Thư cho bạn

    Gửi Cường của tôi


Lại một mùa giáng sinh nữa lại về. Bao nhiêu mùa đông rồi đi qua đời ta. Mưa rơi và gió lạnh. Song lòng ta vẫn là một mùa ấm áp, mùa Thiên Chúa vào đời, Chúa giáng sinh đêm nay mừng vui tiếng hát vang nơi nơi…

Đất nước bao cuộc thăng trầm, đời người mấy lần dâu bể. Duy một trông chờ không chịu thăng trầm, không chịu bể dâu, chờ một mùa đông cho lòng ấm lại. Ấy cái niềm tin đơn sơ để lòng an bình mừng đón Chúa:

Sáng danh Chúa trên các từng trời rất cao
Bình an dưới thế ân trạch cho loài người.

Bạn dấu yêu! Giờ ở đất Sài thành xa xôi, mệt phờ long đong thân cầu thực, ngày 24 tháng 12 bạn có khép nép mừng Chúa giáng sinh ở một góc giáo đường lộng lẫy?

Mùa Noel cũng là mùa của ta, của bạn, của những kỉ niệm tuổi thơ. Đôi ta như hai cây thông non trồng bên máng cỏ.. Ta rất yêu giọng bạn đọc thi ca trong trẻo, trong như lòng thành con trẻ kính dâng:

Chúng con muốn tình yêu không vị kỉ
Tình yêu không gò bó bởi hư danh
Tình yêu không bị vật chất dỗ dành
Con nhận lãnh từ tình yêu cứu Chúa.

Giáng sinh năm nào ta bạn tung tăng, giáo đường chật không chứa nổi tâm tình con trẻ. Bữa cơm chung những tháng năm còn nghèo còn đói, mình nhường cho nhau một lát thịt quay với một mẩu bánh mì. Ôi giáo đường ấm áp hoang sơ.

Từ bao giờ ta đã đi qua mấy mươi mùa đông, giáo đường chừ khang trang bề thế, đêm Noel đèn điện khoe màu sang trọng mà nhớ hoài ổ rơm ngày xưa. Chờ đêm giáng sinh, mình đi chặt lá đùng đình kết vòng trang trí, những chiếc bong bóng thổi to thổi nhỏ làm những quả thông màu, đơn sơ như máng cỏ. Mình vừa mải mê việc làm vừa rộn ràng ca hát “ nơi hang Bê Lem con quỳ thiết tha, xin Chúa nhân hiền xuống ơn chan hòa”.

Bạn ơi! Ta đã lớn lên bằng niềm tin đơn sơ như thế đó, và bằng niềm tin, ta làm người thành thật, thanh thản chấp nhận những thua thiệt ở đời như một chợp mắt trần thế, mà có hề chi, Thiên Chúa từng rời bỏ nước Trời!

Bạn ơi! Giáng sinh này nữa đã là bốn mươi bốn mùa đông. Lòng ta se một chút giá băng khi nhớ người bạn cũ. Nhớ một mùa đông xa bạn ốm đau, ta đã đọc thư bạn trong chan hòa nước mắt: Ái ơi, giá mà có Ái ở bên mình!

Rồi từ đó trong mùa ấm áp lòng khôn nguôi trống vắng là từ buổi hai ta lớn khôn vào đời. Giã từ ấu thơ, giã từ niềm vui tuổi nhỏ. Mỗi một tháng ngày là một dần xa ngày xưa dấu ái.

Ngày tập tễnh làm người lớn, cô bé nào dắt ta xa bạn.
Ngày tập tễnh làm người lớn, cô bé nào dấu bạn khỏi mắt ta.
Chao ôi! Mỗi một kiếm tìm là mỗi một đánh rơi!

Yêu dấu! Giờ mình đã là cha của những đứa con. Hãy nhớ và truyền cho con trẻ niềm tin và tình yêu thuở nhỏ. Trong vườn hồn ngút ngái của ta có một thửa đất mang tên bạn. Mong sao con ta cũng tìm được trong đức tin mình một tình bạn như ta.

Bạn yêu, ta gửi tặng bạn tấm thiệp giáng sinh thật đẹp, những chú mục đồng nơi hang Bết Lê Hem. Bạn tìm thử xem gương mặt nào là của ta, của bạn?

Nguyễn Tấn Ái

Một suy nghĩ 4 thoughts on “Thư cho bạn”

  1. Chào anh Tấn Ái!
    Lá thư của anh gửi đến Cường thật tràn đầy tình cảm! Ước gì Cường lang thang trên web để nhận được lá thư này, để tình cảm thăng hoa và cùng ngợi ca danh Chúa!
    – Mỗi mùa Noel, mỗi mùa đông lạnh, trong cái lạnh của đất trời có cái ấm áp của tình bạn, tình người, cùng lời hát ngợi khen Thiên Chúa đã chấp nhận sự khó khăn thấp hèn để loài người được hưởng phúc an vui!
    – Chúc anh Tấn Ái, chị Chi và các cháu đón một mùa Noel an bình, ấm áp!
    – Chúc anh Cường và gia đình thật vui vẻ, an hòa vui đón một mùa Noel chốn đô thành!

    Số lượt thích

  2. Ừ! anh nhác lại những kỉ niệm xưa nghĩ lại thật vui lúc mình còn vô tư
    Những mùa giáng sinh mình cùng nhau đi chạt đùng đình để trang trí nhà thờ rồi những lần đọc thi ca học kinh thánh.Những bữa tối dắc nhau đi chơi rồi ngũ lang ở nhà thờ,đến bữa chui vào bếp nhà anh lục nồi có gì ăn đó,thật là thú vị lúc đó không nghĩ đến chuyện cơm áo
    Giờ đây mỗi người mỗ ngã,cuộc đời là như vậy chuyện áo cơm không đùa với khách thơ.Cơm áo bắt ta phãi xa cách
    Mùa noel đến nghe bản nhạc chuông dinhdoong chuông đón mừng noel….Chuông dinhdoong ta hãy cùng vui lên…rung chuông lên ta hãy chúc nhau câu cười…
    Nghe cũng vui cũng nhẹ bớt cuộc đời.
    Đôi lúc tôi cũng nhớ mấy câu thơ của anh:”Thương quê hương tháng ngày cơm độn.cháp vá cho tôi chiếc áo học trò” nhớ thì nhờ vậy thôi. chứ hàng ngày cứ phải thủ thường thôi.
    Cuối thư chúc anh và gia đình luôn đựơc sống trong cãnh thiên đàng./.

    Số lượt thích

  3. Cường ơi! Mới đọc thư Cường đó, lòng yêu nhớ khôn nguôi!
    Thuở ấu thơ dấu yêu không quay trở lại, tình yêu thì không phai Cường ơi!
    Nhớ cụ Triều, nhớ thầy Châu Văn Hường, nhớ nhà thờ xưa
    đổ nát. ước gì cuộc sống cứ mãi đói nghèo và dễ thương như cũ. Thiên đường của mình chừ cũng chật hẹp lắm Cường ơi!
    Cường Liễu và con khỏe, ráng vui nhé Cường!
    Ái

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s