Thứ năm, 21 tháng 5 năm 2009

Bài hôm nay:

Chùa Kyaiktiyo – kỳ quan huyền bí của vùng Đông Nam Á, Văn Hóa, Video, chị Loan Subaru giới thiệu và nối link.

Cô giáo Thùy Trâm – Tấm gương tích cực, Trà Đàm, chị Huỳnh Huệ.

Daily English challenge, anh Trần Đình Hoành.

Chết trẻ, Danh Ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Nhìn thấy hoa , Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến dịch.

Gía trị sống, Trà Đàm, cố Thạc sĩ Nguyễn thị Oanh.

Niềm tin sẽ đến , Trà Đàm, song ngữ, chị Loan Subaru.

Chiến lược thành công, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành. (Đối thoại trong bài “Tư duy tích cực làm được gì cho ta ?”)
.

Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.

Bác sĩ dùng khoan điện, thường dùng để khoan gỗ ở nhà, khoan đầu và cứu sống nạn nhân – Chuyện xảy ra ở Uc. Em Nicolas 13 tuổi bị té. Khi đến bệnh viện em đã bắt đầu bất tỉnh. Bác sĩ Rob Carlson cho bố em biết là máu chảy nhiều trong óc và có thể làm em chết ngay, phải khoan xương sọ. Nhưng bệnh viện nhỏ này không có dụng cụ giải phẩu đầu, nên phải dùng khoan nhà. Và bác sĩ Carlson cũng không phải là bác sĩ giải phẩu đầu, phải làm dưới sự chỉ dẫn qua điên thọai của một bác sĩ khác ở thành phố lớn Melbourne. Cuộc khoan kéo dài một phút, và Nicolas được cứu sống. Sau đó em được trực thăng đưa đến bệnh viện lớn ở Melbourne.
.

Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

Kết nối từ tiếng nói đến hành động thiết thực – “Tôi nghĩ vấn đề chất độc da cam thế giới đã biết thông tin nhiều rồi, việc cấp thiết bây giờ là chúng ta hãy vào cuộc bằng những hành động cụ thể, thiết thực giúp đỡ các nạn nhân chất độc da cam VN trong các lĩnh vực: y tế, phục hồi chức năng, chỉnh hình, tìm kế mưu sinh, chăm lo về đời sống tinh thần” (Susam Hammond giám đốc Tổ chức War Legacies Project, Hàn gắn vết thương chiến tranh, Mỹ).

Mời bạn tham gia Viết cho thiên thần của tôi – Đã hơn bốn năm Tuổi Trẻ Online đồng hành cùng độc giả qua những câu chuyện xúc động do các bậc cha mẹ gửi tặng thiên thần đáng yêu của mình qua chuyên mục Viết cho thiên thần của tôi. Đó cũng là món quà Tuổi Trẻ muốn gửi tặng đến mỗi gia đình nhân Ngày quốc tế thiếu nhi (1-6).

Những người “tay không bắt giặc” – Với mức đầu tư kinh phí, máy móc thiết bị chỉ bằng một phần… vài trăm của các đồng nghiệp làm Discovery trên thế giới, những người khai mở dòng phim “Discovery Việt Nam” (Tuổi Trẻ ngày 20-5-2009) đã làm nên kỳ tích như thế nào?

Khuôn viên thư giãn cho bệnh nhân tâm thần – Công trình thanh niên gồm vườn hoa, công viên, đường đi dạo, ghế đá và hệ thống đèn chiếu sáng trên diện tích 1.500m2 do Đoàn Sở LĐ-TB&XH phối hợp Đoàn Sở Giao thông vận tải TP.HCM và Công ty Địa ốc Sài Gòn đang được thực hiện tại Trung tâm điều dưỡng bệnh tâm thần Thủ Đức.

Nuôi dông, làm chơi ăn thiệt – Ở Ninh Thuận, nhiều gia đình đã nuôi thành công con dông, một loài bò sát hoang dã sinh sống trên những động cát ven biển. Nghề nuôi dông đã mở ra hướng làm ăn mới cho ngư dân các tỉnh duyên hải miền Trung.

Triển khai chương trình “Khi Tổ quốc cần” – T.Ư Hội LHTN VN vừa triển khai kế hoạch hè tình nguyện 2009.

Chiến mã SPK- KNIGHT
– Đội SPK- KNIGHT (ĐH Sư phạm kỹ thuật TP.HCM) đã trở thành nhà vô địch Robocon VN 2009, chính thức đại diện cho VN tham dự cuộc thi Robot châu Á – Thái Bình Dương tại Tokyo (Nhật Bản) vào tháng 8 tới.

Người giúp việc Bác Hồ nói về lòng tin – “Trường – Kỳ – Kháng – Chiến – Nhất – Định – Thắng – Lợi” – “8 chữ vàng” toát lên một khẩu hiệu giàu ý nghĩa cũng là 8 cái tên được Bác Hồ đặt cho 8 người tháp tùng Bác trên đường kháng chiến. Nay chỉ còn ông Tạ Quang Chiến – người vẫn miệt mài nghiên cứu về Bác ở tuổi 84.

Cô giáo duy nhất ở Trường Sa – Cả Trường Sa mênh mông, một mình cô Nhung quản 12 trò, từ mầm non đến lớp 4. Một ngày cô dạy 4 “sô”. Chỉ còn môn thể dục là không dạy thôi vì khí hậu khắc nghiệt ở Trường Sa tự thân cũng đã là một môn học quá nặng cho các em rồi.

Tượng phật bốn tay lâu đời nhất VN – Tượng phật bốn tay cao 1,7m cùng 2 tấm bia đá khai quật sẽ được Trung tâm sách kỷ lục VN trao danh hiệu lâu năm và lớn nhất nước vào 8h sáng chủ nhật 24/5, tại TP HCM. Hai kỷ lục này có niên đại vào khoảng từ thế kỷ thứ 2 đến thế kỷ thứ 6 sau Công nguyên, nằm tại chùa Linh Sơn, thị trấn Óc Eo, tỉnh An Giang.

Ra mắt chiếc mũ tai bèo khổng lồ – Ngày 19/5, tại khu du lịch Phong Nha – Kẻ Bàng, chiếc mũ tai bèo được cho là lớn nhất Việt Nam đã ra mắt khách tham quan. Chiếc mũ có đường kính 8 mét, cao 2 mét, được làm bằng chất liệu vải bộ đội. Mũ được thực hiện trong 6 ngày bởi 4 nghệ nhân ở Quảng Bình.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Chùa Kyaiktiyo – kỳ quan huyền bí của vùng Đông Nam Á

Golden_Rock
Chùa Kyaiktiyo lúc hoàng hôn

Chùa Kyaiktiyo (còn gọi là Đá Vàng) là một trong 3 nơi hành hương rất nổi tiếng ở Myanma (xếp sau chùa Shwedagon, chùa Mahamuni). Chùa này chỉ cao 5.5m, và tọa lạc trên tảng đá lớn phủ bởi các lá vàng do những người hành hương dán lên khi đến viếng thăm chùa. Cả Chùa và tảng đá này nằm trên đỉnh của ngọn núi Kyaiktiyo. Chùa Kyaiktiyo được xây dựng vào năm 574 trước Công Nguyên và được xem như một trong những kỳ quan của vùng Đông Nam Á.

Theo truyền thuyết, Đức Phật trong một lần xuống hạ giới đã tặng một sợi tóc Golden leafcho vị ẩn sĩ tên Taik Tha. Vị ẩn sĩ này giữ gìn sợi tóc của Phật cẩn thận. Trước khi qua đời, ông trao sợi tóc lại cho người con nuôi là vua Tissa, cai trị Myanma thế kỷ XI, với lời trăn trối: hãy cất giữ xá lợi này trong một hòn đá có hình dáng như đầu của vị ẩn sĩ. Vâng lời cha, vua Tissa, với sự giúp đỡ của các thần linh, đã tìm đến hòn đá nằm trên đỉnh núi Kyaiktiyo, xây một ngôi chùa trên đỉnh để thờ cúng xá lợi Phật. Và người ta tin rằng, chính nhờ có sợi tóc của Đức Phật mà hòn đá này nằm yên trên một vị trí cheo leo hiểm hóc hàng trăm năm nay.

Golden-Rock-seaKhoảng thời gian kỳ ảo nhất trên đỉnh núi là hoàng hôn và bình minh, khi ánh mặt trời rực rỡ chiếu sáng hòn đá và những người hành hương bắt đầu cầu nguyện. Theo tục lệ, chỉ có những người đàn ông có thể lại gần khu vực Đá Vàng để có thể dán những miếng vàng dát mỏng lên, áp đầu vào hòn đá và cầu nguyện. Còn phụ nữ thì không được đi vào khu vực Đá Vàng này, nên họ chỉ có thể lặng lẽ dâng vật cúng lên các bàn thờ rồi quỳ trên nền đất, cầu nguyện hàng giờ trong khói hương mờ ảo.

 

Cô giáo Thùy Trâm – Tấm gương tích cực

tram

Tin vui của em đến vào những ngày đầu tháng 5 vừa qua khiến lòng tôi ấm áp rộn ràng. Từ lâu tôi đã định viết về em, một gương mặt trẻ đã nổi lên tỏa sáng trong mắt tôi và bè bạn. Lần này những dự đoán và hi vọng của tôi về em quả không sai. Những gì em đã nung nấu và thực hiện bằng quyết tâm khiến tôi ngưỡng mộ. Và trong cuộc đời dạy học  của mình, một trong những điều thú vị nhất mà tôi trân trọng, ấy là có cơ hội gặp gỡ những người trẻ năng động và tích cực như em.

Em chính  là cô giáo trẻ đất Tam Kỳ với 12 tuổi nghề, 37 tuổi đời, tên Lê Thị Thùy Trâm. Tôi gặp Trâm chỉ một lần vào tháng 7-2008 trong đợt tập huấn Báo Cáo Viên ngành Giáo Dục tại Cửa Lò, Nghệ An. Đó cũng là lần đầu em tham dự lớp tập huấn của Bộ Giáo Dục và Đào Tạo về ”Đổi Mới Phương Pháp”. Chỉ sau ngày học và thảo luận đầu tiên, em tìm đến trao đổi cùng tôi. Có lẽ là do những tranh luận phản biện rất sôi nổi của lớp học về đổi mới PPDH phải bắt đầu từ người thầy và  về sự cần thiết phải hợp tác, giúp đỡ nhau, và tích cực chia sẻ những kinh nghiệm, tài nguyên dạy học chúng ta có được. Những người dạy học như chúng ta đều tâm niệm câu nói của Ralph Waldo Emerson: “Tri thức hiện hữu để được chuyển giao.” (Knowledge exists to be imparted). Vâng, nỗ lực của bản thân, của mỗi chúng ta để đạt đến thành công thực đáng quý, đáng tự hào, nhưng thành quả ấy sẽ quý giá hơn bội phần nếu nó được nhân rộng ra cho nhiều người hưởng thụ, sử dụng,  và khi ấy lợi ích giáo dục sẽ to lớn hơn rất nhiều. Rosemarie Rossetti cũng khuyên ta nên chia sẻ những thành quả của mình với người khác vì bằng cách đó ta sẽ có được sự thừa nhận và ủng hộ của nhiều người và chính ta cũng sẽ được lợi ích từ những gì người khác sẻ chia.

Thùy Trâm 2

Thực vui là  em cũng toàn tâm toàn ý với  cách tư duy  ấy. Em nói với tôi về những gì em đã ấp ủ, đã làm ra trong năm học 2007-2008 : Bộ Đồ Dùng Dạy Học môn Tiếng Anh cho bậc Trung học Cơ sở. Bộ Đồ Dùng Dạy Học của em khiến tôi ngạc nhiên một cách thích thú. Chẳng phải vì nó được đánh giá cao nhất trong kỳ thi Đồ Dùng Dạy Học của thành phố Tam Kỳ tỉnh Quảng Nam năm học 2007-2008, mà vì  tính ứng dụng từ công nghệ thông tin và giá trị kinh tế thiết thực rất cao của nó đối với giáo viên đứng lớp Tiếng Anh cấp hai. Làm công tác chuyên môn trong lĩnh vực đào tạo giáo viên, tôi may mắn có nhiều dịp gặp gỡ, lắng nghe các thầy cô giáo trẻ, các cựu sinh viên của mình, tâm sự về những khó khăn trong nghề nghiệp.

Bản thân tôi cũng trăn trở rất nhiều khi nghe những nỗi niềm của các em từ những trường học ở vùng sâu, vùng xa, vùng đồng bào dân tộc… về những vấn đề chưa giải quyết được trong thực tế của môi trường dạy học và cơ sở vật chất quá thiếu thốn. Các bạn trẻ nói về việc thiếu tài nguyên và đồ dùng dạy học. Làm sao để có tranh dạy học cho mọi tiết học, cho từng bài lên lớp với một lớp học đông có khi đến 50 em, khi mình vẽ chưa đẹp, mà lại không có đủ tiền cho 1 bộ tranh quá đắt. Thế nên tôi thực sự cảm động và vui mừng khi em đề nghị trao cho tôi Đồ Dùng Dạy Học của em gồm đủ số tranh cho bộ sách giáo khoa Tiếng Anh từ lớp 6 đến lớp 9 để phổ biến với cả lớp tập huấn.

Moon
Thực đẹp biết bao sự đáp ứng tích cực ấy xuất phát từ nhiệt tâm và tư duy tích cực của em. Những thành quả của em tôi muốn nêu lên để chia sẻ với mọi người về em như một trong những bông hoa đẹp của ngành giáo dục, một tấm gương tích cực không ngại khó để vượt khó. Còn nhớ trong một email của em gửi cho tôi như một lời giải thích cho động lực và nguồn cảm hứng cho những đồ dùng dạy học em đã làm ra. Em muốn sự bình đẳng về  cơ hội học hành trong các lớp Tiếng Anh của mình. Những học sinh nghèo hiếu học luôn có chút thiệt thòi, vì không có điều kiện tiếp xúc với các đĩa CD Rom dạy Tiếng Anh qua máy vi tính. Em muốn mỗi tiết dạy của mình trên Power Point có tác dụng kích thích hứng thú học tập và nâng cao chất lương dạy và học Tiếng Anh cho tất cả đối tượng học sinh.

Thực tế minh chứng cho tính ứng dụng rất cao của bộ đồ dùng dạy học em tạo ra. Như mọi thành viên của lớp học, tôi đã mang sản phẩm của em về giới thiệu  với giáo viên của địa phương mình. Sản phẩm ấy đã được đón nhận hết sức nồng nhiệt khi được giới thiệu qua Power Point trên màn hình và  máy chiếu, và giáo viên thấy được ý đồ của tác giả  về cách sử dụng trong điều kiện không có máy vi tính. Không ít lần trong năm học này, tôi đã nghe những lời cám ơn tác giả  về  tác dụng của bộ Đồ Dùng Dạy Học ấy từ  các thầy cô giáo dạy vùng sâu, vùng xa.  Do điều kiện dạy học ở những nơi đó còn hạn chế,  khó khăn; ngay cả thầy cô  không có máy vi tính, nên tổ Giáo viên góp chung tiền để đem bộ tranh ấy đi photocopy phóng lớn. Theo lời các bạn nói thì giá thành vừa rẻ, mà chất lượng tranh lại đẹp hơn nhiều lần so với photo từ sách giáo khoa. Bộ tranh ấy khi đưa vào dạy trên lớp, đã gây được sự thích thú và hiệu quả rất cao của giáo cụ trực quan.

Thùy Trâm 1
Các bạn không biết rằng chất lượng tranh đẹp có được là từ nhiều giờ em miệt mài trên máy vi tính để chỉnh sửa cho từng  tranh một với phần mềm Photoshop. Đó là nhờ sức trẻ nhạy bén với việc ứng dụng công nghệ thông tin. Ý thức được yêu cầu phải nâng cao trình độ của bản thân nên chỉ một năm sau khi tốt nghiệp Cao Đẳng Sư Phạm, trường Đại học Sư Phạm Đà Nẵng,  em vừa đi dạy ở Tam Kỳ, chăm sóc 2 con nhỏ, vừa tiếp tục học chương trình Đại học. Tốt nghiệp đại học, em lại trải qua một năm theo học ngoài giờ một khóa đào tạo về Kỹ thuật Máy Tính, dù khi đó cuộc sống còn bộn bề khó khăn (2001- 2002), nhưng em may mắn có được sự  động viên của ông xã làm việc trong một ngành khác.

Có lẽ chúng ta gặp nhau ở một điểm:  lạc quan, và tích cực trong cách nghĩ, cách làm. Chúng ta tin rằng việc đổi mới phương pháp dạy học phải bắt đầu từ sự đổi mới trong tư duy của người thầy. Muốn dạy học Tiếng Anh giao tiếp tích cực, lấy người học làm trung tâm, người giáo viên chúng ta không thể không tích cực vận động, đổi mới cách dạy, không thể chỉ truyền đạt kiến thức ngôn ngữ, ngữ âm, ngữ pháp và từ vựng mà coi nhẹ các kỹ năng ngôn ngữ  phục vụ  giao tiếp tích cực.

Đổi mới PPDH không có nghĩa chúng ta đợi đến khi có đủ máy tính, máy chiếu và có thể dùng được Power Point. Chúng ta càng không thể để cái khó bó cái khôn, không đổ thừa cho hoàn cảnh khó khăn, hay chờ đợi một ngày nào đó cơ sở vật chất và phương tiện dạy học tốt lên, mới thực hiện yêu cầu đổi mới. Chúng ta không ngồi đó phàn nàn, hay than thở với nhau rằng chất lượng dạy và học Tiếng Anh của nước ta nhìn chung còn kém hiệu quả vì lý do này lý do khác. Mặt khác, chúng ta cũng không thể phủ nhận giá trị và hiệu quả rất cao của những tiết dạy qua máy tính và máy chiếu với phần mềm Power Point. Các bạn trẻ muốn đổi mới cũng không thể tách rời việc tự học tự  nâng cao trình độ của bản thân gắn với các ứng dụng về công nghệ thông tin.

Về mặt ứng dụng này, cũng có  nhiều lời tán thưởng của các thầy cô sử dụng sản phẩm của em dạy trên máy tính. Và chắc chắn em chưa biết điều này: Tháng 3/2009 vừa rồi, tổng kết hội thi Giáo Viên Giỏi cấp Tỉnh của Daklak, 100% tiết dạy dự thi Giáo Viên Giỏi môn Tiếng Anh, 42 tiết dạy dùng Power Point đều có sử dụng Đồ Dùng Dạy Học của em, trong đó có nhiều tiết dạy rất thành công. Một kết quả thực đáng vui mừng phấn khởi phải không em?
Thùy Trâm 3

Những ngày cao điểm trong tháng 5, rất bận rộn với mùa thi của học trò, lòng tôi rộn ràng niềm vui khi nhận một lúc nhiều tin vui em báo. Bộ đồ dùng dạy học cho năm học 2008-2009 của em: KIẾN TRÚC KHO DỮ LIỆU NGHE NHÌN DẠY TIẾNG ANH KHỐI THCS TRÊN PHẦN MỀM POWER POINT đoạt giải nhất của ngành Giáo Dục thành phố Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam, mà em đã kịp gửi vào để sẻ chia với các đồng nghiệp Daklak cho đợt tập huấn hè sắp tới. Đồng thời, em đã vinh dự đạt danh hiệu cao nhất của Hội thi  Giáo viên giỏi môn Tiếng Anh cấp thành phố. Con trai em cũng được chọn dự thi Olympic môn Tin học lớp 10, và ngôi trường THCS Lý Tự Trọng Tam Kỳ nơi em công tác được tặng huân chương lao động hạng 3.

Còn điều này nữa, tôi lại quên không nói một phát hiện tuyệt vời em mới chia sẻ với tôi lời đáp cho câu hỏi canh cánh bên lòng các thầy cô dạy trên máy vi tính: Làm thế  nào để thoát khỏi sự lệ thuộc vào chiếc máy vi tính hay laptop khi mình phải trình chiếu PP (không timing tự động). Giáo viên cứ phải ngồi cạnh chiếc máy, rất hạn chế trong việc đi lại quan sát và điều khiển lớp. Em đã suy nghĩ mãi, thậm chí đã nhờ một kỹ thuật viên bậc cao cố vấn để tìm cách khắc phục hạn chế này, nhưng không thành công. Lần dự thi GVG tháng 4 vừa qua, em đã nhờ được một bạn phương xa mách nước và dù tiết kiệm cũng đã  nhờ mua bằng được cây bút điện tử bé tí  có thể dùng thay chuột máy tính dù em đứng ở bất cứ nơi nào trong lớp. Tôi lại có thêm một điều hay được em chia sẻ và trao đổi với  đồng nghiệp và các giáo viên dạy trên PP.

Thùy Trâm ơi, tôi chỉ muốn nói với em một lời ngưỡng mộ và cảm ơn từ đáy lòng tôi. Em, một cô giáo trẻ đã luôn tích cực, yêu nghề, không ngừng cố gắng học hỏi trau dồi bản thân, sáng tạo trong nghề nghiệp vì mình, vì học trò. Những thành công của em đáng giá nhiều lần khi được nhân rộng vượt ra khỏi phạm vi của một ngôi trường hay một địa phương. Cám ơn em, bông hoa đẹp của ngành giáo dục, cô giáo Lê Thị Thùy Trâm.

Huỳnh Huệ

Daily English Challenge — Thursday, May 20, 2009

englishchallenge
Hi everyone,

Thanks, Loan, for the good piece. Your writing is very good, as you can see the minor corrections when comparing it with my version below.

I will have Loan’s writing here. And then my version, basically just correcting Loan’s mistakes, which are minor in general.

Loan’s version

Hi everyone !

I’m very glad when I tell you about my on Sunday

On Sunday, I often get up late, at 7 o’clock. I brush my teeths, wash my face .
After I have breakfast with my family.my mother is very good cooker. Following, I help my mother do the homeworks,go to the market and repair to have lunch.
After have lunch with my family, I take a nap about 1h.
In the afternoon, I usually go out in order to shopping, eating and drink with my friends.
At 5 o’clock, I go for a walk around in the park.
After have dinner. I usually go to the cinema with my sister and brother. Sometime, I go out with my family.at that time , I feel comfortable .the film is finished, I return at home.i go to bed at half past ten.
Have a wonderful Sunday!

.

My version

Hi everyone,

I’m glad to tell you about my Sundays.

On Sundays, I often get up late, at 7 o’clock. I brush my teeth and wash my face. After that, I have breakfast with my family. My mother is a very good cook. Then, I help my mother do chores, go to the market with her, and then help her prepare the lunch.

After having lunch with my family, I take a nap for about an hour.

In the afternoon, I usually go out shopping, eating, and having some soft drinks with my friends. At 5 o’clock, I go for a walk around in the park.

After dinner, I usually go to the cinema with my sister and brother. Sometimes, I go out with my family. I feel very comfortable going out with the entire family. When the film is finished, I return home. I go to bed at half past ten.

Have a wonderful Sunday!

OK, let me explain some words.

• Please look at the commas and periods carefully.

• Paragraphs: Breaking the writing out into paragraphs will make it easier to read.

• “A cooker” is a cooking machine, like an electric rice cooker. A cook is a person who does the cooking. A chef is a cook.

* “Homework” is for what you have to do at home for school. Works around the house are “house chores,” or “household chores,” or simply “chores.”

• “I usually go out to shop, eat, and drink” can be written as “I usually go out shopping, eating, and drinking.”

• But “drink” or “drinking” usually means drinking alcohol to Westerners. So it is better just to say “I go out to shop and eat,” or “I go out shopping, eating, and having some soft drinks.”

• If we say “I help mother go to the market” it will sound like the mother can’t walk.

• “After I have dinner” can be lightened as “After having dinner” or simply “After dinner.”

TODAY’S CHALLENGE

If you have not had this experience already, you may soon—a foreign tourist you have just met becomes your friend, and you want to show him the town.

So you take him on your motorcycle (or both of you take a taxi), going through several main streets of the town, to show him interesting places.

Of course, you have to explain to him a little about each place.

So, can you write down what you tell him as a tour guide?

Example:

“I am making a right turn onto Tran Hung Dao. This is the main street of downtown. This old building here, on our left, used to be a cinema, but it has been empty for several years. I heard that some investor is going to turn it into a hotel soon.

And that Buddhist temple over there, it is called Chua Buu Hoang and is the oldest temple in our city. It was built in the 17 century and has beautiful old statues inside.

And this bridge is called Uyen Nhu brige. It is the name of the daughter of the man who built the bridge in the 17th century. He was a very high ranking government official.”

All right, everyone. That is an example of you playing tour guide.

Could you do that? Just imagine you have a visiting foreign friend. What will you tell him on a tour of the city?

Have a great day!

Hoanh

Giá trị sống

livingvalues

Vài thập kỷ nay trong giáo dục đạo đức cho tuổi trẻ trên thế giới người ta dùng hai khái niệm mới là giáo dục kỹ năng sống (KNS-life skills) và giá trị sống (GTS – living values).

Nó khác nhiều với cách giáo dục xưa bằng lời nói suông, mà bằng hành động cụ thể để trẻ có khả năng hành động tích cực thật sự.

Ta đã nghe nhiều về KNS. Đó là giúp cho trẻ có khả năng về mặt tâm lý xã hội để phán đoán và ra quyết định tích cực, nghĩa là để “nói không với cái xấu”. Nhưng nếu trẻ xem cái xấu ấy là “tốt” thì sao? Vì thế giáo dục GTS là cái nên cho giáo dục KNS.

Thế nào là giá trị? Từ góc độ xã hội học, nôm na là những điều mà ta cho là rất tốt, rất quan trọng phải có cho bằng được và vì thế giá trị chi phối hành vi của chúng ta. Những giá trị xã hội thường được nêu lên là hòa bình, công bằng xã hội, sự tôn trọng, đoàn kết, sự trung thực, tình bạn, tính vị tha… – chung qui là tất cả những gì mà con người cho là tốt đẹp nhất. Nhưng sự thật có những giá trị khách quan là không tốt đẹp nhưng từng cá nhân, gia đình cho đó là quan trọng nhất, hay ho nhất cho mình.

Đó là tiền tài, vật chất, hưởng thụ… những cái gì mà họ cho rằng có lợi cho bản thân nhất. Vì thế muốn biết một xã hội, ta không nên chỉ nghe những giá trị được tuyên bố qua khẩu hiệu, lời giảng dạy đầu môi chót lưỡi mà hãy nhìn xem họ sống như thế nào. Nếu nhìn vào xã hội VN thì ta thấy những giá trị công bố thật vô cùng tốt đẹp, nhưng những giá trị không công bố đang khống chế cuộc sống hiện tại là tiền tài, vật chất, hưởng thụ, tham lam, ích kỷ, dối trá…

livingvalues
Mà trẻ (như chúng ta) thì làm theo người lớn làm chứ không làm theo họ nói. Đó là qui luật. Trò chơi dân gian “Hãy làm theo tôi nói, đừng làm theo tôi làm” rất tiêu biểu. Khi người quản trò chỉ cái miệng mà hô to “lô tai”, nếu không cảnh giác thì ta bắt chước anh ta chỉ vào cái miệng. Cho đến nay chúng ta than thở rất nhiều về sự bất lực trong giáo dục trẻ nhưng chưa tìm lối ra.

Tôi xin đơn cử dưới đây vài ví dụ về cách phương Tây giáo dục cho công dân và tuổi trẻ của họ.

Là một nước nghèo ta nhận nhiều nguồn giúp đỡ của các nước giàu. Về viện trợ cho của chính phủ thì ta thường nghe chuyện “cho tay này rút tay kia”, nhưng trong viện trợ nhân dân có nhiều cử chỉ rất đẹp. Tiền ta nhận được là tiền mồ hôi nước mắt của người dân. Xin đơn cử tổ chức “Bánh mì thê giới” (Bread for the World ) của giáo hội Cơ Đôc giáo Đức, một tổ chức viện trợ phát triển rất đúng hướng và hiệu quả.

Hằng năm đến Mùa chay họ tổ chức một chiến dịch gọi là “Chia sẻ Mùa chay” (Partage de Careme), để quyên góp tiền gửi qua các nước đang phát triển, trong đó có VN. Một chiến dịch thông tin rất khoa học vê tình hình và nhu cầu các nước đang phát triển được quảng bá rộng rãi cho tất cả các xứ đạo trên toàn lãnh thổ Đức.

Như thế chưa đủ, họ còn mời những người bản xứ qua để làm những nhân chứng bằng xương bằng thịt. Năm 1974 tôi được mời qua Đức để tham gia chiến dịch này. Sau bài giảng của vị mục sư, giáo dân có thể hỏi tôi về mọi vấn đề của VN từ nghèo đói, chiến tranh đến những khó khăn của trẻ em. Nhưng chỗ tôi đến là những họ đạo nghèo nhất so với số đông. Sau đó có cuộc quyên góp mà người nghèo tỏ ra hết sức rộng rãi. Họ được giải thích đây không phải là của bố thí mà là để đem lại công bằng và tạo sự liên kêt giữa các dân tộc. Chia sẻ với các nước nghèo trở thành một thói quen của họ. Cứ hằng năm thì chiến dịch lặp lại.

Dịp này tôi cũng dự một hội nghị của các tổ chức “Chia sẻ Mùa chay” của một số nước Bắc Âu. Một cặp vợ chồng người Hà Lan nói với tôi: “Chúng tôi thường dạy con mình nên nghĩ đến trẻ em VN nhưng chúng nó chưa bao giờ thấy một người VN tận mắt. Mời cô về gia đình chúng tôi một ngày để gặp bọn trẻ”. Tôi nhận lời đi Hà Lan với họ. Gặp tôi bọn trẻ hỏi đủ thứ chuyện: trẻ em VN ăn như thế nào, học và chơi như thế nào…?

Sống giá trị sống của ta
Sống giá trị sống của ta

Sáng hôm sau bữa điểm tâm làm tôi hơi thất vọng: chỉ có bánh mì bơ, cà phê. Đi Tây mà không được ăn dăm bông, xúc xích Tây thật là rất uổng. Tôi quên đây là Mùa chay, mùa mà người Ky Tô giáo sống kham khổ trong 40 ngày trước lễ Phục sinh. Họ kham khổ không chỉ để hãm mình mà còn để chia sẻ. Rồi bà chủ nhà giải thích: “Bọn trẻ và chúng tôi cam kết trong 40 ngày ăn bánh mì không để dành trọn số tiền mua thịt nguội, mứt, phô mai gửi cho trẻ em nghèo ở các nước đang phát triển”.

Chuyện làm này đã trở thành bình thường nhưng vô cùng ý nghĩa đối với hai chú nhóc 9-10 tuổi này. Nhưng tôi biết chắc chắn là lớn lên chúng sẽ trở thành những tình nguyện viên đi giúp các nước nghèo, là những hạt nhân trong các phong trào chống bất công, những diễn đàn xã hội phản đối các khía cạnh tiêu cực của toàn cầu hóa bên cạnh những hội nghị kinh tế lớn của các quốc gia giàu mạnh.

Những giá trị sống được gia công giáo dục như thế đấy. Ở châu Âu cũng có nhiều phong trào giúp gia đình sống theo lý tưởng được đề ra để đối phó với cơn bão táp thị trường. Có những chương trình dành riêng phù hợp với các tâng lớp gia đình khác nhau. Họ làm rất bài bản và chặt chẽ. Đầu thập kỷ 1960 trong một khóa bồi dưỡng ở Bỉ tôi đi thực tập với một tổ chức về gia đình gọi là “Foyers Notre Dame”. Tôi được chỉ định đến
một nhóm gia đình trung lưu trong một khu phố khá giả. Cứ mỗi tháng một lần vào tối thứ sáu, 6 cặp gia đình gặp nhau để chia sẻ (về mặt tinh thần). Trong nhóm có giám đốc một ngân hàng địa phương, bác sĩ, giáo sư, công chúa… Ho luôn phải đi theo cặp và mỗi cặp luân phiên làm chủ nhà. Chủ nhà chỉ nấu một nồi xúp các cặp kia đem theo bánh mì kẹp thịt. Sau buổi ăn thân mật thật nhanh, từng cặp trình bày vấn đề mình bận tâm trong tháng qua. Ví dụ như khó khăn trong công việc, đối phó với những vấn đề ngoài xã hội, sự căng thẳng giữa vợ chồng, giáo dục con cái nhất là ở tuổi vì thanh niên.

livingourvalues1

Nhóm đóng góp ý kiến và mọi người cam kết sẽ thực hiện quyết định chung để tháng sau lượng giá lại. Có khi tới 12 giờ khuya buổi họp mới kết thúc. Cứ như thế mà họ sống thật liên đới và giúp nhau sống tốt theo lý tưởng chung và để chống chọi với lối sống đầy cạm bẩy của nền kinh tế thị trường. Nếu không có những cố gắng như vậy gia đình và xã hội phương tây khó mà đứng vững. Và phải nói con cái họ tất cả đều đã nên người và trở thành những thành viên tích cực của xã hội.

Từ đó, sự bất lực của ta hiện nay là dễ hiểu. Không thể đối phó với cuộc sống mới mà không gia công miệt mài. KNS được các tổ chức của Liên Hiệp Quốc (UNICEF-WHO…) đưa vào VN vào đầu thập kỷ 1990 đến nay và còn ở đang thí điểm ở một số trường cấp II và chưa rút kinh nghiệm. Được biết giáo dục KNS là một tiêu điểm để đánh giá chất lượng giáo dục trên thế giới ngày nay. Còn giáo dục GTS thì còn mới lạ hơn nữa. Nó chỉ mới được giới thiệu đó một vài tổ chức quốc tế phi chính phủ với tầm hoạt động còn hạn hẹp.

Ước gì chúng ta ngưng thẩn thờ mà bắt đầu hành động và gia công miệt mài như bạn bè năm châu…

NGUYỄN THỊ OANH

Nguồn: Tuổi Trẻ

Niềm tin sẽ đến

faith
Bạn nói bạn không có niềm tin ư?
Hãy yêu – và niềm tin sẽ đến.

Bạn nói bạn buồn phiền ư?
Hãy yêu – và niềm vui sẽ đến.

Bạn nói bạn cô đơn ư?
Hãy yêu – và bạn sẽ phá vỡ sự cô độc của mình.

Bạn nói bạn đang ở địa ngục ư?
Hãy yêu – và bạn sẽ thấy mình ở thiên đàng.

Loan Subaru dịch

.

Faith Will Come

You say you have no faith?
Love – and faith will come.
You say you are sad?
Love – and joy will come.
You say you are alone?
Love – and you will break out of your solitude.
You say you are in hell?
Love – and you will find yourself in heaven.

Carlo Carretto

Chiến lược thành công

strategy
Chào các bạn,

Nhiều người chúng ta có vấn đề này. Khi nào cũng thấy mình có đủ mọi nhược điểm, thiếu thốn, bất toàn, khi nào cũng phải cố gắng hết sức để cải tiến, và càng cố gắng thì càng thấy mình dở mình dốt, và càng tuyệt vọng.

Và nếu nói đây là mẫu người tiêu cực thì có gì đó bất ổn. Làm sao những người chiến đấu tận lực cả đời cho mình khá lên, cho xã hội khá lên, lại là tiêu cực được? Không có l‎ý.

Mẫu người này, tiếng Anh có một từ là “too demanding”, đòi hỏi quá đáng trên chính mình, và trên những người chung quanh mình. Đây là những người có tiềm năng lãnh đạo rất cao, nếu có “chiến lược phát triển” có lý hơn một tí. (Mình cố tình dùng từ “chiến lược” vì chúng ta sắp vào phương cách nhìn một cách tổng thể về chính mình để phát triển mình theo một “chiến lược” hiệu quả nhất).

• Đầu tiên chúng ta phải xác định một tiền đề căn bản là: Cải tiến mình, làm cho mình khá hơn, luôn luôn là điều tốt, hay, và tích cực.

Nhưng “cải tiến mình” là cải tiến gì?

• Trước hết, có một mức tối thiểu để làm người, chúng ta không thể xuống thấp hơn—không giết người, không trộm cắp, không dối trá, không tà dâm, không say sưa. Ta nhận thấy, đây là các điều bắt đầu với chữ “không”, vì tự chúng là tiêu cực, là xấu, ta phải “nói không” với chúng. Đối với năm quy luật căn bản này thì mình phải tuân theo, vì xuống dưới mức đó là không chấp nhận được.

strategy1
• Cao hơn mức này, thì có hàng triệu thứ chúng ta có thể tăng tiến hàng ngày—giỏi yêu người, giỏi ngăn nắp, giỏi toán, giỏi luận l‎ý, giỏi văn, giỏi truyền thông, giỏi tổ chức, giỏi quản l‎ý, giỏi…..

Vâng, có “hàng triệu” thứ để chúng ta “có thể” tăng tiến hàng ngày. Nhưng hai từ mấu chốt ở đây là “hàng triệu” và “có thể”.

“Hàng triệu” tức là rất nhiều. Ta không thể ôm đồm hết cả triệu được. Đừng ôm đồm quá đáng.

“Có thể” là được phép, có khả năng, nhưng không bắt buộc. Mình muốn làm thì làm, không muốn thì thôi, chẳng thiên địa quỷ thần người vật nào ép mình cả.

Vấn đề của những nguời “đòi hỏi quá đáng” (too demanding) là ôm đồm hàng triệu điều, và cứ bắt mình “phải” giỏi, “phải” hoàn toàn, tất cả. Như vậy thì ta sẽ sống một cuộc đời rất nhiều đòi hỏi, nhiều stress, và nhiều tuyệt vọng về sự bất toàn của mình.

Và đây là “chiến lược” thua cuộc, vì ai trong chúng ta cũng thấy là muốn mình hoàn hảo trong cả triệu chuyện là việc không thể làm và, quan trọng hơn nữa, là không cần làm. Để làm chi, ngoài việc cho mình thêm stress?

• Mình tạm thời lấy một ví dụ về cạnh tranh thương mãi để minh họa thì các bạn sẽ thấy rõ hơn. Bây giờ bạn dự tính mở một tiệm phở. Có “hàng triệu” thứ bạn “có thể” cạnh tranh với các tiệm khác—tầm cỡ lớn nhỏ, trang trí, địa điểm, máy móc, âm nhạc, đầu bếp, các món phở khác nhau, mùi vị ngon, tiếp viên, giá cả, các loại nước uống, “văn hóa” tiệm, v.v…

Đây là những điều bạn bắt buộc phải quan tâm khi mở tiệm. Nhưng chắc chắn là bạn không thể đứng đầu trong mọi thứ được—đã có những tiệm lớn, đã có những tiệm trang trí rất hay và rất tốn tiền, mấy địa điểm cực tốt bạn không đủ tiền để vào, v.v… Nói chung là nhìn vào điểm nào bạn cũng thấy có người hơn mình rồi. Cho nên nếu chiến lược gia của tiệm mà ngó vào các điểm yếu của tiệm thì đương nhiên là sẽ cố vấn: “Không được anh ơi. Cái gì mình cũng thua người ta. Làm không được đâu.” Như vậy là chưa đánh đã thua.

competition
• Chiến lược đúng là không chú trọng vào cái yếu của mình (có quan tâm, nhưng không chú trọng, không tập trung tư tưởng và năng lực vào đó), nhưng tập trung năng lực vào một hay hai điểm mạnh nhất của mình mà thôi. Ví dụ: Giá rẻ nhất–em không chồng con, em không chi phí nhiều, em có thể hy sinh xuống giá rất rẻ, lấy số đông làm lời.

Hay, ví dụ khác, “văn hóa” đặc biệt—tiệm này có “văn hóa sinh viên”, tiếp viên chỉ toàn SV, đầu bếp cũng đang là SV, nhạc và trang trí kiểu SV, có cờ tướng và cây ghita cũ rích cho SV, có wifi để SV dùng laptop, không hút thụốc để nữ SV thoải mái, không đuổi khách để SV có thể la cà, SV có thể ăn ký sổ, v.v…

Thế thì cơ hội thành công rất cao, mặc dù xét ra thì trong rất nhiều điểm chi tiết tiệm vẫn thua các tiệm khác.

Chiến lược thành công là chiến lược tập trung năng lực vào việc khai thác một hai điểm mạnh của mình, chứ không tiêu tán năng lực vào việc cố vực một triệu điểm yếu của mình.

• Cuộc đời mình cũng vậy, mình có vài sức mạnh, cứ tập trung vào phát triển nó. Các điểm yếu, không sao. Đừng điểm nào quá yếu đến nỗi thành tàn tật là được rồi. Mình ghét toán, càng học càng tù mù, thì việc gì phải bổ đầu mình ra để học giải phương trình bậc hai? Có ai ở đời cần nó ngoài một số rất ít các ngành nghề chuyên môn. Thay vì cứ tự chửi mắng mình là mình dốt toán, thì hãy vui mừng cám ơn Thượng đế đã cho mình dốt toán để cho mình tài nấu ăn siêu hơn mức trung bình. Tập trung vào nấu ăn để thành cao thủ quốc gia về nấu ăn hay chủ một nhà hàng khét tiếng một ngày nào đó. Sống như vậy vừa thoải mái, vừa vui, vừa nắm chắc thành công trong đời.

“Tập trung năng lực vào một hay hai điểm mạnh nhất” đó là chiến lược sống thành công, và thương mãi thành công.

Cứ vui vẻ với hàng triệu cái yếu và chỉ một hai cái mạnh của mình. Tập trung năng lực vào một vài cái mạnh, đừng tiêu tán năng lực vào hàng triệu cái yếu.

Sống với chính mình cũng thế. Giúp học trò con cái phát triển cũng thế. Làm thương mãi cũng thế. Làm chính sách quốc gia để thành công trên thương trường và chính trường quốc tế cũng thế.

Chỉ có một loại chiến lược thành công: Chiến lược tập trung năng lực vào một hai điểm mạnh của mình.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

Chú thích: Bài này phát sinh từ đối thoại giữa mình, Lizzy và Đức Minh trong bài Tư Duy tích cực làm được gì cho ta ?. Mình biên tập lại một tí để nó thành một bài mới, chia sẻ với các bạn không thấy nó trong sidebar.

© copyright TDH, 2009
Permission for non-commercial use

Thứ tư, 20 tháng 5 năm 2009

Bài hôm nay:

Cái cưa gỗ–một loại nhạc cụ thật độc đáo
, Văn Hóa, Video, Nhạc Xanh, chị Loan Subaru giới thiệu và nối link.

Daily English challenge, anh Trần Đình Hoành.

Sống và học, Danh Ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Mơ và tin , Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến dịch.

Tin vào chính mình, Trà Đàm, song ngữ, Viên Hy dịch.

Quản l‎ý thời gian , Trà Đàm, chị Kiều Tố Uyên dịch.

Khiêm tốn chịu đựng, Trà Đàm, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển dịch.

.
Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.

Hóa thạch Ida trình bày ở Mỹ — Hoa thạch này, 47 triệu năm tuổi, được xem là vach nối giữa các động vật có vú cao cấp như khỉ và người với những loài động vật thấp hơn. Ida được tìm thấy hồi thập niên 1980s ở Messel Pit, gần Darmstadt, Đức.

Microsfot nôp đơn xin bằng sáng chể cho “chiếc đũa thần”
– có thể hoạt động với nhiều sensors khác nhau.

Cò bị thương được ghép mỏ mới

ASEAN kết án phiên tòa Aung San Suu Kyi ở Miến Điện.
.

Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

Ăn Chay – Sống Xanh – Cứu Địa Cầu -Chương trình lập kỉ lục “Chiếc túi vải khổng lồ” nhằm tạo cơ hội để cộng đồng thể hiện trách nhiệm và sự quan tâm của mình tới môi trường, đồng thời hướng tới kỷ niệm Ngày Môi trường Thế giới 5/6 năm nay.

“Vi thủy canh…” học hỏi cùng bạn bè quốc tế – ý tưởng khoa học “Nhân giống, vận chuyển giống cây trồng bằng kỹ thuật vi thủy canh” của hai học sinh Phan Nhật Trâm và Ngô Văn Quốc, lớp 12 Trường THPT chuyên Thăng Long, TP Đà Lạt vừa đại diện cho thể loại “đề tài tập thể” của học sinh Việt Nam lần đầu tiên tham gia hội thi Intel ISEF lần thứ 58 diễn ra tại bang Neveda, Mỹ.

Tưới cây tự động, tiết kiệm tiền tỉ – Đầu năm 2009, các khu quản lý giao thông đô thị – Sở GTVT TP.HCM bắt đầu đưa vào sử dụng hệ thống tưới nước cây xanh tự động thay cho xe bồn.

Phòng tranh của trẻ mồ côi – Kỷ niệm ngày sinh nhật Bác và Quốc tế thiếu nhi, một phòng tranh trưng bày tác phẩm của các em nhỏ mồ côi, trẻ em thiệt thòi vừa được khai trương tại Hà Nội.

Chuyện tình cảm động của người đàn bà liệt – Tình yêu nở hoa trong bất hạnh.

Tri ân với Truông Bồn – tổng biên tập báo Tuổi Trẻ cùng lãnh đạo tỉnh Nghệ An đã trao 120 triệu đồng của Công ty TNHH Di Sản Quê Hương cho 20 cựu TNXP và 40 học sinh là con em của các cựu TNXP ở Truông Bồn.

Kiếm tiền tỷ từ làng nghề – Nguyễn Hữu Khoát sinh ra và lớn lên trên mảnh đất có làng nghề mây Giang Đan (xã Trường Yên, Chương Mỹ, Hà Nội), được sống trong môi trường có nhiều điều kiện phát triển kinh tế nghề truyền thống nên anh lựa chọn lập nghiệp bằng lợi thế ấy.

Mai Phương Thúy hết mình cùng các em học sinh – trong chương trình giao lưu: “Xây dựng trường học thân thiện, học sinh tích cực” tại trường THPT Mạc Đĩnh Chi, TP. HCM.
.


Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Cái cưa gỗ – một loại nhạc cụ thật độc đáo

Nhạc cưa
Nhạc cưa

Các bạn có biết là cái cưa cũng có thể được sử dụng như một nhạc cụ không? Trên thực tế, người ta không thể tưởng tượng được cái cưa gỗ cũng có thể phát ra âm thanh hay như vậy. Âm thanh phát ra từ nhạc nhạc cưa nhẹ nhàng và cao vút, rất giống với Theremin (một trong những nhạc cụ hoàn toàn bằng điện tử, bao gồm 2 máy dao động tần số radio và 2 antenna kim loại).

Nhạc cưa đã xuất hiện hơn một thế kỷ. Có những cây cưa được làm từ loại thép bình thường cho đến những cây cưa tinh xảo được phủ vàng, trị giá hàng trăm đô-la.

ZingzaagKhi chơi nhạc cưa, thông thường, nhạc công ngồi trên ghế, kẹp cây cưa vào giữa hai chân và điều khiển bằng tay. Việc bẻ cong lưỡi cưa theo hình chữ S và kéo dọc sống lưng của lưỡi cưa, phần hình vòng cung chữ S nhằm tạo ra âm thanh. Có thể điều chỉnh cao độ bằng cách điều chỉnh vùng hình chữ S. Ngoài ra, để tạo âm thanh ngân nga, réo rắt, nhạc công có thể rung chân hoặc lắc cánh tay giữ chóp của lưỡi cưa.

Sau đây, xin giới thiệu với các bạn 1 video clip của một nhạc công nhạc cưa Nhật Bản – anh Hajime Sakita. Anh được xem là một trong những nhạc công nhạc cưa hàng đầu ở Nhật bản, từng giành được giải nhất trong liên hoan nhạc cưa Santa Cruz (Mỹ) vào năm 1997, giải nhì vào năm 2005, và lưu diễn khá nhiều nơi trên thế giới như: Cộng Hòa Sec, Hàn Quốc, Ý…Bản nhạc anh chơi trong video clip có tên là “VIOLA”. Mời các bạn thưởng thức giai điệu mượt mà, du dương và bay bổng của nhạc cưa này!

 

Daily English Challenge — Wednesday, May 20, 2009

englishchallenge
Hi everyone,

Thanks, nucuoithienthan, for the response. You’re my hero, little brother. I couldn’t do that when I was at your age. You are doing very well.

I have edited nucuoithienthan’s writing as below, just correcting the mistakes and making it sound right. No fancy work. If you compare the two pieces, the answer will be clear to you. No need for any explanation. However, if anyone has a question, please feel free to ask.

There are five people in my family–my father, my mother, my brother, my little sister and me. One of us is most pampered by my parents. It is my little sister Ngoc Han, because she is the only girl in my family. Now she is six years old. I am eight years older. she is really a very beautiful girl with ocean blue eyes, a straight nose, and long shimmering black hair. My mother likes to fondle her hair.

Ngoc Han always smiles. Everyone loves her. She likes to read and listen to fairy tales, such as Snow White and the Seven Dwarfs, and Prince Frog. My mother often tells her a fairy tale before she sleeps.

Ngoc Han likes to eat sweets, so she has only one upper incisor left. She has a passion for piano. She began playing piano when she was 3 years old. Now she can play more than 100 pieces of music. She also likes singing and sings very well. My father said that when Ngoc Han reaches 15, he would send her to a music college to learn. He always hopes his little and tender Ngoc Han will be a famous singer. I do too. Everyone in my family does.

GRAMMAR HINT: How do know you which noun is countable and which is uncountable?

Answer: Look it up in the dictionary 🙂

Ex: Look up the word “time” at http://www.merriam-webster.com/dictionary/time.

“Time” has many different meanings; each meaning is a “different word” (for our current purposes). Generally, the meaning starts with “a” or “one” in the dictionary is a countable noun; the meaning starts with “the” is an uncountable noun.

So, depending on what meaning you want to use for the word “time”, it can be either countable or uncountable.

TODAY’S CHALLENGE

OK, you guys. What do you usually do on Sundays? Sleeping until 5pm? Swimming? Visiting with friends? Going to the coffee shop? Working with the computer? On what?

Please tell us what you usually do on Sundays.

Come on, guys! Shoot!

Have a great day, everyone. 🙂

Hoanh

Mơ và tin

dreamand believe
Để hoàn thành những điều lớn lao, không phải chúng ta chỉ làm, mà còn phải mơ; không phải chỉ lên kế hoạch, mà còn phải tin.

Phạm Kiêm Yến dịch

.

To accomplish great things, we must not only act, but also dream; not only plan, but also believe.”

Anatole France

Tin vào chính mình

Hokkaido_summer_field_picture_13652023_3460940 copy

Sẽ có những ngày bạn thức dậy buổi sáng, và mọi việc không giống như những gì bạn hằng hy vọng.
Đó là khi bạn phải tự nhủ rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn.

Có những lúc mọi người làm bạn thất vọng, và họ bỏ rơi bạn.
Nhưng đó là khi bạn phải nhắc nhở mình phải tin vào phán đoán và quan điểm của mình và giữ vững cuộc sống luôn tin tưởng vào chính mình.

Sẽ có những thử thách cần đối mặt, những thay đổi phải làm trong cuộc đời, và chấp nhận điều đó hay không – tuỳ thuộc vào chính bạn.

Hãy luôn giữ hướng đi đúng của riêng mình. Đôi khi điều đó không dễ dàng gì, nhưng những lúc phải đấu tranh như vậy bạn sẽ ý thức rõ hơn mình là ai.

Thế nên trong những ngày đầy thất vọng với những trách nhiệm không mong đợi, hãy luôn nhớ rằng phải tin vào chính bạn và những gì bạn mong muốn cho đời mình.

Bởi vì, những thử thách và thay đổi sẽ giúp bạn tìm ra những mục tiêu mà bạn biết đã được định trước là sẽ thành hiện thực cho bạn.

Hãy luôn tin vào chính mình!

Lê Phan Viên Hy dịch

.
believeinmyself
Believe in Yourself

There may be days when you get up in the morning and things aren’t the way you had hoped they would be.
That’s when you have to tell yourself that things will get better.

There are times when people disappoint you and let you down.
But those are the times when you must remind yourself to trust your own judgments and opinions, to keep your life focused on believing in yourself.

There will be challenges to face and changes to make in your life, and it is up to you to accept them.

Constantly keep yourself headed in the right direction for you. It may not be easy at times, but in those times of struggle you will find a stronger sense of who you are.

So when the days come that are filled with frustration and unexpected responsibilities, remember to believe in yourself and all you want your life to be.

Because the challenges and changes will only help you to find the goals that you know are meant to come true for you.

Keep believing in yourself

Deanna Beisser