Tag Archives: Văn

Tổ Chim

Cao Thị Lai

Nam à, con có biết đứa nào trèo cây bắt tổ chim trên ngọn cây cau của nhà mình phia trước sân không? Khi nãy rất để ý mà giờ bố không thấy chúng nó nữa.

– “Dạ dạ, dạ… thưa bố…”

– “Con nói sao mà bố không hiểu?”

– “Thưa bố, trưa, trưa nay con… con rủ bạn con đến bắt rồi ạ!” Continue reading Tổ Chim

Bài học lớn từ những người thầy nhỏ tuổi

Nụ Lê

Chào các bạn!

Hôm nay mình sẽ chia sẻ với các bạn những bài học quý giá mà mình học được từ chính các bạn nhỏ quanh mình.

1. Bài học thứ nhất: Cách quản lý thời gian

Mình vốn là một cô giáo mầm non. Năm đó mình được phân công dạy lớp 5 tuổi. Trước mỗi giờ chơi tự do, mình thường quy định thời gian chơi với các con. Việc này nhằm giúp các con nhớ được tốt hơn cách đọc đồng hồ và rèn tính tự giác cho các con. Chẳng hạn: “Bây giờ là 10h30, chúng ta sẽ được chơi đến 11h, sau đó chúng ta sẽ dọn đồ chơi và đi rửa tay để ăn trưa.” Continue reading Bài học lớn từ những người thầy nhỏ tuổi

Giá như ngày ấy…

Cao Thị Lai

Hồi ấy, tôi ở xa về quê. Mặc dầu tiền bạc rất ít ỏi với đồng lương thời bao cấp nhưng tôi vẫn cứ thích đi chợ. Mục đích là ngắm xem phiên chợ quê tôi thay đổi ra sao.

Trời mùa hè trưa trưa, nóng nóng, người bắt đầu thưa dần. Phiên chợ nhà quê kẻ ngồi, người đứng. Chỉ đơn giản là thế. Vậy mà cái phiên chợ ấy đã để lại cho tôi một cái gì đó thật khó quên… Continue reading Giá như ngày ấy…

“Cụng ly” cùng nhà thơ Nguyễn Minh Khiêm

Bia

Tập thơ lục bát: “Cụng Ly” của nhà thơ Nguyễn Minh Khiêm, NXB Hội nhà văn năm 2014 có tới 121 bài, với nhiều thi tứ, đề tài. Thể thơ lục bát truyền thống được thổi vào một hương gió lạ. Chất trữ tình cùng thế sự kết hợp nhuần nhuyễn tạo nên một không gian đa chiều, chuyển tải được bao trăn trở và day dứt về tình người, về thời cuộc. Chỉ điểm qua mấy bài thơ để lại những dấu ấn khó phai trong lòng bạn đọc ta đã thấy rất rõ những điều đó. Continue reading “Cụng ly” cùng nhà thơ Nguyễn Minh Khiêm

Một đề án giáo dục phản giáo dục

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

    Suốt thời gian qua, dư luận cả xã hội như bão quanh đề án “Mỗi học sinh một máy tính bảng”, với 4.000 tỷ đưa SGK điện tử và 320.000 máy tính bảng vào lớp 1,2,3 bậc tiểu học (do Sở GDĐT Tph HCM đề xướng, chủ trì). Hầu hết là ý kiến phê phán, vạch ra sự bất cập, sự phi khoa học… thậm chí là “sặc mùi tiền và thiếu tình người” của đề án này.  (Xin đọc: http://nguyennguyenbay.blogspot.com/2014/08/mot-e-sac-mui-tien-thieu-tinh-nguoi.html#morehttp://motthegioi.vn/the-gioi-hoc/dien-dan-at/bo-4000-ti-dong-bien-hoc-sinh-thanh-no-le-lam-beo-ai-97115.html –  v.v.)

Là một người đã/ đang tham gia vào sự nghiệp GD-ĐT, tôi vô cùng bức xúc và xin tham góp đôi điều trên góc độ văn hóa- lịch sử. Continue reading Một đề án giáo dục phản giáo dục

Mưa rơi

Chào các bạn,

Mình thấy bài dân ca này nghe thật vui nhộn, hân hoan và đầy sức sống. Đây là bài Mưa rơi của dân ca Khơ Mú (còn gọi là dân ca Xá). Mưa rơi trong tiếng Khơ Mú là “phôn tốc”.

Ca từ bài hát rất trau chuốt, súc tích và hoàn hảo. Mình khâm phục tác giả bài này quá!

Trong bài hát có một câu khiến mình vừa ngạc nhiên vừa thích thú. Đó là câu cuối bài: “Nhìn mà no!”.

Nhìn gì mà no?! Continue reading Mưa rơi

Tận hưởng sự có mặt

Là người quan sát ta sẽ biết cách tận hưởng. Ta tận hưởng điều gì? Ta tận hưởng sự có mặt của ta. Sự có mặt của ta nói lên sự có mặt của tất cả những gì đang diễn ra trong ta và xung quanh ta ngay giây phút này. Khi ta thật sự có mặt thì ta sẽ không đánh mất đi vẻ đẹp của sự sống. Dù đó là vẻ đẹp rất “nhỏ” – vẻ đẹp của một bông hoa đang nở bên đường. Sự có mặt là sự tận hưởng.

Khi ta có mặt cho sự sống, có mặt cho những gì đang diễn ra trong giây phút này, bây giờ và ở đây ta sẽ thấy được sự diệu kỳ, linh thiêng của tất cả mọi sự vật, hiện tượng. Một bông hoa nở bên đường, áng mây trắng đang nhẹ bay trên bầu trời, một tia nắng sớm… Continue reading Tận hưởng sự có mặt

Cái nết đánh chết cái đẹp

Có hai bố con vào quán tôi để mua đồ đi thắp nhang cho người thân. Người bố bảo cậu con trai vào mua. Cậu đã chọn được mấy món vừa ý nhưng đã trưa lắm rồi mà cậu cứ loay hoay.

Người bố đứng ở ngoài nhìn vào và bảo:

– “Lẹ lẹ, lẹ đi con. Để tranh thủ về. Bố đang còn nhiều việc phải làm…” Continue reading Cái nết đánh chết cái đẹp

Cái bánh phong lan

Cao Thị Lai

Trời nắng chang chang, tôi nghe lanh lảnh tiếng rao từ xa vọng lại:

– “Ai mua bánh phong lan thơm ngon đặc biệt, chỉ 5000 đồng một cái, bánh phong lan đây…, quá rẻ quà re…”

Lúc đó, mọi cảnh vật xung quanh thì tôi không chú trọng lắm, nhưng tôi chú ý tiếng rao rất nhẹ nhàng, ấm áp, phát ra từ cái loa được gắn cố định trên chiếc xe máy cà tàng. Nhìn vào tôi đoán : Bộ dạng “thằng cha” này đi bán bán bánh rất chuyên nghiệp! Continue reading Cái bánh phong lan

Tuổi 21 – Tuổi liều!

 Lê Quỳnh Giang

Chào cả nhà,

Mỗi ngày vào ĐCN, dù có để lại comment hay không thì trong lòng nó vẫn thấy vui và tràn trề năng lượng. Nó muốn gửi lời cám ơn chân thành đến anh Hoành, chị Hương và tất cả các anh chị luôn có những bài viết hay trên ĐCN, khích lệ tinh thần để những người như nó tự tin vượt qua nghịch cảnh.

Ngày 5 tháng 9 năm 2014 – Người người, nhà nhà vui trong niềm vui lớn của ngày tựu trường. Còn nó vui vì những điều hay ho mà nó đang thực hiện. Đó là một chuyến đi. Continue reading Tuổi 21 – Tuổi liều!

Khi thương tật là một món quà

Phan Xuân Cảnh

Tôi bị ngã xe năm 2010, và từ đó là gần 4 năm.

Tôi gần như chưa bao giờ hết nguôi ngoai về sự cố này. Sự cố mà đã biến đổi mình rất nhiều từ trong ra ngoài tức là cả ý thức lẫn hành động.

Một biểu hiện bề nổi là tôi đã không còn chạy được như trước. Tôi vẫn nhớ những ngày đầu sau khi bị ngã, khi chạy xe trên đường Đào Tấn tôi đã thèm thế nào khi thấy người ta chạy. Continue reading Khi thương tật là một món quà

La romance d’autrefois

Trần Hồng Hạnh

Hôm nay cơ thể tôi có chút ẻo lả, và tôi nhớ sức sống của thiên nhiên vô cùng. Tôi cảm thấy mùi cỏ mới cắt trong khu vườn nơi tôi sống ở Bordeaux. Cảm thấy hơi đất của bãi cỏ nơi tôi nằm xuống trong công viên gần nhà. Tôi nhớ những trang viết mà tôi thả mình vào lòng biết ơn Đất mẹ, nhớ những chiều dạo bộ trên con đường nhỏ ven sông nơi có những bông cúc dại nhỏ xinh, thân mềm điểm xuyết trên nền cỏ xanh. Continue reading La romance d’autrefois

Trăng Hoà Vang vẫn thế

Truyện ngắn của Phan Trang Hy

Gần đến Trung thu, thằng Quân háo hức chi lạ. Nghe cô nói năm ni các học sinh lớp 6 phải làm lồng đèn để chơi. Cô khuyên, đã lên học trung học rồi, nên làm chớ không nên mua. Có thế mới thấy ý nghĩa của cái Tết Trung thu. Chớ mua dù có đẹp nhưng cũng chẳng có kỷ niệm gì sau này. Nghe cô nói vậy, thằng Quân chỉ biết thế, chứ nó chưa thấy ý nghĩa, kỷ niệm gì cả. Nhưng nó nghe lời cô. Nó phải nhờ ba nó hướng dẫn nó làm mới được.

Mấy năm trước, ba mẹ thương nó nên thường mua lồng đèn bán sẵn. Có khi là lồng đèn xe hơi, con cá, hay thứ gì khác, đều là lồng đèn bằng nhựa có pin… Có thể, một thời hợp mốt đối với trẻ con. Nhưng rồi, vài năm trở lại đây, mốt lồng đèn được sản xuất tại Trung Quốc không còn hợp thời. Xu hướng chọn đồ chơi cho trẻ có khác trước. Continue reading Trăng Hoà Vang vẫn thế

One Vegetarian meal – Một bữa chay

I feel grateful for these days and all the changes that touch my heart. I am grateful for the progressive changes that somehow through me have been brought to this word. Peace and love are so real.

Today I write my first track of change in Vietnamese:

Gia đình tôi thường có thói quen họp mặt vào những dịp nghỉ lễ. Từ khi quyết định trường chay, thức ăn duy nhất tôi có thể ăn được là rau, đã có sẵn trên mâm thức ăn hoặc tôi tự vào bếp chuẩn bị. Continue reading One Vegetarian meal – Một bữa chay