Category Archives: trà đàm

Mì ăn liền

Chào các bạn,

Căn bệnh của rất nhiều người ngày nay là muốn mì ăn liền – học gì làm gì cũng chỉ muốn thành đạt nhanh như mì ăn liền. Đủ thứ mọi lớp dạy mọi thứ, móc túi thiên hạ, bằng thành công chớp nhoáng: học chơi guitar trong một tháng, chơi piano trong một tháng, nói tiếng Anh giỏi trong 2 tháng, học võ tự vệ trong 3 tháng…

Bạn muốn học vậy thì cứ học, nhưng phải biết rằng một tháng chỉ đủ bạn biết cây đàn guitar là gì, 6 sợi dây tên gì, và các nốt trên cần đàn là gì. Và chơi thuộc lòng được một bài “ò e rô be đánh đu, tặc giăng nhảy dù…” là cùng. Học tiếng Anh trong ba tháng thì được vài câu như “Good morning. How are you? What do you do? Are you married?” và không chắc bạn nghe được gì cả. Muốn nghe được thì hãy nói 3 năm. Học võ sau bốn năm thì ra đường thiên hạ đánh bạn cần phải chạy cho an toàn, đừng nói là 3 tháng. Continue reading Mì ăn liền

Hấp dẫn tiêu cực

Chào các bạn,

Các bạn đã biết Luật Hấp Dẫn rồi, điều gì ta cứ nghĩ đến hoài thì ta sẽ hấp dẫn nó vào đời ta. Nếu bạn suy nghĩ thường xuyên mãi về một điều tiêu cực, điều đó sẽ được hấp dẫn vào đời bạn. Và đó là vấn đề của phần lớn người trên thế giới.

Chuyện vui thì ta thường mau quên, nhưng những chuyện đau đớn, tủi nhục, xé nát tâm can thì ta có khuynh hướng không quên được – bị người yêu đá, bị ly dị, bị bạn bè đâm sau lưng, bị người lừa lọc, bị bạn bè làm văng chức… Nói chung là những biến cố lớn làm ta đau đớn và có thể thay đổi cả cái nhin của ta về con người, về cuộc đời, về lòng tin… có thể theo ta nhiều năm hay cả đời. Continue reading Hấp dẫn tiêu cực

Luyện tâm không khó

Chào các bạn,

Mình cảm thấy đa số người (kể cả các tu sĩ của các giáo phái) cực kì lười biếng trong vấn đề luyện tâm. Có hai lý do cho điều đó: (1) Ai cũng thấy luyện tâm khó, chỉ vì mình đã quá quen với các thói quen tham sân si, có qua có lại, từ hồi nhỏ xíu, và (2) Ai cũng thấy luyện tâm quá tốn nhiều thời giờ, chẳng biết khi nào thành, mà đời thì ngắn.

Cả hai lý do đó đều đúng, nhưng cũng không đúng nếu chúng cản trở bạn. Continue reading Luyện tâm không khó

Tĩnh lặng khi đám đông dao động

Chào các bạn,

Đám đông, the mass, luôn là một hiện tượng tâm lý lớn – đám đông là một con người khác với mọi cá nhân tập hợp thành đám đông đó. Một đám người mà ai cũng là công dân bình thường, chẳng có gì là cực đoan hay hung dữ. Nhưng một khi họ đứng chung thành một đám đông, và được kích động về một việc gì đó, như là chống Trung quốc vi phạm chủ quyền Việt Nam ở Biển Đông, đám đông đó có thể trở thành rất cực đoan và dữ tợn, và có thể trở thành bạo động.

Chính vì vậy mà từ “đám đông” (the mass) thường có nghĩa là đám điên rồ, dữ tợn, trong tâm lý học, triết lý hay văn chương. Và mọi thầy thường nhắc học trò đừng chạy theo đám đông. Continue reading Tĩnh lặng khi đám đông dao động

Mở rộng khả năng tư duy tích cực

Chào các bạn,

Tại sao mình follow Đọt Chuối Non 10 năm rồi nhưng vẫn cảm thấy chưa được tích cực cho lắm? Nhiều lúc vẫn giận, vẫn bực, vẫn khó chịu về người đến điên lên. Làm sao để cải thiện?

Mình nghĩ mình không có căn cơ đủ để được giác ngộ trong một sátna, nhưng mình vẫn hy vọng có thể được giác ngộ từ từ. Nhưng làm sao để được giác ngộ sớm hơn?

Dẫu biết khi nào Chúa thánh thần khai mở thì đầu óc mình mới được sáng ra, nhưng mình có thể làm gì để được Chúa thánh thần “chiếu cố”? Continue reading Mở rộng khả năng tư duy tích cực

Chuyện lớn, chuyện nhỏ

Chào các bạn,

Chúng ta có khái niệm chuyện gì lớn, chuyện gì nhỏ, và ta thường nhắm vào làm chuyện lớn. Chẳng hạn, chuyện lớn là mình sẽ thành đại gia kinh doanh, chuyện nhỏ là dành thời gian thường xuyên cho gia đình; hay chuyện lớn là mình phải thành bác sĩ hàng đầu, chuyện nhỏ là đi thăm ông bà ngoại. Đại khái là như thế.

Mình thực sự chẳng biết chuyện gì lớn, chuyện gì nhỏ. Nếu nói về “số người biết” thì có lẽ phân biệt được – thành đại gia kinh doanh thì cả nước biết mình, dành thời gian cho gia đình thì chỉ có vợ con mình biết; hoặc thành bác sĩ hàng đầu thì cả nước biết, gần gũi ông bà ngoại thì chỉ có ông bà và vài người trong gia đình biết. Continue reading Chuyện lớn, chuyện nhỏ

Quẳng đồng hồ đi và vui sống

Chào các bạn,

Sáng 6h phải có đồng hồ báo thức để thức dậy. Dậy xong thì lo sửa soạn đi học đi làm cho đúng giờ. 7h sáng thì lo kiếm gì lót bụng, kẹt lắm cũng phải có ly trà hay cà phê. 12h trưa thì lo ăn trưa. 1h trưa thì lo tranh thủ chợp mắt để có sức làm buổi chiều. 4h chiều thì lo ăn nhẹ để có sức cho buổi tối. 6h tối thì lo tập thể dục thể thao. 7h tối thì lo ăn tối. 10h tối thì lo đi ngủ…

Cả một ngày dài chỉ lo làm sao cho đúng giờ, nếu không thì hỏng nguyên cả một kế hoạch. Sống như vậy rất stress. Tranh đấu với thời gian là cuộc tranh đấu mà tự chính nó đã là mệt mỏi, dù bạn thắng hay thua. Tất nhiên, khi bạn thua thì stress trầm trọng hơn. Continue reading Quẳng đồng hồ đi và vui sống

Chọn đường đi cho chính bạn

Chào các bạn,

Câu này “Chọn đường đi cho chính bạn” thì có lẽ bạn nghe tới lần thứ 10 ngàn rồi, nhưng bạn có hiểu thực hành nó như thế nào không?

Đương nhiên, thực hành bằng cách chính bạn chọn đường đi cho bạn. Và bạn làm như thế. Vậy à? Có thật không?

Đa số mọi người trên đời có một cách chọn đường đi cho chính họ, như nhau: Họ chọn làm điều gì họ thấy mọi người khác quanh họ đang làm, học điều gì mọi người đang học, nghĩ điều gì mọi người đang nghĩ, làm cách mọi người đang làm, suy tư cách mọi người đang suy tư, thèm điều mọi người thèm, muốn điều mọi người muốn, yêu điều mọi người yêu, ghét điều mọi người ghét… Chọn như thế thì thực sự ta chẳng chọn gì. Đó chỉ có nghĩa là chạy theo đám đông, và nói đúng ra là chạy theo đám đông ngớ ngẩn. Continue reading Chọn đường đi cho chính bạn

Tăng tư duy tích cực của bạn lên gấp 7 lần

Chào các bạn,

Làm sao để có thể tư duy tích cực hơn?

Mình cũng muốn tích cực hơn nhưng cứ thực hành vài bữa lại nhác? Làm sao để cải thiện?

Tại sao mình cầu nguyện với Chúa Phật mỗi ngày mà đời sống của mình vẫn nhiều mệt mỏi? What’s wrong with me – Có gì không ổn với mình?

Continue reading Tăng tư duy tích cực của bạn lên gấp 7 lần

Cám dỗ

Chào các bạn,

Mình có ông bạn mục sư, có lẽ hơn mình chừng 20 tuổi và thuộc hàng lãnh đạo trong giới mục sư ở Mỹ. Có một lần ông ấy nói với mình: “Tôi càng lớn tuổi càng khám phá ra là điều đáng sợ nhất là cám dỗ (temptation). Chính vì vậy mà trong Kinh Lạy Cha (The Lord’s Prayer) có câu: Xin Cha chớ để chúng con sa chước cám dỗ – Lead us not into temptation.”

Cám dỗ là những điều mình muốn làm hay thích làm dù rằng mình biết đó là điều mình không nên làm. Điều mình muốn làm nhưng không nên làm có thể là chuyện tội phạm rõ ràng như là ăn cướp hay thụt két nhà nước, nhưng có thể là một hành động chẳng vi phạm quy luật gì ở đời nhưng mình không nên làm – ví dụ, một nhân viên của mình làm sai gì đó, mình cáu lên, và dù mình biết là mình chẳng nên nói gì vì cậu ta đã thấy cậu ta sai, mình cũng bực mình đến mức mắng cậu vài câu để xả xú bắp. Mắng nhân viên vì làm sai là chuyện rất thường, chẳng ai nói đó là tội, nhưng mình đã có chủ trương quản lý cao cấp hơn – không la mắng nhân viên mà chỉ dùng lời nhẹ nhàng. Nhưng trong trường hợp này, mình cáu sườn đến nỗi phải mắng cho nhẹ ngực. Đó là làm điều mình không muốn làm vì bị cám dỗ.

Cám dỗ có rất nhiều cấp độ – từ thô sơ thô lỗ đến rất nhỏ nhoi và vi tế. Tùy theo mức độ trưởng thành tâm linh của mình đến đâu, cám dỗ sẽ vi tế đến đó. Và chẳng bao giờ ta hết bị cám dỗ. Còn thở là còn bị cám dỗ. Và đa số chúng ta sẽ “sa chước cám dỗ” một lúc nào đó về việc gì đó. Đừng vội nói: “Tôi thành chánh quả rồi, giác ngộ rồi, tôi đã thành thánh rồi, chẳng còn có thể bị cám dỗ bởi điều gì.” Ngay câu nói này đã là sa chước cám dỗ để mình kiêu căng rồi.

Vì cám dỗ rất vi tế và mạnh mẽ, người ta thường nói cám dỗ là hành động của Chúa Quỷ/Ma Vương. Mình tin rằng Chúa Quỷ/Ma Vương chỉ là biểu tượng cho sức mạnh kinh khủng của cám dỗ từ chính những ham muốn của con người yếu kém của mình, mạnh đến mức lâu lâu mình cũng bị rơi. Do đó, phải mô tả cám dỗ như là hành động của Chúa Quỷ/Ma Vương thì mới diễn tả được quyền lực phi phàm của cám dỗ.

Nếu chúng ta quen nhìn vào trái tim mình, thì chúng ta sẽ thấy rõ ràng cám dỗ mỗi khi chúng xuất hiện. Đó là thói quen quán thân (nhìn thân thể), quán thọ (nhìn cảm xúc), quán thức (nhìn tư tưởng) của mình, ba trong bốn phép quán Tứ Niệm Xứ do chính Phật Thích Ca dạy. (Xem Biết mình). Mỗi khi ta nhìn thấy được cám dỗ đang tới, ta thường chiến thắng được cám dỗ. Cám dỗ thường thắng ta khi ta không biết ta đang bị cám dỗ và do đó cứ làm theo cám dỗ.

Điều quan trọng nhất cho mỗi chúng ta là biết chúng ta bị cám dỗ rất thường xuyên, mỗi ngày, cả chục lần một ngày. Và có rất nhiều chúng ta, cám dỗ nào đến ta cũng bị thua. Đó là những người có đời sống tâm linh rất thấp kém. Thường thì đa số chúng ta có thể chống lại một số cám dỗ thường xuyên như là ăn uống, nổi giận, ganh tị… Nhưng đến mức cao hơn như là không muốn yêu người, không muốn yên lặng, thường phê phán người khác… chúng ta có thể thua cuộc thường xuyên.

Để trưởng thành trong tinh thần, các bạn cần quan tâm đến cám dỗ và nhạy cảm đối với cám dỗ, hầu có thể chiến thắng cám dỗ thường xuyên. Và trưởng thành tâm linh.

Chúc các bạn chiến thắng cám dỗ.

Mến,

Hoành

© copyright 2023
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Cần thời gian để thánh hóa

Chào các bạn,

Đôi khi chúng ta quá nông nổi vì lòng chúng ta muốn quá nhiều điều tốt cho thế giới – nhiều người nghèo khổ quá, nhiều bất bình đẳng quá, nhiều bất công quá, nhiều áp bức quá, nhiều lạm dụng quá… và chúng ta thật muốn thế giới này tốt đẹp hơn, thánh thiện hơn, thiên đàng hơn. Và chúng ta làm gì? Chúng ta đi làm cách mạng.

Đây chẳng phải là tiểu thuyết, mà là phần lớn lịch sử của con người, đặc biệt là trong thế kỷ 20 với rất nhiều cuộc cách mạng với đủ thứ lý thuyết chính trị kinh tế xã hội tràn ngập khắp thế giới (mà còn để lại nhiều hậu quả cho ngày nay). Continue reading Cần thời gian để thánh hóa

Đừng suy nghĩ quá nhiều

Chào các bạn,

Trong đời sống, chúng ta có thể có thói quen suy nghĩ quá nhiều về hành động của người khác. Ví dụ: Một người láng giềng nấu món ăn ngon và mang đến tặng gia đình ta một bát. Đừng tốn công thắc mắc trong đầu: “Ông này muốn gì mà mang đồ ăn tặng mình? Muốn làm thân với mình? Muốn nhờ vả mình sau này? Muốn…” Cách suy nghĩ này thường đưa đến nhiều suy đoán tiêu cực trong đầu ta.

Các bạn thấy không, người ta tặng quà, nhất là chia sẻ thức ăn, là một hành động tích cực. Thay vì vui vẻ cảm ơn láng giếng tốt và enjoy món ăn, ta biến câu chuyện thành một đề tài tiêu cực với nhiều câu hỏi và nhiều suy đoán tiêu cực trong lòng. Điểm chính là những suy đoán đó chẳng liên quan gì đến sự thật, chỉ toàn là suy đoán, không có một bằng chứng hay lý lẽ gì, và nó chỉ là phản ánh của thói quen tư duy tiêu cực của chính ta. Continue reading Đừng suy nghĩ quá nhiều

Tìm gì, học gì

Chào các bạn,

Chúng ta đi tìm gì? Chúng ta học gì?

Mỗi chúng ta đều luôn tìm kiếm, và luôn học hỏi. Nhưng chúng ta có biết ta đang tìm kiếm gì và đang học gì không?

Mình để các bạn tự định hình hướng sống, mục tiêu sống, và con đường khám phá trái tim của bạn. Nhưng mình muốn các bạn hiểu được là rất nhiều bạn chẳng có mục tiêu gì và chẳng học gì cả đời, và họ cũng chẳng biết điều đó, vì họ luôn thấy họ học hỏi và tiến bộ. Continue reading Tìm gì, học gì

Học thì trò là chính

Chào các bạn,

Trong việc dạy và học, chúng ta thường hiểu nhầm rằng thầy là chính. Học gì thì cũng phải tìm thầy giỏi để học. Điều đó rất đúng – tìm thầy giỏi để học. Nhưng khi đã gặp được thầy rồi, thì học đến đâu là do bạn 100%, chẳng do thầy. Lúc đó, học trò là quan trọng, chẳng phải thầy.

Ví dụ: Một em bé 8 tuổi hỏi bạn “Tình yêu là gì? Chú Quyền và cô Hồng, bạn của chú, yêu nhau, vậy là gì?” Dù bạn đã yêu nhiều lần, nhiều người, và đã có nhiều kinh nghiệm về tình yêu, đã từng làm cả lố bản nhạc hay cả tá bài thơ về tình yêu, giờ bạn phải tìm cách giải thích tình yêu là gì cho em bé này hiểu. Mình đố bạn có thể làm cách nào, nói cách nào, giảng cách nào, trình bày cách nào để em bé hiểu được tình yêu như bạn hiểu. Vô phương. Dù bạn làm gì thì em bé chỉ có được một ý niệm gì đó rất không đúng về tình yêu. Continue reading Học thì trò là chính