Tag Archives: trà đàm

Tại sao mình viết bài với Đọt Chuối Non

Chào các bạn,

Ngoài việc ĐCN là nơi mình được lắng nghe và chia sẻ, thì khi tham gia và viết bài ở ĐCN mình nhận thấy nhiều điều quý giá và vui hơn thế nữa vượt khỏi việc được lắng nghe và chia sẻ tâm tư cảm xúc.

Đối với mình ĐCN là một trường dạy viết. Trước khi hồi xa xưa học ở đại học mình chỉ có cái blog yahoo360, rồi có facebook cũng chưa bao giờ có gì hơn. Thi thoảng cũng post và viết vài thứ vẩn vơ. Mình cũng chỉ mới phát hiện ra khả năng viết khoảng mấy tháng nay như các bạn thấy. Và càng viết thì mình mới càng tiến bộ được. Trước đây chẳng bao giờ mình biết làm thơ, thế rồi mà từ ngày tập viết nhiều hơn mình cũng thi thoảng làm được mấy câu thơ con cóc nghe cũng vui tai 😀  Continue reading Tại sao mình viết bài với Đọt Chuối Non

Trái tim trên đỉnh núi

Chào các bạn,

Này các thiền sinh, hãy tọa thiền chăm chỉ, và các bạn sẽ nhận ra rằng tất cả mọi thứ sinh ra trên đời này rốt cuộc chỉ là không, kể cả chính ta và mặt mũi nguyên thủy của hiện hữu. Tất cả mọi thứ đều từ không mà ra. Cái không nguyên thủy là “Phật”, và tất cả các từ tương tự khác — Phật tính, Phật vị, Phật tâm, Giác Ngộ, Tổ, Thượng đế — chỉ là những cách diễn tả khác nhau của cùng một cái không. Hiểu sai điều này thì bạn sẽ rơi vào địa ngục.

Nhiều con đường bắt đầu
Từ chân núi
Nhưng tại đỉnh núi
Tất cả chúng ta ngắm nhìn
Một vầng trăng sáng.
Continue reading Trái tim trên đỉnh núi

Nối lại tình yêu

Chào các bạn,

Chiều Chúa Nhật đến nhà mẹ Mơn thấy em A Xiêm gần hai tuổi, con trai của em Thoal đang chơi quanh quẩn bên mẹ Mơn. Mình hỏi em Thoal, con gái thứ hai của mẹ Mơn và các em nhỏ đi chăn bò chưa về?

Mẹ Mơn lắc đầu nói: “Các em nhỏ đi chơi còn em Thoal đi làm xa!”. Và không đợi mình nói, mẹ Mơn hỏi: “Yăh biết Buôn Ky không?”. “Biết, Buôn Ky là Buôn Làng Êđê gần Tp. Buôn Ma Thuột, nhưng sao mẹ Mơn hỏi Buôn Ky?”. “Em Thoal, mẹ của cháu A Xiêm đang làm cho người ta ở Buôn Ky.” Continue reading Nối lại tình yêu

Chúng mình chia tay nhé

“Chúng mình chia tay nhé?” Chỉ ngần ấy tiếng thôi mà phải mất hai mươi năm chúng ta mới tìm được tiếng nói chung. Hai mươi năm – khoảng thời gian đủ để khiến một người đàn bà đầy rạo rực, đam mê tuổi ba mươi trở nên bình thản, trung dung; chấp nhận cô đơn như một phần tất yếu của số phận. Thời gian chẳng hề nương tay với ai. Tuổi tác, bệnh tật đã lấy mất của anh vẻ hào sảng, tự tin trong từng lời ăn tiếng nói.
Continue reading Chúng mình chia tay nhé

Giọng nói của bạn

Chào các bạn,

Chúng ta thường nói về aura, tức là “vùng hào quang’, cái dáng vẻ của bạn, tỏ lộ con người của bạn, cái tâm của bạn, ra ngoài.

Nhưng đương nhiên là còn một thứ khác có thể tỏ lộ con người thật của bạn ra ngoài. Đó là tiếng nói của bạn.

Ai trong chúng ta cũng có khả năng nghe giọng nói của một người và biết được phần nào bên trong người đó—tức giận, buồn, stress, kiêu căng, khiêm tốn, nói thật, nói dối… nhưng đương nhiên là đối với người giỏi đóng kịch và bạn có khả năng nghe không cao, thì người kia qua mặt bạn là chuyện thường. Continue reading Giọng nói của bạn

Ký vào tờ giấy trắng

Chào các bạn,

Sau một tuần ở ngoài Lưu Trú về nhà trong Buôn Làng, mình nghe biết một chuyện và nghĩ: Chắc chỉ có Buôn Làng mình mới có những chuyện đại loại như vậy mà thôi!

Đang soạn bài để chiều lên lớp, nghe tiếng gọi, mở cửa thấy bố Lo mình không khỏi ngạc nhiên. Mới hai tuần hôm nay gặp lại gần như không nhận ra bố Lo! Mình nghĩ không biết đã xảy ra chuyện gì mà trông bố Lo gầy guộc, mặt mũi phờ phạc, hốc hác xanh xao, thêm vào đó râu ria mọc tua tủa như người mới gượng dậy sau cơn bệnh nặng!

Mình mời bố Lo vào nhà khách, bố Lo nói: “Mình có chuyện muốn kể cho Yăh nghe để Yăh biết: Continue reading Ký vào tờ giấy trắng

Không chết trẻ: Hỗ trợ và nâng nhau lên

Chào các bạn,

Bài này mình muốn dành cho các bạn trẻ, các bạn sinh viên hay những ai coi mình còn trẻ, đây cũng là những điều mình tự răn mình để chúng ta không bị chết trẻ. Mình cũng muốn viết cho tất cả các bạn bè mình làm việc ở bất cứ vị trí nào. Bạn nào tự nhận mình đã già mà đồng ý với mình một vài điểm và vẫn có chút ý muốn thay đổi thì mình thấy cũng chẳng già chút nào.

1. Từ khi còn là sinh viên tới khi ra trường bắt đầu làm cho công ty khởi nghiệp, có một điều cay đắng mà bọn mình nhận thấy là văn hóa truyền thống của Việt Nam nhìn vào những người làm kinh doanh lệch lạc từ xưa, cho nên mọi người nhìn doanh nghiệp tư nhân với con mắt dè chừng vì ý nghĩ cứ doanh nghiệp kinh doanh tư nhân là chỉ nhăm nhăm kiếm tiền, còn doanh nghiệp nhà nước thì trì trệ. Continue reading Không chết trẻ: Hỗ trợ và nâng nhau lên

Cứu vớt Sodom và Gomorrah ?

Chào các bạn,

Hôm nay mình kể cho các bạn câu chuyện Thiên chúa đốt thành Sodom và thành kế đó, xem như là một phần của Sodom, là Gomorrah, là hai thành rất tội lỗi thời cổ đại Do thái. Đoạn đối thoại dưới đây giữa Chúa và Abraham lấy từ chương 18 sách Sáng Thế Ký, cuốn đầu tiên trong Thánh kinh Kitô giáo. Câu truyện này cũng là một mặc cả rất thú vị giữa Abraham và Thiên chúa.
Continue reading Cứu vớt Sodom và Gomorrah ?

Khi người Sêđăng vừa mới sanh con

Chào các bạn,

Sáng Chúa Nhật vừa ra khỏi cổng mình gặp mẹ Hbeh, phía trước ngực địu một em bé và tay dắt thêm một bé gái khoảng hơn hai tuổi. Thấy mình, mẹ Hbeh cúi xuống nói với đứa con gái nhỏ đang dắt: “Mát Yăh (chào Yăh)” nhưng em bé sợ không nói!

Mình hỏi: “Mẹ Hbeh đưa các con ra quán bà Tiến mua hàng phải không?”. Mẹ Hbeb nói đi họp thôn, “sáng Chúa Nhật nào thôn mình cũng họp. Từ nhỏ mỗi lần đi họp mẹ Hbeh địu em đi theo, bây giờ lớn không chịu ở nhà, với lại ở nhà sáng Chúa Nhật cũng không có ai giữ, các con lớn đều đến nhà thờ!”. Continue reading Khi người Sêđăng vừa mới sanh con

Bình đẳng là chúng ta đều giống nhau

Chào các bạn,

Mình muốn kể cho các bạn chuyện này.

Một lần trong một nhóm bạn mình đang nói chuyện vui (đám bạn có cả cũ lẫn mới mà mọi  người không biết hết được nhau), có bạn nói vui với mình là: “Mặc váy đi cho nó nữ tính girly một chút”. Chắc là do mình nói chung là giản dị, không được thướt tha váy áo tung trời nhiều như các chị em ta cho lắm 😀 , còn thì mình cũng không hiểu là mình có nên mặc váy để có thêm nữ tính. Mình cũng rất ủng hộ việc váy áo ăn mặc đẹp, chỉnh tề.
Continue reading Bình đẳng là chúng ta đều giống nhau

Kim cương trong đường bùn

Chào các bạn,

Saul là người luôn tìm cách hành hình các đệ tử của Chúa Giêsu. Trên đường đi Damascus tìm bắt các đệ tử của Chúa, bỗng nhiên có một luồng sáng từ trời chiếu vào Saul, Saul ngã xuống đất và nghe: “Saul, Saul, tại sao ngươi bách hại ta?” Saul hỏi: “Chúa ơi, Người là ai?” Tiếng nói trả lời: “Ta là Giêsu, người mà ngươi đang bách hại. Bây giờ, hãy đứng dậy và vào trong thành phố, và ngươi sẽ được lệnh [của ta] ngươi phải làm gì.” Và sau đó, Saul tuyên xưng là môn đệ của Chúa Giêsu, đổi tên là Paul, và tích cực rao giảng Tin mừng Giêsu khắp đế quốc La Mã, cho đến khi bị quân La Mã xử tử. Những điều Paul dạy là nền tảng cho Kitô giáo cho đến ngày nay. (Acts 9).
Continue reading Kim cương trong đường bùn

Thay đổi nhanh

Chào các bạn,

Em Laghi gọi điện thoại mời mình mười một giờ trưa thứ Sáu ngày 14/3/2014 đến dự tiệc cưới của em Laghi tại gia đình ở xã Eauy. Sau cuộc nói chuyện, mình nhớ đến thời gian em Laghi còn là học sinh Lưu Trú sắc tộc Buôn Ma Thuột.

Khi mới đến ở nhà Lưu Trú, trong giờ học bài em Laghi chẳng học hành gì hết, lúc nào cũng ồn ào chọc phá những bạn đang học bài. Vì vậy các cô trực lớp luôn luôn phải để mắt đến em Laghi, và trong nhà em Laghi không sợ ai trừ một mình mình, nên có những hôm trong giờ học bài ở nhà, mình phải gọi em Laghi ra ngồi cuối lớp chung phòng học với các em lớp Một, đang được mình dạy kèm. Continue reading Thay đổi nhanh

Được sinh ra là một điều kỳ diệu

Chào các bạn,

Một lần mình được đến thăm trung tâm chăm sóc người mắc hội chứng down (Down’s syndrome) do hội SV quốc tế thành phố mình học tổ chức.

Trước đó mình chưa bao giờ tiếp xúc với người bị hội chứng down. Khi đến trung tâm, tụi mình được dẫn ra sân ngay để chơi với những đứa trẻ. Ở sân chơi ngoài trời có đủ thứ bàn vẽ đồ chơi nhạc cụ và cả nhạc đang mở nữa. Vừa ra sân, nhìn thấy những đứa trẻ ở sân chơi và mình đã khóc luôn, khóc một cách ngon lành.

Lúc đó mình không hiểu gì và không biết có phải một phần vì đúng lúc vào sân chơi, mình nghe được đoạn trong bài Candle in the wind của Elton John “And it seems to me you lived your life like a candle in the wind, never fading with the sunset…” Continue reading Được sinh ra là một điều kỳ diệu

Vô ngôn

Chào các bạn,

Phật thuyết giảng 49 năm, nhưng trước khi nhập diệt lại nói với Văn Thù: “Suốt bốn mươi chín năm trụ thế ta chưa từng nói một chữ nào.” Vậy là sao?

Trong Kinh Kim Cang, Phật hỏi Tu-bồ-đề: Này Tu-bồ-đề, ý ông nghĩ sao? Như Lai được Vô thượng Vô đẳng Chánh pháp chăng? Như lai có nói pháp chăng? Tu-bồ-đề thưa: Như con hiểu qua nghĩa Phật nói, không có pháp nhất định tên là Vô thượng Vô đẳng Chánh pháp, cũng không có pháp nhất định Như lai có thể nói. Vì cớ sao? Vì pháp Như lai nói đều không thể chấp, không thể nói, chẳng phải pháp, chẳng phải phi pháp.
Continue reading Vô ngôn

Đời sống ở Buôn Làng

Chào các bạn,

Đời sống ở Buôn Làng mình thấy rất vui. Bà con Buôn Làng sống với nhau thật dễ thương, mọi nhà đối xử với nhau ăm ắp tình làng nghĩa xóm. Một nhà có người đau không có phương tiện đi bệnh viện, những người có xe công nông hoặc xe máy tự động mang đến cho mượn, không đợi người nhà có người bệnh phải ngỏ lời. Nhà không có xe đưa con đến trường học, qua hàng xóm mượn xe, hoặc gởi con đi xe ké một cách mau lẹ dễ dàng. Muốn uống rượu không có tiền mua rượu, nhà hàng xóm đang uống rượu không đợi mời đi ngang qua thấy, có thể vào ngồi nhập hội uống vui vẻ…

Và chiều nay khoảng năm giờ chiều, gần như mọi nhà chuẩn bị bữa cơm chiều cho gia đình, ở trong sân nhà nhìn ra thấy mẹ Hre địu trước ngực đứa con nhỏ, đang đi trên con đường dẫn ra quán bà Tiến, và khoảng mười phút sau mẹ Hre quay trở về trên tay cầm một gói giấy nhỏ Continue reading Đời sống ở Buôn Làng