Tag Archives: trà đàm

Bến bờ hạnh phúc

Chào các bạn,

Chim Điên bạn mình học với mình từ cấp I và tụi mình chơi với nhau đã hơn 20 năm. Càng lớn, càng chơi thì tụi mình mới thấm độ “điên” rất dễ thương của bạn mình. Cầm kỳ thi họa cái gì cũng chơi, nhạc nào cũng nhảy. Bạn mình thi thoảng đọc cho tụi mình nghe bài thơ của Nguyễn Thế Hoàng Linh như thế này:

Tôi hỏi một-không-tám-không
Chị ơi nỗi nhớ thì lông màu gì?
Chị tổng đài giọng nhu mì ^^
À…nhiều màu lắm vặt đi vẫn nhiều
Hình như là bạn…đang yêu?
Không, em chỉ hỏi những điều hồn nhiên
Hình như là bạn…đang điên?
Vâng! điên thì mới phí tiền hỏi han

Xong xuôi hết bốn-chín-ngàn Continue reading Bến bờ hạnh phúc

Sợ người giỏi hơn mình

Chào các bạn,

Một trong những kết luận so sánh thường trực nhất của con người là “người ta giỏi hơn mình”. Sếp thì thường không tuyển những ứng viên có vẻ “giỏi hơn mình”. Bạn bè thì tự nhiên xa lánh nhau vì thấy bạn đó “giỏi hơn mình”. Đồng nghiệp thì có thể ghen tỵ và đố kỵ vì thấy có đồng nghiệp giỏi hơn mình. Đồng môn sư huynh đệ thì tương tàn nhau vì nghĩ rằng trình độ khác nhau.

Trải qua gần 15 năm làm việc trong những môi trường khác nhau, mình nhận thấy có rất nhiều người luôn so sánh mình với người khác, và sợ người đó giỏi hơn mình. Continue reading Sợ người giỏi hơn mình

Cô đơn trên đỉnh núi ?

Chào các bạn,

Chúng ta thường nghe nói cô đơn trên đỉnh núi. Người ta lý giải điều này bằng hai cách: trên đỉnh thì ta chẳng chia sẻ được với ai mấy, hay tiêu cực hơn thì, trên đỉnh thì chẳng có bạn mà chỉ có thù.

Mình chẳng thấy mình trên đỉnh nào cả, nhưng cũng có chút người biết đến tên mình, và mình vì thế mà có đủ thứ shit (các bạn tra tự điển) bắn vào mình thường xuyên.
Continue reading Cô đơn trên đỉnh núi ?

Bố Huếc

Chào các bạn,

Hai giờ chiều thứ Sáu là đám tang bố Huếc ở thôn Hai. Bố Huếc có năm người con và mẹ Huếc đang mang thai người con thứ sáu được bảy tháng. Bố Huếc mất do bị bệnh nhưng bệnh gì không rõ, chỉ biết lâu lâu bố Huếc như người tâm thần đi lang thang mấy ngày, sau đó ổn định bố Huếc lại đi làm nương rãy bình thường. Mỗi lần bố Huếc bệnh chỉ im lặng đi lang thang không nói năng hoặc phá phách đánh đập gì ai, trái lại rất sợ người, nhất là nhiều người, hễ thấy nhiều người là bố Huếc bỏ chạy!
Continue reading Bố Huếc

Tư duy dân chủ

Hồi còn đi học tôi đã được dạy rằng xã hội Việt Nam hiện tại là một xã hội đề cao dân chủ, nhân quyền, với định hướng xã hội chủ nghĩa, là một bước tiến đi tắt đón đầu bỏ qua giai đoạn tư bản chủ nghĩa. Tuy không hiểu lắm những khái niệm trong câu nói đó, tôi vẫn vô cùng hạnh phúc được sinh ra và lớn lên trong cảnh an bình, đất nước độc lập không có chiến tranh, đến lớp hàng ngày với những câu chuyện cổ tích trong sách giáo khoa luôn luôn có những kết thúc có hậu, giống như câu chuyện về kháng chiến của đất nước.
Continue reading Tư duy dân chủ

Đợi hạnh phúc đến bao giờ?

Tôi vừa mới tốt nghiệp thạc sĩ tại Đức. Và một câu hỏi mà gia đình, bạn bè, người quen ai cũng hỏi tôi là: “What’s next?”.

Thú thực là trong tôi rất “ngổn ngang”. Tôi không thực sự chắc mình muốn làm gì. Tôi có ba lựa chọn: một là học tiếp lên Tiến sĩ, hai là tìm việc làm ở Đức, ba là tìm việc làm ở Việt Nam. Vì chưa chắc chắn nên tôi thực hiện cả ba phương án. Tôi vừa nộp hồ sơ xin học bổng Tiến sĩ, vừa tìm và nộp hồ sơ ứng tuyển các công việc phù hợp ở cả Đức và Việt Nam. Vì làm cả ba việc cùng lúc, cái nào cũng cận “deadlines” nên tôi phải dồn toàn bộ thời gian và sức lực vào ba việc này. Nhiều khi tôi rất căng thẳng, mệt mỏi, cộng thêm nỗi buồn vì khóa học đã kết thúc và nhiều bạn cùng lớp đã về nước, trong đó có hai người bạn thân của tôi. Continue reading Đợi hạnh phúc đến bao giờ?

Bước hôm nay

Chào các bạn,

Khi chúng ta tĩnh lặng chúng ta thường nhạy cảm hơn với những cảm xúc và suy tư đang xảy ra trong chính mình. Vì vậy, nếu lòng ta thoáng buồn vì điều gì ta sẽ thấy, hay thoáng đau vì điều gì ta sẽ thấy. Nói là “thoáng” vì người khác đau đến điên đảo, thì ta chỉ thấy thoáng đau. Người tĩnh lặng thấy thoáng đau là biết mình đang đau nhiều, bằng không thì chẳng thấy đau gì cả, dù vẫn thấy các sự kiện xảy ra.
Continue reading Bước hôm nay

Dâng lời cầu nguyện

Chào các bạn,

Gặp em En trong Buôn Làng, mình ngạc nhiên hỏi mới biết: Em En lấy chồng ở Buôn Làng mình đang ở, gia đình chồng ở thôn Tư và em En theo chồng về đây ở gần được một năm.

Nói chuyện với em En, mình nhớ lại một chuyện rất mắc cười khi em En còn ở Lưu Trú sắc tộc Buôn Ma Thuột với mình.

Em En học sinh lớp Mười thuộc sắc tộc Sêđăng, ăn nói nhẹ nhàng duyên dáng, khuôn mặt khá xinh và múa hát rất giỏi, vì vậy một số em học sinh nam cấp III trong nhà Lưu Trú sắc tộc rất thích em En. Trong số em nam thích em En, em En không thích nhưng lại thích em Thụy học sinh nam lớp Mười hai. Em Thụy cũng thuộc sắc tộc Sêđăng, có dáng vẻ rất thư sinh và khuôn mặt khá điển trai. Continue reading Dâng lời cầu nguyện

Tại sao tôi ứng cử ĐSDL Việt Nam?

Là một người luôn khao khát hiểu ý nghĩa sự có mặt của mình trong cuộc đời, tôi luôn đặt ra cho mình nhiều câu hỏi, như là đam mê của tôi thực sự là gì? và tôi có thể làm được gì để giúp phát triển Việt Nam?

Để đi tìm câu trả lời, từ khi còn là sinh viên năm thứ 2 Đại học Ngoại thương, tôi đã tham gia rất nhiều hoạt động tình nguyện, từ dạy Tiếng Anh ở làng trẻ Birla, tham gia Mùa Hè Xanh tình nguyện, đến các công việc ở các tổ chức phi chính phủ trong nước và quốc tế như SJ Vietnam, Inclusive Development Action… Càng làm việc về cộng đồng, tôi càng cảm thấy cuộc sống của mình thật ý nghĩa. Tất cả những nỗ lực ấy đến một ngày được bù đắp khi tôi trở thành 1 trong 5 sinh viên duy nhất của Việt Nam được học bổng hòa bình học tại Úc năm 2008.

Nước Úc đã mang lại cho tôi những trải nghiệm mà tôi chưa bao giờ nghĩ tới: kiến thức, kinh nghiệm, tình bạn, và hơn hết thảy là nhìn thấy du lịch Úc tuyệt vời. Câu hỏi luôn day dứt trong tôi – “Làm thế nào để phát triển Việt Nam” – luôn ở đó, bỗng sinh ra một câu hỏi mới: “Làm thế nào để phát triển du lịch Việt Nam?”. Chọn học về nghiên cứu phát triển, tôi hiểu rằng, tất cả những vấn đề về nghèo đói, giáo dục, y tế, môi trường đều là liên hệ với nhau, và để có thể thay đổi được những vấn đề một nước nghèo như Việt Nam đang phải đối diện thì thay đổi con người chính là trọng tâm và là gốc rễ. Đó chính là thái độ và ý thức của mỗi con người. Con người là trung tâm và cũng là cách giải quyết rốt ráo nhất. Continue reading Tại sao tôi ứng cử ĐSDL Việt Nam?

Văn hóa nâng nhau lên

Chào các bạn,

Nhân dịp Hồng Thuận cùng các ứng viên Đại sứ Du lịch giao lưu cùng khán giả ngày mai (chủ nhật) tại khu triển lãm Giảng Võ, các anh chị em ĐCN đã xúm lại giúp Hồng Thuận rất nồng nhiệt, để chuẩn bị cho buổi giao lưu.

Đây đúng là một team gia đình khắng khít và hùng mạnh.
Continue reading Văn hóa nâng nhau lên

Em Câm

Chào các bạn,

Buổi chiều các mẹ đến vườn nhà mình cắt ba luống bắp sú. Làm xong, các mẹ xếp một số vào giỏ lớn để sáng mai mình mang ra nhà Lưu Trú, số còn lại cho các mẹ và những nhà chung quanh. Mình lấy sáu cái bắp sú cho vào túi nilon, rủ mẹ Nóc và mẹ Thil đi với mình đến thăm ba gia đình cuối thôn Năm.

Trước khi về, mình và hai mẹ vào nhà bố Trương. Gia đình bố Trương có bảy người con trai và một người con gái, bốn người đã lập gia đình, còn lại ba người con trai sau đang ở với bố mẹ Trương. Trong ba người con trai chưa lập gia đình có một em bị câm, gia đình không đặt tên nên mọi người trong gia đình, cũng như anh em Buôn Làng đều gọi em là: Em Câm. Continue reading Em Câm

Manna từ trời

Chào các bạn,

Trong Thánh kinh có đoạn Moses giải phóng dân Do thái khỏi ách nô lệ của Ai cập, dẫn dân Do thái ra khỏi Ai cập, và lang thang trong sa mạc tìm về đất hứa.

Đương nhiên là trong sa mạc thì thức ăn rất khó tìm, dân chúng hoang mang. Thiên chúa nói với Moses Thiên chúa sẽ ban thức ăn cho dân. Và mỗi sáng sớm có một loại thực phẩm dưới sương gọi là manna (tiếng Do thái, có nghĩa là “cái gì đó”). Ngày nay người ta đoán có thể là một loại nấm, hay gì đó.
Continue reading Manna từ trời

Tìm bố khác

Chào các bạn,

Sáng thứ Hai mình ra nhà Lưu Trú sớm, muốn mang theo một số cải để nấu canh và muối dưa cho các em học sinh Lưu Trú ăn trong tuần, vì vậy năm giờ chiều Chúa Nhật, mình nhờ mẹ Hreng và mẹ E xuống nhà phụ nhổ ba luống cải xếp vào bao, để sáng thứ Hai mình ra nhà Lưu Trú sớm kịp giờ các em đến trường.

Trong khi làm, mẹ Hreng và mẹ E hỏi mình cách muối cải. Mình chỉ cho các mẹ và cũng cho các mẹ biết với cách muối này, các mẹ có thể dùng để muối măng hoặc muối lá mì, dễ làm và ngon hơn kiểu các mẹ vẫn thường muối lá mì xưa nay.

Nhổ xong ba luống cải dài sắp xếp vào bao gọn gàng, mình lấy hai cái xô nhỏ muối cho mẹ Hreng và mẹ E mỗi mẹ nửa xô cải đem về nhà. Mình làm có ý cho các mẹ học trực tiếp để về nhà các mẹ có thể tự làm được. Trong khi làm mình và các mẹ nói chuyện. Continue reading Tìm bố khác

Chủ nghĩa ?

Chào các bạn,

Các bạn có thể nói đến yêu nước, yêu quốc gia, yêu dân tộc, yêu đồng bào… mà không nói đến chủ nghĩa nào có được không?

Tư bản chủ nghĩa, xã hội chủ nghĩa, kinh tế thị trường với định hướng xã hội chủ nghĩa, chủ nghĩa dân chủ lập hiến, chủ nghĩa dân chủ quân chủ… cứ như là chủ nghĩa là bố mẹ ông bà của mình.
Continue reading Chủ nghĩa ?

Xin thuốc

Chào các bạn,

Trong nhà nhìn ra có hai em nhỏ đứng lấp ló ngoài cổng. Đi ra thấy em Liếp và em Thel, hai anh em ruột con trai của bố mẹ Luk. Đẩy cổng cho em Liếp và em Thel vào, em Liếp đưa ra trước mặt mình một túi nilon được cột cẩn thận nói: “Cho Yăh”. Mình không còn lạ với kiểu nói này! Về Buôn Làng gần hai năm, mình thuộc luôn kiểu nói của các em khi bố mẹ nhờ các em mang đến cho mình thứ gì đó! Thường khi đến, các em chỉ nói một trong hai câu: “Cho Yăh” hoặc “Của Yăh”.
Continue reading Xin thuốc