Bốn chuyện ngắn khuyết danh

1/ Một Lời Cầu Nguyện


.

Tôi đang đi dạo buổi sáng như thông lệ thì một xe tải rác đậu ngay bên cạnh tôi. Tôi tưởng bác tài muốn hỏi đường. Thay vì thế, bác chỉ cho tôi bức hình của một cậu bé lên 5 thật đáng yêu

“ Đây là cháu ngoại của tôi tên Jeremiah.” Ông ấy nói, “ Cháu nó đang thở bằng máy tại bệnh viện Phoenix.”
Nghĩ rằng ông ta sẽ xin tiền quyên góp cho chi phí bệnh viện, tôi thọc tạy vào túi tìm ví. Nhưng ông ta muốn gì chứ không phải tiền

Ông nói: : Tôi đang xin mọi người nếu có thể cho cháu một lời cầu nguyện. Xin ông làm ơn cầu nguyện cho cháu nhé.

Tôi đã làm như thế. Và những khó khăn của tôi dường như ít đi.

1/ Say a Prayer

.

I was taking my usual morning walk when a garbage truck pulled up beside me. I thought the driver was going to ask for directions. Instead, he showed me a picture of a cute little five-year-old boy.
“This is my grandson, Jeremiah,” he said. “He’s on a life-support system at a Phoenix hospital.”
Thinking he would next ask for a contribution to his hospital bills, I reached for my wallet. But he wanted something more than money.
He said, “I’m asking everybody I can to say a prayer for him. Would you say one for him, please?”
I did. And my problems didn’t seem like much that day.

2/ Đón Trong Mưa



Một đêm nọ, lúc 11 giờ 30 , một người phụ nữ Mỹ gốc Phi đang đứng bên đường xa lộ Albama cố chống đỡ một cơn mưa bão lớn. Chiếc ô tô của bà bị hỏng và bà đang rất cần được đi nhờ xe. Người ướt đẫm, bà ấy quyết định vẫy chiếc xe kế tiếp. Miột thanh niên da trắng dừng lại để giúp. Người thanh niên đưa bà đến nơi an toàn, giúp tìm người hổ trợ và cho bà lên xe taxi. Bà dường như rất vội vã.! Bà viết địa chỉ của cậu, cám ơn cậu và xe chạy đi. Bảy ngày sau có tiếng gõ cửa nhà cậu thanh niên. Cậu kinh ngạc khi thấy một bộ Ti Vi và dàn máy đĩa âm thanh nổi được giao đến nhà cậu. Trên đó có gắn kèm một lá thư. Lá thư như sau:

Kính gửi Cậu James,

Rất biết ơn cậu đã giúp đỡ tôi trên đường xa lộ . Mưa bão đã làm ướt cả y phục lẫn tâm hồn tôi. Thế rồi cậu đến. Vì cậu mà tôi đã có thể đến kịp với người chồng đang hấp hối ngay trước lúc ông ấy ra đi. Xin Chúa ban phước lành cho cậu đã giúp tôi và phục vụ những người khác vị tha.

Chào cậu.
Bà Nat King Cole
.

2/ Pickup in the Rain

One night, at 11:30 pm, an older African-American woman was standing on the side of a Alabama highway trying to endure a lashing rain storm. Her car had broken down and she desperately needed a ride. Soaking wet, she decided to flag down the next car. A young white man stopped to help her The man took her to safety, helped her get assistance and put her into a taxi cab. She seemed to be in a big hurry! She wrote down his address, thanked him and drove away. Seven days went by and a knock came on the man’s door. To his surprise, a giant combination console color TV and stereo record player were delivered to his home. A special note was attached. The note read:
Dear Mr. James: Thank you so much for assisting me on the highway the other night. The rain drenched not only my clothes but my spirits. Then you came along. Because of you, I was able to make it to my dying husband’s bedside just before he passed away. God bless you for helping me and unselfishly serving others.

Sincerely,
Mrs. Nat King Cole.


3/ Cho Máu

.


Cho Máu xảy ra nhiều năm về trước, khi đó tôi làm nhân viên truyền máu tình nguyện tại bệnh viện Stanford. Tôi biết 1 cô bé tên Liza bị bệnh và cần máu của đứa em trai 5 tuổi, cậu bé này đã mắc cùng căn bệnh và sống sót như một phép nhiệm màu nhờ phát triển kháng thể cần thiết chống đỡ với bệnh tật. Bác sĩ giải thích trường hợp này cho cậu em nhỏ của Liza, và hỏi cậu có sẵn lòng cho máu chị mình không. Tôi thấy cậu bé do dự một thoáng rồi hít một hơi thở dài, cậu nói: “Vâng, cháu sẽ cho máu nếu điều này cứu được chị Liza”
Khi việc cho máu đang tiến hành, cậu nằm bên cạnh chị mỉm cười, như mọi chúng ta sẽ làm thế, nhìn thấy màu hồng dần trở lại trên đôi má của chị. Thế rồi mặt cậu tái nhợt đi và nụ cười trên khuôn mặt câu tắt, “ Cháu sẽ chết ngay bây giờ sao?”

Vì còn bé, cậu bé hiểu không đúng lời bác sĩ. Cậu nghĩ rằng cậu sẽ phải cho chị tất cả máu mình.

3/ Giving Blood


.

Giving Blood many years ago, when I worked as a transfusion volunteer at Stanford Hospital, I got to know a little girl named Liza who was suffering from a disease and needed blood from her five-year-old brother, who had miraculously survived the same disease and had developed the antibodies needed to combat the illness. The doctor explained the situation to her little brother, and asked the boy if he would be willing to give his blood to his sister. I saw him hesitate for only a moment before taking a deep breath and saying, “Yes, I’ll do it if it will save Liza.”
As the transfusion progressed, he lay in bed next to his sister and smiled, as we all did, seeing the color returning to her cheeks. Then his face grew pale and his smile faded. He looked up at the doctor and asked with a trembling voice, “Will I start to die right away?”
Being young, the boy had misunderstood the doctor; he thought he was going to have to give her all his blood.

4/ Chướng Ngại Trên Đường Ta Đi

Ngày xưa, có một vì vua đặt một tảng đá trên lòng đường. Rồi nhà vua núp xem ai sẽ dời tảng đá lớn. Một số cận thần và thương nhân giàu có nhất của nhà vua đi qua và bước vòng tảng đá. Nhiều người lớn tiếng chê bai vua vì không để cho đường quang, nhưng chẳng ai làm điều gì đưa tảng đá khỏi con đường. Sau đó một bác nông dân đi đến mang theo một gánh rau.
Đến chỗ cục đá, anh đặt gánh rau nặng xuống, cố gắng lăn hòn đá sang lề đường. Sau một hồi cố gắng xô đẩy, cuối cùng anh ta thành công. Khi người nông dân nhấc quang gánh rau lên, anh ta thấy một cái ví tiền trên đường nơi mà lúc nãy là tảng đá. Chiếc ví chứa nhiều đồng vàng và một tờ thư của Vua ghi rằng tiền vàng này tặng cho người đã chuyển cục đá ra khỏi đường đi. Người nông dân biết nhiều người khác chẳng bao giờ hiểu. Mọi chướng ngại đem lại một cơ hội để cải thiện tình trạng của mình

.

4/ The Obstacle in Our Path
.

In ancient times, a king had a boulder placed on a roadway. Then he hid himself and watched to see if anyone would remove the huge rock. Some of the king’s wealthiest merchants and courtiers came by and simply walked around it. Many loudly blamed the king for not keeping the roads clear, but none did anything about getting the big stone out of the way.

Then a peasant came along carrying a load of vegetables. On approaching the boulder, the peasant laid down his burden and tried to move the stone to the side of the road. After much pushing and straining, he finally succeeded. As the peasant picked up his load of vegetables, he noticed a purse lying in the road where the boulder had been. The purse contained many gold coins and a note from the king indicating that the gold was for the person who removed the boulder from the roadway. The peasant learned what many others never understand. Every obstacle presents an opportunity to improve one’s condition.
.

Huỳnh Huệ dịch

Unknown Authors

Một suy nghĩ 13 thoughts on “Bốn chuyện ngắn khuyết danh”

  1. Chị ơi,
    Ngày như đẹp hơn và lòng như an lạc hơn với cảm xúc từ bốn câu chuyện này, chị à.
    Cám ơn chị nhiều nha 😛 😀

    Thích

  2. Xin cám ơn những câu chuyện của chị. Đọc những câu chuyện như thế này mỗi ngày, tâm hồn dường như tươi tốt lên.

    Thích

  3. Emmm vàoooo commmenttt chooo cô nè!!!!!!!!!!!!! 😀 😀

    1) Một lời cầu nguyện:
    Cháu đọc xong truyện này tự nhiên nổi hết da gà cô ạ! Không phải cháu chê là cái gì gì ghê gớm, mà đó là cảm giác chột dạ…và rất xúc động! Jeremiah thật hạnh phúc khi có người ông thật tuyệt vời…ông đã yêu thương Jeremiah rất nhiều và tin rằng nếu mọi người cùng cầu nguyện cho bé thì nhất định phép màu sẽ xuất hiện, nhất định Chúa sẽ giáng thế và cứu đứa bé. Nói thiệt là cháu muốn khóc rồi ý!… T.T

    2) Đón trong mưa:
    Bà Nat King Cole quả thật tốt bụng khi tặng cho anh ấy cả một bộ TV và giàn máy âm thanh nổi. Đó là món quà thực tại mà anh James đã nhận được nhưng cháu nghĩ chắc chắn anh ấy đã rất hạnh phúc khi giúp đỡ người khác, đó mới là món quà mà ko có ai tặng được. Đúng không cô?! Cháu biết cảm xúc đó, rất tuyệt tuyệt tuyệt vời!!!!! Hồi cháu còn bé, mama dẫn cháu đi mua bánh ở bánh mì Hà Nội ý cô (hôm đó vòi mãi mama mới chịu chở đi… T.T), cháu thấy một ông ăn xin nghèo đang đưa nón xin mọi người chút tiền, mà xung quanh chẳng ai đoái hoài cả. Thế là cháu chạy đến đưa tiền cho ông, dù cho bây giờ cháu không còn nhớ rõ là mình đã cho ông bao nhiêu, nhưng điều đó đâu có quan trọng, quan trọng là cháu thấy thật hạnh phúc, cảm giác lâng lâng khó tả….đến giờ khi nhớ lại, cháu còn thấy vui ơi là vui…lúc về cháu còn ngoái lại nhìn ông nữa….cảm giác được giúp đỡ người khác rất khó tả cô ạ!!!!!!!! Đó là kỷ niệm mà cháu sẽ không bao giờ quên…!!!!

    (mama kiu xuống ăn cơm, có gì chiều cháu cm tiếp cho cô!!! 😀 😀 :D) … Chúc cô ăn cơm ngon miệng và buổi chiều mát! Mà hình như trời cũng cool hơn rồi cô nhỉ!? Hôm nay thấy ít nắng hơn hôm qua!

    Mr.Clown

    Thích

  4. Cháuuu commenttt tiếp chooo cô nè!!!!!! 😀 😀 😀

    3) Cho máu:
    Chuyện này đúng là buồn thật, nhưng hy sinh cho người khác hạnh phúc là mình cũng hạnh phúc.
    Chở lại với câu chuyện, đáng lẽ vị bác sĩ ấy cũng phải giải thích rõ cho cậu em của Liza chứ nhỉ!?…Mà chẳng lẽ máu của pama không giúp được gì hay sao!?….

    4) Chướng ngại trên đường ta đi:
    Đúng là trở ngại đem lại cơ hội để cải thiện tình trạng của mình thật, nhưng mờ cháu chưa biết phải comment như thế nào?! Bản thân cháu chưa bao giờ thấy trở ngại có thể cải thiện tình trạng của cháu cả, mà đôi khi rối rắm thêm…^^!

    Nhưng dù sao cháu cũng rất thích bài viết lần này, thật hay và thấm thía.
    Thank you very very very very very VERY much! Miss Hue! … 😡 😡 😡 😡

    Mr.Clown

    Thích

  5. Mấy câu chuyện này hay quá cô ơi!!!!! Em thích nhất câu chuyện ” Một lới cầu nguyện” đó cô. Nghĩ đi nghĩ lại thì lời cầu nguyện thật có ý nghĩa phải không cô, cảm động nhất là ông của Jeremiah. Ông khôn cần mọi người cho tiền để cứu cháu mình mà cái ông cần là những lời cầu nguyện của mọi người để gửi đến Chúa. Điều đó làm em thấy rất cảm động cô a vì vậy mà em cảm ơn cô rất nhiều vì cô đã viết lên câu chuyện này cho em thấy được một điều an lành.

    Thích

  6. Những câu chuyện tuyệt vời để cô dạy tụi em về nhân cách và lối sống, ngoài bài học về ngôn ngữ Tiếng Anh.
    Em chỉ có một lời cám ơn và ngưỡng mộ, cô của chúng em!

    Thích

  7. Chị ơi! Những câu chuyện nhỏ đã đem lại bài học lớn,. Bốn câu chuyện ngắn đem lại suy ngầm suốt một đời. Thật xúc động, cậu bé trong câu chuyện “Cho máu” không hiểu rõ lời bác sĩ, ngỡ rằng cho máu là sẽ chết, nhưng cậu bé vẫn cho máu của mình dù là tất cả. Thật đẹp, thật tuyệt! Nhưng vẫn còn nhiều người biết rõ cho máu là ko sao, nhưng đâu làm được như cậu bé. Em cảm ơn chị rất nhiều!!!

    Thích

  8. Hôm nay anh mới có thời giờ đọc mấy câu chuyện dễ thương này của Huệ.

    Bài về Nat King Cole nên được hiểu trong thời điểm của nó. Nat King Cole qua đời ngày 15/2/1965. Tức là chuyện này xảy ra khoảng ngày đó. Đó là thời mà người da trắng còn rất kỳ thị người da đen. (Ba năm sau, 4/4/1968, Martin Luther King, lãnh tụ tranh đấu nhân quyên cho dân da đen, còn bị bắn chết, và khủng hoảng trắng đen còn rất đổ máu vào những năm tiếp theo đó).

    Và Alabama là tiểu bang kỳ thị đen trắng thuộc loại hàng đầu, vào thời đó.

    Cho nên một cậu da trắng giúp một bà da đen, ở Alabama, vào thời đó, tự nó đã là chuyện rất hiếm.

    Thích

  9. Chào anh Thiện, anh Hoành, chị Tuý Phượng,
    các em pky, peomemory, Mr.Clown, N.Linh, Ban Mai, Minh Tâm và
    Giraffe

    Các anh, chị và các em đón nhận các thông điệp của các tác giả và đã có những hồi đáp rất positive, động viên người dịch nhiều lắm.

    Mọi người góp vào cho Huỳnh Huệ những viên kẹo vitamin đủ sắc màu và hương vị.

    Xin cám ơn tất cả.

    😛 😆 😛

    @ Em Giraffe:

    Trả lời câu hỏi Why qua email của em như thế này nhé:

    “Tại sao cô chọn 4 truyện này để dịch và post?”

    Vì cô luôn nghĩ rằng Đời Rất Đẹp trước khi cô biết DRD:

    Những truyện này cũng là thông điệp của những tác giả muốn kết nối mọi trái tim nhân ái, chân thành, biết yêu thương và tin rằng Sống Trong Đời Sống Cần Có Một Tấm Lòng

    giống như hội quán DRD, và suy nghĩ của cô khi viết hoặc làm cái gì cho ĐCN. 😛

    Thích

  10. Thank you very much. I’m learning English so these stories help me improve my reading skill. I hope you have a lot of English lesson. I have no money so I can’t study at English Training centers. But I definitely learn English well. I can do it. I can do it.
    I hope you happy and fun.

    Thích

  11. Em chào chị Huệ,

    Em rất thích câu chuyện cuối cùng với câu kết “Mọi chướng ngại đem lại một cơ hội để cải thiện tình trang của mình”. Nó giúp cho em có thêm động lực để đối diện với những khó khăn hiện tai.

    Cám ơn chị nhiều.

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s