Tag Archives: trà đàm

Ai lợi dụng ai?

Chào các bạn,

Hồi mình còn học đại học và khi mới ra trường, thường hay nghe các bạn bè anh chị than thở một nỗi lắng là mới ra trường hay bị các công ty tổ chức lợi dụng sức lao động. Làm việc cật lực mà lương trả thì ít. Thậm chí có những bạn còn than thở về việc các thầy cô bóc lột sức lao động làm việc và nghiên cứu của sinh viên. Và mình đoán có thể cũng có rất nhiều bạn đang ở trong tâm trạng tương tự.

Là mình thì mình tự hỏi bản thân thế này: “Mình đã làm việc đủ nghiêm túc để được người khác bóc lột chưa?” Continue reading Ai lợi dụng ai?

Surat Al-Fātiĥah (The Opener) – سورة الفاتحة

Chào các bạn,

Để làm quen với văn hóa Hồi giáo, mình giới thiệu Chương mở đầu (Surat Al-Fātiĥah) của Thiên kinh Koran, được xem là chương quan trọng nhất.

Allah là Đấng Rất mực Độ Lượng, Đấng  Rất mực Khoan dung.

Đức Vua của Ngày Phán xử Cuối cùng (cũng như trong Kinh thánh của Do thái giáo và Kitô giáo)

Chúng con xin Allah hướng dẫn chúng con trong đường ngay chính (Đây cũng là tư tưởng Do thái giáo và Kitô giáo).

Mời các bạn nghe recitation (đọc ngâm) Al Fatihah ở cuối bài.

Chúc các bạn luôn bình an trong Thiên Chúa.

Mến,

Hoành

 

Continue reading Surat Al-Fātiĥah (The Opener) – سورة الفاتحة

Hình cưới

Chào các bạn,

Vào nhà mẹ Ngal không ai ở nhà. Nhìn lên vách nhà bằng nứa hai bên cửa ra vào treo hai khung hình lớn khổ rộng 20 x 30 cm, mình đến trước khung hình bên phải xem, đó là hình em Ngal, con gái lớn của mẹ Ngal. Trong hình, khuôn mặt của em Ngal đã được chỉnh sửa nhiều, chỉ còn giống em Ngal hai mươi phần trăm, còn vóc dáng và trang phục là của một người nào đó!

Đi qua bên kia cửa, đến trước khung hình bên trái là hình cưới bố mẹ Ngal. Trong hình, bố Ngal mặc bộ đồ Veston màu xám, mẹ Ngal mặc soiré màu hồng. Mình đang xem, mẹ Ngal ở sau vườn đi vào ngạc nhiên hỏi: “Yăh đến nhà mình chơi hể?”. Vừa hỏi mẹ Ngal vừa lấy chiếc chiếu trải ra giữa nhà. Continue reading Hình cưới

Mang người thương tôi đi

Chào các bạn,

Trong đám bạn bè từ thủa ấu thơ của mình, có một vài bạn có nỗi đau mất người thân từ khi còn nhỏ. Khi mình học cấp 3, bố của Chim Xinh bị đột quy và cho đến nay đã ngồi xe lăn được mười mấy năm. Rồi đến khi mình học đại học bố của Bi Tồ qua đời vì ung thư.

Thời gian đó, tụi mình có nhiều khi ngồi lvới nhau và biết rằng, tụi mình đọc truyện hay thường nghe loáng thoáng ai đó có người thân qua đời thấy thương tiếc nhưng cũng chưa cảm nhận được hết nỗi đau đau đó. Bây giờ, chúng ta đang chứng kiến thực sự nó xảy ra với mình đây.

Khi đó mình rất thương bạn nhưng mình biết là mình vẫn chưa hiểu được hết nỗi trống vắng mất mát người thân của bạn. Tụi mình vẫn hồn nhiên tung tăng khắp nơi nhưng từ lúc đó mình luôn có cảm giác mơ hồ nếu mà điều này xảy ra với mình thật thì mình phải làm sao.

Cho đến cái ngày mà mình phải đối mặt với cái điều đó thật là chỉ chút xíu nữa thôi là mình đã mất đi mẹ mình, người yêu thương mình nhất đời và quan trọng trên đời với mình.

Mẹ bị đột quỵ, hôm đưa vào bệnh viện cấp cứu, ngồi trên xe cứu thương trong đầu mình chỉ biết là điều mình lo sợ nó đang xảy ra đây ngay lúc này. Mình đang phải đối mặt với nó đây. Mình không biết phải làm sao. Lúc đó mình không nghĩ gì cả, mình chỉ cố gắng giữ cho mình không khóc để bình tĩnh.

Đêm hôm trước mẹ mình đi cấp cứu thì ngày hôm sau đúng vào ngày cưới của bạn Bi Tồ. Mình không kịp làm gì cả chỉ kịp nhắn tin cho Chim Điên “Mai tao không đi đám cưới được rồi. Mẹ tao đang cấp cứu ở bệnh viện. Cầu nguyện cho mẹ nhé”. Hôm sau Chim Xinh đang ở Anh gọi điện ngay về cho mình, nhưng mình mệt quá cũng chưa nói được gì.

Hồi đó thực sự mình cũng không biết cầu nguyện thế nào, chưa bao giờ cầu nguyên hay đọc bài kinh nào.  Trong mấy đêm đầu tiên trông mẹ bằng cách lặp đi lặp lại câu “cầu trời Phật và các thánh thần che chở cho mẹ con qua khỏi”. Và mình tin là phép lạ đã đến. Mẹ mình đã qua khỏi.

Đó là thời gian mình nhận ra mình đã sống ích kỷ, bỏ quên gia đình hai mươi mấy năm. Mẹ đã dành cả đời cho mình thì việc mình nghỉ học, nghỉ làm vài tháng, đến một năm để chăm mẹ cũng không thấm vào đâu. Và đó cũng là thời gian mình nhận ra và biết là mình vẫn sẽ không dừng lại ở đây, mình vẫn sẽ tiếp tục đi. Mình phải học cách chăm sóc bản thân, và mẹ cũng phải sống và chăm sóc lấy chính mình.

Thời gian đầu mẹ hồi phục, thậm chí là có lúc mình nghĩ đến thời gian đầu cần mượn cái xe lăn của bố Chim Xinh để cho mẹ mình. Mình tin là gia đình mình được trời Phật phù hộ. Mẹ mình rất nghị lực tập luyện và vượt qua được mà không phải ngồi xe lăn.

Cho đến giờ, nhiều tối ở trường về khá thường xuyên mình chứng kiến những chiếc xe hú còi đến để cấp cứu những cụ già sống cô đơn ở hàng xóm quanh mình. Điều này không có gì lạ ở các nước phương Tây. Mình vẫn không khỏi nhức nhối nhưng thầm tạ ơn vì ba mẹ mình ở nhà có các anh chị chăm sóc và biết cách tự chăm sóc mình mà không phải sống cô đơn như người già ở đây.

Mình có thể rất hùng hổ không sợ cái chết của chính mình nhưng mình biết là mình chưa đối mặt được với cái sự thực mà một ngày mình biết chắc nó sẽ xảy ra.

Chúc cả nhà sống tốt khi vẫn còn cha mẹ.

Thu Hằng

*****

I turn to you

When I’m lost in the rain
In your eyes I know I’ll find the light
To light my way, when I’m scared losing ground
When my world is going crazy you can turn it all around
And when I’m down you’re there pushing me to the top
You’re always there giving me all you’ve got

For a shield, from the storm for a friend, for a love
To keep me safe and warm, I turn to you
For the strength to be strong, for the will to carry on
For everything you do, for everything that’s true, I turn to you

When I lose the will to win
I just reach for you and I can reach the sky again
I can do anything ’cause your love is so amazing
‘Cause your love inspires me
And when I need a friend you’re always on my side
Giving me faith taking me through the night

For a shield, from the storm, for a friend, for a love
To keep me safe and warm, I turn to you
For the strength to be strong and for the will to carry on
For everything you do I turn to you yeah

For the arms to be my shelter through all the rain
For truth that will never change for someone to lean on
But for a heart I can rely on through anything
For the one who I can run to oh I turn to you

For a shield from the storm, for a friend, for a love
To keep me safe and warm, I turn to you
For the strength to be strong, for the will to carry on
For everything you do, for everything that’s true
For everything you do, for everything that’s true, I turn to you

Sợ không theo kịp ngành học

Chào các bạn, hôm nay mình xin chia sẻ một cuộc nói chuyện ngắn giữa mình và một người cháu về việc nên lựa chọn ngành mình yêu thích hay là chọn lựa theo phong trào.

Cách đây 2 ngày, mình có nói chuyện với một người cháu qua điện thoại năm nay học lớp 12 (tên của cháu mình xin phép được viết tắt là H). H nhờ mình tư vấn là nên lựa chọn ngành mình thích hay là nên theo phong trào là thấy ngành nào được nhiều người chọn thì đi theo.

Continue reading Sợ không theo kịp ngành học

Đạo khả đạo phi thường đạo

Chào các bạn,

Lão tử nói: “Đạo mà có thể gọi là Đạo, thì không phải là Đạo vĩnh cửu”. Đạo ở đây là Con đường, the Way, như ta thường nói về các tôn giáo Đạo Phật, Đạo Công giáo, Đạo Hồi giáo, Đạo Tin Lành…

Một Con đường mà có thể nói là Con đường, thì không phải là Con đường vĩnh cửu, vậy là sao?

Đó là nói về công thức đó các bạn.

Continue reading Đạo khả đạo phi thường đạo

Trò chuyện về sợ chết

Chào các bạn,

Mình ngồi trong nhà mẹ Hloi nói chuyện với một số mẹ. Đang nói với các mẹ đủ thứ chuyện: Từ chuyện con cái đến chuyện nương rãy, chợ búa, vệ sinh ăn uống, tiết kiệm trong những gì gia đình đang có thì tự nhiên mẹ Hloi hỏi: “Yăh có sợ chết không?”. Mình mắc cười quá hỏi: “Sao mẹ Hloi hỏi Yăh như vậy?”. “Tại trước đây mẹ Hloi rất sợ chết nên thắc mắc không biết Yăh có sợ chết không?”.

Mình nói: “Khi còn nhỏ Yăh sợ chết lắm! Vì khi đó Yăh chỉ nghĩ được một điều: Nếu chết sẽ không còn cảnh gia đình bố mẹ anh chị em sống chung, yêu thương hạnh phúc như lúc đó đang có! Vì vậy gần như từ khi biết cầu nguyện, tối nào trước khi ngủ Yăh cũng cầu nguyện: Continue reading Trò chuyện về sợ chết

Hồi rớt Đại học

Chào các bạn,

Hôm nay mình chia sẻ với các bạn (nhất là các bạn đang học lớp 12, 13, 14..) chuyện hồi mình rớt Đại học nhé.

Mình có rớt Đại học một lần. Hồi đó mình thấy chuyện này cũng bình thường, có buồn vài ngày rồi thôi và bắt đầu ôn thi lại. Mình đã ôn thi lại với động lực rất lớn. Toàn bộ tâm trí lúc đó là dành cho việc học để đậu Đại học. Trong suốt 13 năm đi học, chưa bao giờ mình thấy mình tự tin như lúc đó. Mình có cảm giác một cách rõ ràng là mình sẽ đậu và đậu cao. Không hẳn là tự kỷ ám thị, luôn miệng thầm thì: “Ta sẽ đậu! Ta sẽ đậu!” mà là một cảm giác rất rõ ràng là mình sẽ đậu. Và kết quả là mình đã đậu với số điểm mà mình mong muốn và nhỉnh hơn một chút 🙂 . Continue reading Hồi rớt Đại học

Grace

Chào các bạn,

Hôm nay mình muốn nói đến các bạn về một từ rất thú vị trong tiếng Anh. Đó là “grace”.

Mở tự điển các bạn sẽ thấy grace có nhiều nghĩa. Nhưng tựu trung là có 2 nghĩa chính.

Nghĩa thứ nhất là tính cách nhẹ nhàng, dịu dàng, đẹp đẽ, uyển chuyển trong dáng đi, chuyển động, hành động. Như là “she dances across the floor with grace”, hay “she is so gracious in her manner”.
Continue reading Grace

Chuyện hiếm gặp

Chào các bạn,

Có những tệ nạn hiếm thấy trong Buôn Làng mình đang ở như: Đánh bạc hoặc ghi số đề. Mình nghĩ nguyên nhân do muốn đánh bạc hoặc ghi số đề phải có tiền mặt, mà anh em Buôn Làng ít có tiền, hiện vẫn sống văn hóa trao đổi: Mang củ mì, lúa gạo đến các quán đổi lấy các nhu yếu phẩm. Vì vậy tệ nạn cờ bạc và ghi số đề gần như rất hiếm thấy, hiếm gặp.

Về đánh bạc mình chưa gặp, nhưng về ghi số đề hiện tại trong Buôn Làng mình biết có hai người đàn ông trên năm mươi tuổi: Ông De và ông Bơm, hai ông đều không có gia đình và không được bình thường, anh em Buôn Làng gọi hai ông là người điên điên.

Continue reading Chuyện hiếm gặp

Đi học để mặc đồ như ai

Chào các bạn,

Trong chuyến đi Ấn Độ bằng tàu hỏa của mình, đoàn có dừng lại ở thành phố Patna, bang Bihar. Patna là một nhà ga mà từ đó có thể bắt tàu đi Nepal và cũng là trung tâm của buôn lậu trong đó có buôn người, buôn ma túy qua biên giới với các nước láng giềng.

Đức Phật sinh ra ở Nepal nhưng bang Bihar của Ấn Độ nơi có đền Bodhgaya nơi Đức Phật thành đạo. Và có rất nhiều điều chớ trêu và nghịch lý ở nơi này. Các bạn Ấn Độ nói với mình Bihar là một trong những thủ đô tội phạm khét tiếng “crime capital” của Ấn Độ. Các bạn Tây thì nói rằng “India is such a big joke” vì không hiểu nổi đất nước kỳ lạ nhức nhối này. Bihar là một trong những bang đông dân nhất và cũng là nghèo nhất, tham nhũng nhiều nhất ở Ấn Độ. Continue reading Đi học để mặc đồ như ai

The Source – Nguồn

Chào các bạn,

Có một nguồn năng lượng tâm linh vĩ đại cho chúng ta mà các nền văn hóa tâm linh của thế giới đã dùng đủ mọi từ để gọi: The Source (Nguồn), the Force (Lực), the Great Spirit (Thánh Linh Vĩ Đại), Không, Ông Trời, Thượng đế, Thiên Chúa, Allah, Đại Dương…

Dù là tên gì đi nữa thì mọi nền văn hóa tâm linh đều dạy hai điều giống nhau là:

1. Nguồn tâm linh này là Tình yêu Vĩ đại, và

2. Chúng ta cần kết nối với nguồn tâm linh vĩ đại đó để chúng ta có thể có sức mạnh tâm linh, có thể đứng vững, có thể thấy đường…
Continue reading The Source – Nguồn

Bỏ hút thuốc

Chào các bạn,

Có cái sợ cũng làm thay đổi được sở thích của một người!

Nhà mình trong Buôn Làng đang láng sân, anh em Buôn Làng ít xây dựng nên thợ xây rất hiếm, mình gọi thợ để làm từ tháng Mười hai cho đến bây giờ vẫn chưa làm được! Tháng này đã giáp mưa, không thể đợi được nữa đành nhờ anh em Buôn Làng giúp. Trong Buôn Làng có một số bố cũng biết xây sơ sơ, giờ bí quá cũng phải nhờ đại!

Làm cho Yăh nên anh em Buôn Làng rất nhiệt tình đến giúp, không chỉ các bố mà cả các mẹ đến chuyển gạch, cũng như phụ Yăh dọn dẹp lo cơm nước cho các bố, mọi người làm vui vẻ. Continue reading Bỏ hút thuốc

Không được đi xa

Chào các bạn,

Một điều kỳ diệu của thế giới thông tin qua internet ngày nay là chúng ta không phải đi xa mà vẫn biết thế giới trong lòng bàn tay. Trước đây khi chưa đi học, mình ao ước được đi học để khám phá thế giới. Mình đã rất nhiều lần apply học bổng và cũng thất bại thê thảm. Mỗi lần như vậy mình tự nhủ mình mục đích của mình đi du học là để khám phá thế giới. Nếu bây giờ chưa được thì trước hết mình cứ du lịch tại nhà bằng đọc các sách báo về các nền văn hóa khác nhau. Thế nên từ trước mình đã sưu tầm rất nhiều sách về các nền văn hóa khác nhau trên thế giới (bạn nào ở Việt Nam mình sẵn sàng cho mượn).

Nhưng giờ đây sách in đôi khi cũng không cần vì internet là một cuốn sách có hình ảnh, âm thanh sinh động khổng lồ hữu ích nếu ta biết “đọc” và tra cứu đúng cách. Continue reading Không được đi xa

Tĩnh lặng cần thời gian

Chào các bạn,

Hôm trước mình nói với các bạn là Tĩnh lặng trước khi làm bất kì điều gì. Khi ta gặp đau đớn, giận dữ, bực mình, tuyệt vọng, sợ hãi… nói chung là bất kì xung động nào trong tâm, điều đầu tiên ta phải làm là tĩnh lặng. Khi đã tĩnh lặng rồi, muốn làm gì thì làm.

Nhưng vấn đề không dễ. Vì thường thì chúng ta cần thời gian rất lâu để tĩnh lặng, trong khi đó thì Chúa Quỷ Xung Động cứ rỉ tai bảo ta phải làm gì đó ngay—đấm nó ngay, chửi nó ngay, email ngay, nói gì đó ngay… Chữ “ngay” là chữ yêu thích của Chúa Quỷ.
Continue reading Tĩnh lặng cần thời gian