Tag Archives: Văn

Quà Noel bạn tặng

Chào các bạn,

Những ngày chuẩn bị đón mừng Giáng sinh, mình có dịp đi ngang qua những nhà hàng, khách sạn, ngân hàng, bưu điện Tp. Buôn Ma Thuột, nhìn thấy trước cổng hoặc trong sân trưng hình nộm ông già Noel lớn như hình người, cùng với cây thông rực rỡ ánh đèn, kim tuyến, cũng như được trang trí bằng những gói quà đẹp mắt, làm mình nhớ về một kỷ niệm Giáng sinh năm mình học lớp Năm.

Từ ngày mình vào học lớp Một cho đến khi học hết cấp II, mình được gia đình cho học trường nữ. Continue reading Quà Noel bạn tặng

Chiếc xe đạp

Cao Thị Lai

Vào một buổi sáng tôi đang ngồi ngắm và tận hưởng đám hoa quốc quỳ màu vàng rực rỡ mọc ở lề đường. Lúc đó tôi đang miên man suy nghĩ: “Cách hơn hơn vài chục năm, vùng này cây quốc quỳ nhiều lắm cơ mà, đến nay chỉ còn những cây sót lại đếm trên đầu ngón tay, nay mai chắc gì mà còn nữa.”

Tôi lại nhìn từ xa thấy hai người đàn ông đi chung một chiếc xe máy, trên xe chở bao gì to đùng nhìn rất cồng kềnh đến gần tôi và dừng lại chào tôi: Continue reading Chiếc xe đạp

Lá rụng lá về đâu

Niềm vui của mưa là được đùa giỡn với những chiếc lá. Mưa không bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó những chiếc lá sẽ rời cành. Mưa cứ vui đùa một cách hồn nhiên. Mưa lăn dài trên những đường viền của lá. Mưa đọng lại thành từng giọt nơi đầu lá. Mưa chơi trò chơi trốn tìm với lá. Mưa thấm vào lòng đất, len lõi vào rễ và xuất hiện lại trên bề mặt của lá trong những lúc trời nóng bức. Khi nào lá cần thì mưa có mặt. Mưa thương lá nhiều lắm và lá cũng vậy. Continue reading Lá rụng lá về đâu

Dhaka trong mắt tôi

Tháng 10 vừa qua tôi có cơ hội đến Dhaka – thủ đô và cũng là thành phố lớn nhất của đất nước Bangladesh để dự hội thảo Quản lý rủi ro thiên tai, thích ứng với biến đổi khí hậu diễn ra trong một tuần do Hội Chữ Thập Đỏ Đức tổ chức.

Chuyến đi là một trải nghiệm mới mẻ của tôi vì đây là đất nước Nam Á đầu tiên tôi đặt chân đến. Trước khi đi, sếp tôi (người Đức) cũng bảo tôi: “Bạn đã từng học ở Đức và đến rất nhiều quốc gia khác ở Châu Âu – những đất nước phát triển và giàu có, rồi bạn trở về Việt Nam sau khi học xong. Hãy đến Bangladesh một lần, bạn sẽ hiểu tại sao bạn thật may mắn khi được sinh ra ở Việt Nam.” Vì lời nhắn nhủ đó mà tôi mang theo rất nhiều sự tò mò trong chuyến đi đến đất nước Nam Á này. Continue reading Dhaka trong mắt tôi

Trả lại tiền

Cao Thị Lai

Vào một buổi sáng cuối tuần, quán tôi kẻ ra người vào khá đông hơn so với những ngày trước đó. Tôi phục vụ khách nhưng có lúc tính tiền chuyện nhầm lẫn là rất bình thường. Nhưng có một người khách hàng – họ trở lại để trả lại số tiền mà tôi đưa thừa cho họ – đã để lại cho tôi một kỉ niệm không quên.

Lúc đó, có một chị phụ nữ trạc tuổi ngoài tứ tuần dừng xe máy trước quán tôi, liền nói: Continue reading Trả lại tiền

Có người bạn hàng như thế!

Cao Thị Lai

Hễ mỗi lần đến bệnh viện khám là tôi thấy rất khổ sở đủ thứ cho bản thân của mình, bởi không đi đứng được nên luôn xẩy ra nhiều biến cố khó khăn. Nhưng lần này tôi đi khám có vợ chồng người bạn hàng chạy xe con của nhà đến chở giúp đã để lại cho tôi một ấn tượng và khó quên.

Trong ánh nắng vàng rực, gió nhè nhẹ thổi, chiếc xe con bảy chỗ của người bạn hàng chở tôi đến bệnh viện. Trong khi xe chạy ngang qua phố phường, tôi đắm say nhìn thấy ở đây mọi cảnh vật đã thay đổi hẳn và cuộc sống con người như đã được phát triển lên từng ngày. Tận mắt mới thấy bởi khi nay do tôi ngồi một chỗ trên xe lăn chỉ có hình dung thôi. Continue reading Có người bạn hàng như thế!

Tờ giấy xuất viện

Cao Thị Lai

Ngày cuối tuần gió se se lạnh, ánh nắng vàng nhạt như báo hiệu mùa đông sắp tới. Đông đến rồi đông lại đi. Lúc đó tôi đang ngồi hình dung cái giá lạnh cắt da cắt thịt ở quê hương tôi ở Nghệ An, bỗng nhiên một người phụ nữ tìm đến để gặp tôi.

– “Chào chị!”

– “Vâng!” Continue reading Tờ giấy xuất viện

Con nào cũng là con

Cao Thị Lai

Thỉnh thoảng có cụ ông tám mươi sáu tuổi, vóc người thấp bé lại đến gặp tôi để được tâm sự và trút bao nhiêu nỗi vui buồn mà bấy lâu nay cụ ấp ủ trong lòng như chưa từng được chia sẻ với ai. Đó là câu chuyện mà tôi sắp kể ra đây với các bạn:

– “Cụ có mấy người con ạ?”

– “Tôi chỉ có hai đứa con, một trai, một gái nhưng chúng nó đã có gia đình hết rồi, và nay tôi đều có cháu nội và cháu ngoại rồi cô ạ.” Continue reading Con nào cũng là con

Hộ nghèo

Cao Thị Lai

Cứ cuối năm lại có cuộc họp dân để xét lại những hộ nghèo và tham khảo ý kiến của bà con nhà nào thì nên cắt và nhà nào thì nên để lại. Mỗi lần họp xét lại, bà con lại tranh luận nhau chí chóe: Nhà này sao có đến mấy lao động mà vẫn được hộ nghèo? Còn nhà tôi thì thế này, thế nọ… mà lại cắt đi?…

Cuối cùng ông cán bộ chủ trì cuộc họp giải thích: ”Hoàn cảnh nhà bà A đó là do bà con cắt chứ tôi không biết.” Cuối cùng có tất cả mười hộ nghèo, sau cuộc họp hạ xuống chỉ có bốn hộ nghèo nữa thôi. Ai cũng muốn mình nằm trong diện nghèo để được cầm cái sổ hộ nghèo trong tay, để được hưởng chút chế độ vì người nghèo. Continue reading Hộ nghèo

Mớ cơm nguội

Cao Thị Lai

Có lẽ chúng nó vẫn chưa hiểu được vì sao mà đôi khi mẹ chúng vẫn thích ăn cơm nguội cục. Mẹ nó hồi xưa cơm không đủ để ăn, chứ nói gì đến cơm nguội. Thấy đứa con gái đủng đỉnh đi đến chỗ thùng chứa rác đang tính đưa tay lên cao hơn miệng thùng để ném bịch cơm nguội vào thùng, tôi gọi thật nhanh:

– “Con ơi, đừng, đừng… đừng vứt vào đó. Rác thì chỉ dành cho rác, không nên đâu con ơi. Mang mớ cơm đó lại đây cho mẹ.” Continue reading Mớ cơm nguội

Nắm ớt của người điên

Cao Thị Lai

Mặt trời vừa nhô, tôi đang ngồi tắm nắng giữa sân nhà, có một người đàn bà rón rén phía sau lưng, bắt đầu làm những hành động ngược ngạo là chắt nắm ớt vào mắt tôi, cười khoan khoái và bỏ chạy mất hút.

– “Ôi, ôi… ôi giời ơi! Chết con rồi trời ơi! Trời ơi… cay ơi là cay…”

– “Ha, ha ha…. ha!” rồi cắm đầu cắm cổ chạy, chạy, chạy… Continue reading Nắm ớt của người điên

Ngày mưa 13/8/2014

Trần Hồng Hạnh

Tặng chị thiên thần Thùy Dương ở Xóm Trăng và Đọt Chuối Non.
Vì có chị trong em và em trong chị.

******

Trời đang mưa. Đất trời mát tươi sau những ngày hè oi ả. Trời đất ban phước lành.

Sáng nay tôi vén rèm, nhìn xuống căn ngõ nhỏ lặng lẽ. Trong tôi có cảm tác về tháng năm, về thời gian. Vẫn con ngõ nhỏ từ cửa sổ phòng tôi nhìn xuống. Cái cửa này đã rất lâu rồi tôi mới mở ra, kể từ dạo bố kê giường ngủ sát vào phía tường cửa sổ. Continue reading Ngày mưa 13/8/2014

Tiếng xe xoáy nòng

Cao Thị Lai

Màn đêm yên tĩnh. Ngoài trời long tong những hạt mưa nhỏ rả rích. Bà con đã chìm vào giấc ngủ. Khuya khuya tôi ngủ mơ mơ màng màng, giật mình nghe con đường nhựa trước nhà lướt qua tiếng rú ga phát ra từ cái bô nóng tạo âm thanh nghe rùng mình đến lạ.

…En en, én én… en…

Tưởng chừng với tốc độ ấy, chiếc xe từ đầu đường sẽ bay tới cuối đường. Continue reading Tiếng xe xoáy nòng

Nhớ thầy cô

Chào các bạn,

Điểm lại từ ngày mình vào học Mẫu giáo cho đến lúc trưởng thành ra trường, mình đã mang ơn rất nhiều thầy cô giáo trong quá trình dạy dỗ mình nên người. Và trong số những thầy cô giáo mình nhớ nhất cô Hoa và thầy Đặng.

Cô Hoa, cô giáo lớp Mẫu giáo của mình. Hình ảnh sâu đậm cô Hoa để lại trong ký ức tuổi thơ của mình là hình ảnh một cô giáo trẻ, lúc nào cô Hoa cũng đến lớp rất đẹp trong bộ áo dài và một tấm lòng tận tụy yêu thương học trò. Continue reading Nhớ thầy cô

Thêm một góc nhìn về phim “Bước khẽ đến hạnh phúc”

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

Trước khi xem “Bước khẽ đến hạnh phúc” (BKĐHP), tôi đã được đọc khá nhiều ý kiến phê bình nặng nề về bộ phim này, tiêu biểu như: “là một tác phẩm khá tham vọng khi muốn nhắc đến nhiều vấn đề như hòa giải dân tộc, lý tưởng tuổi trẻ, nạn tham nhũng ở Việt Nam… Tuy nhiên, mọi cố gắng đều chỉ nằm ở mức độ nửa vời, ý tưởng trong phim chưa được phát triển đến nơi đến chốn, nhiều chi tiết còn nặng tính minh họa…” – “…nhìn về Việt kiều, về miền Tây Nam bộ quá sơ sài, bề nổi kiểu du lịch… hình ảnh trong phim đơn điệu, nhàm cũ, chẳng có nổi một cảnh sáng tạo đủ chiều sâu… Thủ pháp kể chuyện thì khá cũ… khiến phim lộ rõ sự sắp xếp gượng ép, thiếu tự nhiên.” v.v.

Sau khi được xem phim, tôi muốn “khẽ khàng” được trao đổi lại chút ít với những nhận xét trên, tuy mang màu sắc học thuật, song lại trệch ra khỏi thực chất của bộ phim! Continue reading Thêm một góc nhìn về phim “Bước khẽ đến hạnh phúc”