Tag Archives: trà đàm

Lòng tin tôn giáo

Chắc các bạn cũng biết rằng các tôn giáo đặt cơ sở trên niềm tin tinh tuyền và vô điều kiện của các tín hữu, và đây đã chính là ngăn cách lớn nhất giữa một người quen tư duy theo lý luận như tôi với tôn giáo: Tại sao lại bắt buộc phải tin để được cứu rỗi? Tôi không tin nhưng nếu tôi nói tin thì có được cứu rỗi không? Tôi không tin nhưng nếu tôi có thể sống lương thiện cả đời thì tôi có bị trừng phạt không? v.v…

Tuy vậy, tôi có hai người bạn rất thân người Công giáo và trong hơn 1 năm tôi đi nhà thờ hàng tuần với bạn trên đất nước Úc xinh đẹp, tôi đã thuộc làu làu những lời trong Bản Kinh Tin Kính Nicea (dù lúc đó tôi chưa biết Thiên Chúa Ba Ngôi nghĩa là gì): Continue reading Lòng tin tôn giáo

Bầy ta

Cuộc đời này nhiều thống khổ, nhiều tội lỗi, nhiều bóng tối… sao ta lại yêu cuộc đời thế nhỉ? Kể cả các tiên tri tuyệt vọng cho thế gian và mắng mỏ loài người si mê, hình như cũng tốn phí cả đời mình chỉ để mong làm thế gian và nhân loại sáng hơn một chút, vui hơn một chút.

Phải chăng ta yêu thế gian vì đây là nhà ta và ta yêu loài người vì đây là người yêu ta? Nhà ta dù mục nát cũng là nơi ta sinh ra, nơi ta treo nghìn giấc ngủ với nhiều mộng mị tuyệt vời, nơi ta trở về sau cuộc hành trình dài của cuộc sống, nơi ta xum họp với tổ tiên trong lòng đất mẹ. Và người yêu ta thì đẹp hay xấu, hiền hay dữ, thánh hay ma, cũng là người ta yêu, người ta ôm ấp, người ta quý mến.
Continue reading Bầy ta

Tự bạch về người yêu

Chào các bạn,

Tình cờ hôm nay mình lại có chuyện cũng thật mắc cười!

Buổi chiều đến nhà em Weng, con bố mẹ Brai ở thôn Tư, lúc mình đến trời cũng đã chiều, các em nhỏ đi học cũng như đi chăn trâu chăn bò đều đã về nhà.

Mình vào nhà bố mẹ Brai, thấy em Weng khoảng mười bốn tuổi là con gái thứ hai của bố mẹ Brai, đang ngồi đọc cuốn truyện tranh. Continue reading Tự bạch về người yêu

Service learning

As manager of a homeless center at St. Stephen’s Episcopal Church in Pennsylvania, Stephanie wrote down on my Service Learning report as follows: “Tam was a wonderful help in our toy area and food pantry. She washed and dried the toys so the children that come to REACH with their families could play with them while I helped the parents find the resources they needed. Also, Tam assisted us in the food pantry by organizing the client cards, dusting and stocking shelves. Through all, Tam maintained a smile and a positive attitude.” I feel happy and re-reading the comment; however, inspired by one of Chị Hằng’s recent posts, I think it would be much happier if I share s the experience with our friends in Dot Chuoi Non.
Continue reading Service learning

Đánh ngã và làm đau đối thủ

Chào các bạn,

Hồi mình bé học cấp I, phong trào học võ như là Wushu và Taewondo rất phổ biến. Nhà mình cũng gần lò võ của ông thầy gì dạy cho vận động viên Thúy Hiền, cựu vô địch Ushu thế giới thì phải. Giờ mình không nhớ nữa

Hồi bé mình học võ, thầy rất ít cho mình đấu đối kháng vì mình nhỏ quá, thầy bảo mình không đấu đối kháng được vì đấm đá nhiều và mình sợ đau và sợ làm đau đối thủ. Mình múa thái cực quyền đẹp hơn. Continue reading Đánh ngã và làm đau đối thủ

Tư duy tích cực lúc bão

Chào các bạn,

Mình đã nói nhiều lần về điều này, nhưng đại đa số các bạn không nắm được. Tư duy tích cực thường ít cần khi các bạn đang lên, mọi người đang xử với bạn như thiên thần, và thiên hạ vỗ tay ca ngợi bạn rầm rập…

Tư duy tích cực cần nhất khi bạn bị mất mát, bị sỉ nhục, bị mắng chửi, bị đe dọa, bị bỏ rơi, bị đâm sau lưng, bị đuổi việc, bị bạn phản… Nói chung là khi bạn bị chuyện tiêu cực đổ ầm lên đầu bạn, lúc đó là lúc bạn cần tích cực nhất.

Nhưng than ôi, 1000 người thì đến 999 người ngã đài khi trời có giông.
Continue reading Tư duy tích cực lúc bão

Làm dâu

Chào các bạn,

Mẹ Tung đến nhà mình chơi sau mấy tháng lên Kontum làm thuê, mình hỏi: “Mẹ Tung, Kontum nhiều tiêu lắm hay sao mẹ Tung đi lâu quá vậy?” Mẹ Tung cho biết: “Không phải chỉ có đi hái tiêu nhưng còn đi lo đám cưới cho em Rượu con trai thứ tư của mẹ Tung.

Gần một năm nay em Rượu lên Kontum làm cho người bà con, sau đó em Rượu yêu cô gái gần nhà và quyết định tiến đến hôn nhân, nên mẹ Tung lên Kontum hái tiêu thuê kiếm tiền lo đám cưới cho em Rượu, và sau khi đám cưới em Rượu xong mẹ Tung về, em Rượu ở lại bên nhà vợ!” Continue reading Làm dâu

Kiên trì cho những giấc mơ!

Nếu các bạn đã đọc bài trước của tôi: “Đợi hạnh phúc đến bao giờ?” sẽ biết tâm trạng của tôi hiện giờ rất “ngổn ngang” vì đang đứng ở “ngã ba đường”.

Sau rất nhiều cân nhắc, tôi đã quyết định tôi muốn học tiếp lên Tiến sĩ vào tháng 10 năm nay. Nhưng quyết định đó cũng không làm cho tình hình hiện tại của tôi bớt “ngổn ngang” hơn. Tôi đã nộp một vài hồ sơ xin học bổng Tiến sĩ. Tôi vừa nhận được kết quả hồ sơ đầu tiên. Tôi đã không được chọn trong hơn 400 hồ sơ gửi đến năm nay. Continue reading Kiên trì cho những giấc mơ!

Phát triển tiềm năng bằng quan sát và lắng nghe

Ngày xưa, mình có đọc một cuốn truyện rất rất hay và tinh tế: “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” về một thằng nhỏ nó có khả năng quan sát và lắng nghe cực kì tốt. Nó có thể luyện đến nghe được tiếng bước chân cách nó bao nhiêu xa hay âm thanh phát ra từ hướng nào; ba nó, bạn nó, mẹ nó đang có tâm trạng như thế nào…v…..v…….

Một câu chuyện ấn tượng cực mạnh với mình. Bởi vì ngày xưa mình đã từng thế, có thể ngồi hàng giờ lắng nghe tiếng mưa, nhìn mây, lắng nghe tiếng chim hót,….v….v….. Continue reading Phát triển tiềm năng bằng quan sát và lắng nghe

Một người vô gia cư chúc phúc cho mình

Chào các bạn,

Có một hoạt động xã được hội sinh viên quốc tế tổ chức cho bọn mình là đi thu gom thức ăn thừa từ các nhà hàng, khách sạn, siêu thị rồi sau đó chế biến, nấu, đóng hộp và phát cho người vô gia cư và người nghèo trong thành phố.

(Mình nghĩ với đà phát triển đô thị ở Việt Nam như hiện nay, siêu thị sẽ còn mọc lên như nấm thì có thể đây là mô hình tốt cho việc giúp đỡ người nghèo)

Tụi sinh viên bọn mình đến nhà hàng, siêu thị nào họ cũng cảm ơn nhiệt tình vì đến lấy đồ ăn thừa giúp họ. Thực tình các siêu thị và nhà hàng rất bận, họ không có đủ người làm hết nên cần sinh viên đến làm cầu nối để giúp đỡ các tổ chức xã hội là như vậy. Continue reading Một người vô gia cư chúc phúc cho mình

Sự sống vĩnh cửu

Chào các bạn,

Mình muốn chia sẻ với các bạn một khái niệm lớn của Thánh kinh Kitô giáo mà mình cho là điều thú vị số một, và sâu sắc số một, trong Thánh kinh.

Câu quan trọng nhất của Thánh kinh là câu 16 chương 3 Tin Mừng của John: “Vì Thiên chúa thương yêu loài người đến nỗi cho đi Con một và duy nhất của Ngài, để ai tin Con thì sẽ không hư mất nhưng sẽ có sự sống vĩnh cửu.” (For God so loved the world that he gave his one and only Son, that whoever believes in him shall not perish but have eternal life).

Sự sống vĩnh cửu hay sự sống đời đời là eternal life hay everlasting life, là gì?
Continue reading Sự sống vĩnh cửu

Khi nào thì hạnh phúc hơn?

Chào các bạn,

Sáu giờ chiều, mình ghé vào nhà bố mẹ Phong thăm chơi một chút. Bố mẹ Phong trên sáu mươi tuổi, các con đã lập gia đình. Trong số bảy người con có hai người con gái lấy chồng về Buôn Làng khác, năm người con còn lại vừa trai vừa gái cũng ra riêng, nhưng đều ở chung quanh nhà bố mẹ Phong. Gia đình các con của bố mẹ Phong đều làm ăn khá giả, người nào cũng ở nhà xây rất khang trang.

Bố mẹ Phong ở căn nhà ván nhỏ, mình định đi vào gian nhà trên nhưng thấy trong nhà tối thui nên đi vòng ra phía sau. Phía sau có một cái sân xi măng rất rộng để phơi lúa, phơi hoa màu. Nhìn về cuối sân thấy mẹ Phong ngồi phía ngoài sát cửa nhà bếp. Mẹ Phong ngồi trên cái ghế thấp, hai chân duỗi ra trong tư thế rất thoải mái, mắt nhìn về phía nhà người con trai kế út! Continue reading Khi nào thì hạnh phúc hơn?

Làm thế nào để viết?

Chào các bạn,

Các bạn đã làm quen với Quang Minh trong 2 bài viết Người thầy thời hiện đạiBắt đầu ngay từ hôm nay.

Quang Minh hiện đang là kỹ sư phần mềm ở Đà Nẵng. Quang Minh có chia sẻ: “Em đã đọc những bài viết ở ĐCN cũng khá lâu rồi, em cảm thấy rất biết ơn và đồng cảm với những điều được chia sẻ trong những bài viết mà em đã đọc. Em rất mong có thể viết một cái gì đó, cái mà em nghĩ sẽ mang lại những giá trị tốt đẹp khi mọi người đọc được.”

Chào mừng Quang Minh tới ĐCN nhé. 🙂

Cám ơn Thu Hằng đã mang Quang Minh tới ĐCN. 🙂 Continue reading Làm thế nào để viết?

Mỗi ngày là một món quà

Chào các bạn,

Hôm nay mình giới thiệu với các bạn một tác giả mới của ĐCN nhé – đó là Nhữ Hoa Quỳnh Nga.

Quỳnh Nga hiện đang học Master in Finance ở University of Porto, Bồ Đào Nha theo học bổng Erasmus Mundus.

Quỳnh Nga biết đến Đọt Chuối Non qua Thu Hằng. Cám ơn Hằng đã mang Quỳnh Nga tới ĐCN. 🙂 Continue reading Mỗi ngày là một món quà

Mình cần biết để không bị cô đơn

Chào các bạn,

Mình có vài người bạn và cả thầy mình nữa giúp mình học tiếng Anh rất tốt bằng cách là khi mình nói gì đó ngập ngừng, hay nói chưa rõ thì lúc nào bạn cũng nói: “Yes, tell me, tell me” – “Uh, nói đi, nói cho mình đi”, thế là mình nói tiếp, hoặc nói lại mà không ngại. Nhưng thực ra bạn giúp như là không giúp gì cả vì chỉ cần lặp lại “Tell me, darling” là mình tự tin nói lại và nói tiếp rồi.

Hôm trước đọc bài báo về Quốc hội giật mình vì câu hỏi của sinh viên, một lý do mình nghĩ là có thể Quốc hội còn đang ngủ gật, chưa tỉnh ngủ nên mới giật mình. Người tỉnh thì không bị giật mình. Thế cho nên lãnh đạo chưa hiểu, chưa biết sinh viên, người trẻ cần gì, muốn gì vì chưa gần người trẻ đúng mức. Continue reading Mình cần biết để không bị cô đơn