Category Archives: trà đàm

Tích cực theo em suốt đời

Chào các bạn,
stalking
Đôi khi có một cậu yêu một cô, tích cực đến mức phi thường, dù là nàng không đáp trả. Cậu ấy nhất định theo cô ấy đến cùng, chủ ý theo cho đến khi cô ấy đáp trả mới thôi.

Nhiều khi cuộc theo đuổi này kéo dài hàng năm hay nhiều năm. Dù cô nàng hễ gặp thì tránh đường khác. Dù cô nàng đã nhiều lần nói thẳng: Đừng làm phiền tôi, tôi không thích anh, đừng theo tôi, sao anh bất lịch sự vậy, sao anh thô lỗ vậy…

Dù nàng làm gì, anh chàng nhất định phải theo cho đến khi “anh lấy được nàng”. Nhất định không bỏ cuộc. Luôn luôn chận đường, hay lẻo đẻo đi theo. Thường xuyên gọi điện thoại hay texting, dù người ta không trả lời. Thường xuyên gởi hoa hồng đến nhà dù người ta không nhận…

Tư duy tích cực là không bỏ cuộc.

Nhưng, làm phiền người khác, quấy phá người khác như vậy, sao gọi được là tích cực? Và sao gọi là yêu được?

Continue reading Tích cực theo em suốt đời

Cái bụng của ông ngoại

 

Chào các bạn,

Ảnh: Đào Thọ
Ảnh: Đào Thọ

Sau khi đã thăm được hai người đau là mẹ Phuôr đang hấp hối và bố em A Đươm, mình nói với em Milinh chở mình ghé qua thăm gia đình em một chút vì mình có mang một ít bánh kẹo cho các em của em Milinh. Em Milinh là học sinh lớp Mười một của mình, gia đình có hoàn cảnh khá đặc biệt nên mỗi lần có dịp, mình muốn ghé vào thăm để động viên họ một chút. Khi mình đến, bố mẹ em Milinh đi rãy, các em của em đi học, người ra đón mình là ông ngoại của em. Điều làm mình hết sức ngạc nhiên là ông ngoại em đang đau. Khi biết ông ngoại em đau, mình thấy các em của mình thật đúng là ít lời. Em Milinh chở mình đi thăm một số người đau, em cũng biết sau khi đi thăm số người đau và trước khi về, mình sẽ vào thăm gia đình em. Biết rõ như vậy mà không hề nói cho mình biết là ông ngoại đang đau, để mình chuẩn bị cho ông ngoại ít quà, may sao trong giỏ mình lúc đó cũng còn hai lốc sữa! Continue reading Cái bụng của ông ngoại

Hãy là người hùng cho ai đó

Chào các bạn,
be-a-hero
Mỗi chúng ta, như là một người bình thường, luôn nhìn thấy mình là một người bình thường. Chẳng có gì đáng nói. Chắng có gì phải quan tâm. Chẳng có gì là quan trọng.

Đúng là vậy đó.

Nhưng hãy nhìn lại những người ở dưới đang nhìn lên ngưỡng mộ và mong đợi ta—con cái, các em nhỏ trong nhà, các học trò trong lớp, các giáo dân trong chùa, các nhân viên dưới trướng…

Các bạn có nhớ đã có một lúc nào đó, bạn nhìn lên ai đó, và mong đợi người ấy là người hùng của bạn không?

Continue reading Hãy là người hùng cho ai đó

Trời sinh voi, trời sinh cỏ

 

Chào các bạn,
Baby-Animal-2
Trên đường đến thăm người bệnh hấp hối, mình ghé thăm bố em A Đươm, đã hơn một tháng mình không ghé thăm ông vì sau tết đến bây giờ mình vừa bị bệnh, vừa bận rộn nên hôm nay mình mới ghé thăm ông được.

Mình cho xe dừng trước sân và rất ngạc nhiên vì hôm nay ông ra sân ngồi đang vót những nan tre để làm chuồng gà. Thấy mình đến, ông đi vào nhà và mình đi theo vì tuy ông chưa già lắm, khoảng sáu mươi lăm tuổi nhưng ông không biết tiếng Kinh.

Mình gọi em Lyna – con gái ông đang học lớp 11 – lên để làm thông dịch cho mình. Mình hỏi thăm sức khỏe của ông và được ông cho biết: Trước đây ông thường xuyên đau bụng, có những khi đau không ăn uống hoặc đi lại được. Continue reading Trời sinh voi, trời sinh cỏ

An trú

Chào các bạn,
TakeRefuge
Có lẽ chúng ta ai cũng có kinh nghiệm là mình thường không được bình an. Ta có đủ điều để băn khoăn lo lắng từ bản thân, đến gia đình, học đường, người yêu, sở làm, đất nước… Ta hay buồn, cô đơn, thất vọng, lo lắng, sợ hãi, thù hận… Chính vì vậy mà chúng ta thường đi tìm bình an. Và càng tìm bình an ta càng hiểu là bình an khó tìm.

Bình an không thể đến được nếu ta tìm cách dằn những cảm xúc bất bình an— buồn, cô đơn, thất vọng, lo lắng, sợ hãi, thù hận — xuống. Vì đó là cách… thường thua. Nếu ta cứ để ý đến cái tiêu cực (để dằn nó xuống), thì Luật Hấp Dẫn sẽ kéo thêm cái tiêu cực vào ta.

Continue reading An trú

Ly sữa cuối

 

Chào các bạn,
s
Mình đang trong phòng làm việc, mẹ của em Phila – học sinh lớp 10 của mình – vào báo bà nội của em đang hấp hối. Mình hỏi và được biết cách đây một tháng, bà có nằm điều trị ở bệnh viện, nhưng các bác sĩ ở đó khuyên nên đem bà về vì bệnh của bà không chữa được nữa. Người nhà đem bà về nhưng mình hỏi bà bị bệnh gì thì tất cả mọi người trong nhà đều không biết.

Chiều, mình sắp xếp công việc và nhờ một em chở đến nhà thăm bà. Gia đình bà có bảy người con trai và một người con gái út, tất cả đều đã lập gia đình. Các con bà tương đối làm ăn khá hơn những gia đình khác ở trong Buôn nên hai ông bà già được ở trong một căn nhà xây nhỏ, nền được lát gạch hoa – là điều hiếm có và hiếm thấy trong Buôn mình. Continue reading Ly sữa cuối

Chữ TỬ

 

chu_tu

Chào các bạn,

Đời người
Tốt hay xấu
Giàu hay nghèo
Giỏi hay dốt
Vinh hay nhục
Đều chấm dứt
Bằng chết.

Điểm đến của chúng ta là cái chết
Mục đích của chúng ta là sống hạnh phúc
Vậy, có phải con đường chúng ta chọn
Là sống hạnh phúc đi tới cái chết.

Các bạn cùng chia sẻ cảm xúc về chữ Tử và bình bức tranh ở trên nhé!

Chúc các bạn một ngày hạnh phúc,

Thân mến,
Chí Thuận.
 

Tĩnh lặng và thế giới nhiều náo động của ta

Chào các bạn,
serenity
Chúng ta sống trong một thế giới nhiều tranh chấp.

Trong gia đình, anh em đôi khi chia ra hai ba phe, đấu đá nhau về việc nuôi dưỡng cha mẹ, hay chia gia tài.

Trong trường học, giáo chức có thể chia thành hai phe cạnh tranh nhau về cách dạy.

Trong quốc gia, căng thẳng với nhau về các chính sách kinh tế, chính trị, hay xã hội.

Thế thì ta làm gì trong những tranh chấp và đối đầu đó?

Continue reading Tĩnh lặng và thế giới nhiều náo động của ta

Em học sinh thích ở trường

 

Chào các bạn,
hs
Chương trình của mình khi ở các nhà Lưu trú sắc tộc là sau tết sẽ đến thăm gia đình các em học sinh của mình, để biết và chia sẻ hoàn cảnh sống cũng như để có sự hỗ trợ giữa gia đình với mình trong việc giáo dục các em. Năm nay, về Lưu trú Buôn Hằng, mình vẫn tiếp tục giữ nếp sinh hoạt này, vì mình thấy cách này không những mang lại hiệu quả cho việc giáo dục các em mà còn cho mình thêm nhiều kinh nghiệm cũng như thêm hiểu biết về bản sắc văn hóa của người bản địa nơi mình đang sống.

Nhà mình đến đầu tiên là gia đình em Milinh – học sinh lớp 11 của mình. Sở dĩ mình chọn gia đình em Milinh để đến trước, vì trong quá trình em Milinh sống ở nhà Lưu trú, mình thấy em rất ngoan, chăm chỉ học hành, biết nhìn việc, sẵn sàng giúp đỡ các bạn trong nhà và rất có tinh thần trách nhiệm, nhưng có một chuyện làm mình ngạc nhiên là em Milinh rất không thích về nhà. Cuối tuần các bạn về gia đình thì em xin ở lại, hoặc tình nguyện trực nhà thay cho các bạn để ở lại Lưu Trú! Continue reading Em học sinh thích ở trường

Nhân quyền, Dân chủ và Tự do (Phần 2)

Tác giả: Đạt Lai Lạt Ma thứ 14
Dịch giả: Phạm Thu Hương

Dân chủ và Hòa bình

Ngày nay, các giá trị của dân chủ, xã hội cởi mở, tôn trọng nhân quyền, và bình đẳng đang được công nhận trên toàn thế giới như là giá trị hoàn vũ. Theo tôi nghĩ, có sự kết nối mật thiết giữa các giá trị dân chủ và các giá trị cốt lõi trong tính thiện của con người. Nơi nào có dân chủ – nơi đó có khả năng lớn hơn cho moi công dân của đất nước được thể hiện đặc tính con người cơ bản của họ, và nơi nào những đặc tính con người cơ bản chiếm ưu thế, nơi đó cũng có một cơ hội lớn hơn để tăng cường dân chủ. Quan trọng nhất, dân chủ cũng là nền tảng hiệu quả nhất để đảm bảo hòa bình thế giới.

Tuy nhiên, trách nhiệm thực hiện hòa bình không chỉ nằm ở các nhà lãnh đạo của chúng ta, mà còn với mỗi cá nhân chúng ta. Hòa bình bắt đầu trong mỗi người chúng ta. Khi chúng ta có hòa bình bên trong, chúng ta có thể hòa bình với những người xung quanh chúng ta. Khi cộng đồng của chúng ta ở trạng thái hòa bình, thì có thể chia sẻ hòa bình đó với những nhóm người bên cạnh và cứ tiếp tục như vậy. Khi chúng ta cảm thấy tình yêu và nhân từ đối với người khác, điều đó không chỉ làm cho người khác cảm thấy được yêu thương và được quan tâm đến, mà nó cũng giúp chúng ta phát triển hạnh phúc và hòa bình bên trong.

Chúng ta có thể thực hiện một cách ý thức để phát triển cảm xúc về tình yêu và lòng nhân từ. Đối với một số người, cách hiệu quả nhất để làm điều đó là thông qua thực hành tôn giáo. Đối với những người khác thì có thể được rèn luyện không qua tôn giáo. Điều quan trọng là mỗi chúng ta làm một nỗ lực chân thành để thực hiện nghiêm túc trách nhiệm của chúng ta với nhau và với thế giới chúng ta đang sống. Continue reading Nhân quyền, Dân chủ và Tự do (Phần 2)

Vô ngã và tự tin

Chào các bạn,
Non-self
Nếu bạn dùng lý luận để xét đoán, thì tự tin và vô ngã có vẻ gì đó như là không sống chung với nhau được.

Tự tin là tin vào tôi, lấy tôi làm chủ lực.

Vô ngã là không tôi.

Nếu đã không tôi thì chẳng có tôi đâu để mà tự tin.

Đằng khác, đã tự tin vào chính tôi, thì tôi phải là trung tâm quyền lực, chẳng vô ngã được.

Continue reading Vô ngã và tự tin

Cá lóc từ trời

 

Chào các bạn,

Cá lóc
Cá lóc

Sống với anh em đồng bào sắc tộc thiểu số, mình còn khám phá ra một đặc điểm nổi trội trong cuộc sống của họ nữa, đó là: Họ rất tin tưởng vào Yàng (vị thần của họ như Chúa, hoặc vị Thần nào đó của họ).

Hôm mình mới chuyển về nhà mới được ba tuần, chiều đó là chiều thứ Bảy, trong nhà không còn gì để ăn vì mới qua nhà mới chưa sắm tủ lạnh nên không thể mua thức ăn dự trữ được, ngày mai lại đúng ngày Chúa Nhật, buổi sáng không còn tí giờ nào và buổi chiều không có chợ, vì chợ trong Buôn chỉ họp một tí buổi sáng.

Mình nói với chị ở với mình: Để chiều nay sau giờ giáo lý, mình sẽ gặp mẹ Sát để xin mẹ cá. Nhà mẹ Sát ở xóm Đào và đàn ông xóm này rất siêng đi câu cá. Chị ở với mình cười nói: Lỡ tối nay họ không đi câu thì sao? Và chắc gì đi câu là được cá đâu! Mình nói với chị ấy: Họ thương mình lắm nên kệ, mình cứ xin, nếu họ không định đi nhưng vì thương mình, họ sẽ đi! Continue reading Cá lóc từ trời

Xà phòng bánh cốm

 

Chào các bạn,
bc
Hết tết, mình dọn dẹp lại nhà cửa và dọn các thứ tủ vì nhiều lúc khách đến vội quá, nó bị mình bới tứ tung, sau đó cũng không rảnh để thu dọn lại được! Trong khi thu dọn lại ngăn tủ đựng thức ăn khô, mình nhìn thấy một phong bánh cốm đậu xanh hôm các Chuối Thu Lan, Thu Thủy, Hồng Thuận từ Hà Nội vào thăm các Chuối Đăklăk. Các Chuối mang vào làm quà cho mình bao nhiêu là đặc sản của miền Bắc, trong đó có thật nhiều bánh cốm này và các Chuối còn dặn mình ăn loại này trước…

Nhà chỉ có hai chị em nên mình cho vào tủ và sáng hôm sau đi về nhà dòng lúc năm giờ sáng, cho đến tối ngày Tết Dương Lịch mới về, và vội vàng ra nhà Lưu Trú ngay cho đến chiều thứ Sáu mình mới về lại nhà trong Buôn. Continue reading Xà phòng bánh cốm

Đi vào nơi không có đường

Chào các bạn,
Make-your-path
“Đừng đi vào nơi con đường có thể dẫn đến. Hãy đi vào nơi không có đường và để lại một lối mòn”. (Do not go where the path may lead, go instead where there is no path and leave a trail – Ralph Waldo Emerson).

Phá một lối đi xuyên rừng. Mở một lối mòn qua rặng núi. Đào một con kinh qua một cánh đồng hoang.

Khai phá. Đi vào nơi chưa ai đến.

Continue reading Đi vào nơi không có đường