết gì đang đón đợi cứ phía trước mà phi mà lồng lộn sải vó) là bướm hoang là ong rừng là bước chân bồn chồn của những người đàn bà luôn mơ những giấc mơ bất ổn

Là dã quỳ tồn tại như một dâng hiến không cần lý do

3.

Dã quỳ dã quỳ dã quỳ cứ vàng mơ vàng tươi vàng xuộm vàng cháy cứ rừng rực mê đắm miên man trên nền xanh của lá nền đỏ của đất bazan cứ tạo nên những đối cực nhức nhối xốn xang đôi khi khó chấp nhận trong mắt người không chờ đợi không khát khao không hoài vọng dã quỳ (dường như) hồn nhiên bung nở hồn nhiên toả hương hồn nhiên vàng vào nắng vào sương vào bụi đỏ hồn nhiên làm mặt trời thắp nắng trong hoang lạnh hồn nhiên làm nên linh cảm bất an mùa xao xác

Đã có những ngợi ca đã có những cười cợt đã có những rắp ranh đòi chia sẻ đã có những dự tính can thiệp riêng tư dã quỳ (dường như) vô tâm (dường như) ngoài cuộc cứ vàng cho hết đời sống mình (vì đó chính là mình) rồi rời rã rũ rượi trong gió đông rồi khô đi nâu sẫm trên những cành nhánh trụi trơ rồi khuất lấp rồi biến tan

Mùa đã khô ngày đã không còn hoang hoải gió
dã quỳ bình thản đợi hồi sinh

4.

Những người đàn bà mang giấc mơ bất ổn chôn trên sườn đồi đêm đêm chờ mưa chờ quên lãng nghe trong tiếng sấm khắc khoải có niềm âu lo rồi đồi hoang sẽ không còn là đồi hoang nữa

Đinh thị Như Thúy

Shoun và mẹ

Shoun là một vị thầy về thiền Tào Động. Khi còn là học trò, bố của Shoun qua đời, Shoun phải chăm sóc mẹ.

Mỗi khi vào phòng thiền, Shoun luôn luôn mang mẹ đi theo. Vì có mẹ đi theo, mỗi khi Shoun viếng một tu viện, ông không thể sống chung với các vị sư khác. Vì vậy Shoun xây một nhà nhỏ để lo cho mẹ. Shoun chép lại kinh sách, và thi ca nhà Phật, và nhờ đó nhận được ít tiền mua thực phẩm.

Khi Shoun mua cá cho mẹ, người ta chế giễu ông, vì người tu hành không được ăn cá. Nhưng Shoun không màng. Tuy nhiên, mẹ của Shoun thì buồn, thấy con mình bị cười chê. Cuối cùng bà nói với Shoun: “Mẹ nghĩ là mẹ sẽ thành ni cô. Mẹ cũng có thể ăn chay được.” Bà thành ni cô, và mẹ con nghiên cứu chung với nhau.

Shoun yêu nhạc và là nhạc sĩ giỏi về đàn hạc, Mẹ shoun cũng chơi đàn hạc. Những đêm trăng tròn hai mẹ con chơi đàn với nhau.

Có một đêm một cô gái trẻ đi ngang nhà và nghe nhạc. Cảm xúc quá, cô bèn mời Shoun đến nhà cô đêm hôm sau và đánh đàn. Shoun đồng ‎ý. Vài ngày sau Shoun gặp lại cô ấy ngoài phố và cám ơn lòng hiếu khách của cô. Mọi người cười chê, vì Shoun đã đến nhà một cô gái làng chơi.

Ngày nọ Shoun đi thuyết giảng ở một chùa xa. Vài tháng sau ông trở về nhà và biết mẹ vừa chết. Các bạn không biết tìm ông ở đâu, nên tang lễ đã bắt đầu.

Shoun bước lên, dùng gậy gõ vào quan tài. “Mẹ, con đã về đây,” ông nói.

“Mẹ mừng con đã về,” ông trả lời thế cho mẹ.

“Vâng, con cũng mừng,” Shoun trả lời. Rồi ông nói mới mọi người quanh ông: “Lễ tang đã xong. Các bạn có thể hỏa táng.”

Khi Shoun đã rất già, ông biết ngày cuối đã gần kề. Một buổi sáng, ông gọi các đệ tử lại quanh ông, nói cho họ biết ông sẽ ra đi vào lúc trưa. Thắp nhang trước ảnh mẹ và thầy cũ, ông viết một bài thơ:

Năm mươi sáu năm gắng sống tử tế
Đi đường tôi trong thế giới này
Giờ mưa đã ngừng, mây đã hết
Trời trong xanh một mảnh trăng đầy

Các đệ tử đứng quanh ông, tụng kinh, và Shoun ra đi khi kinh còn đang tụng.
.

Bình:

• Người ta nghĩ rằng xuất gia là “ra khỏi nhà”, bỏ cha bỏ mẹ đi tu. Nhưng đâu có Phật nào cản con lo cho mẹ từng ngày, ngay cả lúc ngồi thiền là lúc cần yên tĩnh nhất, cũng mang mẹ theo bên cạnh để chăm sóc.

Ngoài gánh nặng tiền bạc và công khó, còn gánh nặng bị người đời cười chê. Mang gánh nặng để lo cho mẹ, đó chính là bằng chứng cụ thể nhất của tình yêu.

• Không chỉ lo về thể chất, mà Shoun còn lo về phát triển tinh thần của mẹ–chơi nhạc cùng mẹ, nghiên cứu Phật pháp cùng mẹ, và mẹ rốt cuộc cũng thành ni cô, mở rộng tâm mẹ trên đường tu học. Còn cái lo nào lớn cho bằng.

• Vì yêu mẹ, nên Shoun kính trọng phụ nữ, kể cả gái làng chơi. Và kính trọng phụ nữ, ngay cả khi người khác cười mình là giao du với người xấu.

• Khi mẹ chết Shoun thay mẹ để nói chuyện với mình, đó là do cảm thấy gần gũi mẹ đến mức thấy có mẹ trong mình, và mẹ nói được lời mẹ qua miệng mình.

• Thực sự thì, trong ta có cha mẹ và tất cả tổ tiên ta.

Bởi vì Shoun biết mẹ đã ở trong Shoun, nên Shoun chẳng buồn gì cả. Nói chuyện với mẹ xong là điềm tĩnh bảo mọi người có thể hỏa táng xác mẹ.

• Cho đến ngày cuối đời, vẫn không quên mẹ và thầy.

• Đến ngày cuối đời, Shoun mới xác nhận là mình đã giác ngộ–Giờ mưa đã ngừng, mây đã hết, trời trong xanh môt mảnh trăng đầy.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

.

Shoun and His Mother

Shoun became a teacher of Soto Zen. When he was still a student his father passed away, leaving him to care for his old mother.

Whenever Shoun went to a meditation hall he always took his mother with him. Since she accompanied him, when he visited monasteries he could not live with the monks. So he would build a little house and care for her there. He would copy sutras, Buddhist verses, and in this manner receive a few coins for food.

When Shoun bought fish for his mother, the people would scoff at him, for a monk is not supposed to eat fish. But Shoun did not mind. His mother, however, was hurt to see the others laugh at her son. Finally she told Shoun: “I think I will become a nun. I can be a vegaterian too.” She did, and they studied together.

Shoun was fond of music and was a master of the harp, which his mother also played. On full-moon nights they used to play together.

One night a young lady passed by their house and heard music. Deeply touched, she invited Shoun to visit her the next evening and play. He accepted the invitation. A few days later he met the young lady on the street and thanked her for her hospitality. Others laughed at him. He had visited the house of a woman of the streets.

One day Shoun left for a distant temple to deliver a lecture. A few months afterwards he returned home to find his mother dead. Friends had not known where to reach him, so the funeral was then in progress.

Shoun walked up and hit the coffin with his staff. “Mother, your son has returned,” he said.

“I am glad to see you have returned, son,” he answered for his mother.

“Yes, I am glad too,” Shoun responded. Then he announced to the people about him: “The funeral ceremony is over. You may bury the body.”

When Shoun was old he knew his end was approaching. He asked his disciples to gather around him in the morning, telling them he was going to pass on at noon. Burning incense before the picture of his mother and his old teacher, he wrote a poem:

For fifty-six years I lived as best I could,
Making my way in this world.
Now the rain has ended, the clouds are clearing,
The blue sky has a full moon.

His disciples gathered about him, reciting a sutra, and Shoun passed on during the invocation.

#15

Thứ sáu, 25 tháng 12 năm 2009

Bài hôm nay

Greensleeves – Tà Áo Xanh, Văn Hóa, Nhạc Xanh, Video, anh Trần Đình Hoành.

Lời người ngoại đạo, Thơ, chị Tôn Nữ Ngọc Hoa.

Lễ Giáng Sinh, Thơ, chị Phan Bích Thiện.

Giáng Sinh đầu , Thơ, anh Trần Đình Hoành.

Tây Nguyên: Noel đầm ấm cho những hoàn cảnh thiệt thòi, Chuyện Phố, chị Hoàng Thiên Nga.

Đêm thánh vô cùng, Văn, Chuyện Phố, chị Hoàng Thiên Nga.

Ý nghĩa đích thực của Giáng Sinh, Văn Hóa, Trà Đàm, song ngữ, Minh Phương, Việt Thảo và Bảo Quyên .

Bức tranh, Trà Đàm, song ngữ, chị Phương Thảo và Phạm Tuyết.

Hãy cho , Văn Hóa, Trà Đàm, song ngữ, chị Huỳnh Huệ.
.

Tin sáng quốc tế, anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Phẫu thuật rút 14 chiếc kim trong người bé trai Brazil – (Dân trí) – Bé trai 2 tuổi Brazil bị cha dượng cắm vài chục chiếc kim khâu vào người hôm nay đã được phẫu thuật lần thứ hai để đưa 14 chiếc kim đâm vào gan, bàng quang và ruột bé.

Nghi phạm giết con trai cựu thủ tướng ném giày vào thẩm phán – (Dân trí) – Một nghi phạm giết người đã ném giày vào thẩm phán toà đại hình Old Bailey trong phiên tòa xét xử 4 nghi phạm liên quan tới vụ sát hại con trai cựu Thủ tướng Somalia tại Anh.

Tổng thống Obama bất ngờ gọi đến đài phát thanh – (Dân trí) – Tổng thống Mỹ Barack Obama đã bất ngờ gọi điện đến một chương trình phát thanh của thống đốc sắp mãn nhiệm bang Virginia, và lấy tên giả ban đầu là “Barry từ DC”, tức từ thủ đô Washington.

Mỹ: 5 con tin bị bắt giữ tại bưu điện ở Virginia – (Dân trí) – 5 người đã bị một người đàn ông đi trên xe lăn bắt cóc tại một bưu điện ở bang Virginia, Mỹ. Người đàn ông này tuyên bố có bom, có thể đủ để nổ tung tòa nhà.
.

Tin sáng quốc nội , anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

“Dạo” Noel sát giờ chuông điểm – Dân trí) – Đến thời điểm này, Giáng sinh dường như đã chạm từng cửa ngõ, con phố. Những ô cửa ngập ánh đèn nhấp nháy, những cây thông Noel được trang trí nhiều sắc màu đều đã chọn được “điểm đẹp” để đặt… Tất cả đều đã sẵn sàng chờ tiếng chuông nhà thờ điểm.

Người lao động vẫn hồi hộp chờ thưởng Tết – (Dân trí) – Năm 2009 lương của người lao động tăng từ 5 – 7,8% nên mức thưởng Tết của doanh nghiệp nếu chỉ bằng hoặc hơn năm ngoái chút ít thì coi như đã thụt lùi bởi năm nay chỉ số giá tiêu dùng vẫn tăng mạnh.

Kinh hoàng những vụ lâm tặc “dằn mặt” kiểm lâm – (Dân trí) – Không chỉ tung tin hăm dọa, lâm tặc còn táo tợn dùng hung khí tấn công cán bộ kiểm lâm. Đã có không ít cán bộ hy sinh, số khác mang trong mình những thương tật vĩnh viễn…

Không khống chế số lượng cầu thủ nhập tịch ra sân – TT – Đó là phát biểu của chủ tịch Liên đoàn Bóng đá VN (VFF) Nguyễn Trọng Hỷ sau khi nhận được văn bản trả lời của Bộ Tư pháp về việc hạn chế cho ra sân đối với các cầu thủ ngoại nhập tịch trong mùa giải 2010.
.

Lịch sự kiện văn hóa

People in the City – 08 Jan 2010 – Solo Exhibition by Pham Ngoc Duong —– 08/01/2010 – Triển lãm cá nhân của Phạm Ngọc Dương

Translation for Artists – A new service for artists from the Hanoi Grapevine Team —– Dịch vụ mới – dịch thuật cho nghệ sĩ từ nhóm Hanoi Grapevine

.

Tin học tập – việc làm

IIE Vietnam news

American Center Hanoi Event news: Sat. Dec. 26, 9:30-11:00 Book Club: “The Power of Positive Thinking”

10 học bổng thạc sĩ toàn phần tại Ai len – Năm 2010, Ai Len sẽ dành 10 học bổng thạc sĩ toàn phần tại trường ĐH Tổng hợp Dublin (Ai Len)- ngành Kinh doanh Michael Smurfit cho các ứng cử viên phù hợp là công dân Việt Nam. Học bổng bao gồm học phí và sinh hoạt phí. Hạn cuối nộp hồ sơ 31/3/2010.

.

Chứng khoán

* VNINDEX

* HNX

Giá vàng VN

Giá vàng Mỹ

Tỷ giá ngoại tệ

Thống kê kinh tế

Thời tiết hôm nay
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

:-) :-) :-) :-) :-) :-)

Đọt Chuối Non

Greensleeves – Tà Áo Xanh

Chào các bạn,

Giáng Sinh là không thể thiếu Silent Night. Và Greensleeves – Tà áo xanh.

My Lady Greensleeves, họa sĩ Danta Gabriel Rossetti 1864

Nhưng Greensleeves không phải là một thánh ca. Greensleeves là tình ca. Người ta không hát Greensleeves, nhưng người ta luôn luôn trình tấu Greensleeves với organ, piano hay harp trong nhà thờ.

Greensleeves là một dân ca Anh quốc, viết theo thể điệu trữ tình gọi là Romanesca. Năm 1560 một bản nhạc ballad đã được đăng ký với London Stationer’s Company, công ty độc quyền xuất bản nhạc của Anh, dưới tên “A New Northern Dittye of the Lady Greene Sleeves”.

Đến năm 1584, bản nhạc được ghi lại trong quyển A Handful of Pleasant Delights (1584) là “A New Courtly Sonnet of the Lady Green Sleeves” (Một đoản khúc cho công nương Áo Xanh).

Dù là không có bằng chứng, dân gian truyền rằng bản này là do vua Henry VIII viết cho công nương Anne Boleyn.

Vua Henry VIII, đẹp trai và tài ba, lấy vợ là Hoàng hậu Catherine of Aragon. Henry viết khoảng 35 bản nhạc tất cả, thường là về tình yêu chốn hoàng cung. Con của Henry là Elizabeth cũng thừa hưởng được tài năng âm nhạc của bố, là một vũ công rất giỏi.

Henry yêu Anne Boleyn nhưng không được nàng đáp lại, nên đã viết lên bản nhạc Greensleeves để bày tỏ nỗi niềm.

Ôi, em yêu, em bất công với tôi
Đã vất tôi đi không thương xót
Tôi yêu em lắm, đã từ lâu
Tôi vui sao khi mình gần nhau

Áo Xanh là cả niềm vui tôi
Áo Xanh là cả sung sướng tôi
Áo Xanh là quả tim vàng tôi,
Và ai, ngoài em, Nàng Áo Xanh tôi?

Lời thề, em đánh vỡ, như tim tôi
Ôi, sao em lại cho tôi hạnh phúc
Để giờ đây xa em cả một đời
Nhưng tim tôi vẫn còn tù ngục

Ôi, tôi sẽ cầu, tôi sẽ cầu với Chúa
Rằng em sẽ hiểu lòng thành tôi
Vì tôi vẫn yêu em thật
Ôi, hãy đến lại và yêu tôi

(TĐH dịch)
.

Alas, my love, you do me wrong,
To cast me off discourteously.
For I have loved you well and long,
Delighting in your company.

Greensleeves was all my joy
Greensleeves was my delight,
Greensleeves was my heart of gold,
And who but my lady , Greensleeves.

Your vows you’ve broken, like my heart,
Oh, why did you so enrapture me?
Now I remain in a world apart
But my heart remains in captivity.

Well I will pray, I will pray to God
that thou my constancy mayst see,
For I am still thy lover true
Oh come once again and love me

Sau đây mời các bạn nghe xem videos về Greensleeves.

1. David Nevue, trình tấu piano.
2. Ban the Tudor hát trong video clip Henry va Anne.
3. Ca sĩ opera soprano Litsa Skartsatou ở Athens, Hy Lạp, hát âm điệu và lời truyền thống.

.

Greensleeves – piano by David Nevue

.

The Tudors: Greensleeves (Henry/Anne) – A Henry/Anne Music Video with Greensleeves as the background music. The clips are from “The Tudors”. The song is “Greensleeves” by Roger McGuinn. I only use half of the song in this video.

.

Greensleeves – Litsa Skartsatou, soprano, Athens, Greece

Lời Người Ngoại Đạo

Con ngoại đạo
Chưa lần quì trước Chúa
Xin được ban hồng phúc nhiệm mầu
Nhưng trong tim vững một niềm xác tín
Chúa lòng lành rạng tỏa ánh sao

Con vẫn tin
Dù chưa đến nhà thờ
Lời Người dạy quý muôn lần châu báu
Người xoa dịu nỗi đau nhân thế
Đem yêu thương hàn gắn mọi tàn hoang

Con vẫn hằng tin
Người dang rộng vòng tay
Che chở người hiền dắt dìu người lầm lạc
Đưa nhân loại đến an hòa xóa hận thù bạo lực
Người yêu người
Vườn thế giới ngát thơm

Con không hát thánh ca
Nhưng phút Chúa giáng trần
Trong lòng con ngân vang bao giai điệu
Theo tiếng chuông rộn vui êm ái
Cùng nhân gian hòa khúc tụng ca

Tạ ơn Người
Ân đức bao la
Con ngoại đạo chỉ nguyện cầu lặng lẽ
Xin Người ban phước lành cho toàn thế giới
Làm sạch linh hồn người tội lỗi
Xua tăm tối trong tim những ai nỡ đánh mất lương tri.
Tạ ơn Người
Tạ ơn.

Lễ giáng sinh

Chẳng biết tự khi nào Lễ Giáng sinh
Trở thành ngày hội của gia đình,
Cả nhà quây quần vui đoàn tụ
Quanh cây thông đèn sáng lung linh.

*

Suốt năm công việc bận bù đầu
Hiếm được mấy khi ngồi thật lâu
Bố mẹ con cái cùng trò chuyện
Vui vẻ trao quà tặng cho nhau.

*

Ngoài kia tuyết vẫn rơi, vẫn rơi,
Trong nhà ấm cúng ngập tình người
Muốn gửi lời chúc cho tất cả
Giáng sinh- thêm phút đẹp cuộc đời.

Phan Bích Thiện
Hungary