Cho chim ăn trong công viên

bầy chim trong công viên

Chào các bạn,

Sau lần tình cờ đi dạo và gặp ông già thuộc về công viên với đàn chim và sóc, khi đi dạo thỉnh thoảng mình mang theo khi thì mấy hạt thóc, khi thì ổ bánh mỳ để cho bầy chim ở công viên ăn 🙂 Thường thì mình không mang theo máy ảnh vì đối với mình, đi dạo và cho chim ăn như một hình thức thiền và xả x-trét nên không muốn phân tâm vào chụp ảnh, nhưng vào thứ bảy vừa rồi, ngày 23/1/2010 mình mang theo máy ảnh để chụp thiền 🙂

Hôm nay, mình rất vui chia sẻ với các bạn thú vui cho chim ăn, một số kiểu ảnh mình chụp được và quan sát của mình về quá trình “bắt tần số với thiên nhiên” 🙂

Thời tiết vùng Bắc Mỹ vẫn rất lạnh. Hôm đó mình tưởng mặt hồ vẫn đóng băng nên đi người không vào công viên Bearsley. Nhưng khi đi vào trong công viên, òa, mặt hồ đã tan băng và  đàn chim đáng yêu đang đứng ở đó một mình. Ồ, vậy là có thể cho chim ăn và chơi với chúng. Thế là mình đi bộ quay về nhà và mang theo một ổ bánh mì xinh xinh 🙂

bầy chim trên bãi cỏ
bầy chim trên bãi cỏ

Bọn chúng đứng yên ở đó, vì có người nên cũng hơi xào xạc chạy một chút. Tuy nhiên, chúng chạy đi cũng không đến nỗi hớt hải, có lẽ vì biết rằng có ai ăn thịt chúng đâu 🙂

Mình lấy ổ bánh mỳ ra, bẻ nhỏ và thả xuống đất, chúng ào tới tức thì 🙂 Mình tuy không biết chim này là loại gì nhưng phản ứng của chúng khác hẳn lũ bồ câu 🙂 Bọn chúng nhào tới gắp thức ăn rồi bay nhanh ra chỗ khác ăn. Bồ câu thì khác, chúng ăn luôn tại chỗ không sợ con người gì cả 🙂 Phải chăng biết thế giới xung quanh hiền hòa mà chim bồ câu đại diện cho hòa bình thế giới?

Bầy chim vừa măm măm vừa kêu chíu chít cả góc công viên 🙂

xà xuống ăn bánh mỳ

Sau khi gắp được hết bánh mỳ trên mặt đất, vù một cái, bầy chim bay đi thành từng đàn ra xa xa phía mặt hồ 🙂

bay òa ra xa

Nhưng khi mình thả tiếp bánh mỳ, chúng lại bay ào tới. Mỗi lần bay ra xa và xà xuống, bầy chim vỗ cánh đẹp lắm. Khi này, mình đang ngồi bệt xuống vạt cỏ và một tay bánh mỳ một tay máy ảnh chụp thiền bầy chim 🙂

mời các bạn ăn 🙂
bay lên
bay lên
Vỗ cánh bay

Sau khi cho bầy chim ăn hết một tổ bánh mỳ, mình đứng dậy từ vạt cỏ và trở lại thế giới “vĩ mô” 🙂

trở lại thế giới vĩ mô

Công viên vắng lặng gần như không có người, chỉ có lũ chim và mình. Âm nhanh chỉ có tiếng gió và tiếng kêu chíu chít của chúng trong cái rét giá lạnh của mùa đông. Chỉ thoáng chốc mình thấy mình hòa mình vào với thiên nhiên và quên đi những gì gây ưu tư lo lắng. Mình cảm giác được sự thanh bình yên ả khó diễn tả và được nạp lại năng lượng sáng tạo vào một ngày thứ 7 hơi nắng lên của mùa đông.

Ở trong cảm giác thiên nhiên như thế mình chợt tỉnh, như được kéo ra khỏi cửa sổ,  quan sát và thấy được nhiều thứ. Ở bài viết này mình muốn chia sẻ với các bạn về quá trình “hòa mình” hay “bắt tần số” với thiên nhiên một chút 🙂

– Bình thường mình đi bộ trong thiên nhiên chầm chậm và quan sát cây cối, hồ nước và lắng nghe tiếng chim để hòa nhịp vào với thiên nhiên như một hình thức xả xì trét. Mình để ý là mình cần khoảng 45 phút đi bộ để mình có cảm giác “bắt tần số”, có nghĩa là đầu óc không nghĩ vẩn vơ, hết mệt mỏi, được tiếp thêm sinh khí từ tự nhiên. Mình đã nói tới ý này ở bài viết “Sáng tạo“.

Ở đây, mức độ chủ động của mình ít nhưng thiên nhiên chủ động giúp mình  🙂

– Nhưng về sau, khi mình cảm thấy “quen” với thiên nhiên, mình bắt đầu quan sát tới những “chuyển động” của thiên nhiên. Có lần mình ngắm nhìn cũng ở công viên Bearsley này mấy người ở nhà thờ Mỹ thả bánh mỳ cho bầy ngỗng ăn. Mình để ý được là mình “bắt nhịp” với thiên nhiên nhanh hơn 🙂

Hôm đó khi đi dạo về sau khi ngắm nhìn mấy người nhà thờ cho bầy ngỗng ăn, mình chủ động chạm tay vào lá cây, nhặt mấy cành lá rơi ở dưới đất lên với cả ý thức và vô thức 🙂 Ấy, ấy, các bạn đừng bảo mình là “chân nhặt lá tay đá ống bơ” nhé 😀

– Sau khi mình thấy công viên đúng là bạn tốt, mình quyết định “chơi với công viên”, chơi với sự chuyện động của thiên nhiên bằng cách mang ổ bánh mỳ đi cho bầy chim ăn 🙂

Ôi chao, chỉ phút chốc khoảng 5 – 10 phút mình đã hòa nhịp với thiên nhiên ở mức độ thiền rất cao 🙂 Hiệu quả lớn hơn và nhanh hơn so với  “thiền” đi dạo và ngắm chuyển động nhiều lắm 🙂 Có một sự an lạc diệu kỳ trong hài hòa với thiên nhiên 🙂

Các bạn à, vườn chuối cũng như công viên Bearsley trên Internet vậy 🙂

Chúc các bạn một ngày an lạc,

Hiển.

PS: Mình  sau đó được biết tên loại chim này là herring gulls. Đặc điểm của chúng được mô tả  ở trang Wikipedia 🙂

Một suy nghĩ 2 thoughts on “Cho chim ăn trong công viên”

  1. Anh Hiển ơi, sau bài này thì chúng ta sẽ có thêm một định nghĩa thứ 2:

    Tay nhặt lá chân đá ống bơ: 1…….(ai cũng biết rồi đó :D) 2: chỉ trạng thái thiền cao độ hòa mình với thiên nhiên đến mức nhặt lá và đá ống bơ (nếu có trên đường) một cách vô thức 😀 😀 😀

    Trêu anh tí, bài chia sẻ kinh nghiệm này của anh rất hay 🙂

    Chúng ta có thể thiền bằng nhiều cách ví dụ như đi bộ một mình, tập trung nghe từng bước chân, cũng là một kiểu thiền em đang tập đấy….nếu có công viên mà cho chim ăn hay ở nhà ai nuôi gà cho gà ăn thì cũng tập cách này của anh thật tuyệt ^^

    Anh khỏe nhé ^^

    E Hòa

    Số lượt thích

  2. Cảm ơn Khánh Hòa. Em mô tả cái “chân nhặt lá tay đá ống bơ” hay quá 🙂 🙂 🙂

    Đối với những người trí thức làm việc với máy tính, sách vở nhiều, có rất nhiều việc đơn giản có thể đem lại trạng thái “thiền” như: ủi đồ, lau sạch màn hình máy tính và bàn làm việc, giặt quần áo, quét dọn nhà cửa, nấu cơm… 🙂

    Những công việc bình thường đó giúp xới tơi lại đầu óc 🙂

    Em khỏe nhé,

    Hiển.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s