-
“Thạch thảo ra hoa để rồi tàn úa
Và Andersen
Những bông hoa thắm ánh dương lóng lánh nơi đáy cát xanh màu ngọn lửa diêm sinh
Và nàng tiên cá
Thời thơ ấu dần xa và chuyện thần tiên nay chỉ còn là nỗi nhớ
Thế nhưng tháng năm không xoá nhoà kí ức, nó chỉ phủ bụi lên kỉ niệm, để khi ta ngoảnh đầu lại, mọi thứ đều nhoè đi giống như khi ta đang nhìn qua giọt nước mắt….”(*)
Chiều nay biển Brighton đẹp quá, những vầng trời đỏ ối khiến cho một màu xanh rất xanh trở nên đẹp tuyệt vời giữa một áng chiều thơ mộng khiến khung cảnh trở thành một bức thủy mặc của thiên nhiên. Gió thổi từ biển vào hơi lạnh – một cái lạnh rất đặc trưng của dòng biển xứ Nam Úc, tôi lại nhớ đến những ngày tháng 10 khi gió heo may đã về trên mái nhà, và những giọt nắng vàng ươm, trong veo như những viên pha lê chiếu rọi bên khung cửa sổ. Có một cô gái mở quyển truyện cũ và ngồi say sưa đọc.














