Thư cho bạn – Letter to my friends

Chuck Searcy

Đài tưởng niệm cựu chiến binh trong chiến tranh Việt Nam
The Mall
Washington DC

Bức thư này sẽ được đặt ở Bức Tường ghi danh những binh lính Mỹ đã hy sinh trong chiến tranh Việt Nam, trong Lễ tưởng niệm ngày 25 tháng 5 năm 2015….

…Bức thư được đóng khung trong tưởng nhớ và tôn trọng dành cho hai người bạn của tôi, mà tên đã được khắc trên Bức tường tưởng niệm hoa cương đen này: Frederick Richard Ohler và Robert Randolph White, cả hai đã tử trận năm 1968 khi ba chúng tôi đang phục vụ trong quân đội Mỹ tại Việt nam. Tôi là người duy nhất sống sót để quay trở về.

Tôi muốn chia sẻ những suy tư này với tất cả những người sống sót, — những người đã chiến đấu trong một cuộc chiến không ai muốn, một cuộc chiến chẳng mấy người còn cố biện hộ; và những người đã chống đối và giúp kết thúc một chính sách bi thảm đã cướp đi sinh mạng của 58.000 thanh niên Mỹ, và hơn 3 triệu người Việt Nam. Nhiều người trong chúng ta đã chiến đấu trước đây và, sau đó, chống chiến tranh.

Rick và Bob, tôi nhớ Chiến dịch tổng tiến công Tết Mậu Thân năm 1968, khi tên các bạn được đưa vào danh sách binh lính đã hy sinh vào tháng 4. Tôi cũng nhớ ngày đấy 7 năm sau, tháng 4 năm 1975, khi chiến tranh kết thúc, lúc chiếc xe tăng húc đổ cổng Dinh Độc Lập. Trong một cơn lốc của những cảm xúc đối nghịch, ngày đó đối với tôi quả thực là một ngày không thể quên bởi một niềm hy vọng rất rõ đã trỗi lên từ sâu thẳm trong tôi: một niềm tự tin mới, không thể lung lay, nổi lên từ những buồn bã và mất mát đó, rằng nước Mỹ đã học được bài học, rằng chúng ta sẽ không bao giờ lặp lại một cuộc phiêu lưu tồi tệ như thế ở nước khác, không bao giờ nữa. Bài học đó đã được học, đối với tôi, giúp cho nỗi đau mất các bạn, và nỗi khổ của hàng triệu người khác, thành nhẹ hơn. Tôi nghĩ rằng điều này cũng đúng với những người sống sót khác.

Giờ đây, khi tên của các bạn và tấm đá đen bóng loáng phản ánh đến chúng tôi, những người sống sót — một dòng liên tục của gia đình, bạn bè, những người khách đồng cảm chia sẻ 3 thập kỷ của mất mát và tưởng nhớ kể từ lúc Đài Tưởng Niệm được hoàn tất năm 1982 – các bạn hãy nhớ rằng chúng tôi luôn tiếp tục cố gắng, dù yếu ớt hay thiếu sót đến thế nào, để học hỏi và áp dụng những bài học từ sự hy sinh của các bạn. Xin tha lỗi cho những thất bại của chúng tôi, nhưng hãy biết rằng chúng tôi cũng đã và đang nỗ lực hết mình để ghi nhớ và vinh danh sự ra đi của các bạn, làm dịu đi những đau thương, giúp chữa lành những người đã mất mát quá nhiều – người Mỹ và đặc biệt là người Việt Nam và cả những người thiện tâm trên thế giới đã ngày đêm làm việc không ngừng để ngăn chặn cuộc chiến đó.

Xin hãy ghi nhận rằng chúng tôi vẫn cố gắng không ngừng nghỉ, cho dù các cố gắng này có vẻ vô hiệu đến thế nào, để mang nước Mỹ về nhà và để khôi phục linh hồn của quốc gia. Kể từ khi các bạn hy sinh năm 1968, chính phủ Mỹ đã không ngừng đi khắp thế giới tìm kiếm an ninh giả tạo xây dựng trên chinh phục quân sự và thống trị kinh tế, trong khi đó, chúng ta, người Mỹ, tận sâu trong trái tim biết rằng chúng ta nên tìm kiếm hòa bình.

Hôm nay, bốn thập kỷ kề từ khi cuộc chiến tranh Việt Nam kết thúc, hãy tin tôi khi tôi nói rằng chúng tôi vẫn đang tiếp tục sứ mệnh này, chấp nhận đúng đắn trách nhiệm của chúng ta cho những hủy diệt mà chúng ta đã để lại trên những lượn sóng nước Mỹ đi qua ở Việt Nam – hàng tấn bom mìn chưa nổ, và độc tố của chất độc da cam. Chúng tôi cam kết sẽ tiếp tục những nỗ lực của mình, cho dù nó thiếu sót một cách xấu hổ, để giúp chữa lành Việt Nam. Và hỗ trợ những cựu chiến binh Mỹ và gia đình họ, những người vẫn đang phải gánh chịu những hậu quả của chiến tranh.

Hãy yên nghỉ nhé các bạn của tôi. Hãy phù hộ cho chúng tôi và những nỗ lực yếu đuối của chúng tôi, vỗ về chúng tôi với hiểu biết rằng linh hồn của các bạn dẫn đường cho chúng tôi, và giúp chúng tôi kiên trì trong nỗ lực làm cho sự hy sinh tối hậu của các bạn thành một mất mát không phải là dã tràng xe cát.

CHUCK SEARCY
U.S. Army SP5
519th MI Battalion
Vietnam June 1967-68

 

Vietnam Veterans Memorial
The Mall
Washington, DC

This letter, to be posted at The Wall on Memorial Day, May 25, 2015 . . .

. . . is framed in remembrance and respect for the two friends I knew best whose names are inscribed on this black granite memorial: Frederick Richard Ohler and Robert Randolph White, both killed in 1968 when all three of us were serving in the U.S. Army in Vietnam. I was the one who came home.

I share these thoughts with all the rest of us who survive today – those who fought in a war that nobody wanted, which few try to justify any more; and those who protested and helped end a tragic policy that took the lives of 58,000 other young Americans, and more than three million Vietnamese. Many of us fought and, later, protested also.

Rick and Bob, I remember the 1968 Tet Offensive, when your names were added to the list of American casualties, in April. And I remember that day seven years later, in April, 1975 when the war ended as the tank crashed through the gates of the presidential palace in Saigon. Amid a swirl of conflicting emotions, that day for me was unforgettable because of a clear hope that rose from the depths of my being: a new unshakable confidence that welled up from all that sadness and loss, that America had learned our lesson, that we would never embark again on such a misbegotten foreign venture, that we would never make such a tragic mistake, ever again. That lesson learned, for me, helped to make the pain of your loss, and the suffering of millions of others, somehow more bearable. I think that may have been true for others who had survived.

Now, as your names and the polished stone reflect back at us, the survivors – a steady stream of family, friends, sympathetic visitors sharing more than three decades of loss and remembrance since the Memorial was dedicated in 1982 – please know that we continue our efforts, however feeble and inadequate, to learn and apply the lessons of your sacrifice. Forgive our failures, but know that we are trying, in so many ways, to mark and honor your untimely departure and to atone for the suffering, to help heal those who lost so much – Americans, Vietnamese especially, and people of goodwill around the world who labored mightily to stop the madness of that war.

Know that we continue to try, as futile as the endeavor may seem, to bring America back home and to restore the soul of our nation. Since you died in 1968, our government has wandered the globe in search of a false security built on military conquest and economic domination, when Americans have known, deep in our hearts, that we should be seeking peace.

Today, four decades after the U.S. war in Vietnam ended, believe me when I say that we will continue this quest, to rightly assume responsibility for the devastation we have left in America’s wake in Vietnam – tons of unexploded bombs, and the toxic poison of Agent Orange. We pledge to continue our efforts, though shamefully inadequate, to help heal Vietnam. And to sustain American veterans and their families who are still suffering the consequences of that war.

Rest in peace, my friends. Look over us and our frail efforts, comfort us with the knowledge that your spirits guide us, and help us persevere as we strive to make your ultimate sacrifice a loss that was not in vain.

CHUCK SEARCY
U.S. Army SP5
519th MI Battalion
Vietnam June 1967-68

Một suy nghĩ 2 thoughts on “Thư cho bạn – Letter to my friends”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s