Category Archives: trà đàm

Thích làm Bok

Chào các bạn,

Sáng Chúa nhật trên đường đến thăm gia đình bố mẹ Hre, khi đi ngang qua nhà bố mẹ Razen, từ ngoài đường nhìn vào thấy em Súp đang ngồi trước nhà ăn cơm mình ghé vào. Vào trong nhà không chỉ một mình em Súp đang dùng cơm nhưng em Razen, em Phải và em Xúc cũng đang dùng cơm, mặc dầu lúc mình đến mới chín giờ sáng, và lạ nhất là các em dùng cơm với ốc luộc để nguyên vỏ. Thấy mình mẹ Razen từ phía sau đi lên lấy chiếc chiếu trải nơi khoảng trống trong nhà, bởi căn nhà đã nhỏ chung quanh còn dựng những bao lúa mới phơi khô không được xếp gọn gàng. Ngồi vào chiếu thấy mình nhìn các em đang dùng cơm mẹ Razen cười nói: Continue reading Thích làm Bok

Nhà có thêm em

Chào các bạn,

Trong giờ lao động ở nhà Lưu trú mình nói chuyện với em Hiểu học sinh lớp Mười, sau cuộc nói chuyện mình vừa mắc cười vừa thấy rất thương em Hiểu, bởi mới học lớp Mười đang tuổi ăn tuổi học nhưng em Hiểu đã sớm biết lo cảnh gia đình đông em sẽ không đủ ăn.

Em Hiểu là con gái thứ hai trong gia đình có sáu người con, ba người con trai và ba người con gái. Bố mẹ em Hiểu trên bốn mươi tuổi, ở cách nhà mình chưa đến một trăm mét, anh em Buôn Làng gọi bố mẹ em Hiểu là bố mẹ Zy. Thỉnh thoảng mình đến nhà thường không gặp bố mẹ Zy vì gia đình em Hiểu ít đất ruộng, bố Zy hằng ngày đi làm công nhân ở lò gạch ông Hòa. Mẹ Zy ở nhà vừa đi làm ruộng làm rãy vừa chăn năm con bò, có hôm chiều Chúa nhật mình đến mẹ Zy vừa đi cắt cỏ cho bò về. Continue reading Nhà có thêm em

Trung gian

Chào các bạn,

Trong vòng hơn 30 năm mình thắc mắc tại sao các nhà tu (tăng, cha, thầy, mục sư) chẳng dạy gì cho ai được, và thiên hạ cứ lớ ngớ lẩn ngẩn lảm nhảm như vẹt.

Và sau 30 năm mình hiểu ra là các quý vị có ưu tiên ngược với Chúa Phật: Ưu tiên một của quý vị là hệ thống quyền lực của quý vị: thượng tọa, đại đức, cha con, đức cha con… Một hệ thống quyền lực mục nát và hoàn toàn phản lại Chúa và Phật. Continue reading Trung gian

Vui vẻ chờ

Chào các bạn,

Mình đến thăm gia đình mẹ Nga ở thôn Năm ba lần nhưng mãi đến lần thứ ba mới gặp mẹ Nga ở nhà, những lần trước đi ngang qua mình ghé vào nhà, đi từ nhà trên xuống nhà dưới vắng tanh không một bóng người, do gia đình mẹ Nga chỉ còn một mình mẹ Nga và người cháu gái đang học lớp Chín bố Nga đi với ông bà. Thường ngày cháu gái đi học mẹ Nga ở nhà vừa làm ruộng vừa chăn trâu.

Hôm nay mình đến cũng vừa lúc mẹ Nga đi thả mấy con trâu ngoài đồng ruộng, về đến sân nhà gặp mình mẹ Nga mời vào nhà chơi. Continue reading Vui vẻ chờ

Giữ vững đường đi

Chào các bạn,

Nhiều bạn xem mình là thầy và thích gọi mình là thầy. Nhưng chỉ có một chức danh mình thích là “anh Hoành”. Có nhiều người vì lý do thói quen hay tập tục đôi khi gọi mình “Thưa ông luật sư”, và mình hay trả lời: “Con là hàng con cháu của bác mà, bác gọi con là ‘Hoành’ hay ‘anh Hoành’ theo kiểu người Bắc là con vui rồi.”

Lý do mình thích từ “anh Hoành” vì đó là từ bình đẳng nhất chúng ta có trong tiếng Việt. Mình muốn thúc đẩy chế độ bình đẳng nên trong ĐCN mình muốn mọi người gọi nhau là “anh chị em”. Anh chị em là đã có một chút hệ cấp rồi, nhưng nó gần gũi và thân thiện như anh chị em một nhà, và không có đủ mọi loại hệ cấp cao hơn như chú cháu, bác cháu, tiến sĩ em, bác sĩ tôi, trung tướng em… Continue reading Giữ vững đường đi

Giữ hạnh phúc gia đình

Chào các bạn,

Trưa Chúa nhật mình ở nhà bố mẹ Blo bên thôn Hai về, trên đường về đến thôn Tư đi ngang qua nhà bố mẹ Đam, mình nhìn thấy trong sân trước nhà dưới bóng mát của cây me cổ thụ có mẹ Nhúp, mẹ Sali, mẹ Lanh và bố mẹ Đam là chủ nhà, đang ngồi nói chuyện dưới bóng mát của cây me. Trước mặt các mẹ là ấm nước bằng nhôm cũ, phía ngoài bám đầy nhọ nồi đen thui do nhiều năm ấm nước được nấu bằng củi, trong ấm là nước nấu từ lá chè rừng và một cái ca nhựa úp trên vòi của ấm nước. Các mẹ nhìn mình chào cười, thấy vậy mình ghé vào cùng trò chuyện với các mẹ. Continue reading Giữ hạnh phúc gia đình

Ta và tha nhân

Chào các bạn,

“Tha nhân” là “người khác”.

Để có được “tĩnh lặng”, chúng ta đừng chăm chăm vào mình (đừng “chấp ngã”) nhưng hãy yêu thương tất cả loài người (“từ tâm” với tất cả loài người).

Đây là hai cái nhìn có vẻ như đối chọi nhau, nhưng thật sự thì không hẳn vậy. Continue reading Ta và tha nhân

Muốn được chết

Chào các bạn,

Chiều thứ Bảy mình về trong Buôn Làng được biết em Lim bốn tuổi, con của bố mẹ Laih bên thôn Một đã đi với ông bà vì bệnh ung thư máu. Em Lim phát bệnh từ lúc nào không biết nhưng bệnh nặng gần một năm, thời gian đầu em Lim được đến khám và thỉnh thoảng nằm điều trị tại bệnh viện Đa khoa tỉnh Đăklăk, khoảng hai tháng trở lại đây em Lim nằm ở nhà không đến bệnh viện chữa trị nữa.

Bảy giờ tối thứ Bảy mình đến nhà bố mẹ Laih, anh em Buôn Làng đến thăm ở lại với gia đình bố mẹ Laih rất đông đứng ngồi chật sân ra tận ngoài đường. Continue reading Muốn được chết

Nghệ thuật tĩnh lặng

Chào các bạn,

Hồi học đại học và nhiều năm sau đó, cho đến 40 tuổi, mình đọc các sách học làm người nhưng thực hành không được:

– Đừng nổi giận.
– Đừng cãi nhau.
– Đừng tranh giành.
– Đừng khoe khoang.
– Đừng kiêu căng.
– Đừng căng thẳng.
– Đừng…

Nói chung là hằng trăm thứ “đừng” như thế, nếu chúng ta kiên nhẫn ngồi viết đầy danh sách. Continue reading Nghệ thuật tĩnh lặng

Bạn thân

Chào các bạn,

Trong số bốn mươi em nữ học sinh Lưu trú của mình có một số em chơi rất thân với nhau, trong các cặp chơi thân có em Yoang và em Hương, hai em là học sinh lớp Mười một.

Ở nhà Lưu trú mỗi buổi chiều sau giờ lao động là giờ chơi của các em, giờ này các em thường xin ra ngoài mua đồ dùng hoặc đi đây đi đó, các em chơi thân với nhau thường thích đi chung với nhau.

Một buổi chiều sau giờ lao động em Yoang và em Hương xin ra ngoài mua đồ dùng cá nhân, đến giờ cơm chiều lúc vào bàn ăn mình nhìn thấy trên cổ tay em Hương đeo một chiếc lắc mạ bạc rất xinh, trên thanh ngang của chiếc lắc tay có khắc chữ “Friend”. Continue reading Bạn thân

Các Soeurs Trường Tiểu Học Hà Dừa

Xem toàn bộ Gallery

Chào các bạn,

Trong đời mình có nhiều thầy cô, nhưng các người thầy để lại ấn tượng nhiều nhất cho mình là các Soeurs ở Trường Tiểu Học Hà Dừa ở Thành, Khánh Hòa.

Thành là “Thành cổ Diên Khánh”, nơi du lịch lớn ngày nay, do Võ Tánh xây theo lệnh chúa Nguyễn Ánh trong cuộc chiến đánh nhau với quân Tây Sơn.

Hadua2_Dien_Khanh_Citadel_old_map
Sơ đồ Thành cổ Diên Khánh Continue reading Các Soeurs Trường Tiểu Học Hà Dừa

Món quà kỷ niệm

Chào các bạn,

Năm đầu mình về ở với các em nữ học sinh cấp III Lưu trú sắc tộc Sêđăng, mình nhận thấy trong năm học đến mỗi dịp lễ như ngày tám tháng ba, ngày Nhà giáo Việt Nam, ngày Phụ nữ Việt Nam hoặc những dịp lễ trong nhà thờ như lễ Giáng Sinh, lễ bổn mạng của nhà Lưu trú, ngày thầy thuốc, ngày Tết Nguyên Đán… các em học sinh nhà Lưu trú thường đến chúc mừng mình. Sau khi em trưởng nhà Lưu trú đại diện nói lời chúc mừng các em thường tặng mình một món quà, và tiền mua món quà tặng như một khung hình nhỏ đặt trên bàn, hoặc một bình hoa, một chai dầu gội đầu… tất cả đều do các em xin bố mẹ để góp, mỗi em một ngàn hoặc hai ngàn đồng. Continue reading Món quà kỷ niệm

Tĩnh lặng là mấu chốt

Chào các bạn,

Hồi mình học đại học và cho đến lúc 40 tuổi chẳng ai dạy cho mình tĩnh lặng. Hồi đó có đọc sách Thiền, nhưng các quý vị viết sách đều nói về Thiền như là một pháp môn gì đó lạ lùng. Cho đến năm 40 tuổi mình mới từ từ hiểu ra “tĩnh lặng” là mấu chốt.

Thiền là để tĩnh lặng. Continue reading Tĩnh lặng là mấu chốt

Dâng lên Chúa

Chào các bạn,

Giáo xứ Buôn Làng nơi mình đang sống, trong những thánh lễ chiều thứ Bảy và ngày Chúa nhật cũng như những ngày lễ trọng, trước đầu mỗi dãy ghế trong nhà thờ được những người chức việc trong giáo xứ để sẵn một cái giỏ tròn, chung quanh bọc kín khá đẹp. Trong khi cộng đoàn dâng thánh lễ đọc hoặc hát kinh Tin Kính, mọi người lần lượt chuyền nhau cái giỏ để bỏ tiền, muốn bỏ bao nhiêu cũng được hoặc không bỏ cũng không sao. Tuy là giáo xứ toàn tòng của một Buôn Làng có tiếng rất nghèo, nhưng anh em Buôn Làng cũng giữ truyền thống cách thức dâng cúng này trong nhà thờ giáo xứ. Continue reading Dâng lên Chúa

Phút tĩnh lặng với Chúa

Chào các bạn,

Mỗi ngày, đặc biệt là cuối ngày, trước khi ngủ, dù là ngồi hay nằm trên giường, chúng ta nên có phút tĩnh lặng với Chúa. “Phút tĩnh lặng” có nghĩa là chỉ cần một phút hay vài phút.

Ta dùng phút tĩnh lặng để:

– Ôn lại mọi điều ta làm trong ngày cùng Chúa. Đây là phút giây rất thành thật của ta, vì ta không thể dối Chúa được, phải không các bạn? Continue reading Phút tĩnh lặng với Chúa