Tag Archives: Song ngữ

Bản thân chưa được khám phá (Phần 4)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Đúng là tôi có tức tối, và tôi chỉ bắt đầu nhận ra vấn đề này ngay tại đây. Và tôi đang nói gì với cô ấy một cách không hướng dẫn [vui lòng xem lại chú thích (1) ở phần 3]? Tôi đã nói, “Đừng trở lại.” Nhưng tôi đã không nhận thức được điều đó.

Ông bạn linh mục của tôi nói, “Cô ấy là phụ nữ. Cô ấy sẽ nhận ra điều anh nói. Khi nào thì anh gặp cô ấy tiếp?”

Tôi nói, “Thứ Tư tới.”

Ông nói, “Tôi đoán cô ấy sẽ không trở lại.”

Cô ấy đã không đến. Tôi đợi một tuần nhưng cô không đến. Tôi đợi thêm tuần nữa và cô không đến. Sau đó, tôi gọi cho cô ấy. Tôi đã phá vỡ một trong các nguyên tắc của tôi: Đừng là người cứu giúp.

Tôi gọi cô ấy và nói, “Chị nhớ băng ghi âm mà chị cho phép tôi làm cho lớp học không? Quả là một trợ giúp đắc lực bởi cả lớp chỉ tất cả mọi thứ ra cho tôi” (Tôi không nói cho cô ấy đó là thứ gì!) “điều đó sẽ làm cho buổi trị liệu phần nào hiệu quả hơn. Vì vậy, nếu chị quan tâm trở lại, có thể sẽ làm trị liệu hiệu quả hơn. ”

Cô nói, “Vâng, tôi sẽ trở lại”. Cô ấy đã làm thế.

Continue reading Bản thân chưa được khám phá (Phần 4)

Bản thân chưa được khám phá (Phần 3)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Cách đây nhiều năm, điều này đã giúp tôi hiểu một cách mạnh mẽ khi tôi thực hiện nghiên cứu tâm lý học ở Chicago.

Chúng tôi có một khóa học tư vấn cho các linh mục. Khoá học chỉ dành riêng với các linh mục thực sự làm tư vấn và các linh mục đồng ý mang một hội thoại đã ghi âm tới lớp. Chúng tôi có khoảng hai mươi người.
Khi đến lượt tôi, tôi đưa băng cassette có cuộc phỏng vấn được thực hiện với một phụ nữ trẻ. Người hướng dẫn đặt băng trong máy ghi âm và tất cả chúng tôi bắt đầu lắng nghe.

Sau năm phút, với tư cách được tùy chỉnh của mình, người hướng dẫn dừng băng lại và hỏi, “Có ý kiến nào không?”

Một người nói với tôi, “Tại sao anh hỏi cô ấy câu đó?”

Tôi nói, “Tôi không nhận thấy mình đã hỏi cô ấy. Thực tế, tôi khá chắc chắn rằng tôi đã không hỏi câu hỏi nào.”

Người đó khẳng định, “Anh có hỏi.”

Continue reading Bản thân chưa được khám phá (Phần 3)

Bản thân chưa được khám phá (Phần 2)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Bạn biết đấy, đó là những lần mà Mình Thánh Chúa Giêsu trở nên quan trọng hơn cả Chúa Giêsu. Khi việc thờ phụng quan trọng hơn cả yêu thương, khi Nhà thờ trở nên quan trọng hơn cả cuộc sống. khi Thượng Đế quan trọng hơn cả người hàng xóm. Và danh sách rất dài như thế. Thật là nguy hiểm.

Theo ý tôi, đây rõ ràng là những gì mà Jesus gọi chúng ta tới – làm điều đầu tiên đầu tiên! Con người quan trọng hơn ngày Sabbath(1). Làm những gì tôi đang nói với bạn, trở thành những gì tôi đang chỉ cho bạn biết, thì quan trọng hơn cả Thượng đế, Chúa ơi!

Continue reading Bản thân chưa được khám phá (Phần 2)

Rush: The Pass

 

“The Pass” là bản nhạc của ban nhạc hard rock, Rush, trong album Presto, năm 1989. Lời nhạc, do tay trống của ban nhạc, Neil Peart, viết về nạn vị thành niên tự tử và khuynh hướng lãng mạn hóa chuyện đó. Bản nhạc lên đến hạng 5 trên bảng Modern Rock Tracks chart.

Dòng nhạc “Mọi chúng ta lạc trong bóng tối. Kẻ mộng mơ học lái bằng những vì sao. Mọi chúng ta bị tù trong cống rãnh. Kẻ mộng mơ quay nhìn những chiếc xe” nhắc đến dòng văn của văn Oscar Wilde trong vở kịch “Lady Windernere’s Fan” của ông: “Mọi chúng ta ở trong ống cống, nhưng vài người trong chúng ta nhìn những vì sao”

 

Ngọn đèo

Đi nghênh ngang ra khỏi sân trường
Đợi thế giới vỗ tay
Kẻ nổi loạn không lương tâm
Kẻ tử đạo không lý tưởng

Làn sóng điện của bạn rè rè
Bão điện trong dòng máu
Giận điên với vinh quang không với tới
Gồng mình với sợi xích vô hình

Continue reading Rush: The Pass

Bản thân chưa được khám phá (Phần 1)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Có lần trong một hội nghị, một người tới hỏi tôi, “ ‘Đức mẹ Fatime(1)’ thì sao?” Anh nghĩ sao về bà? Khi được hỏi những câu như vậy, tôi nhớ lại câu chuyện lúc người ta đang nói về tượng Đức mẹ Fatima trên máy bay trong cuộc hành hương, và khi họ đang bay qua miền Nam nước Pháp thì máy bay bắt đầu lắc lư và rung rung, giống như sắp bị bung ra. Còn bức tượng kỳ lạ thét lên, “Đức mẹ Lourdes(2), nguyện cầu cho chúng con!” Và mọi sự tốt đẹp. Điều này không phải tuyệt vời sao, một “Đức mẹ” này cứu một “Đức mẹ” khác?

Một đoàn ngàn người hành hương tới Thành Phố Mexico để vái lạy Điện thờ Đức mẹ Guadalupe (3) và ngồi xuống trước bức tượng để phản đối vì Giám mục Giáo khu đã tuyên bố “Đức mẹ Lourdes” là người bảo hộ cho giáo khu! Họ chắc chắn Đức mẹ Guadalupe cảm nhận điều này rất nhiều, vì thế họ đã tiến hành cuộc biểu tình để chuộc tội cho tội lỗi [của Giám mục Giáo khu]. Đó là rắc rối tôn giáo, nếu bạn không để ý.

Continue reading Bản thân chưa được khám phá (Phần 1)

Là người thay đổi (Phần 2)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Chẳng có ai dữ dằn với bạn. Một người nào đó dữ dằn với hình ảnh cô ấy hay anh ấy nghĩ bạn là, chứ không phải là với bạn. Chẳng ai đã từng bác bỏ bạn, họ chỉ bác bỏ hình ảnh họ nghĩ bạn là. Nhưng điều đó có hai hướng. Cũng chẳng có ai đã từng chấp nhận bạn. Cho đến khi họ tỉnh thức, họ đơn giản chấp nhận hay bác bỏ hình dung của họ về bạn. Họ đã tạo nên hình ảnh của bạn và giờ họ đang từ chối hay chấp nhận hình ảnh đó. Hãy xem việc này tàn phá thế nào khi ta đi sâu vào trong đó. Có một chút quá tự do. Nhưng sao mà dễ dàng yêu mọi người đến thế khi bạn hiểu được điều đó. Sao mà dễ dàng yêu mỗi người đến thế khi bạn không đồng hoá với những gì họ hình dung về bạn và về họ. Thật là dễ dàng yêu mọi người, yêu mỗi người.

Tôi quan sát “tôi đối tượng” (“me”) nhưng tôi không nghĩ về “tôi đối tượng”. Bởi việc ngẫm nghĩ “tôi đối tượng” cũng có quá nhiều ý nghĩ tồi tệ. Nhưng khi tôi quan sát “tôi đối tượng”, tôi luôn luôn nhận thức đây là một sự phản chiếu. Trong thực tế, bạn không thực sự nghĩ “tôi chủ thể” (“I”) và “tôi đối tượng” (“me”). Bạn giống như người lái xe, anh ta chẳng bao giờ muốn mất ý thức về chiếc xe. Mơ mộng cũng được nhưng đừng để mất ý thức về môi trường xung quanh bạn. Bạn phải luôn tỉnh táo.

Continue reading Là người thay đổi (Phần 2)

Hãy dành thời gian cho gia đình của chúng ta

 

Sau 21 năm hôn nhân, vợ tôi muốn tôi mời một người phụ nữ khác ăn tối và xem phim. Cô ấy nói: “Em yêu anh nhưng em biết là người phụ nữ kia cũng yêu anh và muốn có thời gian với anh.”

Người phụ nữ khác mà vợ tôi muốn tôi đi thăm là mẹ của tôi, mẹ là góa phụ 19 năm, nhưng do nhu cầu công việc và chăm sóc ba đứa nhỏ làm tôi chỉ có thể viếng thăm mẹ thi thoảng mà thôi. Đêm đó tôi mời mẹ đi ăn tối và xem phim. Mẹ hỏi là “Sao vậy, con có làm sao không?”

Mẹ tôi thuộc tuýp người nghi rằng cuộc gọi vào đêm muộn hay lời mời bất ngờ là dấu hiệu của tin xấu. “Con nghĩ là sẽ rất vui nếu dùng một chút thời gian với mẹ”. Tôi trả lời “Chỉ có hai mẹ con mình thôi”. Mẹ tôi suy nghĩ một hồi về chuyện này và bảo “Mẹ rất thích”.

Continue reading Hãy dành thời gian cho gia đình của chúng ta

Là người thay đổi (Phần 1)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Trong quá trình đi tìm sự tỉnh thức, bạn đừng đòi hỏi gì cả. Nó giống như tuân theo các nguyên tắc giao thông vậy. Nếu bạn không tuân theo các nguyên tắc này, bạn sẽ bị phạt. Nếu ở Mỹ, bạn sẽ lái xe về bên phải; nếu ở Anh và Ấn Độ, bạn sẽ lái xe về bên trái. Nếu bạn không làm thế, bạn sẽ bị phạt. Ở đây chẳng có chỗ cho cảm giác bị tổn thương hay yêu cầu hay kỳ vọng, bạn chỉ tuân theo những quy tắc giao thông.

Bạn hỏi khi nào lòng từ bi đến, khi nào sự có lỗi đến. Bạn sẽ biết khi bạn tỉnh thức. Nếu bạn cảm thấy có lỗi ngay tại lúc này, làm cách nào trên trái đất này mà tôi có thể giải nghĩa cho bạn được? Làm sao bạn sẽ biết thế nào là lòng từ bi?

Bạn biết đấy, thỉnh thoảng con người muốn bắt chước Thượng Đế nhưng giống như một con khỉ chơi saxophone thì điều đó cũng chẳng giúp nó trở thành nhạc sĩ. Bạn không thể bắt chước Thượng Đế bằng cách bắt chước hành vi bên ngoài của Ngài.
Bạn đã có Thượng Đế rồi. Khi đó bạn sẽ biết chính xác phải làm những gì trong một trường hợp cụ thể, với tính khí của bạn, đặc điểm của bạn và đặc điểm và tính khí của người mà bạn đang làm việc cùng.

Continue reading Là người thay đổi (Phần 1)

Bốn bước để sáng suốt (Phần 2)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Điều này chẳng liên hệ gì đến “Tôi chủ thể”(“I”), không liên hệ gì hạnh phúc. Đó là “tôi đối tượng” (“me”). Nếu bạn nhớ điều này, nếu bạn nói với chính mình một ngàn lần, nếu bạn cố gắng làm 3 bước trên một ngàn lần thì bạn sẽ hiểu được điều đó. Bạn cũng có thể không cần làm điều đó thậm chí 3 lần. Tôi không biết; ở đây không có nguyên tắc nào cả. Nhưng hãy làm nó một ngàn lần và bạn sẽ hoàn thành cuộc khám phá lớn nhất trong cuộc sống của bạn. Tống vào địa ngục những mỏ vàng ở Alaska.

Bạn sẽ làm gì với đống vàng đó? Nếu bạn không hạnh phúc thì bạn không thể sống được. Vì thế bạn đã đi tìm vàng. Điều đó quan trọng gì ? Bạn là ông vua, bà hoàng. Bạn được tự do, chẳng cần quan tâm là mình được chấp nhận hay bị từ chối nữa, điều đó chẳng khác biệt gì. Các nhà tâm lý học nói với chúng ta tầm quan trọng như thế nào để có cảm giác thuộc về. Thật là vô lý! Tại sao bạn muốn thuộc về một người nào đó? Điều đó chẳng còn quan trọng nữa.

Continue reading Bốn bước để sáng suốt (Phần 2)

Bốn bước để sáng suốt (Phần 1)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Bước đầu tiên bạn cần làm là tiếp xúc với những cảm xúc tiêu cực mà ngay cả bạn cũng không nhận thức được. Rất nhiều người có cảm xúc tiêu cực mà họ hề không biết. Rất nhiều người đang sầu não mà họ hề không biết là mình đang sầu não. Chỉ khi nào chạm đến sự vui sướng thì họ mới hiểu họ đã trầm cảm như thế nào.

Bạn không thể đối phó với bệnh ung thư khi mà bạn không phát hiện ra nó. Bạn không thể nào loại bỏ những sâu mọt trong nông trại nhà bạn nếu như bạn không nhận thấy sự tồn tại của chúng.

Bước đầu tiên bạn cần làm là nhận thức những cảm xúc tiêu cực của bạn. Thế nào là cảm xúc tiêu cực? Thí dụ như u sầu chẳng hạn. Bạn cảm thấy buồn rầu và ủ rũ. Bạn cảm thấy ghét chính mình hay tội lỗi. Bạn cảm thấy cuộc sống này vô nghĩa, chẳng có một ý nghĩa nào cả; bạn có cảm giác đau đớn, bạn cảm thấy hồi hộp và căng thẳng. Trước tiên, hãy tiếp xúc với những cảm xúc đó.

Continue reading Bốn bước để sáng suốt (Phần 1)

Đó là thực tế hay chỉ là cái tôi của bạn?

 

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Bạn có nghĩ tôi đang giúp một người nào đó không?

Ô không, không, không, không, không, không! Đừng trông đợi tôi sẽ giúp đỡ ai đó! Mà tôi cũng không mong sẽ làm hại ai. Nếu bạn bị tổn thương, thì chính bạn đã làm điều đó; còn nếu bạn được giúp đỡ, thì cũng bởi bạn đã làm điều đó. Bạn thực sự đã làm nó. Bạn nghĩ người ta giúp bạn ư? Họ không giúp bạn. Bạn nghĩ người ta hỗ trợ bạn ư? Người ta không hỗ trợ bạn.

Có một người phụ nữ – là nữ tu – trong nhóm trị liệu mà tôi đã từng hướng dẫn một lần. Cô ấy nói với tôi, “Tôi cảm thấy không được bề trên ủng hộ.”

Tôi hỏi, “Ý cô là gì?”

Cô nói, “Vâng, bề trên của tôi, trưởng địa phận, chẳng bao giờ xuất hiện tại viện tu sơ [nơi bắt đầu tu] do tôi phụ trách, chẳng bao giờ. Bà ấy cũng chẳng bao giờ nói một lời đánh giá cao nào cả.”

Continue reading Đó là thực tế hay chỉ là cái tôi của bạn?

Bobby Goldboro: Honey

 

“Honey” do Bobby Russell viết và Bobby Goldsboro hát năm 1968. Bài hát là lời thở than của một người đàn ông về người yêu (vợ) của anh đã qua đời, bắt đầu với anh ấy nhìn đến một cây xanh trong vườn, chỉ nhỏ như que củi ngày nàng trồng nó.

Bài hát này lên hạng nhất trên bảng Billboard Hot 100 Singles Chart 5 tuần liền, bắt đầu từ 7 tháng 4 đến 11 tháng 5 năm 1968, và 3 tuần đầu bảng Hot Country Singles.

 

Em yêu

Nhìn cây này, nó đã lớn đến thế nào
Nhưng bạn ơi, chẳng bao lâu trước đây
Nó không lớn vậy
Tôi cười nàng và nàng giận
Ngày đầu tiên nàng trồng nó
Chỉ là một cọng cây

Rồi mùa tuyết đầu tiên
Nàng chạy ra phủi tuyết
Để nó khỏi chết
Nàng chạy vô nhà lăng xăng
Trượt chân và suýt nữa bị thương
Và tôi cười đến ra nước mắt

Continue reading Bobby Goldboro: Honey

Tâm linh nghĩa là thức giấc

 

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Tâm linh nghĩa là thức giấc. Hầu hết mọi người đều đang ngủ dù họ không biết điều đó. Họ được sinh khi đang ngủ, họ vừa sống vừa ngủ, họ cưới nhau trong giấc ngủ, họ nuôi dạy con cái trong giấc ngủ và chết trong giấc ngủ mà chẳng bao giờ thức.

Họ chẳng bao giờ nhận thức được vẻ đáng yêu và vẻ đẹp của điều mà chúng ta gọi đó là sự hiện hữu của con người.

Bạn biết đấy, tất cả những nhà ẩn tu huyền bí – Công giáo, Ki tô giáo, và không thuộc Ki tô giáo, cho dù thần học của họ là gì, tín ngưỡng của họ là gì, thì đều nhất trí một điều: mọi sự đều tốt cả, mọi sự đều tốt cả. Dù cho mọi sự đều hỗn độn, mọi sự đều tốt lành. Thật là nghịch lý kỳ lạ, chắc chắn thế rồi. Nhưng, bi kịch là, hầu hết mọi người chẳng bao giờ nhìn thấy mọi thứ đều tốt lành bởi họ đương ngủ. Họ đương gặp ác mộng.

Continue reading Tâm linh nghĩa là thức giấc

Nhìn mọi người như họ là – Đừng như tôi mong họ là (Phần 2)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Đây là câu chuyện về Ramirez. Ông ấy đã già và đang sống trong lâu đài của mình trên ngọn đồi. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ (ông nằm trên giường và bị liệt) và thấy kẻ thù của mình.

Ông kia cũng già như ông, chống gậy, đang leo lên đồi – chậm chạp, khó khăn. Phải mất hai giờ rưỡi ông ấy mới lên tới ngọn đồi.

Ramirez chẳng làm gì được vì những người phục vụ đang nghỉ phép.

Vì thế khi kẻ thù của ông tới, mở cửa, đi thẳng vào phòng ngủ, đút tay vào trong áo choàng, lấy súng ra và nói, “Cuối cùng, Ramirez, chúng ta phải thanh toán công nợ!”

Ramirez cố hết sức để thuyết ông kia bỏ ý định, “Lại đây, Borgia, anh không thể làm thế. Anh biết đấy, tôi không còn là người thanh niên cư xử tệ hại với anh lúc anh còn thanh niên cách đây nhiều năm, và anh cũng không còn là người thanh niên đó nữa. Thôi anh về đi!”

Continue reading Nhìn mọi người như họ là – Đừng như tôi mong họ là (Phần 2)

Nhìn mọi người như họ là – Đừng như tôi mong họ là (Phần 1)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Vậy nếu bạn dừng lại để suy nghĩ, bạn sẽ thấy rằng rốt cuộc chẳng có gì để tự hào cả. Điều này sẽ làm gì tới mối quan hệ của bạn với mọi người? Bạn đang phàn nàn về điều gì?

Một chàng tới than phiền rằng bạn gái anh đã làm anh thất vọng, rằng cô ta đã cư xử dối trá.

Anh đang phàn nàn về điều gì vậy? Có phải anh đã mong chờ một điều gì đó tốt hơn không? Hãy trông ngóng điều tồi tệ nhất, anh đang giao dịch với những người ích kỷ. Anh là thằng ngốc – anh đã từng ca ngợi cô ấy, phải vậy không? Anh nghĩ cô ấy là công chúa, anh nghĩ mọi người đều tốt hết. Không phải vậy! Họ không tử tế. Họ cũng tệ như anh thôi – tệ hết, anh hiểu không? Họ đang ngủ như anh thôi? Và anh nghĩ họ đang tìm kiếm cái gì? Mối lợi ích riêng của họ, y như anh thôi. Chẳng khác gì cả.

Continue reading Nhìn mọi người như họ là – Đừng như tôi mong họ là (Phần 1)