Tag Archives: Văn

Niệm Khúc Vu Lan

 

vulanbaohieu

Mẹ là một món qùa lớn nhất mà cuộc đời tặng cho ta, những kẻ đã và đang có mẹ. Đừng có đợi đến khi mẹ chết rồi mới nói: “trời ơi, tôi sống bên mẹ suốt mấy mươi năm trời mà chưa có lúc nào nhìn kỹ được mặt mẹ!”.Lúc nào cũng chỉ nhìn thoáng qua. Trao đổi vài câu ngắn ngủi. Xin tiền ăn quà. Đòi hỏi mọi chuyện. Ôm mẹ mà ngủ cho ấm. Giận dỗi. Hờn lẫy. Continue reading Niệm Khúc Vu Lan

Lửa vẫn cháy trên tầng cây săng lẻ – Ấn tượng Châu La Việt

 

Lâu lắm tôi mới được gặp lại Châu La Việt…

Châu La Việt
Châu La Việt

Tôi gặp anh lần đầu tại ngôi nhà nhìn sang Văn Miếu-Quốc Tử Giám của Lưu Trọng Văn, khi Văn mới đi du học Nga về. Lúc đó mới biết CLV và tôi là bạn đồng môn khoa văn ĐHSP Hà NộiI! Nhà văn Lưu Trọng Lư, người ân cần độ lượng với lũ trẻ mê thơ ca kịch cọt, đã không bao giờ tỏ ra mệt mỏi hay bực bội trước sự quấy rầy của chúng tôi… Dạo ấy, CLV còn đang tại ngũ và lúc nào cũng kè kè bên mình tập bản thảo dày mà anh bảo là các kịch bản sân khấu có khả năng dậy sóng các sàn diễn! Nhưng tôi kính nể anh chủ yếu bởi anh là con của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ và ca sĩ Tân Nhân nổi tiếng mà tiếng hát “Xa khơi” của bà đã hút hồn tôi từ thuở hoa niên đến tận giờ… Lần trò chuyện cuối cùng là tại nhà tôi; tôi tặng anh lính sinh viên mê viết kịch CLV cuốn sách quý nhất trong giá sách mà tôi mang theo và cõng về từ Tây Bắc- tuyển tập kịch Sêchxpia ngót nghìn trang… Continue reading Lửa vẫn cháy trên tầng cây săng lẻ – Ấn tượng Châu La Việt

Nghề văn không sang trọng, nhưng văn chương lại cần sự sang trọng

 

Princess - CopyTôi vừa đọc một bài viết sâu sắc, lý thú của GS Trần Đình Sử: “Nghề văn không sang trọng”. Với kiến giải của một bậc thầy, và với sự phẫn nộ của một người cầm bút chân chính trước những gì đang làm hạ thấp văn chương, GS đã thẳng thừng phang vào thói háo danh đồng thời vạch ra thực chất của lao động chữ nghĩa: “kiếp nhà văn ở đâu cũng thế thôi. Họ nhặt rác để kiếm ăn, để bảo lưu giá trị văn hóa, dựng xây xã hội, phản kháng bất công từ một địa vị thấp.” Và ông kết thúc bài viết trên, mở ra nội dung của một vấn đề lớn khác: “Văn chương rất cần sự cao quý nhưng không cần sang trọng.” Tôi, một đàn em của ông, xin làm một kẻ “ăn theo nói leo”, liều mạng phát triển thêm những gì mà GS chưa kịp nói.

Trước hết xin phép được mở rộng thêm khái niệm – không chỉ dừng lại ở nghệ thuật chữ nghĩa mà là nghệ thuật nói chung: “Nghệ thuật không cần sang trọng nhưng rất cần sự cao quý.”

Continue reading Nghề văn không sang trọng, nhưng văn chương lại cần sự sang trọng

Những học sinh đáng nhớ

Một buổi chiều chủ nhật đẹp trời gặp lại chị học sinh cũ mình dạy Tiếng Việt ngày xưa khiến mình thấy thời gian  đi dạy học quả là cho mình gặp những con người rất đáng nhớ. Trước khi đi dạy những đứa trẻ đáng yêu, nghịch ngợm và ma quái của mình, mình có thời gian đi dạy những học sinh lớn tuổi và là người nước ngoài.

IMG_0891
Đi dạo phố và muốn mua một ít hoa tặng Anisa

Continue reading Những học sinh đáng nhớ

Dừa

MuiNai_Hatien
 

Mấy chị em sau một chuyến xe chạy dài và mệt nhoài từ Cà Mau về Kiên Giang, quyết định dành một buổi chiều đi ra Mũi Nai. Đây là một mũi đất thuộc thành phố Hà Tiên, tỉnh Kiên Giang, rất gần biến giới Campuchia. Đường ra Mũi Nai tưởng gần mà cũng xa tít tắp, mất một buổi chiều đi, chỉ dạo quanh quanh rồi về cho kịp kẻo trời tối. Nhưng ấn tượng nhất với tôi đó là những hàng dừa xanh cao và ngút ngàn hai bên, chạy dọc trên cả quãng đường dài, nó gợi lên một cái gì đó thân thương và trìu mến, như một thuở về bài thơ lớp 5 mà tôi từng được học:

Tôi lớn lên đã thấy dừa trước ngõ
Dừa ru tôi giấc ngủ tuổi thơ
Cứ mỗi lần nghe dừa reo trước gió
Tôi hỏi nội tôi, dừa có tự bao giờ ?
(Dừa ơi – Lê Anh Xuân)

Continue reading Dừa

Xoài

 
xoaiNhớ quê hương thao thức một vườn xoài
Trong hồn tôi, những trái vàng lấp lánh
Đêm võng bạt nhìn trời cao thẳm
Mảnh trăng vàng như một trái xoài thơm.
( Mùa xoài chín – Lưu Quang Vũ)

Những đợt đi miền Tây dài ngày tôi mới có dịp thưởng thức được một chút xíu hương vị của đặc sản nơi đây: Xoài.

Chưa khi nào tôi lại thấy mình được thưởng thức nhiều loại xoài ngon mà vị đậm đà đến vậy. Ở Hà Nội, mẹ đi chợ và có thể mua cho tôi những trái xoài Thái vỏ xanh mà khi gọt bỏ vỏ ăn giòn, ngọt, là một vị ngọt dễ chịu nhưng không sắc. Tôi cứ nghĩ ăn xoài Thái như vậy đã là tuyệt lắm rồi vì vào những đợt cao điểm, giá xoài Thái có thể rất đắt và tôi phải bấm bụng đợi đến lúc giá bơn bớt cao thì tôi có thể thỏa mãn được cơn thèm khát xoài của mình.

Continue reading Xoài

Một sáng như mọi buổi sáng!

 

309717_315160498494610_1499943651_n

2/2012

9 giờ sáng.

Nắng ban mai rọi những tia dịu dàng vào chiếc giường cạnh cửa sổ, ‘’thượng tọa’’ ngay tầng ba của căn nhà 390B East Coast Rd. Cô nằm mơ màng trong cơn ngủ, thấy mình đang nắm tay một anh chàng đẹp trai đi dạo bên triền núi .Chợt nghe đâu đó có tiếng ‘’guru…gu…ru..’’

Bị đánh thức, cô mắt nhắm mắt mở vén bức màn trắng, ngó ra ngoài đường. Cách ngón tay áp út của cô chừng một gang tay, bên kia khung cửa kính là một chú bồ câu lông đen tuyền, mỏ vàng đang thong thả dạo bước trên bậc tường gạch trổ dư ra phía dưới khung cửa sổ. Cổ họng nó không ngớt phát ra những tiếng ‘’guru…gu..ru…’’. Bàn tay cô  sờ soạng tìm chiếc điện thoại vứt đâu đó trên giường. Phải nghe nhạc buổi sáng thì cô mới có hứng thú mà thức dậy. Continue reading Một sáng như mọi buổi sáng!

Tập yoga

clip_image002

Ba năm trước, một đứa hay thích lang thang một mình đi mua sách là tôi, chọn cho mình một quyển về yoga như là một sự tò mò việc tại sao người ta có thể làm được những động tác lắt léo và tuyệt vời đến thế.

Một năm sau, tôi biết đến thiền và bắt đầu những bài tập về yoga mà thấy chúng giúp mình khoẻ hơn hay đơn giản là làm cho mình có thêm sức chịu đựng dẻo dai. Nhưng hình như, đối với tôi khi ấy, tập yoga chỉ đơn thuần như một bài tập thể dục buổi sáng, không hơn, mà chẳng có thêm được niềm đam mê nào trong từng động tác. Continue reading Tập yoga

Đòi lại giấc mơ

 

giacmo

Mỗi ngày chúng ta sống là một khởi đầu mới, với đầy đủ tất cả những niềm vui, cảm hứng, hạnh phúc bất ngờ đang chờ đợi…

21h20 ngày 17/07/2013 tại trung tâm REACH, tôi nhận nhiệm vụ quan trọng là đưa em về nhà ở khu Văn Quán – Hà Đông. Thấy trời mưa mà em lại đi xe bus khá xa, cộng với thấy em là một cô gái nhiệt tình và cũng rất đặc biệt nên tôi đã thuyết phục đưa em về. Cuối cùng em đã đồng ý. Thế mới hay!

Continue reading Đòi lại giấc mơ

Lãng đãng 24

 

clip_image002
( Tôi khi hết tuổi 24, bầu trời vẫn xanh và còn nhiều mơ ước)

24 phím cầm chiều
24 nhành sương mím
24 tiếng ve sầu  đại lộ tháng tư

 

Một buổi sáng trời trong và nắng ấm, có cái hơi se lạnh như mùa thu đã về trên mái nhà, nhưng không phải, giờ mới chỉ là tháng 7, tháng 7 mưa ngâu trời buồn, tháng 7 còn nghe về câu chuyện Ngưu Lang – Chức Nữ và giải ngân hà bị chia cắt để mỗi năm một lần hai người gặp nhau trời lại đổ mưa.

Vậy mà bất chợt ngồi nghe tình khúc 24. Continue reading Lãng đãng 24

Về mình – “Áo bà ba, cà phê Sài Gòn và tàu điện”

 

469714_530950980248893_823930404_o

“Áo bà ba” là những gì quê mùa, hiền lành và thuần Việt nhất ở mình.

Một đứa con gái thích nhạc quê hương. Tâm hồn hay mắc ngược ở cành tre những góc quê rậm rì, ngờ ngật gió.

Trong đầu mình, kí ức thường lúc lắc những chuyến trốn đi về miền xa có mùi cá mặn, biển muối, lúc là trảng cỏ khô rộng thênh đệm những lão trâu đứng nhơi nhơi gặm cỏ. Và những quả đồi cao nguyên se sắt trong mưa chiều tháng 9…  Nhưng hay tưởng đến nhiều nhất là những cánh đồng màu xanh, rập rờn mùi mạ non, thấp thoáng những tà áo bà ba với nụ cười giòn, hồn hậu. Áo bà ba của những người đàn bà Việt Nam từ xa lơ xa lắc. Yêu nó để còn thấy ngày xưa đậu về trong vắt giữa những tà áo. Continue reading Về mình – “Áo bà ba, cà phê Sài Gòn và tàu điện”

Con bé My

 

DSC09077

Con bé nắm bàn tay tôi lôi đi.

Đã gần 10 giờ trưa. Nhóm tình nguyện viên có mặt tại mái ấm có hơn 20 người đang chia ra mỗi người mỗi việc. Quét dọn. Nấu ăn. Sắp xếp nhà cửa.

Tôi đang đứng lơ ngơ chưa biết nên làm việc gì hết thì con bé đến. Nó kéo tôi đi.

Dù ngạc nhiên, tôi vẫn đi theo. Nó có vẻ muốn cho tôi xem cái gì đó.

Đi qua gian bếp rộng khủng. Có một hàng dài những bếp ga và lò sô trên kệ. Còn có những bếp than nằm chầu rìa đỡ lấy những chảo gang to tướng. Nhìn là biết bếp nấu cho tập thể.

Ngoài sân là sàn nước lót xi măng, rêu mọc đầy trên thành tường đứng. Những chiếc thau nồi thật to đang dựng phơi ngoài nắng. Mọi thứ gợi lên thứ gì đó giản dị, chất phác. Cuộc sống ở một huyện vùng ven thành phố. Continue reading Con bé My

Tản mạn về bạn

friendship-is-like-a-precious-flower

    Tình bạn như một bông hoa quý giá, sẵn sàng nở mỗi giờ. Nó có thể ngừng lớn lên hoặc vẫn tuôn chảy, nhưng bạn vẫn có nó mãi mãi. (Khuyết danh)

Bạn và tôi cả năm chẳng gặp mặt, bỗng một ngày nhắn tin và hẹn nhau.

12 năm quen biết và chơi cùng – Tất cả chỉ ngỡ như là vừa hôm qua thôi, vì những câu chữ viết cho nhau vẫn được tôi cất giữ trên giá sách của mình.

Tôi gặp bạn khi cả hai vừa mới bước vào lớp 10 ở một ngôi trường nằm trong quận trung tâm của thành phố. Ngày đầu tiên gặp nhau, bạn đòi ngồi cạnh tôi, trong khi tôi lại đang có ý định chờ một người khác. Tôi nhấm nhẳng đồng ý, chẳng thèm hỏi tên mà lòng nhủ thầm “Chán ghê, hôm nay đứa này cứ đòi ngồi cạnh mình.” Continue reading Tản mạn về bạn

Không tổn thương

 

Từ bé khi còn là trẻ con, chúng ta được ông bà, bố mẹ hay thầy cô ôm ấp, bao bọc. Nên thường tự cho mình quyền được nũng nịu, đòi hỏi, và ra yêu sách những thứ mình thích, mình muốn mà không cần biết người lớn có đáp ứng được hay không. Không đòi được thì biểu tình bằng cách…khóc rống lên.

Lớn lên, ở nước ta trẻ con đa phần vẫn chưa ý thức được về việc phải tự lập cuộc sống cá nhân. Thành ra hay ỷ lại, và lâu thì dễ trở thành thói đổ lỗi, không dám nhận trách nhiệm về chính cuộc sống của mình. Hiếm bạn trẻ nào tôi đã tiếp cận mà quyết đoán dám khẳng định rằng: “Tôi chịu trách nhiệm 100% về chính cuộc đời mình!”.

 vennguyen

Continue reading Không tổn thương

Thư con gái viết tặng mẹ

mecon


Lòng Mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu.
Tình Mẹ yêu mến như làn gió đùa mặt hồ.
Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ.
Nắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ.

Mẹ thân yêu,

Lâu lắm con lại nghe một bài hát về mẹ, và lòng con lại trào lên cảm xúc yêu thương mẹ vô bờ, như một hạt mầm xanh tươi đang lớn lên trong trái tim con chẳng bao giờ biến mất. Dù khi con còn nhỏ, nói yêu mẹ đôi khi là một cái gì đó thật là ngượng nghịu và buồn cười, hay khi con lớn hơn chút xíu, biết làm đỏm, biết sĩ diện với bạn bè, tự nhiên nói yêu mẹ và khoe về mẹ -một người không phải sinh ra nơi phố phường tấp nập, là một cái gì đó rất xấu hổ trong con.

Continue reading Thư con gái viết tặng mẹ