Đôi Mắt Người Cha


Bob Richard, người từng là quán quân môn nhảy sào,chia sẻ một câu chuyện vô cùng xúc động về một cậu bé gầy gò hết lòng yêu bóng đá.Luyện tập miệt mài,cậu ta hào hứng để khẳng định mình.Nhưng vì nhỏ chỉ bằng một nửa so với những đứa trẻ khác,cậu chẳng đạt được gì. Tại mọi trận đấu,cậu bé tràn đầy hy vọng chỉ làm dự bị và hầu như không bao giờ chơi.Cậu thiếu niên này sống một mình với cha,và cả hai đều có mối quan hệ rất đặc biệt.

Mặc dù con trai luôn ngồi ghế dự bị,cha cậu luôn ở trên khán đài cổ vũ.Ông không bao giờ bỏ lỡ một trận đấu.Khi bước vào trung học chàng thanh niên này vẫn là người nhỏ nhất trong lớp.Nhưng cha cậu tiếp tục khuyến khích và nói rõ rằng cậu không phải chơi bóng đá nếu không muốn.Nhưng chàng thanh niên nhỏ yêu bóng đá và quyết định đến đó.Cậu quyết tâm cố gắng hết mình mỗi khi luyện tập,và có lẽ sẽ được chơi khi lớn hơn.
Trong những năm trung học cậu ta không bao giờ nhỡ một buổi tập luyện hay trận đấu nhưng vẫn lại là người ngồi ghế dự bị cả bốn năm.Người cha tận tụy luôn trên khán đài, luôn cùng với những lời động viên dành cho cậu.

Khi chàng trai học cao đẳng,cậu quyết định thi tuyển vào đội bóng đá với vị trí dự bị.Ai cũng chắc rằng cậu ta sẽ không vượt qua,nhưng cậu đã làm được.Huấn luyện viên đành nhận cậu và ông giữ cậu trong danh sách thành viên vì cậu luôn dốc toàn lực mỗi giờ luyện tập,và cũng trong giờ đó,truyền cảm hứng cho những thành viên khác và thúc giục họ khi thật cần thiết.

Việc vượt qua kì sát hạch làm cậu ta phấn khởi vô cùng đến nỗi cậu phóng nhanh đến điện thoại gần nhất và gọi cho cha.Cha cậu chia sẻ niềm sung sướng và được gửi những tấm vé mùa giải cho tất cả những ván đấu cao đẳng.Vận động viên trẻ đầy kiên nhẫn này không khi nào nhỡ buổi luyện tập trong suốt bốn năm cao đẳng,nhưng cậu chưa bao giờ được chơi trong một trận bóng.

Đó là lúc kết thúc mùa giải bóng đá năm học cuối cấp,khi cậu được ra mắt trong buổi tập luyện giao hữu chẳng bao lâu trước trận đấu lớn quan trọng, huấn luyện viên gặp cậu cùng bức điện tín.Chàng thanh niên đọc bức điện và nín lặng.
Đau khổ, cậu ta lắp bắp với thầy : «Bố em mới mất sáng nay. Hôm nay em nghỉ tập được không thầy?» Thầy nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu bé và nói: «Hãy nghỉ cả tuần đi, con ạ. Và thậm chí đừng có ý định trở lại trận đấu hôm thứ 7 này nhé.»

Thứ 7 đến và trận đấu diễn ra không tốt lắm. Hiệp 3, khi đội ta đang thua 10 điểm, một thanh niên lặng lẽ lẻn vào phòng thay đồ và thay bộ đồng phục bóng đá. Cậu ấy chạy ra đường biên, huấn luyện viên và các cầu thủ bất ngờ khi thấy người đồng đội trung thành của họ quay lại. «Thầy ơi, làm ơn hãy cho em chơi. Em chỉ muốn được chơi bóng hôm nay thôi » cậu ta nói. Huấn luyện viên lờ đi vì không muốn một cầu thủ tồi nhất chơi trong vòng đấu loại trực tiếp.

Nhưng cậu ấy vẫn cứ khăng khăng. Cuối cùng, thấy tội nghiệp cho cậu quá, huấn luyện viên đồng ý : « Thôi được rồi, vào đi ». Ngay sau đó, huấn luyên viên, các cầu thủ và mọi người trên khán đài đều không thể tin vào mắt mình. Một cậu thanh niên nhỏ con vô danh, người mà chưa từng thi đấu bao giờ đang chơi hay tuyệt vời. Đội bạn không thể làm gì để cản cậu ấy. Cậu ấy chạy , chuyền , chặn và lấy bóng như một ngôi sao.
Cả đội ăn mừng. Tỉ số hòa. Vào vài giây cuối của trận đấu, cậu bé ấy ngăn một đường chuyền, chạy thẳng đến gôn và ghi điểm. Khán giả ồ lên. Cả đội nhấc bổng cậu thanh niên lên vai. Ai cũng reo hò sung sướng.

Khi mọi người đã rời khán đài, cả đội đã tắm rửa xong và ra về, huấn luyện viên thấy cậu thanh niên đang ngồi một mình. Ông ta lại gần cậu bé và nói : «Ta không thể tin được. Con thật tuyệt vời. Nói đi, con làm thế nào vậy ? »
Cậu nhìn huấn luyện viên, rơm rớm nước mắt : «Thầy biết bố con đã mất, nhưng thấy có biết bố con bị mù không ? » Cậu ấy nghẹn ngào và cười gượng : « Khi nào bố cũng đến những trận đấu mà con tham gia, nhưng hôm nay là lần đầu tiên bố có thể thấy con chơi, và con muốn cho bố thấy rằng con có thể chơi bóng đá »

Hồng Hải –Vĩnh Thanh dịch


FATHER’S EYES

Bob Richards, the former pole-vault champion, shares a moving story about a skinny young boy who loved football with all his heart. Practice after practice, he eagerly gave everything he had. But being half the size of the other boys, he got absolutely nowhere. At all the games, this hopeful athlete sat on the bench and hardly ever played. This teenager lived alone with his father, and the two of them had a very special relationship.
Even though the son was always on the bench, his father was always in the stands cheering. He never missed a game. This young man was still the smallest of the class when he entered high school. But his father continued to encourage him but also made it very clear that he did not have to play football if he didn’t want to. But the young man loved football and decided to hang in there. He was determined to try his best at every practice, and perhaps he’d get to play when he became a senior.

All through high school he never missed a practice nor a game but remained a bench-warmer all four years. His faithful father was always in the stands, always with words of encouragement for him.
When the young man went to college, he decided to try out for the football team as a “walk-on.” Everyone was sure he could never make the cut, but he did. The coach admitted that he kept him on the roster because he always puts his heart and soul to every practice, and at the same time, provided the other members with the spirit and hustle they badly needed.

The news that he had survived the cut thrilled him so much that he rushed to the nearest phone and called his father. His father shared his excitement and was sent season tickets for all the college games. This persistent young athlete never missed practice during his four years at college, but he never got to play in a game.
It was the end of his senior football season, and as he trotted onto the practice field shortly before the big playoff game, the coach met him with a telegram. The young man read the telegram and he became deathly silent.
Swallowing hard, he mumbled to the coach, “My father died this morning. Is it all right if I miss practice today?” The coach put his arm gently around his shoulder and said, “Take the rest of the week off, son. And don’t even plan to come back to the game on Saturday.”

Saturday arrived, and the game was not going well. In the third quarter, when the team was ten points behind, a silent young man quietly slipped into the empty locker room and put on his football gear. As he ran onto the sidelines, the coach and his players were astounded to see their faithful teammate back so soon. “Coach, please let me play. I’ve just got to play today,” said the young man. The coach pretended not to hear him. There was no way he wanted is worst player in this close playoff game.

But the young man persisted, and finally feeling sorry for the kid, the coach gave in. “All right,” he said. “You can go in.” Before long, the coach, the players and everyone in the stands could not believe their eyes. This little unknown, who had never played before was doing everything right. The opposing team could not stop him. He ran, he passed, blocked, and tackled like a star.

His team began to triumph. The score was soon tied. In the closing seconds of the game, this kid intercepted a pass and ran all the way for the winning touchdown. The fans broke loose. His teammates hoisted him onto their shoulders. Such cheering you never heard.
Finally, after the stands had emptied and the team had showered and left the locker room, the coach noticed that this young man was sitting quietly in the corner all alone. The coach came to him and said, “Kid, I can’t believe it. You were fantastic! Tell me what got into you? How did you do it?”
He looked at the coach, with tears in his eyes, and said, “Well, you knew my dad died, but did you know that my dad was blind?” The young man swallowed hard and forced a smile, “Dad came to all my games, but today was the first time he could see me play, and I wanted to show him I could do it!”

Unknown author

Một suy nghĩ 13 thoughts on “Đôi Mắt Người Cha”

  1. Một câu chuyện thật xúc động, tình yêu của người cha dành cho con trai mới thật vĩ đại làm sao. Kết chuyện lại càng bất ngờ vì người cha đó bị mù, mà vẫn cổ vũ con mình mỗi trận đấu…Có ông bố nào yêu con hơn thế không?

    Cảm ơn hai bạn đã giới thiệu 🙂

    Số lượt thích

  2. Hai em đã dịch câu chuyện đầy ý nghĩa này : rất nhanh và thật hay. 😛

    Xin được giới thiệu một chút về 2 cây dịch triển vọng của chúng ta:

    Hồng Hải: học sinh lớp 10 chuyên Hoá
    Vĩnh Thanh : học sinh lớp 10 chuyên Anh.

    Hai em thường được khen nhiều nhất trong nhóm về kết quả học tập môn TA thể hiện qua các kì thi HSG và thi tuyển gần đây .

    Cám ơn Hải và Thanh đã hưởng ứng tích cực và hiệu quả ” bài tập thực hành ” của cô

    Cô tin hai em sẽ làm được như anh Quân và có thể hơn thế !

    😛 😀 😛

    Số lượt thích

  3. Các cô cậu học trò nhỏ của Huệ làm mình lên tinh thần quá. Hồi trước mình đã học đại học cũng không dịch bằng các cô cậu bây giờ. Các em đúng là các lọ vitamin lớn cho các cô các chú đó.

    Thấy các cô cậu như thế là thấy được tương lai tươi sáng của nước Việt Nam.

    Các ơn các em nhé. Không phải chỉ là Vĩnh Thanh và Hồng Hải, mà còn Zen, Nắng, Bảo Nguyên, Bảo Uyên, Thảo Uyên, Đình Nguyên, Lan Hương, Mr. Clown, Dạ Uyên…và nhiều nhiều nữa.

    You guys and gals are gr….e…a…t… !! 🙂

    Số lượt thích

  4. Chào Hồng Hải và Vĩnh Thanh!
    Câu chuyện thật sự xúc động!
    « Thầy biết bố con đã mất, nhưng thấy có biết bố con bị mù không? Khi nào bố cũng đến những trận đấu mà con tham gia, nhưng hôm nay là lần đầu tiên bố có thể thấy con chơi, và con muốn cho bố thấy rằng con có thể chơi bóng đá » Chị đã ko nén nổi cơn xúc động, nước mắt đã rơi vì một tình cảm đẹp choáng ngộp cả tâm hồn
    – Cảm ơn tình yêu thương và lòng tin của người bố!
    – Cảm ơn niềm tin hy vọng chưa bao giờ mệt mõi của chàng trai.
    – Cảm ơn sự cảm thông của người thầy.
    – Cảm ơn hai em đã gửi một câu chuyện đầy lòng nhân ái!
    – Cảm ơn cuộc đời vẫn còn đâu đó những tấm lòng cao đẹp.

    Số lượt thích

  5. Bất ngờ quá!Ko ngờ truyện tụi em dịch lại được nhiều người hoan nghênh như vậy.Cảm ơn mọi người đã động viên.
    @Miss Huệ: Em còn phải cố gắng nhiều lắm cô ơi.Tất cả thành quả (môn TA) của em bây giờ đều nhờ ơn cô mà có được.Em cảm ơn cô về tất cả,về cả bản gốc câu chuyện cảm động trên.
    @Mr Hoanh:Chú cứ khéo đùa.Nhờ những người đi trước như chú và Ms Huệ truyền cảm hứng chúng cháu mới dịch được hay như thế chứ ạ.Cháu sẽ cố gắng là lọ vitamin lớn hơn nữa.>.<
    @Khoa:Chị mà ko dịch được như vậy thì sao xứng đáng làm chị em.Cố học lên nha nhóc.
    @Minh Tâm:Chị còn là cây bút xuất sắc hơn em nhiều.Em thấy chị có nhiều bài trên ĐCN quá.Thật đáng để tụi em học hỏi.
    @Cảm ơn các bạn còn lại.Chúng em sẽ cố gắng dịch bài để 'phục vụ' những độc giả vô tích cực,đặc biệt cảm ơn Thanh Thanh và Bảo Nguyên"NGU"

    Số lượt thích

  6. Câu chuyện làm mình xúc động quá. Tình cảm người cha dành cho con thật vĩ đại. Và đó chính là nguồn sức mạnh để cho người con có thể vượt lên tất cả để làm được kì diệu.

    Tình yêu tạo ra sự mầu nhiệm!

    Cám ơn tác giả bài viết !

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s