Tag Archives: trà đàm

Yêu có nghĩa là không bao giờ phải nói anh/em rất tiếc

Chào các bạn,

Thời thập niên 1970s có cuốn truyện, và làm thành phim, tên là Love Story. Erich Segal là tác giả, Ali MacGraw và Ryan O’Neal là hai diễn viên chính. Câu truyện nói về cuộc tình của một đôi trẻ tuổi đại học, khác giai cấp xã hội – nàng Jennifer thuộc gia đình bình dân, sống tự do thoải mái, thân với bố đến nỗi gọi bố bằng tên “Phil” chứ không gọi “bố”; chàng Oliver thuộc gia đình quý phái giàu có nhiều đời, nói chuyện với bố phải gọi bố bằng “Sir”, và bố có rất nhiều kỷ luật, muốn Oliver lớn lên kế nghiệp bố làm lớn. Cuộc tình bị bố Oliver chống đối, nhưng hai cô cậu nhất định chung sống với nhau. Rất tiếc là Jennifer bị ung thư và mất sau đó không lâu.

Cuốn truyện đơn giản này nói đến sự nổi loạn của thế hệ trẻ Hippie chống lại những nề nếp và quy luật cũ của xã hội. Đây là một cuốn phim làm nhiều người trẻ khóc thời đó. Nó mở cho người trẻ một chân trời mới – tình yêu dữ dội vượt biên giới, nề nếp cũ rất chán, lối sống thân thiện tự do đến mức gọi bố bằng tên.

Trong phim có một câu nói trở thành nổi tiếng cho đến ngày nay. Câu này được nói hai lần trong phim: Love means never having to say you’re sorry (“Yêu có nghĩa là không bao giờ phải nói bạn/anh/em rất tiếc”). Một lần Jennifer nói với Oliver khi Oliver định xin lỗi vì đã gây gổ với nàng trước đó. Một lần sau đó là Oliver nói với bố khi bố xin lỗi: “I’m sorry”, vì những đòi hỏi khó khăn của bố trước kia.

Trong thập niên 70s câu này trở thành câu nói thường xuyên trên miệng người trẻ. Nhưng chân lý của câu này có lẽ là ngàn đời: Khi yêu thì ta không cần và không đòi hỏi người yêu phải xin lỗi. Vì em yêu anh, nên anh không bao giờ phải nói với em “anh rất tiếc/anh xin lỗi”.

Nghĩa là hiểu nhau là đủ, anh đã biết anh làm em buồn và em thấy được điều đó trong mắt anh. Vậy là đủ rồi, anh chẳng phải nói gì cả.

Có phải vậy là tình yêu không?

Yes, đó là tình yêu. Khi người ta không yêu nhau, người ta yêu cầu người kia nhận lỗi và xin lỗi công khai, có khi đòi phải xin lỗi trên báo chí, hay tại văn phòng Ủy ban Nhân dân nơi đang có 2 nghìn người dân đứng đợi. Có lẽ là hành chánh, luật pháp, công lý, hay đấu đá thì phải vậy.

Nhưng yêu thì không cần phải thế. Anh không cần em nói gì, em không cần anh nói gì. Chúng ta biết nhau sâu đậm trong tim là đủ.

Đó là tình yêu, các bạn.

Chúc các bạn luôn hạnh phúc trong tình yêu.

Mến,

Hoành

© copyright 2018
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Gần đèn thì sáng

Chào các bạn,

Chúng ta đã rất quen thuộc với câu “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”. Bố mẹ đã dạy từ lúc ta còn nhỏ xíu, và có lẽ ta cũng áp dụng câu này trong đời sống thường xuyên. Tiếng Anh có từ “peer pressure” để chỉ áp lực bạn bè có trên nhau để ép nhau làm những việc mình làm hay mình thích. Theo một đám cướp thì sẽ có áp lực đi ăn cướp cùng, chơi một đám bạn nhà thờ thì có áp lực đi nhà thờ cùng. Áp lực này đến một phần từ các bạn muốn ta giống họ, và một phần vì chính ta muốn giống các bạn.

Có hai ngọn đèn lớn nhất thế giới để chúng ta “gần”, đó là Chúa Giêsu và Phật Thích Ca. Và nếu chúng ta thông minh thì ta sẽ gần hai ngọn đèn lớn nhất này, thay vì chỉ đi theo các ngọn nến, gió chưa kịp thổi đã tắt. Continue reading Gần đèn thì sáng

Trưởng thành là gì?

Chào các bạn,

Chúng ta muốn nói điều gì khi ta nói “Cô/cậu này trưởng thành rồi”?

Có lẽ là tùy theo tuổi – trưởng thành lúc 15 tuổi thì khác trưởng thành lúc 30 tuổi. Nhưng có lẽ điểm chung khi ta nói “trưởng thành” là biết lo lắng chăm sóc đến người khác – chăm sóc các em trong gia đình, giúp mẹ làm việc nhà và lo cho các em, chăm sóc học trò, chăm sóc công ty…

Mình khó có thể nghĩ đến một người chỉ biết chăm sóc cho chính mình – ăn, ngủ, mặc đẹp – mà có thể gọi là trưởng thành. Continue reading Trưởng thành là gì?

Trình độ tập trung

Chào các bạn,

Theo quan sát của mình thì mức độ thành công của một người, dù người đó định nghĩa thành công là gì, tùy thuộc rất nặng vào mức độ tập trung của người đó vào công việc chính. Ví dụ: Nếu bạn thích nấu nướng và tập trung vào nấu nướng thường xuyên, rất có thể là bạn sẽ có lúc làm chủ nhà hàng lớn.

Mình có cậu cháu, học không hết trung học, mới hết lớp 11 là nghỉ học vào làm việc trong nhà hàng. Đương nhiên là làm việc vặt, rồi từ từ làm phụ bếp, rồi làm bếp, rồi thành bếp chính của nhà hàng, năm 24, 25 gì đó, cậu thành chủ nhà hàng triệu đô. (Lúc cậu này nghỉ học, mọi người trong gia đình đều stressed, mình nói với mọi người là đừng stress, hãy khuyến khích cậu làm bếp vì cậu thích làm bếp). Continue reading Trình độ tập trung

Luyện tâm để lãnh đạo

Chào các bạn,

Trong khi học luyện tâm trên ĐCN, mình thường nói đến tĩnh lặng, an lạc, và giúp người khác tĩnh lặng theo mình. Nhưng trên phương diện xã hội, luyện tâm là để lãnh đạo, đặc biệt là lãnh đạo ở cấp lãnh đạo các công ty hay các bộ ngành trong chính phủ.

Những người ở cấp lãnh đạo thấp, cũng cần luyện tâm. Các bạn có thể đọc các sách lãnh đạo ngoài kia, nhưng thực sự là bạn sẽ không học được nghệ thuật lãnh đạo nếu các bạn không luyện tâm. Các sách lãnh đạo bên ngoài, thực sự là dạy quản lý, không dạy lãnh đạo. Lãnh đạo là từ tâm mình mà ra. Continue reading Luyện tâm để lãnh đạo

Phần đầu của tĩnh lặng

Chào các bạn,

Tĩnh lặng đầu tiên là yên lặng. Yên lặng chưa phải là tĩnh lặng, tĩnh lặng là yên lặng và một thái độ hòa ái yêu thương. Nhưng ít nhất đó là phần bắt đầu của tĩnh lặng, nếu ồn quá thì không tĩnh lặng được. Cũng như hai người cãi nhau hay đánh nhau, muốn hòa bình thì trước hết phải yên lặng, ngồi yên không cãi nhau đánh nhau. Rồi từ từ sẽ đến thái độ thông hiểu, thân thiện và yêu thương. Continue reading Phần đầu của tĩnh lặng

Con gái tuổi 35

Chào các bạn,

Ở nước mình, con trai 35 tuổi chưa vợ thì được gọi là phong độ, có giá trị (chính xác thì con trai tuổi nào cũng có giá trị; con trai tuổi càng cao càng có giá trị, người ta vẫn nói đàn ông càng lớn tuổi càng cuốn hút); còn con gái 35 tuổi chưa chồng thì gọi là gái ế, không có giá trị – con gái chỉ có giá trị từ 18-25 tuổi, sau đó thì bắt đầu giảm giá trị, gọi là gái ế, gái già; dù con gái có giỏi giang hơn con trai, không có chồng, con gái vẫn không có giá trị.

Đó là quan niệm từ thời tổ tiên cách đây hơn 1.000 năm và vẫn đang tiếp tục sống ở thế kỷ 21. Continue reading Con gái tuổi 35

Chia sẻ với Thượng đế

Chào các bạn,

Chia sẻ với Thượng đế là nội dung chính trong Chuỗi bài cầu nguyện (The prayer series) của mình.

Thường thì cầu nguyện gắn liền với hình ảnh cầu xin và xin những điều to lớn (xin có công ăn việc làm, xin gia đình hạnh phúc, xin anh em chị hòa thuận…) hoặc xin những điều có ý nghĩa (xin nước sạch cho tất cả mọi người, xin chấm dứt nạn buôn bán người, xin kết thúc bạo lực chống người thiểu số Hồi giáo Rohingya…).

Và đúng là như thế. Mình cũng thường cầu nguyện những lời cầu xin như vậy: Xin cho mình, xin cho người; xin vật chất, xin tâm linh; xin cho người thân, xin cho người qua đường, người mình đang có vấn đề, xin cho các dân tộc anh em trên khắp thế giới. Continue reading Chia sẻ với Thượng đế

Vô danh thiên địa chi thủy

Chào các bạn,

Lão tử viết bốn câu đầu của Đạo Đức Kinh:

Đạo khả đạo phi thường đạo
Danh khả danh phi thường danh
Vô danh thiên địa chi thủy
Hữu danh vạn vật chi mẫu

Dịch nghĩa

Đạo có thể gọi là Đạo, thì không là Đạo vĩnh cửu
Tên có thể gọi là tên, thì không là tên vĩnh cửu
Không tên là khởi thủy của trời đất
Có tên là mẹ của vạn vật
Continue reading Vô danh thiên địa chi thủy

Đời sống có mục đích

Chào các bạn,

Rất nhiều người, đặc biệt là người trẻ, có câu hỏi thường trực: Mình nên học nghề gì? Hay, mình nên làm nghề gì? Câu hỏi này mà không có câu trả lời thì chẳng biết nên thi vào đại học nào, hay tìm việc ở đâu.

Và thường là trả lời câu hỏi này không dễ. Chính vì vậy mà rất nhiều người không vui và cứ cảm tưởng mình như bèo dạt mây trôi, không có nơi để đứng vững.

Sở dĩ khó trả lời vì chúng ta thường có một số chuẩn mực để lựa chọn: nghề sang, nghề làm nhiều tiền, nghề nhiều người kính nể, nghề nhàn hạ, nghề được đi nhiều, nghề được học hỏi nhiều… Continue reading Đời sống có mục đích

Tĩnh lặng như trẻ thơ

Chào các bạn,

Bởi người lớn thường hay lo lắng nên Chúa Giêsu mới nói:

“Vì vậy, đừng lo lắng về cuộc sống của bạn, bạn sẽ ăn gì hay uống gì; hay về cơ thể của bạn, bạn sẽ mặc gì… Hãy nhìn đến chim chóc trên trời; chúng không gieo hạt hay gặt hái hay dự trữ trong kho, vậy mà Cha của bạn trên trời nuôi chúng ăn. Không phải là bạn có giá trị hơn chim chóc rất nhiều hay sao? Có ai trong các bạn nhờ lo lắng mà có thể thêm chỉ một tiếng đồng hồ cho đời mình? Continue reading Tĩnh lặng như trẻ thơ

Ai là thầy của bạn?

Chào các bạn,

Khi chúng ta học một người ta gọi người đó là thầy, dù ta học face-to-face hay chỉ là đọc sách của người ấy. Và đương nhiên là truyền thống tôn sư trọng đạo luôn dạy ta nghe lời thầy. Hay nói cách khác là tin vào thầy.

Điều này chẳng có gì sai cả. Nhưng đừng quên người thầy đầu tiên và vĩnh viễn vẫn là chính bạn. Continue reading Ai là thầy của bạn?

Ở đây lúc này

Chào các bạn,

“Ở đây lúc này” thực sự có nghĩa là gì các bạn?

Tức là sống ngay tại đây, ngay tại giây phút này, ngay tại hiện tại.

Nhưng như vậy có nghĩa là gì trong hành động?

Nghĩa là, nếu bạn đang đi bộ trên một con đường đất, bạn thấy từng đóa hoa dại nhỏ mọc hai bên đường, nhận ra được vẻ đẹp của chúng, và thưởng thức vẻ đẹp của chúng. Và đám mây trắng lờ lững trên trời. Và những hàng cây đang lay nhè nhẹ trong gió. Và chú chim nhỏ đang lục lọi giữa thảm cỏ non. Và làn gió nhè nhẹ đang vuốt ve má bạn… Continue reading Ở đây lúc này

Bạn có yêu người?

Chào các bạn,

Chúng ta nói rất nhiều thứ về luyện tâm: Khiêm tốn-thành thật-yêu người, tĩnh lặng, Thiền, cầu nguyện, sống trong Chúa, tu đường Bồ tát… Nhà Phật nói có 84 nghìn pháp môn. Kể ra 84 nghìn thì cũng khó, nhưng nếu có thời giờ viết thì cũng lên đến hàng trăm, và nếu có rất nhiều thời gian, tưởng tượng ra 84 ngàn pháp môn cũng dễ – như tu Bát Nhã Tâm Kinh, tu Kinh Pháp Hoa, tu Kinh Kim Cang, tu Kinh Pháp Cú… “Trì” một kinh nào đó tức là cứ đọc và chiêm nghiệm kinh đó. Mỗi kinh là một pháp môn. Hoặc bạn có thể “quán” một câu nào đó, như “Bình thường tâm thị đạo”, “Trực chỉ chân tâm kiến tánh thành Phật”, “Bồ đề thực tánh vốn thanh tịnh”… Hoặc bạn có thể quán một từ nào đó như là “Không”, “Duyên”, “Ngộ”, “Ái”, “Từ tâm”… Hoặc quán một cái gì đó: một đóa hoa, một con kiến… Các chủ đề quán này, mỗi chủ đề là một pháp môn. Như thế thì số pháp môn sẽ nhiều hơn cả các từ trong từ điển. Có thể lên hơn 84 nghìn. Continue reading Bạn có yêu người?

Ngu dốt và thông thái

Chào các bạn,

Cuộc đời chúng ta đi qua với bao người ngu. Người giỏi giang thông thái ta nhớ thì tất nhiên rồi, nhưng người ngu dốt ta cũng nhớ. Nhớ vì tức quá, ta nói mãi mà chúng chẳng hiểu, muốn dùng tên lửa hành trình bắn một phát để chúng bay luôn vào vũ trụ và vĩnh viễn đừng về để trái đất này được mãi xanh tươi.

Một giấc mơ đẹp phải không các bạn? Nếu trái đất này chỉ toàn người tốt, người giỏi, người thông thái thì đâu đâu cũng là nơi đáng sống (chẳng chỉ ở Đà Nẵng 🙂 ). Continue reading Ngu dốt và thông thái