Tag Archives: Văn

Con hư tại mẹ

Cao Thị Lai

Chiều hoàng hôn, tôi đang mải mê nhìn và ngắm một đám hoa cỏ dại, chúng đua nhau mọc hai bên hai bên lề đường, tỏa mùi hương thơm đến lạ, bỗng có một anh bạn đến thăm tôi. Lúc đó, tôi không nhận ra anh. Nhìn anh đã già và khuôn mặt khắc khổ hơn lần trước cách đây vài năm. Khi tôi hỏi nguyên nhân nào mà con người anh đã thay đổi rất tiều tụy rõ ràng đến thế thì được anh chia sẻ và trút bầu tâm sự nỗi buồn. Đó là câu chuyện tôi sắp kể ra đây với các bạn. Continue reading Con hư tại mẹ

Mọi việc đều có lý do

Chào các bạn,

Hôm rồi mình có được nghe và trao đổi với vài người bạn tâm sự về chuyện nghề nghiệp, đi đâu, làm gì. Có nhiều chia sẻ và băn khoăn về việc với những kiến thức và kinh nghiệm học được của mỗi người có thể làm gì không chỉ cho cuộc sống của bản thân mà còn có thể đóng góp cho xã hội.

Mình rất ấn tượng và cảm phục câu chuyện của một bạn hơn mình vài tuổi kể chuyện ngày trước chị bị nghỉ học một thời gian vì nhà nghèo quá. Continue reading Mọi việc đều có lý do

Thăm mộ vua Hàm Nghi tại Pháp

Chào các bạn,

Hôm nay ĐCN mời các bạn cùng đi thăm mộ vua Hàm Nghi tại Pháp với hai “hướng dẫn viên” rất nhiệt tình nhé!

Mời các bạn cùng đi với hai bạn Nhật Trường và Anh Thy nhé! Lộ Nhật Trường là Nghiên cứu sinh tiến sĩ ngành Vật liệu theo học bổng Erasmus Mundus tại Pháp và Bồ Đào Nha. Trường đang học năm thứ 3. Còn Võ Anh Thy là Thạc sĩ về Môi trường, cũng theo học bổng Erasmus Mundus tại Hà Lan, Bỉ và Séc. Thy vừa tốt nghiệp tháng 10 vừa rồi.

Chuyến đi của Trường và Thy được thực hiện vào ngày 3 và 4/11 mới đây. Continue reading Thăm mộ vua Hàm Nghi tại Pháp

Trong tim có tiếng trống đồng vang ngân

(Trần Vân Hạc cảm nhận thơ Nguyễn Trường Thọ)

ĐẶT TAY LÊN NGỰC TRỐNG ĐỒNG

Đặt tay lên ngực trống đồng
Để nghe vọng tiếng Lạc Hồng nghìn năm
Dịu đi giọt mắt ướt đầm
Dịu đi giọt máu tím bầm Mỵ Châu

Dấu đường lông ngỗng còn đau
Trắng phau chìm nổi bể dâu kiếp người
Một trăm chiếc trống làng tôi
Năm mươi xuống bể năm mươi lên rừng Continue reading Trong tim có tiếng trống đồng vang ngân

Người thao thức với những “Nỗi buồn lâu quên”

Đọc xong “Nỗi buồn lâu quên”* của nhà văn Tô Hoàng, không hiểu sao tôi nhớ đến một tác phẩm khá nổi tiếng của nhà văn Nga A.Krôn từng làm “Thao thức” không ít người Việt ba chục năm qua, và muốn mượn tên tiểu thuyết này để nói về cuốn sách mới nhất mà người đàn anh, người đồng nghiệp điện ảnh của tôi vừa gửi tặng. Đây là một tập hợp từ những bài viết lẻ tẻ, trong đó có một bài viết về nước Nga mà “nửa ký ức là niềm vui và nỗi nhớ; nửa còn lại là những buồn đau, nặng nề của những trải nghiệm và ngộ ra”; nhưng chính câu đó cũng có thể gói gọn cho tất cả những ký ức, những suy ngẫm mà Tô Hoàng muốn trang trải qua hơn hai trăm trang sách “Nỗi buồn lâu quên”! Continue reading Người thao thức với những “Nỗi buồn lâu quên”

Tôi khao khát được sống lâu hơn với hai con!

Cao Thị Lai

Bài đạt giải Khuyến khích trong cuộc thi Chuyện đời tự kể
năm 2008

13/04/2008 07:49 GMT+7

TTLTS: Người phụ nữ mới 40 tuổi này đã có 9 năm ngồi xe lăn. Qua điện thoại trao đổi với chúng tôi, chị cho biết hiện chị bị hoại tử mất hết thịt ở vùng mông, loét gần tận xương. Nhưng vì hai con, chị vẫn làm việc, bươn chải. Một sức sống mãnh liệt vì con.

Phóng to
Tranh minh họa

Trong ký ức tuổi thơ tôi tuyệt đẹp là những ngày hè cùng các bạn ra biển tắm. Nước xanh, từng làn sóng nhấp nhô êm ả. Mây trắng tỏa ra như che bóng mát, trên bãi biển dày đặc con dã tràng đang mê xe cát. Hàng chục hecta cây phi lao, một màu xanh bát ngát. Nhìn xa xa những dãy núi thật đẹp, núi to, núi nhỏ chạy dài bao lấy quê hương. Continue reading Tôi khao khát được sống lâu hơn với hai con!

Làm dâu trăm họ

Cao Thị Lai

Vào một buổi sáng trời rất đẹp, tôi đang mê say tận hưởng những làn gió thổi nhè nhẹ, mát mẻ thì có hai người phụ nữ vào quán tôi để mua hoa, nhang. Họ nhìn tôi với ánh mắt và lời nói mà để lại cho tôi một nỗi buồn man mác rất khó quên.

– “Có hoa đẹp không?”

– “Vâng, có chị à!” Continue reading Làm dâu trăm họ

Mỗi ngày một câu chuyện (8)

Dạo này niềm hạnh phúc duy nhất mà mình cảm thấy là gặp được nhiều con người tuyệt vời. Cuộc đời nếu mà không phải vì nhiều tiền, vì được ăn ngon mặc đẹp, vì được hiểu biết và trí tuệ thì có lẽ phải có thêm một phần nữa là vì những con người bạn gặp hay đến trong cuộc đời bạn và làm cho nó đẹp lên theo cách mà bạn không thể ngờ.

Tuần trước đi gặp lại bạn Đại học ngày xưa học cùng nhau. Bao nhiêu lâu không gặp, phải có mấy cái lịch hẹn bị trì hoãn rồi cuối cùng mới gặp được nhau. Gặp nhau mà vẫn cứ “em em, bác bác” như thuở nào, nghe rất tình cảm. Không biết sao cách xưng hô “em-bác” làm cho mình thấy có cái gì đó rất  “văn hóa làng xã Việt Nam”  mà cũng chứa cái gì đó khiêm tốn và nhẫn nhịn. Bạn này tự xưng “em” với bạn kia, rồi gọi bạn kia là “bác” nghe như thể là bà mẹ mấy con lúc xế bóng về chiều tâm sự hơn là hai cô gái trẻ mới rời mái trường Đại học chưa đến chục năm. Nhưng không biết sao, mình rất thích bạn gọi như thế, vì cảm thấy có cái gì đó gần gũi, hiểu nhau và yêu mến nhau tha thiết. Có bước ra ngoài cuộc đời với bão tố phong ba mới thấy thêm yêu mến những ngày đã cùng nhau cắp sách ngồi ở giảng đường – những ngày quá đỗi ngây thơ và còn ít va vấp. Continue reading Mỗi ngày một câu chuyện (8)

Mỗi ngày một câu chuyện (7)

Tối thứ 5, mình có mấy vé đi xem kịch thế là rủ các bạn cùng đi. Lâu rồi mình mới đi xem kịch. Vở kịch có tên là “Sống tử tế”. “Sống tử tế” dường như là một đề tài mà rất nhiều tác giả và nhà soạn kịch muốn truyền tải tới khán giả giữa những nhá nhem của xã hội thời bây giờ. Tử tế là một viên kim cương mà tất cả đều khao khát được tìm kiếm trong vũng bùn.

“Sống tử tế” xoay quanh câu chuyện của một gia đình với những con người hoàn toàn đặc biệt. Đó là  ông Nam – một người chồng ngoại tình ngay tại nhà khiến vợ bắt gặp và trong lúc quẫn trí bà nhảy xuống sông tự tử. Sau sai lầm vô cùng to lớn ấy, ông quyết định chỉ tập trung vào kiếm tiền và nuôi con. Continue reading Mỗi ngày một câu chuyện (7)

Phép lạ

Chào các bạn,

Đây là bài mình viết vào đầu tháng 7/2012 cho mục Góc trái tim trên trang Kenh14. Hôm nay mình đọc lại, cảm thấy rất thú vị nên gửi các bạn cùng đọc. 

Mình biết ĐCN vào cuối tháng 3/2012. Mình cảm thấy rất hân hoan và chia sẻ những cảm xúc đó cho Kenh14. Mình gửi tầm chục bài thì chuyển sang gửi trực tiếp cho ĐCN. Bài Phép lạ này là bài cuối cùng trong loạt bài đó. 

Dưới đây là bài gốc của mình. Bài hiện có trên Internet đã edit và bỏ phần “lòng tin về một Hành tinh tốt đẹp”. 

Chúc các bạn một ngày đầy phép lạ. 🙂

Thu Hương, Continue reading Phép lạ

Mớ rau lang

Cao Thị Lai

Vừa ngớt cơn mưa, từng giọt nước long lanh còn đọng trên lá. Nhìn lên bầu trời quang hẳn, tôi đang say đắm nhìn và lắng nghe mấy con chim chào mào, chuyền từ cành này sang cành nọ, chúng nó đua nhau hót véo von trong trẻo. Bỗng điện thoại tôi đổ chuông, tôi chợt nhận ra số máy và giọng nói ấm áp của chị hàng xóm.

– “Alô em nghe đây!”

– “Em ơi, chị đang làm ở rẫy và có rau khoai lang “sạch” non lắm. Em ăn không chị hái về cho?” Continue reading Mớ rau lang

Cuộc điện thoại của mẹ

Cao Thị Lai

 
Khoảng 7 giờ sáng trời còn mù sương, tôi đang ngơ ngác nhìn đó đây thì điện thoại đổ chuông. Tôi thấy số máy quen thuộc, chẳng ai khác ngoài mẹ đẻ tôi.

– “A lô! Con chào mẹ!”

– “Có phải Lai đó không con?”

– “Vâng, con đây mẹ ạ!”

– “Khỏe không con? Ăn được không con? Ngủ được không con?…”
Continue reading Cuộc điện thoại của mẹ

Dòng đời

Cao Thị Lai

 
Đã xế chiều, ánh nắng dịu dần. Nhìn lên bầu trời từng đám mây bay lơ lửng, từng làn gió thổi nhè nhẹ, mát rượi, không khí rất dễ chịu. Ngồi đối diện với tôi là một ông già gần chín mươi tuổi. Thỉnh thoảng ông lại trầm ngâm hỏi tôi: ”Cháu có tin những lời bác nói không?” Lúc ban đầu tôi ngập ngừng và thắc mắc những gì mà tôi cần phải hỏi lại cụ, sau đó thì tôi tin.

Tôi nghe ông chậm rãi kể tỉ mỉ từng câu trong cuộc đời mình. Vâng, câu chuyện mà tôi sắp phải kể ra là như thế này: Continue reading Dòng đời

“Thêm một lần Tổ quốc được sinh ra”

(Cảm nhận bài thơ: Tổ quốc ở Trường Sa” của nhà thơ Nguyễn Việt Chiến)

Tổ quốc ở Trường Sa

Tưởng nhớ những người con đã hy sinh
 vì biển đảo của Tổ quốc

Các anh đứng như tượng đài quyết tử
Thêm một lần Tổ quốc được sinh ra
Dòng máu Việt chảy trong hồn người Việt
Đang bồn chồn thao thức với Trường Sa.

Khi hy sinh ở đảo đá Gạc Ma
Anh đã lấy ngực mình làm lá chắn
Để một lần Tổ quốc được sinh ra
Máu các anh thấm vào lòng biển thẳm. Continue reading “Thêm một lần Tổ quốc được sinh ra”

Tình yêu của bố

Quỳnh Giang

Liệu bạn có tin?

Bạn của tôi kể với tôi rằng vì đọc quá nhiều truyện tranh, vì bỏ bê việc học mà nó và bố – 7 năm nay – chưa nói chuyện với nhau quá một tiếng đồng đồ. Thời gian còn lại là chửi nó, là đánh nó.

Bạn tôi đau. Tôi biết. Bố bạn tôi có thể đau. Tôi chưa chắc. Riêng tôi, có một điều tôi chắc chắn rằng 21 năm nay tôi “thèm” được sở hữu một tiếng đồng hồ đó biết nhường nào. Continue reading Tình yêu của bố