Tag Archives: trà đàm

Bình an và… Bình an

Chào các bạn,

Bình an là tĩnh lặng. Bình là bằng phẳng, như mặt hồ không gợn sóng. An là yên, không có xáo trộn. Chúa Giêsu nói với các môn đệ trong bữa ăn tối cuối cùng, trước khi bị bắt và hành hình: “Bình an ở cùng anh em. Bình an của Thầy, Thầy để lại cho anh em.” (John 14:27).

Nhưng, có bình an… và lại cũng có loại bình an khác. Continue reading Bình an và… Bình an

Tĩnh lặng và tình yêu

Chào các bạn,

Nếu lấy mọi điều Phật Thích Ca và Chúa Giêsu dạy, thì mình có thể gói ghém vào hai điều: Tĩnh lặng và tình yêu.

Tĩnh lặng là nền, trên đó cây tình yêu nẩy nở.

Tình yêu không thể tự đứng một mình, bởi vì nếu tình yêu thiếu tĩnh lặng thì đó là mọi biến cố thế gian: Bỏ nhau và đớn đau, ghen tương và giết nhau, tình và hận, hạnh phúc và đau khổ… Tình là dây oan. Continue reading Tĩnh lặng và tình yêu

Sám hối, vì nước Thiên đàng đã gần kề

Chào các bạn,

John (Gioan, Giăng) là anh họ của Giêsu, được Thánh kinh cho là người dọn đường cho Giêsu. John sống trong hoang mạc, mang nịt da, ăn châu chấu và mật để sống. John giảng cho dân Do Thái: “Sám hối, vì nước Thiên đàng đã gần kề.” (Repent, for the Kingdom of Heaven is near).

Sám hối, ăn năn, có nghĩa là chấp nhận mình có tội và làm gì đó để chuộc tội. Điểm chính là có lòng hối lỗi, không muốn lập lại lỗi nữa.

Rất lâu, mình chẳng hiểu là tại sao nước Thiên đàng sắp đến thì người ta phải sám hối. Lý ra là phải nhảy lên vui mừng vì Thiên đàng đã gần kề chứ. Continue reading Sám hối, vì nước Thiên đàng đã gần kề

Tha thứ

Chào các bạn,

Chúng ta được dạy thường xuyên: “Hãy tha thứ”.

Nhà Phật dạy “vô chấp”, tức là không dính mắc, có nghĩa là người ta có lỗi thì mình không dính mắc vào lỗi người ta, không dính mắc vào mình cầm buộc lỗi của họ.

“Tha thứ” ngầm chứa đựng “lỗi lầm” – người ta phạm lỗi với mình, và mình tha thứ người ta.

“Lỗi” được xem như một cái gì cầm được. Người ta có lỗi. Mình “cầm buộc” lỗi người ta. Người ta “xin lỗi”. Mình “thả (tha) lỗi” cho người ta. Continue reading Tha thứ

Lời mẹ dạy bé

Chào các bạn,

Chúng ta nói chuyện đời sống tâm linh, nghe như là một cái gì mới và ghê gớm, nhưng sự thật đó chỉ là những điều chúng ta học từ mẹ vào thuở đầu đời.

– Mẹ dạy ta nói thật, không nói dối. (Ăn cho thật, nói cho thà. Ăn gian nó giàn ra đấy. Ăn ngay nói thật, mọi tật mọi lành. Ăn mặn nói ngay còn hơn ăn chay nói dối).

– Mẹ dạy ta yêu người. (Thương người như thể thương thân).

– Mẹ dạy ta nhịn nhục (Một sự nhịn là chín sự lành). Continue reading Lời mẹ dạy bé

Yêu trong mùa tuyết

Chào các bạn,

Mấy hôm nay có một chút tuyết ở vùng thủ đô Washington. Năm nay hình như ấm hơn mọi năm, nhưng có một chút tuyết thì có vẻ Giáng Sinh hơn.

Tuyết thì đẹp, nhưng hình như lúc nào tuyết cũng cho mình cảm giác buồn lâng lâng. Chẳng hiểu tại sao. Có lẽ là tuyết thì đường xá thường vắng hơn? Hay mình cảm giác lạnh hơn? Hay ký ức thầm lặng của những ngày đầu tiên trên xứ lạ, bỡ ngỡ, u sầu giữa mùa đông trắng xóa, nhìn đường xá lấp lánh đèn Giáng Sinh mà lòng thêm lạc lõng? Continue reading Yêu trong mùa tuyết

Bạo hành bằng lời

Chào các bạn,

Khi nói đến bạo động (violence) chúng ta thường nghĩ đến súng đạn, dao búa, đấm đá. Nhưng có một thứ bạo động nặng nề không kém, gọi là bạo động bằng lời (verbal violence), tức là dùng lời nói để làm người khác bị tổn thương.

Ngày xưa người ta không rành tâm lý học nên không hiểu nhiều về các bệnh tâm thần. Ngày nay chúng ta hiểu là các tấn công bằng lời có thể làm cho một người stress, bệnh tâm thần, và đủ thứ nguy hại khác. Đương nhiên là khi nói đến bạo động bằng lời chúng ta thường nghĩ đến những ông chồng bạo hành vợ bằng chửi rủa và bố mẹ mắng chửi con cái. Nhưng thực ra bạo hành bằng lời (verbal abuse) có thể đi mọi chiều giữa mọi người, và thường là có thể thấy nhẹ nhưng thực ra rất nặng. Continue reading Bạo hành bằng lời

Tháp Babel

Chào các bạn,

Hãy cùng nghe cuộc đối thoại sau đây:

– Em yêu anh.

– Ô, tình yêu thật tuyệt vời. Tình yêu là mối dây huyền diệu nối kết hai trái tim. Tình yêu làm ta tỏa sáng, nâng ta lên đến thiên đường, đưa ta xuống vực thẳm đớn đau. Yêu là ấn tượng của một tâm thức sâu xa về một chủ thể khác, biểu tượng hóa và thần thánh hóa chủ thể đó, để phản ảnh lại chính tâm thức mình như bức tranh hoàn hảo của chân thiện mỹ, và dự phóng hình ảnh tuyệt vời đó ra ngoài như mật ngọt của tâm thức, blah blah blah…

Các bạn thấy thế nào? Continue reading Tháp Babel

Xã hội học và tâm linh

Chào các bạn,

Trong bài này mình muốn nói sơ qua về khác biệt giữa các khái niệm căn bản của xã hội học và khái niệm căn bản của tâm linh, để các bạn hiểu rõ hơn một chút về đời sống tâm tinh của các bạn.

Xã hội học là môn học về xã hội, tức là về các tập thể con người hay, nói cách khác, về con người như một tập thể. Ở đây mình dùng từ xã hội học cách rộng rãi nhất, bao gồm cả những môn đặc biệt của xã hội học như là chính trị học, kinh tế học, v.v…

Trong xã hội học, những khái niệm căn bản quan trọng nhất ngày nay là:

– Bình đẳng: mọi người đều bình đẳng nhau.

– Công lý: Để mọi người đều có được đối xử công bình trong xã hội.

– Pháp lý: Luật xử mọi người như nhau để mọi người đều có được công bình.

– Dân chủ: Hình thức quản lý và tương tác để mọi người đều được bình đẳng.

Các khái niệm xã hội học căn bản này là nền tảng trên đó các hệ thống hành chánh công quyền, hệ thống pháp lý và tư pháp, và mọi guồng máy xã hội khác về giáo dục, kinh tế, thương mãi hoạt động.

Tuy nhiên, dù các khái niệm căn bản này vẫn được xem là nền tảng tốt nhất mà con người có hiện nay, việc sử dụng chúng cho thấy có rất nhiều bất toàn và bất ổn. Ngay chỉ trong một quốc gia, thì chúng ta thấy mọi người dân đều không được bình đẳng như trên lý thuyết – nhà giàu thì mạnh hơn nhà nghèo, con tướng thì mạnh hơn con bần cố nông. Hệ thống công quyền và hệ thống pháp lý cũng thường thiên vị về phía người có tiền và có quyền lực, chỉ vì một điều là người có tiền và quyền lực thì có thể có nhiều luật sư giỏi lo cho mình hơn. Công lý thì thường là bãi chiến trường – mọi người kiện nhau để đòi công lý cho mình, các nhóm người khác nhau trong một nước có thể có nhiều tranh chấp thường xuyên với nhau để giành công lý, và công lý thường ủng hộ những bên có thế lực và sức mạnh.

Tại sao? Tại vì chúng ta sống trong môi trường đối đãi, có qua có lại. Công lý của anh là bất công của tôi, bình đẳng của anh là phân biệt của tôi, dân chủ kiểu anh là độc đoán đối với tôi, dùng luật và tòa án kiểu anh là luật rừng đối với tôi…

Sự thất bại của các khái niệm xã hội học căn bản đến từ sự giới hạn của chính những khái niệm này: Mỗi khái niệm lệ thuộc phần lớn vào tư duy chủ quan của mỗi người, và hoạt động kiểu có qua có lại của mỗi người – nếu tôi nghĩ là anh bất công thì tôi bất công lại, nếu tôi nghĩ là anh phân biệt thì tôi phân biệt lại, nếu tôi nghĩ là anh độc tài thì tôi độc đoán lại.

Có qua có lại cộng với tư duy chủ quan là công thức cho tranh chấp thường trực.

Khác hẳn thế, mọi khái niệm căn bản của đời sống tâm linh có thể thu vào một khái niệm: yêu tất cả mọi người, một chiều, vô điều kiện.

Yêu tất cả mọi người, một chiều, vô điều kiện, thì yêu mà không lệ thuộc vào người ta tốt hay xấu, công bình hay bất công, có ứng xử tốt với mình không, có đáng yêu không, hoặc đầu óc mình chủ quan hay khách quan … Tình yêu này không có giới hạn và không bị hạn chế bởi tư duy có qua có lại, đánh đổi. Yêu chỉ vì tôi là người và anh là người. Chấm hết. Vì vậy, cách sống này vượt qua những giới hạn của các khái niệm xã hội học trong đời sống xã hội.

Nhưng tại sao chúng ta cần thấy sự khác biệt giữa xã hội học và tâm linh?

Vì, trong đời sống xã hội rất có thể chúng ta phải ứng xử kiểu xã hội học. Ví dụ: Nếu bạn có một công ty sản xuất gì đó, đương nhiên là dù muốn dù không thì bạn cũng cạnh tranh với các công ty có cùng loại sản phẩm. Công ty bạn phải càng ngày càng mạnh để có thể sống còn trên thị trường (không lớn từng ngày thì thường có nghĩa là sẽ chết sớm) để còn có công ăn việc làm cho hàng bao nhiêu nhân viên, bảo đảm cuộc sống cho họ và gia đình họ.

Nhưng nếu bạn có đời sống tâm linh sâu sắc thì bạn cạnh tranh mà không cạnh tranh. Tức là bạn chẳng phải nói gì về công ty kia cả, chẳng chê bai hay gièm pha họ, chẳng cần phải vẽ đường để thắng họ. Bạn chỉ cần tập trung vào công ty của bạn, tạo ra sản phẩm mới thường xuyên, cải tiến sản phẩm đang có thường xuyên, quản lý nhân viên tốt hơn thường xuyên, cải tiến cách ứng xử và truyền thông với khách hàng thường xuyên. Chỉ tự mình khá hơn từng ngày là cách cạnh tranh hay nhất. Đó là cạnh tranh mà không cạnh tranh.

Cùng lúc, ứng xử với các công ty khác như bạn cùng nghề, để cùng hợp tác trong những vấn đề chung, như thành lập hội hay câu lạc bộ của các công ty, trao đổi thông tin và kiến thức chuyên môn, thảo luận về các tiêu chuẩn sản phẩm để người tiêu thụ bớt bối rối, thiết lập các quy tắc kinh doanh đạo đức, cùng thúc đẩy làm luật cho kỹ nghệ chung của các công ty…

Tức là, ngay cả trong môi trường cạnh tranh, bạn vẫn có cách cạnh tranh mà không cạnh tranh, và vẫn hợp tác, nếu bạn là người có đời sống tâm linh vững chắc và là đại sư phụ về cạnh tranh. Bạn cạnh tranh nhưng thực sự là không cạnh tranh, mà chỉ là tập trung vào lo cho nhân viên tốt hơn, sản phẩm tốt hơn, và khách hàng tốt hơn. Và bạn luôn hợp tác với mọi công ty khác trong những vấn đề chung của mọi công ty, để mọi công ty và toàn kỹ nghệ tốt hơn, ích lợi hơn cho người tiêu thụ.

Chúng ta đã nói đời sống tâm linh và đời sống phàm tục chỉ là một. Bây giờ ta nói đời sống xã hội và đời sống tâm linh cũng chỉ là một.

Chúc các bạn luôn sống bằng trái tim.

Mến,

Hoành

© copyright 2017
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Dấu tận thế

Chào các bạn,

Hôm nay Thu Hương đăng bài Sign of the Times của Prince. Đây là một thành ngữ (idiom) thường dùng trong thế giới tiếng Anh, thường dùng để nói một cách tiêu cực hay chê bai về tình trạng của thời hiện tại, như:

Lots of graduates cannot find job, I guess that is a sign of the times. (Nhiều sinh viên ra trường không tìm được việc, tôi đoán đó là dấu thời đại).

Many women want to be men’s bosses; that is the sign of the times. (Nhiều phụ nữ muốn làm sếp của đàn ông; đó là dấu thời này).

Mình chẳng hiểu sao times phải là số nhiều. Thói quen thiên hạ nói, nhiều người nói thì thành luật. Continue reading Dấu tận thế

Tâm linh đơn giản

Chào các bạn,

Nếu các bạn đọc mình nhiều các bạn đã nhận ra là mình nói về đời sống tâm linh rất đơn giản, chẳng gì phức tạp và rậm rạp.

Đây là điều quan trọng, vì nhiều khi chúng ta bị choáng khi nói đến tâm linh – người ta có quá nhiều điều để nói như rừng rậm:

– Mỗi tôn giáo có hằng trăm điều luật, đủ mọi thứ triết lý và thần học bí hiểm, sách vở như rừng. Continue reading Tâm linh đơn giản

Đời sống tâm linh và đời sống phàm tục

Chào các bạn,

Trong cách trình bày cho dễ hiểu, mình thường hay nói “đời sống tâm linh”, như thể tâm linh và đời sống phàm tục là 2 thế giới khác nhau. Sự thật thì chẳng có 2 thế giới, chỉ có một thế giới mà chúng ta đang sống. Hai cách sống khác nhau thì đúng hơn. Cách nào cũng chỉ là để sống trong đời này, tại mọi nơi, mọi lúc, với mọi người. Hai cách khác nhau chỉ là hai mức độ của trái tim – một thì hời hợt, có qua có lại; một thì sâu sắc, thường là một chiều và vô điều kiện. Continue reading Đời sống tâm linh và đời sống phàm tục

Tập trung khi nói chuyện

Chào các bạn,

Mình nói về tập trung trong đời sống tâm linh thường quá, nên hôm nay muốn nói về đời sống thường ngày của bạn mà không nói đến đời sống tâm linh, để nhấn mạnh cho các bạn nhớ là tập trung là một kỹ năng sống quan trọng, trong đời sống tâm linh cũng như trong đời sống cơm áo hằng ngày.

Hãy nói đến nơi mà nhiều người mất tập trung rất thường và do đó họ thất bại cũng rất thường – đó là trong các cuộc đối thoại hàng ngày. Continue reading Tập trung khi nói chuyện

Patient – Kiên nhẫn – Bệnh nhân

Chào các bạn,

Tiếng Anh kiên nhẫn là patient (adjective). The patience (noun) là sự kiên nhẫn, tính kiên nhẫn. Nhưng “the patient” là gì? Trên nguyên tắc, nói là người kiên nhẫn thì chắc không sai, nhưng chẳng ai dùng với nghĩa đó. Người ta gọi “the patient” là bệnh nhân. Bệnh nhân là người bệnh (a sick person) đang chạy chữa. Một người bệnh là “a sick person”, nhưng người bệnh đang được bác sĩ chữa trị hay đang nằm bệnh viện thì gọi là “patient”, cùng từ với “kiên nhẫn.” Continue reading Patient – Kiên nhẫn – Bệnh nhân

Đừng sợ

Chào các bạn,

Trong mùa Giáng sinh người ta thường đọc và giảng các đoạn Thánh kinh kể lại chuyện của Giêsu và anh họ là Gioan Tiền hô. Khi thiên sứ Gáprien của Thượng đế đến gặp Dacaria, bố của Gioan để báo tin ông bà sẽ có con, lời đầu tiên thiên sứ nói là: “Đừng sợ.” Khi gặp Maria báo tin Maria sẽ thụ thai bởi Thánh linh Chúa, Gáprien cũng nói: “Đừng sợ.” Và khi đến gặp Guise báo mộng là nên đưa gia đình trốn sang Ai Cập, thiên sứ cũng nói: “Đừng sợ”. Trong Thánh kinh, thiên sứ hay Thượng đế nói “Đừng sợ” rất thường xuyên, mỗi lần gặp hay nói chuyện với ai lần đầu. Continue reading Đừng sợ