Category Archives: trà đàm

Tạ ơn và mỉm cười mang may mắn

Chào các bạn,

Ở trong Châu Âu, thi thoảng mình đi học hay đi hội thảo thường phải đi máy bay hoặc tàu điện. Vì Châu Âu nhỏ, từ nước này sang nước kia có thể đi tàu hoặc bus hoặc máy bay. Nhiều khi vé máy bay còn rẻ hơn vé tàu.

Mình vẫn thích đi tàu hơn máy bay vì thấy đỡ mệt hơn. Một lý do nữa là đi máy bay thì phát thải khí nhà kính tác động đến môi trường gấp rất nhiều lần so với đi tàu. Nhưng không phải lúc nào mình cũng tự chọn được. Continue reading Tạ ơn và mỉm cười mang may mắn

Lòng tin vào ánh sáng

Chào các bạn,

Tối hôm qua có bạn đã ở và làm việc tại VN nhiều năm gọi để say hello. Câu chuyện đương nhiên là xoay quanh Việt Nam. Và đến lúc nói về đầu tư ở Việt Nam, mình nói mình không sờ đến tham nhũng ở Việt Nam, dù công việc vì thế sẽ chậm lại. Bạn mình cương quyết 100% là không thể lo đầu tư ở VN mà không chấp nhận tham nhũng, vì tham nhũng đã nằm trong máu người Việt bao nhiêu năm nay, không chỉ là chế độ hiện tại, nếu muốn không tham nhũng thì đừng rớ vào các việc đầu tư. Mình nói, Mình biết điều đó, nhưng mình không chấp nhận tham nhũng, và tin là một lúc nào đó sẽ có nhiều người Việt làm việc mà không tham nhũng.

Nhưng có một điều mình không nói với bạn mình.
Continue reading Lòng tin vào ánh sáng

Đi hái cà-phê

Chào các bạn,

Lâu lắm, hôm nay mình mới gặp lại mẹ Thanh. Trong những mẹ mình biết, mẹ Thanh là một trong những mẹ nhanh nhẹn thuộc hàng nhất nhì. Nhờ nhanh nhẹn tháo vát, mẹ Thanh đã nuôi được sáu người con ăn học tử tế vì bố Thanh đã mất khá lâu. Trong sáu người con, có em Thanh, con gái lớn đang học trường Cao đẳng nghệ thuật và em Thủy đang học Cao đẳng Sư phạm, hai em đang trọ học tại Tp. Buôn Ma Thuột còn bốn em nhỏ ở gia đình vẫn tiếp tục đi học.

Mẹ Thanh ngoài bốn mươi tuổi nhưng tóc mẹ Thanh đã bạc gần hết, tuy vậy khuôn mặt mẹ Thanh còn rất trẻ. Continue reading Đi hái cà-phê

Tạ ơn người dẫn đường khi ta lạc lối

Chào các bạn,

Ở Thiền viện, một hôm bạn Maria rủ mình đi thiền hành. Bình thường tập đi thiền hành là đi trong im lặng bước đi một bước thở vào và bước đi một bước thở ra. Đây là cách để ý thức được hơi thở và bước chân của của mình.

Thiền viện nằm ở một làng quê nên tụi mình đi trên đường thẳng tắp rất thì thoảng mới có ô tô chạy qua lại. Lần này tụi mình không đi như bình thường mà mình gợi ý Maria vừa đi vừa chơi bằng cách mình sẽ nhắm mắt và Maria dẫn mình đi, sau đó tụi mình đổi phiên. Maria đồng ý liền.

Continue reading Tạ ơn người dẫn đường khi ta lạc lối

Hãy sống tử tế

Chào các bạn,

Cách đây 3 ngày, mình đi xe buýt từ Ngã Tư Sở về Hà Đông. Khi đến chợ Phùng Khoang xuống bến thì thấy một em gái khóc và chạy dọc vỉa hè. Nhiều người tò mò đứng dậy nhìn, nhưng không ai hiểu chuyện gì xảy ra. Định đi tiếp, vì mình nghĩ là chuyện trai gái giận nhau, nhưng sau nghe loáng thoáng là mất đồ, mình mới quay lại.

Em gái đó là sinh viên năm 3, đi tuyến buýt 01 trước xe của mình vừa xuống. Cô bé kể khi sắp đến bến chợ Phùng Khoang, vì mỏi vai nên bỏ balo xuống sàn một chút, thì một cánh tay giật lấy và bước xuống. Khi chạy theo thì không tìm thấy đâu. Có lẽ, chúng đã nhanh chóng tẩu tán. Continue reading Hãy sống tử tế

Dọn dẹp cuối năm

Chào các bạn,

Dân ta có thói quen giặt giũ dọn dẹp nhà cửa cuối năm. Thời mình 10, 11 tuổi cuối năm hay giúp mẹ và dì Liên, em của mẹ, làm đủ mọi thứ. Giặt giũ áo quần, gối, mền, chiếu. Ở nhà có giếng, giặt giũ thường là bên giếng, múc nước từ giếng lên bằng gàu xách tay. Và sơn nhà. Thời đó sơn nhà bằng vôi, và ba thuê thợ sơn. Nhưng mình cũng làm ké được, giúp một chút, như là sơn đường đế chạy dưới chân tường. Ngoài ra còn quét vườn, quét nhà, dù là việc quét tước thì vẫn làm quanh năm. Và ngay cả các khung giường cũng được xịt thuốc trừ rệp kỹ lưỡng, dù là trong năm thi thoảng vẫn làm.
Continue reading Dọn dẹp cuối năm

Nhận lỗi

Chào các bạn,

Trong lúc ngồi sắp xếp lại một số hồ sơ giấy tờ thì một tấm hình thẻ rơi xuống nền nhà, mình lượm lên và nhận ra đó là hình của em Y Khoái. Nhìn tấm hình, mình hồi nhớ về em Y Khoái, học sinh cấp I nhà Lưu trú sắc tộc Buôn Ma Thuột trong NK 2009 – 2010..

Em Y Khoái vào ở nhà Lưu Trú sắc tộc năm lớp Hai và hiện nay đang học lớp Bốn trường tiểu học Nguyễn Đức Cảnh Tp. Buôn Ma Thuột. Em Y Khoái người sắc tộc Êđê, con trai thứ ba cũng là con trai út của Ama Muông, bệnh nhân phong đã ổn định. Tuy bệnh Ama Muông đã ổn định nhưng gia đình vẫn ở lại sinh sống trong trại phong Eana, cách Tp. Buôn Ma Thuột khoảng hai mươi hai cây số đi về hướng Buôn Trấp. Continue reading Nhận lỗi

Cùng khổ với người trẻ

Chào các bạn,

Có một lần mình tình cờ tra nghĩa của từ Compassion mà anh Hoành có dùng từ tiếng Việt là Từ ái, mình thấy có một nghĩa theo gốc Latin: Compassion là co-suffering hay mình hiểu là cùng khổ, cùng chịu đựng một nỗi đau hay một cái gì đó với ai đó.

Mình thấy nghĩa co-suffering rất hay. Mình hiểu là khi con người có trải qua co-suffering – cùng chịu một nỗi khổ của ai đó thì mình sẽ cảm thương người đó nhiều hơn vì mình cũng hiểu và trải qua những đau khổ đó rồi. Như là nuôi con mới biết lòng cha mẹ. Và co-suffering là một nguồn gốc sinh ra compassion với chính bản thân và với người khác. Để nhìn nỗi đau của người khác cũng như nỗi đau của mình. Continue reading Cùng khổ với người trẻ

Tại sao mình tập trung vào yêu người vô điều kiện?

Chào các bạn,

Có lẽ các bạn cũng nhận ra là những ngày gần đây mình chú trọng rất nhiều vào yêu mọi người vô điều kiện.

Điều này mình cũng đã đề cập đến trong những ngày đầu, 5 năm trước, lúc mình viết cho hàng đai hồng. Và từ đó đến nay mình cũng nhắc đến khá thường xuyên. Nhưng bây giờ mình tập trung vào đó—yêu người vô điều kiện—như đỉnh điểm của đời sống tâm linh hàng ngày.

Tại sao vậy?
Continue reading Tại sao mình tập trung vào yêu người vô điều kiện?

Mong mẹ nói

Chào các bạn,

Thật ngạc nhiên khi em Y Nghít học sinh cũ của Lưu trú sắc tộc Buôn Ma Thuột đến thăm mình.

Em Y Nghít người sắc tộc Mnông, gia đình em ở Gia Nghĩa thuộc tỉnh Đăknông. Những năm mình ở Lưu trú sắc tộc Buôn Ma Thuột, em Nghít đang học Trung cấp Tin học tại trường Trường Sơn gần nhà Lưu trú. Em Y Nghít bản chất hiền hòa tế nhị, có năng khiếu đàn hát rất hay. Continue reading Mong mẹ nói

Học giao tiếp qua động vật

Chào các bạn,

Trong khi học về giao tiếp và truyền thông, có thể có bạn đặt câu hỏi là “Im lặng không nói ra thì làm sao mà hiểu nhau, mà biết được người kia muốn gì nghĩ gì?!”.

Theo cảm nhận của mình, giao tiếp hay truyền thông bằng lời nói – Verbal communication chỉ là một phần để tiếp xúc và hiểu người khác mà thôi. Từ bản thân, mình cảm nhận được điều này. Hay bạn nào có nuôi chó mèo hay động vật trong nhà, mình tin là các bạn cảm nhận được điều này, vì chó mèo có biết nói tiếng người đâu. Continue reading Học giao tiếp qua động vật

Lấy cái chung của loài người làm gốc

Chào các bạn,

Con người chúng ta có thói quen mang những khác biệt nhỏ như con vi trùng để chia rẽ, đấu đá, áp bức và giết chóc nhau. Các khác biệt như là:

– Khác màu da
– Khác ngôn ngữ
– Khác giới tính
– Khác tôn giáo
– Khác tư tưởng chính trị
– Khác văn hóa
– Khác vùng địa lý

Và vấn đề lớn của thế giới là hầu như tất cả các tổ chức của loài người, kể các các tổ chức tôn giáo và tâm linh, thường đặt trọng tâm vào cái khác nhau để hoạt động và tồn tại. Vì thế mà thế giới đại loạn cả mấy nghìn năm nay. Ai cũng muốn có một thế giới đại đồng bằng cách thâu gồm thiên hạ bằng vũ lực. Continue reading Lấy cái chung của loài người làm gốc

Xin đĩa xương cá

Chào các bạn,

Dùng cơm trưa với các em học sinh Lưu trú xong, mình lên phòng lấy thuốc cho em Sát và em Khách, vì hai em đang đau. Khoảng ba mươi phút sau mình trở lại phòng cơm, thấy tất cả các bàn ăn đã được lau sạch, bốn bàn được gấp cất, còn chừa lại một bàn ở giữa, trên bàn còn nguyên một đĩa xương cá lớn đầy vun, cùng với một số ghế nằm ngổn ngang trong phòng. Mình nghĩ cả nhà dùng cơm xong đã khá lâu, các em Tổ trực rửa chén và quét dọn sạch sẽ gọn gàng đâu vào đó, nhưng sao đến bây giờ phòng cơm vẫn chưa dọn dẹp xong! Continue reading Xin đĩa xương cá

Hoa Violet ngày thứ Tư

Chào các bạn,

Ngày xưa, có một cô ca sĩ, hát hay và xinh đẹp, vang danh cả một vùng.

Ngày đó, có chàng trai trẻ, si mê đến vô cùng.

Mỗi chiều thứ 4, cô gái hát trong quán nhỏ.

Chàng trai dù bận gì, vẫn cầm đóa hoa Violet, thập thò đến chiêm ngưỡng say sưa.

Những khi tiếng hát thôi ngân cuối buổi, chàng cố bươn lên tặng nàng, nhưng chẳng thể chen chân.

Bởi nhiều quý ông khác, nhanh hơn, và giàu hơn. Đóa hoa Violet, chiều thứ Tư, chưa tặng nổi một lần, cho người ca kỹ, mà chàng đã yêu… Continue reading Hoa Violet ngày thứ Tư

Trái tim nhạy cảm của mình qua thời gian

Chào các bạn,

Để mình kể cho các bạn biết mình đã hiểu thế nào là trái tim nhạy cảm qua thời gian nhé.

Lúc mình còn nhỏ, học tiểu học, trái tim nhạy cảm có nghĩa là yêu mẹ mình, không làm mẹ buồn, và bảo vệ mấy em của mình, đứa nào ăn hiếp các em thì mình sẽ sẵn sàng đánh nhau để bảo vệ em. Và mình đánh nhau như thế thường xuyên cho đến khi lên cấp 3, phần lớn là để bảo vệ các em, và bảo vệ mình, khi bị chúng ăn hiếp.
Continue reading Trái tim nhạy cảm của mình qua thời gian