Quan tâm và tin tưởng ở bác sĩ

Chào các bạn,

Có một lần mình phải vào bệnh viện gấp làm một phẫu thuật nhỏ (minor operation) cho một vết thương nhỏ.

Đụng đến dao kéo một chút trên cơ thể là cần đến tiêm gây mê cục bộ (local anesthesia) và tiêm khử trùng (antiseptic). Bác sĩ chính cho mình nhìn rất trẻ, và mình nhận thấy có rất nhiều kinh nghiệm để cho bệnh nhân yên tâm và đỡ đau. Điều này khiến mình cũng yên tâm và tin tưởng hơn rất nhiều.

Hôm đó Y tá trợ lý là một anh cũng trẻ (đẹp trai) mà mình cảm thấy anh này có gì hơi lúng túng, dụt dè một chút, không biết có phải vì anh mới làm hay là hơi ngại một chút vì cần phải làm một vài chỗ tế nhị cho phụ nữ. Sau khi kết thúc phẫu thuật nhỏ, anh y tá tiêm thuốc khử trùng và kháng sinh. Mình nhìn ống tiêm với cái mũi tiêm khá to mình chỉ nói là:

“Oh I have never got that big shot ever” và anh y tá nói là “It’s 20ml, it’ll take a while for this injection, but no worries.”

Ý là mình nói là mình chưa bao giờ phải tiêm cái gì nhiều như vậy. 20ml đối với mình cảm thấy rất là nhiều chưa kể là đã cho vào rất nhiều thuốc gây mê cục bộ. Bạn nào biết về hóa sinh phân tích một chút có thể ước lượng phần nào 20ml. Và nó làm cho mình lâng lâng buồn ngủ sau 1, 2 này thật (hoặc có thể do cơ thể mình hơi nhỏ so với mức đó). Từng đó tiêm vào người thì không thể nhanh vài giây mà thường phải vài chục giây tới cả phút khiến cho tay chân thường bị tê nhiều hơn.

Anyway mình bình tĩnh hít thở để cho anh y tá tiêm nhẹ nhàng. Lúc tiêm xong mình mặc dù rất đau tay và tê nhưng vẫn muốn nói cảm ơn anh y tá là: “Your injection was smooth”. Nhưng anh này đã đi ra ngoài mất rồi.

Mình cũng muốn kể thêm chuyện này.
Mình có bạn làm bác sĩ ở VN trong đó có cả bác sĩ phẫu thuật, và đều trẻ, có chia sẻ rằng thậm chí là có những bệnh nhân nói và tỏ ý không tin tưởng vì trông bạn trẻ quá. Bạn mình nói thời gian đầu chưa quen thì cũng có khi về khóc cả đêm vì không tự tin ở mình (nếu phải mình thì mình cũng sẽ vậy).

Sau rồi làm nhiều quen dần, tay nghề tốt hơn thì bạn học rằng là để làm được tốt và cho bệnh nhân tin tưởng và yên tâm hơn thì trước hết là mình phải thật giỏi, tay nghề thật vững, ổn định tâm lý và tin tưởng vào chính mình rồi sẽ giúp bệnh nhân thêm được rất nhiều. Thêm vào đó là việc bác sĩ học cách chăm sóc sức khỏe tinh thần cho chính mình thêm vững chãi. Và bạn mình cũng bắt đầu học cách cầu nguyện, hít thở, thiền định cho mỗi ngày làm việc hay ca phẫu thuật.

Mình rất đồng ý với bạn, đặc biệt là với các bác sĩ trẻ ngày nay nếu ở VN, càng giỏi tiếng Anh thì cơ hội tiếp cận kiến thức y học và công nghệ càng tốt, trước hết về mặt tài liệu. Sau đó là những cơ hội làm việc cho những bệnh viện quốc tế ở VN. Mình đến bệnh viện ở các nước châu Âu mà tiếng Anh không phải ngôn ngữ chính mà gặp bác sĩ nói tiếng Anh thật tốt mình cũng yên tâm hơn rất nhiều. Mà thường là như vậy đối với các bệnh viện quốc tế ở khắp nơi.

Mình kể chuyện này và muốn chia sẻ với các bạn rằng các bác sĩ, đặc biệt là bác sĩ trẻ ở VN nơi mà hệ thống y tế còn nhiều bức xúc và bác sĩ có nhiều áp lực. Thì cần thêm rất nhiều sự động viên quan tâm và tin tưởng như vậy đối với các bác sĩ từ các bệnh nhân và xã hội. Bác sĩ lành nghề biết việc cần làm sao cho tốt nhất cho bệnh nhân. Bệnh nhân tin tưởng, bình tĩnh thì sẽ là sự động viên hỗ trợ thêm cho các bác sĩ rất nhiều. Ở trên nếu mình lo sợ, không tin tưởng bác sĩ, rồi la hét ầm ĩ (mặc dù là rất đau thật) thì có lẽ bác sĩ cũng khó làm việc hơn cho mình.

Chúc các bác sĩ và bệnh nhân luôn khỏe, tin tưởng và hỗ trợ nhau.

Thu Hằng

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s