Bão Miền Trung

MỘT GÓC TƯỜNG THUẬT

du bao bao
Chương trình thời sự đưa tin: Ngày…bão…cấp…
Chống bão, cơ quan lên kế hoạch, công ty lên kế hoạch, nhà nhà lên kế hoạch.
Mọi việc diễn ra y như bài diễn tập ở thao trường, tưởng có thể dễ dàng giăng bẫy đánh sập nhốt gọn loài thủy quái hung hiểm kiêu ngạo kia.
Vậy mà cơn bão vẫn ập đến với đầy đủ sự bất ngờ táo tợn như bất thần, như không hề được báo trước.
Suốt từ nửa đêm về sáng gió thốc và gầm rít, quần quật và quằn quại, như núi đổ, như thác réo, như biển trào.
Những căn nhà nhỏ nép vào nhau. Những linh hồn nhỏ nép vào nhau. Mọi sức mạnh là ở lời cầu nguyện.

Bừng sáng là những cảnh tượng kinh hoàng. Nhà trơ nóc, đại thụ trơ gốc, đường ngập lụt.
Vừa sáng tôi đã có mặt ở cơ quan tham gia tình nguyện vào đội phòng chống bão, lôi từ phòng học nhà trường từng nhúm người nhàu nhò hớt hải ra khỏi nơi trú ẩn.
Bão tạm yên, những người đàn ông hò hét hối thúc nhau gom nhặt phần rách nát còn lại để đắp điếm chắp vá giữa nhịp nghỉ của hai cơn bão. Cái kinh nghiệm miền Trung cho biết trong chốc lát một cơn khác lại đến, khủng khiếp hơn: “Bão đi té đái, bão lại té …”.
Liên tiếp những bao cát,những súc cây, những dây chằng được đưa lên những mái nhà.
Những dãy nhà giờ đây trông như những khu gia binh với những ụ súng thời ấp chiến lược.

chong bao

Giữa những đợt nghỉ tay là tới tấp những tin nhắn.
Từ Quảng Trị: “ Nhà anh sao rồi? Nhà em đang bị bao vây, toàn gia cố thủ trên gác thượng”
Từ Huế: “Nước sông Hương dâng cao, Đông Ba bị ngập, Đập Đá hoàn toàn bị cô lập”
Từ thành phố Tam Kì: “Gia đình có sao không anh? Tội nghiệp anh quá, nơi đây chỉ duy nhất đường chính Hùng Vương còn đi lại được”
10 giờ thì mọi liên lạc cá nhân cũng bị cắt nốt, mọi cuộc gọi đều nhận được phản hồi: Chỉ được gọi những số s.o.s.

Chợt nhớ một thằng bạn đang thi công ở núi chưa về được, ngôi nhà chênh vênh giữa đồng với một vợ và hai con nhỏ, tôi bươn bả tìm đến. Hai đứa nhỏ đã được sơ tán kịp thời. Nền nhà ngập gần thước nước, tivi, tủ lạnh được đưa lên mắt phản gỗ, nơi ấy bà vợ ngồi ngự như thần giữ của, tái xanh tái xám. Cầm tay cô ấy lôi tuột đi hai cây số đường ngập lụt, gửi tạm vào một nhà đổ kiên cố, tôi tức tốc trở về.

11 giờ cơn bão lại đến.
Kinh nghiệm chống bão cho biết bây giờ cách chống hữu hiệu nhất là… ẩn nấp và… nhìn bão.
Bất thần, một mái nhà cất mình bay lên như một con diều quái đản khổng lồ.
Cây xà cừ hơn mười năm tuổi vốn đã nằm bẹp dúm từ khuya bất thần dựng thẳng dậy như có phép màu rồi bất thần đổ ập về phía bên kia.
Nhà kho của trường bỗng dưng biến mất.
Và rất nhiều những đồng dạng như thế.
cay do

SAU CƠN BÃO

Hai ngày sau khi cơn bão đi qua nhịp điệu cuộc sống mới kịp trở lại bình thường.
Tối thứ sáu, những người dân vùng tâm bão mới có cơ hội chính thức nhìn tổng quan cơn báo qua sóng truyền hình.
Lũ lụt.
Thiên tai.
Của mất.
Người mất.
Những thùng hàng cứu trợ.
Những nhà hảo tâm.
Những chính khách.
Những bài diễn văn.

VÀ NHỮNG SUY NGẪM.

sau bão 2

Trong những ngày này, khẩu hiệu “ khúc ruột miền Trung” lại ra rả nhói lòng.
Nếu tôi không nhầm thì khẩu hiệu “ khúc ruột miền Trung’ lần đầu xuất hiện và được cả nước đón nhận là trong gian lao chống Mĩ.
Và bây giờ khẩu hiệu đó lại đến hàng năm trong gian lao chống bão.
Nhìn lên bản đồ đất nước, hình ảnh miền Trung cứ như sợi dây thừng ngoằn ngèo nối hai địa đầu Tổ Quốc. Cái sợi dây mềm oằn ấy có đốt sống là dãy Trường Sơn, giữa mình có điểm mỏng tang, từ Trường Sơn đến biển chưa đầy năm mươi cây số, nghĩa là kém hơn một giờ chạy với vận tốc trung bình của một xe máy.
Vậy mà cái sợi thừng mảnh mai ấy đã đương mình ra với bao nhiêu địch họa thiên tai.
bandotrung
Hẳn không phải ngẫu nhiên mà người Pháp chọn miền Trung làm điểm thử lửa đầu tiên vào năm 1958 tại cảng Đà Nẵng.
Và bằng một tính toán kĩ lưỡng, người Mĩ cũng chọn đúng đất Miền Trung làm điểm đổ lính viễn chinh vào năm 1965 ở đất Chu Lai.
Và mỗi năm có trên mười cơn bão từ biển Đông trườn vào cũng dải miền Trung.
Là sơn cao thủy thâm, là địa linh nhân kiệt nên hút nhiều cường địch?
Hay ỷ dãy Trường Sơn mà ngạo với biển Đông nên chịu trừng phạt của thủy thần?
Câu trả lời giành cho các nhà nghiên cứu lịch sử, địa lí.

Tôi nghĩ nhiều về khí chất miền Trung.
Lắm địch họa nên thành anh dũng.
Lắm thiên tai nên rất đỗi kiên cường.
Tôi nghĩ nhiều về hoàn cảnh miền Trung.

Phải chăng cũng từ lắm tai họa mà từ lâu đời miền Trung cũng là dải đất nghèo nhất nước? Mấy mươi năm đất nước hòa bình, hai đầu đất nước giàu sang, Tây Nguyên thay da đổi thịt, mà mảnh đất nổi tiếng trung dũng kiên cường này tự thẳm sâu lòng người vẫn một ao ước giản đơn: “ Ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”.
Và trong những ngày này, miền Trung tự nhiên đón đợi những tấm lòng cả nước.

cứu trợ

Tôi kịp đi một vòng trăm cây số thăm bà con bè bạn, kì lạ là sáng nay, sau thiên tai chưa xa, lại tưng bừng những đám cưới. Tôi tự hỏi: Giá như hôn lễ diễn ra đúng hồi thiên tai thì sẽ ra sao? Chắc hẳn là không loa thùng loa phóng, không đưa rước cô dâu, và đôi tân hôn sẽ cố thủ trên một căn gác xếp, có thể nhà mình, có thể mượn tạm của người hàng xóm, nhưng chắc chằn không thể thiếu li rượu mời nhau ngày hỉ sự. Mặt thủy tai ghen tuông lồng lộn, đôi vợ chồng son trẻ cứ chạm li, cụng li.

Ừ, dẫu thế nào thì cũng cứ hãy cạn một li hạnh phúc. Rồi cứ cạn một hơi hạnh phúc.
Phải, nên làm thế, đó là cái chất miền Trung!

NGUYỄN TẤN ÁI

Một suy nghĩ 3 thoughts on “Bão Miền Trung”

  1. Nghe tin bão Quảng Nam, biết bằng hữu chịu chung hoạn nạn với khúc ruột miền Trung, rất lo. Cũng xót xa vì bão lũ điên cuồng cũng tấn công quê nhà tại hạ.

    Múa bút vẽ hình ảnh bão và những chuyện tản mạn quanh bão, trước sau hay lắm đó.

    Mừng vì nhà giáo, nhà thơ, kiếm khách, tri kỉ bình an.

    Số lượt thích

  2. Hi anh Ái,

    Vui đọc bài của anh. Càng vui hơn vì bão lũ không gây chút ảnh hưởng nào đến khí chất miền Trung của Thầy giáo đất Quế Sơn…

    Chuyện thật, người thật. Cảm động lắm, anh Ái ạ…

    Số lượt thích

  3. Hi, anh
    Được nghe anh tường thuật về diễn biến cơn bão tại miền trung em mới hiểu được phần nào về sự nguy hiểm và những thiệt hại mà cơn bão đã gây ra. Mong rằng mọi người sẽ cùng chung sức để giúp đỡ những gia đình hoạn nan. Và em cũng mong rằng sẽ được đọc các bài viết của anh về sự hồi phục của miền trung sau cơn bão này.
    Anh khoe nhe,
    Em Uyen
    (em rất mừng khi đọc về những việc mà thầy giáo Ái đã làm để giúp đỡ mọi người trong cơn bão này)

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s