Tag Archives: trà đàm

Bạn có món quà quý giá

Chào các bạn,

Trong các chương trình quốc tế, dù đi theo nhóm hay một mình mình thường hay chuẩn bị những tấm thiệp lưu niệm nhỏ mang hình ảnh Việt Nam để làm quà trao đổi với các bạn quốc tế. Nếu là những sự kiện không quá đông, mình thường tự viết vào những tấm thiệp những lời chúc dành riêng cho những bạn mà mình có dịp tiếp xúc trực tiếp, ví dụ như bạn ở cùng phòng.

Trong một chuyến đi Ấn Độ mình cũng chuẩn bị những tấm thiệp nhỏ như vậy. Chuyến đi này mình đi bằng tàu qua rất nhiều thành phố của Ấn Độ. Và lần này mình có nhiều bạn quá. Mình đã hơi lo mình chỉ mang một vài bưu thiệp đủ tặng cho các bạn ở cùng cabin trên tàu với mình. Continue reading Bạn có món quà quý giá

Chuẩn nhẫn nhục

Chào các bạn,

Có những hình ảnh sống rất kì diệu mà chúng ta nên luôn ghi nhớ trong lòng và sống theo đó như là chuẩn mực sống, bởi vì đó là những chuẩn mực phi thường rất cao của con người, và chúng ta có thể đạt được. Mình có hai chuyện sau đây để đặt chuẩn.

1. Chuyện thứ nhất là về thiền sư Hakuin trong truyện Vậy à của 101 Truyện Thiền.
Continue reading Chuẩn nhẫn nhục

Biết uống rượu từ nhỏ

Chào các bạn,

Chúa Nhật anh em Buôn Làng không lên nương rãy nhưng ở nhà nghỉ ngơi, một số đàn ông và thanh niên Buôn Làng trong ngày nghỉ chiều chiều thường tụ tập uống rượu, vì vậy khoảng năm giờ chiều mình thường đi một vòng, đến những nhà mình biết thường xuyên tụ tập uống rượu để giải tán ai về nhà nấy!

Khi đi ngang nhà bố mẹ Nhíp, nhìn vào thấy trong nhà đông người và nói cười ồn ào như nhà có tiệc. Continue reading Biết uống rượu từ nhỏ

Chọn thức ăn tích cực lành mạnh

Chào các bạn,

Hồi mình học phổ thông, internet và laptop chưa có được thuận tiện như bây giờ. Mình nhớ là hồi cấp 3 khi nhà mình chưa có internet, mình muốn gửi email hay lên internet phải đi ra hàng internet kiêm quán điện tử ở gần nhà.

Rồi dần dần mình học lên đại học thì cũng được bố mẹ sắm cho cái máy tính để bàn và lắp internet nhưng sử dụng vẫn còn rất là hoang sơ không như bây giờ. Càng ngày khi mà thông tin càng bùng nổ thì hầu như ngày nào mình cũng nhận được thư rác, thư quảng cáo. Ban đầu mình rất khó chịu. Rồi dần dần mình tìm ra cách quản lý email và thông tin, mình không còn lo lắng là thông tin mình nhận được là chất lượng hay bậy bạ. Continue reading Chọn thức ăn tích cực lành mạnh

Sợ … ế

Tôi có bạn trai từ rất sớm, là tôi cưa đổ anh, vì anh là người rất lạnh lùng ít nói, mà tôi thì ghét người nào lạnh lùng (ghét của nào…). Để đảm bảo là mình không bị ế, tôi thường hỏi anh rất nhiều lần: “Bao giờ thì anh cưới vợ?”, lần nào anh cũng hoặc là không trả lời, hoặc là nói: “40 tuổi”. Tôi rất bực mình, nói: “Lúc đó thì em cũng 40 tuổi, già lắm rồi”, anh còn đổ dầu vào lửa: “Anh cũng không định cưới cô dâu già thế!”. Nghe chịu nổi không?! Tôi không nhớ đã giận dỗi bao nhiêu lần về chuyện này, cho đến khi chán không thèm hỏi nữa. Continue reading Sợ … ế

Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã

Chào các bạn,

Tuần trước chạy xe trong vùng nhà quê, chạy ngang các chú ngựa đang đứng gặm cỏ thanh nhàn trong một trang trại, mình nhớ đến câu “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.” Chúng ta đã nói đến câu này nhiều lần rồi. Trâu tìm trâu, ngựa tìm ngựa. Người tích cực thì thích chơi với người tích cực, và người tiêu cực thì thích chơi với người tiêu cực.

Đương nhiên đây là điều tốt cho người tích cực, nhưng cũng là đại họa cho người tiêu cực. Mình tiêu cực rồi, lại còn được những người bạn tiêu cực vây quanh, cho nên mình thường được “đồng cảm” bằng những khuyến khích tiêu cực thường xuyên—đấm đá, cạnh tranh, thù hận, ghen ghét, chia rẽ, tội lỗi…
Continue reading Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã

Văn hóa trao đổi

Chào các bạn,

Anh em Buôn Làng sống văn hóa trao đổi, điều này mình biết nhưng nhiều lúc cũng không tránh khỏi ngạc nhiên!

Nhà mình trong Buôn Làng có điều kiện về nước sinh hoạt, vì vậy trong vườn trồng nhiều rau, nhất là mùa nắng trồng rau rất dễ lên, chỉ cần có nước tưới là được. Mỗi lần rau đến độ ăn được, mình nhờ một số mẹ đã quen đến cắt nhổ, đem chia cho các gia đình giúp mình. Continue reading Văn hóa trao đổi

Nhạy cảm với tổn thương

Từ nhỏ tôi đã có một khả năng đặc biệt là đọc được cảm xúc tâm tư của người đối diện, và tôi vận dụng tối đa khả năng này để tránh làm tổn thương người khác, và mọi người cũng nhanh chóng nhận ra là tôi rất biết nói những điều họ “muốn nghe”. Nhưng sau nhiều năm quan sát, tôi buộc phải chấp nhận một sự thật là, tôi chỉ có thể cố gắng hết sức để không bao giờ cố ý gây tổn thương, chứ không thể hoàn toàn tránh khỏi nó. Thường xuyên hơn cả, tôi gây tổn thương cho người khác chính bởi sự thờ ơ lãnh đạm của mình, mỗi khi có điều gì đó khiến tôi không vừa ý. Continue reading Nhạy cảm với tổn thương

Đánh bật nỗi sợ bị từ chối

Chào các bạn,

Mình sinh ra trong một gia đình ba mẹ đều làm nhà giáo, nhưng khá nghèo. Từ nhỏ, mình đã thấy cả xã hội xung quanh mình nói 2 từ “xin-cho”. Và mình chứng kiến rất nhiều trường hợp xin mà không được cho, từ đó mình luôn sợ bị người khác từ chối.

Mình đã từng xin mẹ rất nhiều thứ, và mỗi lần bị từ chối, thì mình nghĩ rằng từ lần sau mình sẽ không bao giờ xin nữa. Continue reading Đánh bật nỗi sợ bị từ chối

Cuộc đời huyền diệu của bạn

Chào các bạn,

Mình mời các bạn vài phút để làm một cái test rất thú vị này:

Bạn ngồi ở nơi bạn đang ngồi, và hồi tưởng lại đời bạn. Đi từ lúc trí nhớ bắt đầu có, từ từ qua mọi điểm đời, những điều bạn làm, những kế hoạch bạn có, những điều đã xảy ra, cho đến lúc này, ngay nơi bạn đang ngồi.

Rồi bạn cho mình biết hai điều sau đây có đúng với bạn không.
Continue reading Cuộc đời huyền diệu của bạn

Thương, cãi nhau, thương

Chào các bạn,

Gần sáu giờ tối Chúa Nhật, trên đường đi bộ từ nhà bố Trương về ngang qua nhà mẹ Knai, mình gặp mẹ Wen địu đứa con gái nhỏ từ trong nhà mẹ Knai đi ra. Gặp mình, mẹ Wen đứng lại nói chuyện. Mình hỏi mẹ Wen chiều Chúa Nhật địu con đi chơi? Mẹ Wen cho biết ngày mai mẹ Wen nhổ củ mì trên rãy xa, đến nhờ mẹ Knai đi nhổ củ mì đổi công vì rãy hai gia đình sát cạnh nhau.

Mẹ Wen đứng đối diện nói chuyện với mình, mẹ Wen khoảng hai mươi bốn tuổi nhưng có dáng vẻ lam lũ tất bật. Nhìn kỹ mẹ Wen có khuôn mặt rất duyên với làn da đen và bị nám vì nắng gió, bỗng dưng lòng mình dậy lên niềm thương cảm. Continue reading Thương, cãi nhau, thương

Dấu chân lười biếng

Còn nơi nào biết những chuyện tình
Tựa như chuyện những đóa hoa quỳnh
một đời thương nhớ.
Người đi tìm kiếm giữa mịt mùng
Người đi tìm mãi suốt con đường tấm lòng kia.*

Háo hức bước chân vào giảng đường Đại học, tôi tự nhủ mình phải sống và học tập cho thật tốt, để bù lại thời cấp 3 quá nhiều áp lực, một quãng đời hoàn toàn mới đã bắt đầu. Lần đầu tiên tôi gặp những người bạn đến từ những tỉnh khác khắp mọi miền đất nước, ai cũng đều có vẻ rất hiền và thân thiện. Sau vài buổi học chung, khóa tôi tách thành ba lớp, lớp tôi là lớp chọn nên chỉ có 14 người (gọi là lớp chất lượng cao được tuyển chọn từ một buổi thi, lấy điểm từ cao đến thấp). Bạn thấy có gì quen quen không, đúng vậy, đó chính xác là những gì xảy ra ở các cấp học dưới, phân ban và trường chuyên lớp chọn, thi học sinh giỏi, luyện “gà nòi”, và không quá khi nói rằng Đại học được tổ chức một trường học “cấp 4”!
Continue reading Dấu chân lười biếng

Vượt qua nỗi sợ nói tiếng Anh

Chào các bạn,

Hôm nay, mình sẽ kể cho các bạn con đường vượt qua nỗi sợ nói tiếng Anh của mình nhé.

Mình vốn phát âm tiếng Việt không chuẩn (phát âm không được một số phụ âm như tr, ch, s, x..), nói theo dân gian là bị nói trớt, nói ngọng. Mọi người nói là do lưỡi ngắn nên vậy. Vì phát âm không chuẩn nên mình đứng chót lớp hồi lớp Một 😀 . Continue reading Vượt qua nỗi sợ nói tiếng Anh

Ảnh hưởng dây chuyền

Chào các bạn,

Một bạn trẻ vừa email cho mình và nhắc đến một nhóm thiện nguyện ở Sài Gòn có tên là Nhặt Rác Sài Thành. “Thay vì chỉ trích và thờ ơ, chúng em đã suy nghĩ tích cực hơn. Cứ sáng chủ nhật hàng tuần, tại khuôn viên công viên 30/4, có rất nhiều bạn trẻ như em cứ âm thầm nhặt rác. Điều đặc biệt ở đây là họ cảm thấy rất vui. Nhặt rác mà niềm vui cứ phơi phới.”

Các bạn, một cuốn sách tư duy tích cực mấy trăm trang không bằng một thông tin thực tế như thế.
Continue reading Ảnh hưởng dây chuyền

Thương bò nhiều hơn thương em

Chào các bạn,

Chiều Chúa Nhật còn khoảng một giờ mới đến giờ dùng cơm chiều, mình tranh thủ đến thăm em Hang và em Hội, con của mẹ Sót gần nhà mình.

Chiều hôm qua thứ Bảy, trên đường về gặp mẹ Sót cho biết hai người con trai lớn của mẹ Sót: Em Hang và em Hội sốt cao và ho cả tuần nay không ăn uống gì được, ăn vào là bị nôn ra! Vì vậy chiều nay mình tranh thủ đến thăm, nhưng khi đến cả hai em Hang và em Hội đều đi chơi, Continue reading Thương bò nhiều hơn thương em