Đứa con của đất

Tôi,

đứa con của ngọn gió lang thang cánh đồng miền Trung nhỏ hẹp
đứa con của nắng lửa bốn mùa cát trắng hanh hao
đứa con của biển khơi trùng trùng bão thét
và của đôi mắt tháp Chàm mất ngủ xanh xao.

Mẹ nuôi tôi bằng bầu sữa ca dao buồn
cha nuôi tôi bằng cánh tay săn Glơng Anak
ông nuôi tôi bằng vầng trăng sương mù truyền thuyết
plây nuôi tôi bằng bóng diều, hồn dế, tiếng mõ trâu.

Lớn lên,
tôi đụng đầu với chiến tranh
tôi cụng đầu với cơm áo, hiện sinh, hiện tượng
tôi chới với giữa dòng ngữ ngôn hoang đãng
rồi cuộn chìm trong thung lũng tình yêu em.

Tôi đánh rơi thế giới và tôi lạc mất tôi
tôi lạc mất điệu đwa buk, câu ariya, bụi ớt
trái tim đui,
tôi như người bị vứt
rớt giữa cánh rừng hoang trụi lá mùa xanh.

Rồi tôi ngóc đầu dậy và tôi trườn lên
rồi tôi rướn mình khỏi hố hang quá khứ
như kẻ bị thương mò tìm lối ra khỏi đống tan hoang thành phố
tôi tìm lại tôi
tìm thấy nắng quê hương!

Lại xanh trong tôi – dù rừng đã cháy
lại chảy trong tôi – dù sông đã chết
chợt hanh lại cát – chợt buồn lại ru
chợt duyên lại em – chợt hoang lại tháp

Giọng mẹ xa vời dỗ giấc thiên thu…

Inrasara

Một suy nghĩ 4 thoughts on “Đứa con của đất”

  1. Bài thơ tóm tắt cuộc đời rất hay, anh Inrasara.

    “Lớn lên,
    tôi đụng đầu với chiến tranh
    tôi cụng đầu với cơm áo, hiện sinh, hiện tượng
    tôi chới với giữa dòng ngữ ngôn hoang đãng
    rồi cuộn chìm trong thung lũng tình yêu em.”

    Rất đúng với đa số trí thức Miền Nam thời đó–chiến tranh, hiện sinh, hiện tượng, ngữ ngôn hoang đãng…

    “Tôi đánh rơi thế giới và tôi lạc mất tôi

    trái tim đui,
    tôi như người bị vứt
    rớt giữa cánh rừng hoang trụi lá mùa xanh.”

    Lâu lắm rồi, hôm nay mới đọc lại quãng đời quen thuộc này.

    “Rồi tôi ngóc đầu dậy và tôi trườn lên
    rồi tôi rướn mình khỏi hố hang quá khứ”

    Một thời để tìm, một thời để gặp…

    Cám ơn anh Inrasara nhé 🙂

    Số lượt thích

  2. Trung lại thích đoạn cuối của bài thơ bởi cách dùng chữ rất lạ & đẹp:

    Lại xanh trong tôi – dù rừng đã cháy
    lại chảy trong tôi – dù sông đã chết
    chợt hanh lại cát – chợt buồn lại ru
    chợt duyên lại em – chợt hoang lại tháp

    Giọng mẹ xa vời dỗ giấc thiên thu…

    Số lượt thích

  3. Chào anh Inrasara!
    Bài thơ anh có đuộm nét u buồn, nhưng rất mạnh mẽ, mang cai hồn người hiền lành chân thành của miền Duyên Hải. quê ngoại MT ở Phan Rang Tháp Chàm. Anh cho MT gửi lời thăm bờ cát trắng ôm dài theo hàng dừa xanh thắm nha! Cảm ơn anh!

    Với nắng gió dây hoa rau muống
    Vẫn tím bờ cát trắng yêu thương
    Giọt nắng vàng xuyên lá vấn vươn
    Lời sóng vỗ ngàn năm biển hát…

    Số lượt thích

  4. *…KHẼ!…

    Đêm…lắng đọng thơ người
    Gió…
    lật từng trang đời
    Giữa
    bốn bề
    lạc lõng
    Sáng choang
    nỗi ngậm ngùi!

    Đêm…về miền quá vãng
    Cõng…
    hồn tôi lang thang
    Ngã
    vào lòng
    ký ức
    Tình…
    khấp khởi hôn quàng!…

    *GST,8/12/09

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s