Là người thay đổi (Phần 2)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Chẳng có ai dữ dằn với bạn. Một người nào đó dữ dằn với hình ảnh cô ấy hay anh ấy nghĩ bạn là, chứ không phải là với bạn. Chẳng ai đã từng bác bỏ bạn, họ chỉ bác bỏ hình ảnh họ nghĩ bạn là. Nhưng điều đó có hai hướng. Cũng chẳng có ai đã từng chấp nhận bạn. Cho đến khi họ tỉnh thức, họ đơn giản chấp nhận hay bác bỏ hình dung của họ về bạn. Họ đã tạo nên hình ảnh của bạn và giờ họ đang từ chối hay chấp nhận hình ảnh đó. Hãy xem việc này tàn phá thế nào khi ta đi sâu vào trong đó. Có một chút quá tự do. Nhưng sao mà dễ dàng yêu mọi người đến thế khi bạn hiểu được điều đó. Sao mà dễ dàng yêu mỗi người đến thế khi bạn không đồng hoá với những gì họ hình dung về bạn và về họ. Thật là dễ dàng yêu mọi người, yêu mỗi người.

Tôi quan sát “tôi đối tượng” (“me”) nhưng tôi không nghĩ về “tôi đối tượng”. Bởi việc ngẫm nghĩ “tôi đối tượng” cũng có quá nhiều ý nghĩ tồi tệ. Nhưng khi tôi quan sát “tôi đối tượng”, tôi luôn luôn nhận thức đây là một sự phản chiếu. Trong thực tế, bạn không thực sự nghĩ “tôi chủ thể” (“I”) và “tôi đối tượng” (“me”). Bạn giống như người lái xe, anh ta chẳng bao giờ muốn mất ý thức về chiếc xe. Mơ mộng cũng được nhưng đừng để mất ý thức về môi trường xung quanh bạn. Bạn phải luôn tỉnh táo.

Giống như người mẹ đang ngủ mê, bà không thể nghe tiếng ồn của máy bay ở trên mái nhà nhưng bà có thể nghe tiếng khóc thút thít nhỏ nhất của đứa con. Bà ấy luôn tỉnh táo, bà ấy tỉnh thức trong ý nghĩa đó.

Người ta không thể nói bất kỳ điều gì về trạng thái tỉnh thức, người ta chỉ có thể nói về trạng thái đang ngủ. Người ta gợi ý về trạng thái tỉnh thức. Người ta không thể nói bất cứ điều gì về sự hạnh phúc.

Hạnh phúc không thể định nghĩa được. Điều có thể được định nghĩa là đau khổ. Hãy buông rơi đau khổ và bạn sẽ biết hạnh phúc là gì. Tình yêu không định nghĩa được nhưng không yêu thì định nghĩa được. Hãy buông rơi không yêu, buông rơi nỗi sợ hãi và bạn sẽ biết tình yêu là gì. Chúng ta muốn tìm hiểu một người đã tỉnh thức trông thế nào. Nhưng bạn sẽ chỉ biết khi bạn đạt được điều đó.

Ý tôi là, ví dụ, có phải chúng ta không nên đòi hỏi con cái chúng ta không? Điều mà tôi đã nói là, “Bạn không có quyền làm bất cứ đòi hỏi nào.” Sớm hay muộn thì đứa trẻ sẽ bỏ bạn, theo luật lệ của Thượng Đế.

Và bạn sẽ không có quyền gì với thằng bé cả. Thực ra, đứa trẻ không thực sự là con của bạn và chẳng bao giờ là con của bạn cả. Nó thuộc về cuộc đời, không phải thuộc về bạn. Chẳng có ai thuộc về bạn cả. Điều mà bạn đang nói tới là sự giáo dục của trẻ em. Nếu bạn muốn ăn trưa, tốt hơn là bạn nên đến vào giữa 12h và 13h hoặc là bạn không sẽ không có bữa trưa. Chấm hết. Đó là cách mọi thứ đang vận hành ở đây. Bạn không đúng giờ, bạn sẽ không có bữa trưa. Bạn đang có tự do, đó là sự thật nhưng bạn phải nhận hậu quả.

Khi tôi nói về việc không có kỳ vọng về người khác, hay không đòi hỏi người khác, tôi muốn nói kỳ vọng và đòi hỏi cho chính tôi. Tổng thống nước Mỹ rõ ràng có đòi hỏi mọi người. Cảnh sát giao thông rõ ràng có đòi hỏi mọi người. Nhưng đó là đòi hỏi tác phong mọi người – luật giao thông, sự tổ chức tốt, sự vận hành suôn sẻ của xã hội. Các đòi hỏi đó không có ý định làm cho Tổng thống hay cảnh sát giao thông cảm thấy thích thú.

Hết.

(Phạm Thu Hương dịch)

Là người thay đổi (Phần 1)

Being A Changed Person (Part 2)

Nobody was mean to you. Somebody was mean to what he or she thought was you, but not to you. Nobody ever rejects you; they’re only rejecting what they think you are. But that cuts both ways. Nobody ever accepts you either. Until people come awake, they are simply accepting or rejecting their image of you. They’ve fashioned an image of you, and they’re rejecting or accepting that. See how devastating it is to go deeply into that. It’s a bit too liberating. But how easy it is to love people when you understand this. How easy it is to love everyone when you don’t identify with what they imagine you are or they are. It becomes easy to love them, to love everybody.

I observe “me,” but I do not think about “me.” Because the thinking “me” does a lot of bad thinking, too. But when I watch “me,” I am constantly aware that this is a reflection. In reality, you don’t really think of “I” and “me.” You’re like a person driving the car; he doesn’t ever want to lose consciousness of the car. It’s all right to daydream, but not to lose consciousness of your surroundings. You must always be alert. It’s like a mother sleeping; she doesn’t hear the planes roaring above the house, but she hears the slightest whimper of her baby. She’s alert, she’s awake in that sense. One can not say anything about the awakened state; one can only talk about the sleeping state. One hints at the awakened state. One cannot say anything about happiness. Happiness cannot be defined. What can be defined is misery. Drop unhappiness and you will know. Love cannot be defined; unlove can. Drop unlove, drop fear, and you will know. We want to find out what the awakened person is like. But you’ll know only when you get there.

Am I implying, for example, that we shouldn’t make demands on our children? What I said was: “You don’t have a right to make any demands.” Sooner or later that child is going to have to get rid of you, in keeping with the injunction of the Lord. And you’re going to have no rights over him at all. In fact, he really isn’t your child and he never was. He belongs to life, not to you. No one belongs to you. What you’re talking about is a child’s education. If you want lunch, you better come in between twelve and one or you don’t get lunch. Period. That’s the way things are run here. You don’t come on time, you don’t get your lunch. You’re free, that true, but you must take the consequences.

When I talk about not having expectations of others, or not making demands on them, I mean expectations and demands for my well-being. The President of the United States obviously has to make demands on people. The traffic policeman obviously has to make demands on people. But these are demands on their behavior — traffic laws, good organization, the smooth running of society. They are not intended to make the President or traffic policeman feel good.

The end.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s