Thứ năm, ngày 13 tháng 8 năm 2009

Bài hôm nay:

Âm nhạc nước Lào, Video, Nhạc Xanh, Văn Hóa, anh Trần Đình Hoành giới thiệu và nối link.

Tự miếu (chùa Phật giáo) ở Trung Quốc , Văn hóa, chị Kiều Tố Uyên.

English Discussion, Rushing to finish construction for Thang Long 1000, anh Trần Đình Hoành.

Tư tưởng và hành động , Danh ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Cách trao tặng, Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến dịch.

Thiên đàng ở Việt Nam, Nước Việt mến yêu, song ngữ, anh Quan Jun dịch.

Nghệ thuật, Trái tim và Tương lai, Trà Đàm, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển dịch.

Không giống ai !, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.

Chính phủ Đài Loan tăng thêm hơn 4.000 quân để cứu hộ các nạn nhân đất chuồi – Đã tìm thấy 70 người chết. Tổng thống Đài Loan nói có thể có hàng trăm người chết chưa tìm ra.
burkini
Hồ tắm ở Pháp cấm burkini – Burkini là bộ đồ tắm cho phụ nữ Hồi giáo, giống như bộ thường phục với mũ che đầu. Một phụ nữ Pháp theo đạo Hồi giáo, mua bộ burkini ở Dubai, về mặc trong hồ tắm ở Paris. Tuy nhiên, nhân viên hồ tắm mời bà ra khỏi hồ với lý do vệ sinh: Không được mặc áo quần thường xuống hồ tắm.

Facebook Lite ra đời – Facebook đã chào hàng Facebook Lite cho mobile phones và Internet vận tốc chậm ở Ấn độ, và đang dự đinh mở sang Trung quốc và Nga.

Mỹ thắng Trung quốc tại WTO – WTO vừa tuyên bố là chính sách Trung quốc không cho các công ty Mỹ bán phim ảnh và sách vỡ trực tiếp cho dân Trung Quốc và phải qua các công ty nhà nước của Trung quốc, là vi phạm luật WTO. Đây là một chiến thắng quan trọng cho Mỹ.

Ngân Hàng Dự Trữ Liên Bang của Mỹ cho biết phần tệ hại nhất của khủng hoảng kinh tế đã qua – Một số hoạt động kinh tế vẫn còn yếu, nhưng phần tệ hại nhất đã qua rồi.
.

Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

Tôn vinh “Dũng sĩ nghìn việc tốt” – Liên hoan Dũng sĩ nghìn việc tốt toàn quốc lần thứ nhất với sự tham dự của 231 đại biểu thiếu nhi tiêu biểu, đại diện cho gần 15 triệu thiếu nhi cả nước diễn ra trong ba ngày, từ 15 – 17/8 tại Hà Nội và Bắc Ninh.

Thêm một văn bản minh chứng chủ quyền Hoàng Sa – Văn bản này cho thấy, nhà nước thời Lê đã có đội Hoàng Sa chuyên trách quản lý và khai thác sản vật ở quần đảo Hoàng Sa.

Những kỹ sư vì cộng đồng – 15 cá nhân được chọn vào vòng chung khảo Giải thưởng Tôn Đức Thắng năm nay là những người tiêu biểu nhất cho niềm đam mê nghề nghiệp, óc sáng tạo và nỗ lực bền bỉ, phấn đấu không ngừng.

Ngôi nhà xưa bên suối dự Giải thưởng Văn học ASEAN 2009 – Tập truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối của nhà văn Cao Duy Sơn vừa được Hội Nhà văn Việt Nam chọn gửi tham dự Giải thưởng Văn học Asean 2009, tổ chức tại Thái Lan. Tác phẩm cũng từng nhận được giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam 2008.

Từ phòng mổ đến giảng đường – Nghị lực phi thường đã được đền đáp, Nguyễn Thị Yến đậu cả hai ngành luật và công nghệ sinh học của ĐH Tây Nguyên.

Các chiến dịch tình nguyện hè tại TP.HCM: Tập trung làm đẹp TP – Hàng ngàn chiến sĩ Mùa hè xanh, Kỳ nghỉ hồng, Hành quân xanh đã và đang góp tay gieo màu xanh, hạn chế ô nhiễm để TP ngày càng tươi đẹp, văn minh hơn.

Ngày hội của những người tình nguyện lần 3-2009 – sẽ diễn ra từ 6g-22g ngày 16-8, nhằm hướng đến việc chăm lo cho các bạn nhỏ khó khăn, người già neo đơn, bệnh nhi hiểm nghèo, SVHS nghèo hiếu học… Ngày hội mời gọi các bạn trẻ, chiến sĩ các chiến dịch tình nguyện và người dân TP.HCM cùng tham dự.

ASEAN tăng cường hợp tác vận tải biển
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Âm nhạc nước Lào

Chào các bạn,

Hôm nay trong chương trình Nhạc Xanh chúng ta đến thăm viếng nước anh em Lào, đề hiểu thêm về nền văn hóa này một tí.

Khèn
Khèn

Âm nhạc truyền thống Lào rất giống âm nhạc Khmer, và cũng rất giống nhạc truyền thống Thái. Có gốc sâu xa trong nhạc truyền thống Ấn độ. Các nước Thái, Khmer và Lào đều nẳm trong vùng văn minh Ấn Độ. Và Indochina (Việt Nam, Lào và Campuchia) có nghĩa là Ấn Trung, nơi hai nền văn minh cổ đại Ấn Độ và Trung Hoa gặp nhau.

Khí cụ nỗi bật nhất trong nhạc truyền thống lào là Khèn (khene), là một khí cụ thổi do nhiều ống sao hợp lại, nhưng có thể tạo ra hợp âm, như là tiếng đàn phong cầm (accordion). “Khèn làm ra người Lào và người Lào làm ra khèn.”

Hoa sứ, Dok Champa -- quốc hoa của Lào
Hoa sứ, Dok Champa -- quốc hoa của Lào

Ban nhạc lễ bái truyền thống, gọi là Sep Nyai, có hai bộ gồng (kong vong), một đàn gõ bằng gỗ (lanat), sáo (pei hay salai), hai bộ trống, và hai bộ chiêng nhỏ (xing).
laoinstruments

Dàn nhạc Sep Noi, để chơi nhạc phổ thông, là dàn nhạc ngoài các khí cụ của Sep Nyai còn có thêm đàn cò hai dây, gọi à So U hay So I hay đàn Ấn độ, và dĩ nhiên là khèn.

Sau đây mời các bạn nghe một số bản nhạc tượng trưng.

Video 1: Nhạc khèn cùng lời ca truyền thống.

Video 2: Vũ truyền thống Lào, với dàn nhạc truyền thống Sep Nyai

Video 3: Noon, một ca sĩ và nữ minh tinh màn bạc đương đại của Lào, hát bài Dok Champa, tức la Hoa Sứ, quốc hoa của Lào.

Video 4: Vũ truyền thống Lào tại đại hội thượng đỉnh ASEAN

.

Nhạc Khèn cùng ca truyền thống

.

Vũ truyền thống Lào — Fon Lao Duang Duean với ban nhạc truyền thống Sep Nyai.

.
Noon — Dok Champa (Hoa sứ). Noon là ca sĩ và nghệ sĩ đóng phim đương đại.

.

Vũ truyền thống Lào tạo hội nghị thượng đỉnh ASEAN

Tự Miếu (chùa Phật giáo) tại Trung Quốc

Trung Quốc là một quốc gia nhiều tôn giáo, vừa có đạo giáo bản địa lại vừa có các tôn giáo được du nhập từ nước ngoài vào như Phật Giáo, Hồi Giáo, Đạo Cơ Đốc..Các kiến trúc xây dựng của Đạo Giáo gọi là “宫” tức “Cung” hoặc “观” tức “Quán-miếu đền”, Hồi Giáo có Thanh Chân Tự, Cơ Đốc GIáo có Giáo Đường. Còn Tự Miếu, Phật Tháp, chùa được xây dựng trong hang đá được coi là ba kiến trúc lớn và đặc sắc của Phật GIáo.

Bạch Mã Tự
Bạch Mã Tự

Phật Giáo được du nhập từ Ấn Độ vào Trung Quốc từ thời nhà Hán, nhưng các kiến trúc xây dựng của Phật Giáo tại Trung Quốc có rất nhiều điểm khác biệt, có lẽ đó là do Phật Giáo sau khi được truyền bá vào Trung Quốc đã bị người Hoa Trung Quốc hóa ngay từ đầu. Điều đó được thể hiện ngay trong bố cục của các Tư Viện thời cổ đại, ví dụ như đa phần phía trước mặt của lối đi chính trong Tự Miếu là Sơn Môn, trong Sơn Môn bên trái và phải đều là lầu chuông, chính điện là điện Thiên Vương, mặt sau là điện Đại Hùng Bảo, phía sau của Đại Hùng Bảo là lầu Tàng Kinh ( nơi cất giữ thư kinh), hai bên lề của lối đi chính được bố trí các kiến trúc như tăng phòng (phòng ở của người tu hành), Trai Đường (phòng ăn chay)…Toàn bộ bố cục kiến trúc của Tự Miếu, điện Đường, mái nhà… đều được mô phỏng theo kiến trúc của cung điện Hoàng Gia, bởi vậy Tự Miếu mang khí thế Trang Nghiêm, dáng vẻ huy hoàng khá riêng biệt thể hiện được nét đặc sắc riêng của kiến trúc Phật Giáo tại Trung Quốc.

Đại Thiệu Tự
Đại Thiệu Tự

Tự Miếu Phật Giáo thường được xây dựng gần núi, cách những nơi đông dân cư. Đặc biệt là bốn núi danh tiếng như: Ngũ Đài Sơn, Nga Mi Sơn, Cửu Hoa Sơn, Phổ Đà Sơn, đây là nơi tập chung những kiến trúc Tư Miếu danh tiếng trong lịch sử, ví dụ như tại Ngũ Đài Sơn có kiến trúc Phật Quang Tự và Nam Thiền Tự .

Phật Quang Tự và Nam Thiền Tự đều được xây dựng vào thời nhà Đường, Nam Thiền Tự là kiến trúc Tự Viện được xây dựng bằng gỗ sớm nhất tại Trung Quốc vẫn còn tồn tại đến ngày nay, Trong Phật Quang Tự thì Tượng Phật, Bức Họa, nét bút mực còn lưu lại và các kiến trúc xây dựng tại đây được coi là tứ tuyệt.

Pháp Môn Tự
Pháp Môn Tự

Phật giáo được truyền bá rất rộng rãi tại Trung Quốc, bạn có thể gặp rất nhiều các Tự Miếu được xây dựng trên khắp các vùng miền của trung quốc, nó không chỉ ghi chép lại một cách tỉ mỉ sự phát triển về văn hóa xã hội thời cổ đại và sự suy thịnh của các loại tôn giáo trên đất nước Trung Quốc, mà còn mang những giá trị lớn và quan trọng về mặt lịch sử và nghệ thuật.

Sau đây mình sẽ giới thiệu với các bạn 10 Tự Miếu được đánh giá là danh tiếng nhất tại Trung Quốc hiên nay:

Miếu Quan Đế
Miếu Quan Đế

Xếp thứ nhất: Bạch Mã Tự, nằm cách thành đông cũ của thành phố Lạc Dương khoảng vài km, đây là Tự Viện đầu tiên được xây dựng tại Trung Quốc.

Xếp thứ hai: Đại Thiệu Tự, nằm trên phố tám góc tại trung tâm cũ của thành phố Lạp (?), Đại Thiệu Tự bắt đầu xây dựng vào Công Nguyên năm 647. Truyền thuyết có lưu lại rằng, trước khi xây dựng Tự, công chúa Văn Thành đã vận dụng âm dương ngũ hành để tạo nội công biến địa hình của Tây Tạng giống như dáng nằm ngửa của một ma nữ, trong đó Đường Hồ của Lạp (?) lại nằm ở vị trí trung tâm (tức trái tim của ma nữ), do đó người dân đã phải xây dựng Tự tại Đường Hồ để xua đuổi ma nữ.

Tấn Tự
Tấn Tự

Xếp thứ ba: Pháp Môn Tự, nằm tại trấn Pháp Môn cách thành bắc của tỉnh Phù Phong khoảng 10km. Bắt đầu được xây dựng vào những năm cuối của thời kì Đông Hán, có phát tích từ thời Bắc Ngụy, bắt đầu hưng thịnh từ thời nhà Tùy, và đạt đỉnh cao vào thời nhà Đường, được đặt danh là Tự Miếu Hoàng Gia.

Xếp thứ tư: Miếu Quan Đế, hay còn gọi là Giải Châu Quan Đế Miếu, thuộc trấn Giải Châu thành phố Sơn Tây Trung Quốc. phía Bắc giáp với Ngân Hồ, mặt đối diện là một dãy núi, phong cảnh rất đẹp.

Khổng Miếu
Khổng Miếu

Xếp thứ năm: Tấn Tự, được bắt đầu xây dựng vào thời Bắc Ngụy, nằm tại chân núi Ung Sơn phía tây nam của thành phố Thái Nguyên tỉnh Sơn Tây. Trong kiến trúc Tấn Tự có đặt điện Thánh Mẫu làm chủ thể, ngoài ra còn có điện hiến dâng, điện vũ, Đình Đài, cầu mộc, lầu chuông, Kim Nhân Đài, Miếu Quan Đế, suối Nan Lão, Đường Hòe…

Lạp Bốc Tăng Tự
Lạp Bốc Tăng Tự
 

Xếp thứ sáu: Khổng Miếu nằm tại thành phố Khúc Phụ, tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc, là một kiến trúc phương đông nhiều màu sắc, một quần trúc có quy mô rất lớn, Khổng Miếu cùng với Cố Cung của Bắc Kinh và Sơn Trang Thành Đức tại Hà Bắc được coi là ba đại quần trúc lớn nhất của cổ đại Trung Quốc. Khổng Miếu nằm trong khuôn viên rộng lớn với tổng diện tích vào khoảng 133.000m². Kiến trúc chủ thể của Khổng Miếu là điện Đại Thành (đây là nơi các Hoàng đế đến thờ cúng Khổng Tử), xung quanh là 9 dãy kiến trúc được xếp hàng dọc, Tòa cửa thứ nhất của Khổng Miếu là Linh Tinh Môn được xây dựng vào thời Minh Vĩnh Lạc, tòa cửa này rộng 13m và cao khoảng 10m, được xây dựng để cúng sao Thiên Điền. Hai bên Linh Tinh Môn có đặt hai tấm bia đá lớn, bên trên khắc hàng chữ “quan viên trước khi vào phải xuống ngựa”. Phía sau của Khổng Miếu còn có tòa Khuê Văn Các, đây là tòa lầu ba tầng có chiều cao khoảng 23m rộng 30m, được làm bằng gỗ với các kiến trúc mái cong.

Thiếu Lâm Tự
Thiếu Lâm Tự

Xếp thứ bẩy: Lap Bốc Lăng Tự.

Xếp thứ tám: Thiếu Lâm Tự, được xây dựng vào những năm 19 thời kì Bắc Ngụy Thái Hòa, là một ngôi chùa được xây dựng trên đỉnh phía tây của Tung Sơn, trấn Trịnh Châu, tỉnh Hà Nam Trung Quốc. Đây được coi là cái nôi của Phật Giáo Thiền Tông và Võ Thuật Trung Quốc. Theo truyền thuyết của Phật Giáo Thiền Tông lưu lại thì Bồ Đề Đạt Ma, một Phật tăng người Ấn Độ sau khi từ biệt Lương Vũ Đế đã vượt sông Trường Giang đến chùa Thiếu Lâm Tự để truyền bá tư tưởng Phật Giáo cho người Hoa. Trong suốt thời gian trụ trì và thuyết pháp ở đó Phật tăng đã thực hành thiền định quay mặt vào núi trong suốt 9 năm liền. Trong quá trình giảng dạy Phật Tăng phát hiện ra các tăng nhân học trò của mình có thể lực rất kém nên đã dùng Án Ma Pháp (một loại thủ thuật kết hợp giữa xoa bóp và điểm huyệt) để dạy cho các Tăng nhân nhằm tăng cường thể lực. Và theo những ghi chép còn lưu lại thì chính Phật Tăng Bồ Đề Đạt Ma là người soạn thảo ra Dịch Cân Kinh và La Hán Thập Bát Thủ (đây chính là bài quyền đầu tiên của Thiếu Lâm Tự). Và cho đến nay Phật Tăng Bồ Đề Đạt Ma được coi là Sư Tổ của phật giáo Thiền Tông và võ thuật tại Trung Quốc.

Tháp Nhĩ Tự
Tháp Nhĩ Tự

Xếp thứ 9: Tháp Nhĩ Tự, nằm tại trấn Lỗ Sa Nhĩ tỉnh Hoàng Trung, cách Tây Ninh khoảng 40km.

Xếp thứ 10: Huyền Không Tự, trong rất nhiều các Tự Miếu được xây dựng tại Trung Quốc thì Huyền Không Tự trên dãy núi Hằng Sơn của Sơn Tây được coi là kiến trúc Tự Miếu kì diệu nhất. Thường thì các Tự Miếu đều được xây dựng trên mặt đất bằng phẳng nhưng Huyền Không Tự lại khác biệt ở chỗ được xây dựng trên vách núi cheo leo.

Huyền Không Tự
Huyền Không Tự

Mình mong rằng nếu bạn nào đi du lịch tại Trung Quốc, nhớ lưu ý đến 10 Tự Miếu mà mình đã giới thiệu nhé, chúc các bạn một ngày vui.

Thân mến,

Kiều Tố Uyên.

English Discussion–Rushing to finish construction for Thang Long 1000

Dear everyone,

The following article says that many construction projects in Hanoi are rushing up to meet the Thang Long 1000 celebration.

You know, with all the problems with bad construction in Vietnam, such as the flooded Khâm Thiên Tunnel, the fatal accident at Landmark Tower, the collapsed bridges… I am very concerned when I hear about contractors’ rushing up to finish construction projects. Maybe some of them will collapse right after the day of the celebration.

Someone needs to take a very close look at these projects before someones die.

Here the news:

Nhiều công trình trọng điểm của Hà Nội đang gấp rút hoàn thành

Các tuyến vành đai 3, quốc lộ 32, Láng – Hòa Lạc, cầu Vĩnh Tuy, cầu Thanh Trì… sẽ cơ bản hoàn tất trước Đại lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long Hà Nội (tháng 10/2010).
>7 công trình ‘lỡ hẹn’ dịp kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long

Sau nhiều năm triển khai, vành đai 3 bao quanh nội đô Hà Nội đã được định hình. Theo báo cáo của Bộ Giao thông Vận tải, đoạn phía bắc cầu Thanh Trì thuộc vành đai này sẽ hoàn thành cuối tháng 8, tuyến phía nam cầu dự kiến xong vào tháng 6/2010. Trên tuyến vành đai 3, cầu Pháp Vân kéo dài, nút cầu vượt Linh Đàm – Pháp Vân, cũng sẽ hoàn tất cuối năm sau.

Đường cao tốc Láng – Hòa Lạc đang được các nhà thầu khẩn trương thi công để hoàn thành vào năm sau. Tương tự, tuyến huyết mạch phía tây nam thành phố quốc lộ 32 (đoạn Diễn – Nhổn), cũng có thể xong vào quý 2/2010.

Đây là các dự án trọng điểm của Hà Nội và Bộ Giao thông Vận tải, được tập trung vốn đầu tư và hưởng các cơ chế đặc thù. Theo đánh giá của Bộ, các dự án này đều đảm bảo tiến độ để kịp chào mừng Đại lễ 1.000 năm Thăng Long.
Nhiều công trình giao thông ở Hà Nội đang đẩy nhanh tiến độ. Ảnh: Hoàng Hà.

Bên cạnh đó, các công trình khác cũng được gấp rút giải phóng mặt bằng, khởi công chào mừng Lễ kỷ niệm, như dự án cầu Nhật Tân đã hoàn thành giai đoạn sơ tuyển thầu, chuẩn bị khởi công xây dựng cầu chính; tuyến đường nối cầu Nhật Tân – Nội Bài; tuyến đường sắt đô thị Hà Nội – Hà Đông phấn đấu khởi công vào quý III/2009. Các dự án khác là đường sắt Nhổn – ga Hà Nội, Nhà ga T2 Nội Bài sẽ được khởi công vào năm 2010.

Tại cuộc họp với các bộ ngành liên quan chiều 11/8, Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải đã yêu cầu UBND thành phố Hà Nội tập trung chỉ đạo các ban ngành, hội đồng giải phóng mặt bằng kịp thời bàn giao mặt bằng theo đúng kế hoạch của từng dự án.

Phó thủ tướng cho biết, sắp tới Chính phủ sẽ ban hành nghị định mới về cải cách thủ tục đất đai, công tác giải phóng mặt bằng sẽ có nhiều chuyển biến, để các dự án giao thông được tiến hành thuận lợi, không chậm tiến độ.

Đoàn Loan

What say you?

Have a great day.

Hoanh

Thiên Đàng ở Việt Nam

Mai Chau Village
Thị trấn Mai Châu thuộc địa phận tỉnh Hòa Bình, cách Hà Nội 135 km theo hướng Tây Bắc, tiếp giáp với tỉnh Sơn La ở phía Tây, tỉnh Phú Thọ và Hà Tây (nay thuộc về Hà Nội) ở phía Bắc, tỉnh Hà Nam và Ninh Bình ở phiá Đông, và tỉnh Thanh Hóa ở phía Nam.

Mai Châu có khoảng 47.500 người sinh sống, chủ yếu là người đồng bào dân tộc thiểu số như Thái Trắng, H’mông, Dao, Mường, Tày, Hoa và Việt (Kinh). Người dân tộc Mai Châu rất thân thiên và nồng hậu, họ còn nổi tiếng với những mặt hàng thủ công mỹ nghệ, đặc biệt là tài thêu dệt thổ cẩm. Thị trấn Mai Châu còn ban tặng cho người dân một khung cảnh Thung lũng đẹp mê hồn, bao quanh bởi tán cây xanh rì và những ngôi nhà sàn mà cư ngụ ở đó phần lớn là người Thái Trắng. Chợ phiên ngày Chủ nhật kéo biết bao nhiêu dân bản về thị trấn, nơi người ta nấu các món ăn Thái, và chè chén trong những điệu múa cổ truyền.

Chợ Phiên Mai Châu
Chúng tôi không chỉ được chiêm ngưỡng khung cảnh Thung lũng đẹp tuyệt vời, mà còn cảm thấy như là mình đang ở chốn thiên thai. Mai Châu chắc chắn là một trong những thung lũng đẹp nhất Việt Nam mà chúng tôi được viếng thăm. Mặc dù trong chuyến đi, chiếc máy ảnh vẫn có thể ghi lại vài bức ảnh đầy sắc xanh kỳ vĩ trên những thửa ruộng, nhưng cảnh đẹp mê hồn đến nỗi không ống kính máy ảnh nào có thể tái tạo được vẻ đẹp làm say đắm lòng người trong mắt chúng tôi. Khi thả bộ dọc theo con đường đất men cánh đồng, tất cả chúng tôi buộc phải dừng lại chiêm ngưỡng vẻ đẹp ngoạn mục quanh mình. Đoàn chúng tôi gồm 10 người bạn từ Hà Nội đều sửng sờ trước phong cảnh thiên nhiên chung quanh.

Chúng tôi đặc biệt ấn tượng bởi cuộc sống đậm đà màu sắc sinh thái của cộng đồng người thiểu số nơi đây và bởi sự lâu đời của nghề nông và chăn nuôi trâu bò của dân bản. Chúng tôi gặp một người phụ nữ mảnh mai rất đáng yêu, e dè trước ống kính, đang thảnh thơi ngồi bên bờ ruộng rộng thênh thang chờ trâu gặm cỏ về. Hướng dẫn viên địa phương dịch lại những câu hỏi của chúng tôi cho người phụ nữ ấy nghe, có câu này : “Nhỡ trâu của bác không về thì sao ạ?” Người phụ nữ ấy chỉ nhoẻn cười hồn hậu khoe cái miệng đậm màu trầu và mấy chiếc răng còn lại. “Tất nhiên là về chứ, lúc nào mà nó chả về.” Câu hỏi thứ hai của chúng tôi có vẻ đời tư hơn nhưng người phụ nữ vẫn vui vẻ trả lời, “Tôi 76 tuổi rồi,” bà thản nhiên nói.
Đoàn chúng tôi hết sức ngỡ ngàng trước nét đẹp và vẻ tươi tắn của bà ấy. Cả đoàn đều cho rằng người phụ nữ ấy chẳng giống gì một người 70 tuổi cả !
Mai Chau

Để ngắm Việt Nam theo cách hẳn vốn có trước chiến tranh “chống Mỹ”, bạn phải đi đến những bản làng đẹp chưa bị ảnh hưởng bởi những kiểu cách tư bản”. Để thoát khỏi ô nhiễm không khí và ùn tắc giao thông ở các thành phố lớn (nhất là Hải Phòng, thành phố Hồ Chí Minh và Hà Nội), bạn phải lang thang trong những chốn quê, ngõ làng của Việt Nam (và có nhiều nơi như thế!) để ngắm nhìn người dân làm ruộng, chăn trâu bò, chăm đồng và tán chuyện với nhau… tất cả đều diễn ra trong khung cảnh đẹp đẽ yên bình! Chúng tôi, những công dân thành phố cảm thấy chút luyến tiếc khi đuổi theo những mục tiêu hơi hướm màu thực dụng, sống cuộc sống gấp gáp, bận rộn; trong khi những người dân tộc ở Mai Châu dường như có tất cả!

Quan Jun dịch

VIETNAMESE HEAVEN!

Mai Chau is located 135 km south-west of Hanoi in the Northern province of Hoa Binh which is bordered by Son La in the West, Phu Tho and Ha Tay in the North, Ha Nam and Ninh Binh in the East, and Thanh Hoa in the South. Mai Chau has a population of about 47,500 inhabitants that belong to different ethnic minority groups such as the White Thai, H’mong, Zao, Muong, Tay, Hoa and Viet. The Mai Chau hill tribes are warm and welcoming, and famous for their handicrafts – in particular for their skills in embroidering clothes. Món ăn MCMai Chau offers a most splendid vista of the Valley which is surrounded by lush greens and stilt houses inhabited mainly by the White Thai ethnic group. The Sunday market brings a lot of people into town where traditional Thai dishes are made and revel in traditional dances.

Not only did we find that the vista of the Valley splendid, we felt like we were in a ecological heaven. Mai Chau is certainly one of the most beautiful valleys I’ve visited in Vietnam. Although the camera was able to capture some of the impressive green tones in the rice fields during our trip, our eyes were captivated by scenes that just could not be replicated by the lens of a camera. As we walked along the dirt paths along the rice paddies all of us were compelled to stop in our tracks because the beauty around us was spectacular.

Our gang of 10 friends from Hanoi was equally amazed at the shear sense of raw nature all around us. We were particularly impressed by how ecologically sound the livelihoods of the ethnic communities were and by how long the community members work their fields and rear their animals. We met one woman who was tender and dear, and who shied away from our camera, who was sitting peacefully at the edge of one of the large rice fields waiting for her buffalo to return from grazing. Our local guide translated our questions to her, one of which was, “what if your buffalo doesn’t return?” The woman just laughed unassumingly, showing off her betel-stained mouth and few remaining teeth, “of course he’ll come back, he always comes back.” Our second question was more intrusive, but she was still happy to answer, “I’m 76 years old,” she said casually. Our group was astounded at her beauty and radiance. We all agreed that she did not look like a 76 year-old woman!
Múa sạp Mai Châu
To see Vietnam the way it must have been before the “American” War, one must travel to the beautiful villages that are left untouched by the new “capitalist ways”. So get away from the air pollution and traffic congestion of the big cities (mainly Hai Phong, Ho Chi Minh City and Hanoi), one must wander out into the rural corners of Vietnam (and there are many!) to see people working their fields, tending to their animals, raising their fields, and chatting away with each other…all of these things carried out in beautifully peaceful environments! Us city folks felt a tinge of regret for pursuing the achievement of some-what materialist goals, living fast-paced, busy lives; while the ethnic minorities in Mai Chau seemed to have it all!

April 8, 2009 by Macarena

Nghệ thuật, Trái tim và Tương lai

Chào các bạn,

Tương lai kinh doanh của thế giới đang đi về hướng nào?

Trong bài viết hôm nay, mình giới thiệu với các bạn xu hướng các việc làm về nghệ thuật và thiết kế trong kinh doanh ở Mỹ, qua trao đổi của anh Daniel Pink, một biên tập viên cho tạp chí Wired nổi tiếng, và là người từng viết diễn văn cho phó tổng thống Al Gore.

Đồng hồ báo thức trong gối
Đồng hồ báo thức trong gối

Theo anh Daniel, máy tính và toàn cầu hóa đang lấy đi các việc làm có nhiều ở các thập niên trước như kỹ sư, luật sư, kế toán viên; các công việc có thể lập trình tự động được.

Bây giờ, một người bình thường có thể mở được trang web với các công cụ tự động, một dây chuyền sản xuất có thể chế tạo quần áo, đóng gói rau quả, sản xuất máy tính, với ít kỹ sư và nhân công như trước.

Một chiếc máy tính laptop dần dần sẽ bình thường như một quyển sách hay chiếc bút bi.

Và công việc được trả giá cao và cần thiết hiện nay là nghệ thuật, thiết kế, âm nhạc,… những gì thổi ý nghĩa vào sản phẩm, đổng cảm với tâm hồn con người trong một thế giới được cơ khí quá.

Sản phẩm được trả giá cao hơn sẽ là các sản phẩm đẹp và đồng cảm chứ không chỉ dùng được. Nhà hàng mang phong cách một ốc đảo ở châu Phi, chiếc đĩa mang cảnh làng quê Việt Nam, tranh tường mang vẻ cổ kính của các nhà thờ ở Ý.

Vậy mối liên hệ giữa các sản phẩm có tính nghệ thuật cao và tư duy tích cực như thế nào nhỉ?

Các sản phẩm đẹp cũng giúp cho con người có cái nhìn hướng thượng và tích cực với cuộc sống, trồng nhiều cây xanh, yêu nụ cười của những người nông dân, đồng cảm với ước mơ được đến trường của trẻ em châu Phi.

Đồng thời, sản phẩm đẹp có giá trị kinh doanh cao hơn một sản phẩm chỉ dùng được. 🙂

Tư duy tích cực, thành thật và khiêm tốn giúp con người có được sự tự do tinh thần để tha hồ tưởng tượng và sáng tạo ra những sản phẩm đẹp nhất và chất lượng cao nhất. Tất cả những tác phẩm orgininal được tạo ra dựa trên một điều căn bản: tác giả trung thực với chính mình 🙂

Chúc các bạn một ngày tuyệt vời,

Hiển.

.

Nghệ thuật, Trái tim, và Tương lai

Bàn đánh pingpong
Bàn đánh pingpong

Tôi muốn bắt đầu bằng kể với các bạn về một trong những sai lầm lớn nhất mà tôi từng mắc phải.

Hơn một thập kỷ rưỡi về trước, tôi làm một chuyện tôi rất tiếc – một chuyện tôi đôi chút xấu hổ, một chuyện tôi ước là không ai biết. Tôi muốn nói với bạn ngày hôm nay – Nếu bạn hứa giữ điều này chỉ ở trong phòng này thôi, giữa bạn và tôi.

Khi là một cậu trai trẻ, trong giây phút thiếu chín chắn của tuồi trẻ, tôi đi học luật. Tôi không học tốt ở trường luật. Thực tế, tôi tốt nghiệp trong nhóm 10% dưới đáy lớp. Tôi đã không thích trường luật. Tôi chưa từng hành nghề luật ngày nào trong đời tôi cả. Nếu tôi có thể ấn nút tua lại và làm lại khác hoàn toàn, tôi sẽ ấn.

Vậy, tại sao tôi làm điều đó? Tại sao tôi đi học trường luật? Tại sao, ồ, tại sao tôi đi vào trường luật?

Câu trả lời thực tế rất đơn giản. Đó là câu trả lời một số các bạn có trước đây. Đó là câu trả lời một số các bạn từng nghe trước đây.

Đó là lỗi của cha mẹ tôi.

Để tôi giải thích.

Khi tôi là một đứa trẻ – lớn lên trong một gia đình trung lưu, trong giữa nước Mỹ trong giữa thập kỷ 70s, mỗi cha mẹ đưa ra một đĩa lời khuyên như nhau cho con cái. Có điểm tốt, đi vào đại học, và theo một nghề cho mức sống tốt và có lẽ một chút danh tiếng. Nếu bạn giỏi toán và khoa học, làm bác sĩ. Nếu bạn giỏi tiếng Anh và lịch sử, làm luật sư. Nếu máu làm bạn kinh sợ và khả năng ngôn ngữ của bạn cần nhiều tiến bộ, làm kể toán viên.

Đó là lời khuyên cha mẹ cho tôi. Đó là lời khuyên hầu hết các cha mẹ trung lưu cho con cái. Bác sĩ. Luật sư. Kế toán viên. Kỹ sư. Đó là những công việc lẫn đến mảnh đất hứa của an toàn nghề nghiệp, danh tiếng nghề nghiệp và hạnh phúc.

Lời khuyên này được tin thật nhiều đến nỗi nếu bạn lệch khỏi lối đi này, mọi người cố chen vào và lái bạn về quỹ đạo. Ví dụ, trong trường học, tôi tập trung vào ngữ văn. Và tôi có cùng câu hỏi lặp đi lặp lại. Đó là câu hỏi một số các bạn đã hỏi từ trước. Đó là câu hỏi một số các bạn dã nghe từ trước.

Bạn sẽ làm gì với cái này?
Ngữ văn? Bạn sẽ làm gì với cái này?
Nghe quen không?

Đi học trường luật, cha mẹ tôi nói. Đó là cái gì có thể đở ta cùng đường. Đi học trường luật, mọi người nói. Nó sẽ cho các nhiều cơ hội lựa chọn. Bây giờ, để công bằng, lời khuyên đó có ý tốt. Và ở thời điểm đó, nó không hẳn là sai. Thời đó, đi học trường luật là một lối đi khôn ngoan vào thế giới đáng được tôn trọng.

Nhưng ngày hôm nay, lớp tốt nghiệp 2004, điều đó không còn đúng nữa. Những ngày này, lời khuyên đó không chỉ tẻ nhạt. Nó nguy hiểm. Bởi lẽ tương lai bạn đang nhìn đến rất khác tương lai tôi đối diện khi tôi tốt nghiệp cách đây 18 năm.

Quảng cáo bộ đồ lặn Bare
Quảng cáo bộ đồ lặn Bare

Ngày hôm nay, tương lai không thuộc về kỹ sư, luật sư, và kế toán. Tương lai thuộc về một loại người khác với kiểu trí óc khác. Tương lai thuộc về nghệ sĩ và người thiết kế, người chụp ảnh, và người minh họa. Tương lai thuộc về người sáng tạo, người đồng cảm, người nhận ra khuynh hướng, người tạo ra ý nghĩa.

Theo cách nói khác, nó thuộc về những người như bạn.

Ở nước Mỹ, số lượng những người thiết kế hình họa đã tăng 10 lần trong một thập kỷ; nhưng người thiết kể nghệ hình họa đã vượt số kỹ sư hóa học gấp bốn lần. Từ năm 1970, nước Mỹ đã có nhiều hơn 30% số người kiếm sống bằng soạn nhạc hay trình diễn nhạc.

Nhiều người Mỹ ngày hôm nay làm về nghệ thuật, giải trí và thiết kế hơn công việc như luật sư, kế toán và kiểm toán.

Đó chỉ là khởi đầu. Bởi lẽ một số lực mạnh mẽ đang hội tụ để làm lời khuyên của cha mẹ tôi lỗi thời – và làm bằng cấp của bạn từ trường Ringling giá trị hơn bạn từng tưởng tượng khi bạn nhập học cách đây bốn năm.

Một trong những lực đó là tự động hóa. Máy tính đã bắt đầu làm rung chuyển cuộc sống của những công nhân cổ trắng trong thế hệ này nhiều như chúng làm ngắt đứt cuộc sống của những công nhân cổ xanh thế hệ trước. Máy tính bây giờ có thể làm nhiều tác vụ lặp lại – xử lý đơn kiện, thêm các con số, tìm kiếm dữ liệu – nhanh hơn, rẻ hơn, và tốt hơn con người. Do đó kế toán viên mất việc cho Turbo Tax và những phần mềm kế toán khác. Cũng như thế với luật sư. Luật sư bình thường tính 180 đô một giờ. Nhưng bây giờ bạn có thể có những văn bản pháp luật đơn giản trên mạng giá 15 đô. Bạn có thể lên mạng và li dị chỉ với 249 đô. Điều đó sẽ làm cho nhiều luật sư mất việc.

Và rồi toàn cầu hóa. Như chúng ta thấy trong năm này, có hàng triệu công nhân cổ trắng có khả năng ở Ấn Độ, Phi Luật Tân, và những nơi khác sắn sàng làm những việc như lập trình đơn giản và phân tích tài chính với giá chỉ bằng một phần nhỏ của lương công nhân ở tây phương. Điều đó sẽ làm cho nhiều người làm việc với code và các con số thất nghiệp.

Hai lực này – tự động hóa và toàn cầu hóa – đang thay đổi sâu sắc thế giới việc làm. Có nghĩa là bất kỳ công việc nào chỉ dựa đơn giản trên việc đi theo một loạt quy luật – công việc có thể viết xuống thành một trang thủ tục, hay có thể được cấu hình để đưa đến một câu trả lời đúng duy nhất – sẽ bị mất. Và điều đó có nghĩa là những công việc còn lại là những việc mà máy tính không thể làm nhanh hơn và công nhân trí thức ở nước ngoài lương thấp không thể làm rẻ hơn.

Những việc còn lại bao gồm các việc tạo ra vẻ đẹp và chạm vào tâm hồn con người. Chúng sẽ dựa ít hơn vào não trái, kiều thông minh SAT chúng ta đã được dạy để kính trọng và tôn thờ – và nhiều hơn về những yếu tố của não phải về nghệ thuật và trái tim.

Nghệ thuật và trái tim. Tạo ra điều gì đó mà thế giới không biết rằng nó đã mất đi. Tạo ra những mối liên hệ đầy ý nghĩa và đồng cảm với người khác. Đó là những tính chất khó sao bản được. Và những cái này, tôi vui vẻ mà nói, đúng là những yếu tố bạn đang thuần thục ở đây tại trường Ringling.

Bàn chải nhà vệ sinh do Michael Graves thiết kế
Bàn chải nhà vệ sinh do Michael Graves thiết kế

Nhưng đợi chút, còn nữa. Bạn thấy đấy, nền kinh tế đầy những công nhân não trái đã làm việc tốt. Đất nước này, và hầu hết những nước đã phát triển, trở nên giàu mạnh hơn bất kỳ nhóm dân tộc nào trong lịch sử thế giới. Điều này đã thay đổi bản chất của kinh doanh – và nó sẽ thay đổi tiến trình của đời sống lao động của chúng ta. Và nếu bạn không tin tôi, nhìn vào đây. Đây là một chiếc bản chải trong nhà vệ sinh – nhưng không phải là một bàn chải như bao bàn chải nhà vệ sinh khác. Đây là một bàn chải thiết kế cao cấp — do Michael Graves thiết kế — một trong những kiến trúc sư và nhà thiết kế sản phẩm nổi tiếng nhất thế giới. Nó đáng giá 5.99 đô ở Target [công ty bán hàng giá rẻ]. Đúng rồi, khi chúng ta có bàn chải nhà cầu thiết kế cao cấp, cuộc sống ở Mỹ phải rất tốt.

Nhưng, có một điểm quan trọng ở đây – một điểm rất quan trọng. Trong kinh doanh, không đủ để cho một công ty hay một cá nhân bán ra một sản phẩm chỉ đơn giản là làm được việc. Bất kỳ ai cũng có thể tạo ra sản phẩm như vậy. Trong thị trường ngày nay tràn ngập đủ mọi thứ, sản phẩm và dịch vụ [của ta] phải đẹp đẽ về hình thức và vượt trội về tình cảm. Bây giờ, ở đâu bạn học về vẻ đẹp hình thức và thăng hoa tình cảm? Ở trường luật? Không, ở trường nghệ thuật.

Và điều đó giải thích tại sao một bằng về nghệ thuật bây giờ có lẽ là bằng quan trọng nhất trong kinh doanh.

(Nguyến Minh Hiển dịch)

.

Art, Heart & the Future

Quảng cáo của Pepsi
Quảng cáo của Pepsi

I’d like to begin by telling you about one of the biggest mistakes
I’ve ever made.

A decade and a half ago, I did something that I very much regret – something that I’m slightly ashamed of, something that I wish nobody would ever know. I’m willing to tell you tonight – if you promise to keep it in this room, just between you and me.

When I was a young man, in a moment of youthful indiscretion, I went to law school. Now, I didn’t do very well in law school. In fact, I graduated in the part of my class that made the top 90 percent possible. I didn’t enjoy law school. I never practiced law a day in my life. If I could press the rewind button and do it over differently, I would.

So why did I do it? Why did I go to law school? Why, oh why, did I go to law school?

The answer is actually quite simple. It’s an answer some of you have given before. It’s an answer some of you have heard before.

It’s my parents’ fault.

Let me explain.

When I was a kid—growing up in a middle class family, in the middle of America in the middle of the 1970s—most parents dished out the same plate of advice to their kids. Get good grades, go to college, and pursue a profession that would offer a decent standard of living and perhaps a dollop of prestige. If you were good at math and science, become a doctor. If you were better at English and history, become a lawyer. If blood grossed you out and your verbal skills needed work, become an accountant.

That’s the advice my parents gave me. That’s the advice most middle-class parents gave their kids. Doctor. Lawyer. Accountant. Engineer.

Those were the jobs that led to the promised land of financial security, professional prestige, and overall happiness.

The advice was so widely believed that if you deviated from the path, everybody tried to step in and steer you back on course. For example, in college, I majored in linguistics. And I got the same question over and over again. It’s a question some of you have asked before. It’s a question some of you have heard before.

Các lọai ly
Các lọai ly

What are you going to do with that?
Linguistics? What are you going to do with that?
Sound familiar?

Go to law school, my parents told me. It’s something to fall back on.
Go to law school, everyone said. It will keep your options open.
Now, to be fair, that advice was well-intentioned. And at the time, it wasn’t exactly wrong. Back then, going to law school was a wise pathway into the respectable world.

But today, class of 2004, that’s no longer true. These days, that advice is not just boring. It’s dangerous. Because the future you’re facing looks very different from the future I faced when I graduated from college 18
years ago.

Today, the future doesn’t belong to those engineers, lawyers, and accountants. It belongs to a very different kind of person with a very different kind of mind. The future belongs to artists and designers, photographers and illustrators. It belongs to creators and empathizers, pattern recognizers and meaning makers.

In other words, it belongs to people like you.

In the U.S., the number of graphic designers has increased tenfold in a decade; graphic designers outnumber chemical engineers by four to one. Since 1970, the U.S. has 30 percent more people earning a living as writers and 50 percent more earning a living by composing or performing music.

More Americans today work in arts, entertainment, and design than work as lawyers, accountants, and auditors.

And that’s just the beginning. Because several powerful forces are converging to make my parents’ advice obsolete—and to make your degree from Ringling more valuable than you ever imagined when you enrolled
here four years ago.

One of those forces is automation. Computers have begun to shake up the lives of white-collar workers this generation much as they disrupted the lives of blue-collar workers last generation. Computers can now do many routine tasks—processing claims, adding figures, searching data—faster, cheaper, and better than humans can. So accountants lose work to TurboTax and other accounting software. The same thing is happening to lawyers. The typical lawyer charges $180 an hour. But now you can get basic fill-in-the-blank legal forms on the web for 15 bucks. You can even go online and
get a divorce for a mere $249. That will leave a lot of lawyers unemployed.

Then there’s globalization. As we’ve seen this year, there are millions of capable white-collar workers in India, the Philippines, and elsewhere willing to do work like basic computer programming and financial analysis for a fraction of the pay of workers in the west. That will leave a lot of code slingers and number crunchers unemployed.

Xe đạp
Xe đạp

These two forces—automation and globalization—are profoundly changing the world of work. They mean any job that is based on simply following a prescribed set of rules—that can be reduced to a spec sheet or configured to produce a singe right answer—is a goner. And that means that the jobs that remain will be the sort of things that computers can’t do faster
and low-wage overseas knowledge workers can’t do cheaper. The jobs that remain will involve creating beauty and touching the human soul. They’ll rely less on the sort of left brain, SAT kind of intelligence we’ve been schooled to respect and hectored into worshipping – and more on the right brain qualities of art and heart.

Art and heart. Creating something the world didn’t know it was missing. Forging meaningful relationships and empathizing with others. These are qualities that are difficult to replicate. These are qualities that will define the workforce of the future. And these, I’m happy to say, are the very qualities you’ve been mastering here at Ringling.

But wait, there’s more. You see, that economy filled with left-brain workers did pretty well. This country, and most of the developed countries, became wealthier than any group of people in the history of the world. This has changed the nature of business – and it will change the course of your working lives. And if you don’t believe me, look at this. This is a toilet brush – but not just any toilet brush. It’s a designer toilet brush – designed by Michael Graves, one of the world’s most famous architects and product designers. It costs $5.99 at Target. Yes, when we’ve got designer toilet brushes, life in America must be pretty good.

But there’s a serious point here – a very serious point. In business, it’s no longer enough for a company or an individual to offer a product or a service that’s simply functional – that merely works. Anybody can do that. In today’s overstocked, materially abundant marketplace, that product or service also has to be physically beautiful and emotionally transcendent.

Now, where do you learn about physical beauty and emotional transcendence? At law school? No, at art school.

And that explains why an art degree is now perhaps the most valuable
degree in business.

Daniel H. Pink at Ringling School of Art and Design
May 2004

Không giống ai !

Chào các bạn,

Các bạn chắc là đã từng gặp mấy anh chàng ăn nói không giống ai, tác phong không giống ai, suy nghĩ không giống ai. Và có lẽ là cũng đã mắng thật hoặc mắng đùa nhiều nguời: “Không giống ai!”
conformity
Trong nền văn hóa của ta “không giống ai” là một cái tội, và là một câu mắng. “Không giống ai” là lạc chuồng, là ngớ ngẩn, là… không gíống ai!

Nhưng, đó chính là trở ngại lớn cho nền văn minh Đại Việt của chúng ta, phải không các bạn?

Không giống ai thì mới sáng tạo, mới khá. Chứ giống ai thì ngóc đầu lên sao được?

Bán phở mà tô phở của mình giống như tô phở của mọi người, thì khách hàng chỉ cần bước ra khỏi cửa ăn tô phở ngay trước nhà họ, việc gì phải chạy tới 5km đến tiệm của mình? Đóng cái ghế, mà ghế của mình giống ghế của hàng chục tiệm bàn ghế khác, thì còn ai có thể biết tiệm mình là ai để ghé vào? Mỹ Linh mà cũng hát gíống như Nguyễn Thị Cúc ở chợ Đồng Xuân, thì làm sao có được Mỹ Linh trên đời?

Như vậy để chúng ta thấy được vấn đề của chúng ta lớn đến mức nào. Chúng ta không những không sáng tạo, mà nền văn hóa chúng ta, qua cách sống hàng ngày, còn tích cực chống sáng tạo, tích cực ép mọi người vào một khuôn, phải giống nhau, như một đoàn người máy.

Các bạn có tự hỏi “Tại sao chúng ta có đến 4 ngàn năm văn hiến mà vẫn lẹt đẹt gần chót của thế giới?”

Sáng tạo. Sáng tạo. Và sáng tạo. Đó là điều duy nhất để một quốc gia tiến bộ. Nếu ta sáng tạo ta tiến, không sáng tạo ta lùi. Không có công thức khác.

Sáng tạo là tạo thêm cái mới.

Cái mới đó có thể là để giải quyết một vấn đề, một nhu cầu, ta đang gặp phải.
uniformity
Nhưng đó chỉ là sáng tạo kiểu học trò. Sáng tạo kiểu thầy là tạo cái mới ngay cả khi mình không cần cái mới. Ví dụ làm một bản nhạc mới, một kiểu áo mới, một bài thơ mới, một kiểu nhà mới… Chẳng ai có nhu cầu có mấy thứ mới nầy cả, nhưng ta vẫn thích làm mới, vì có mới mới vui, vì có mới mới không giống ai, vì có mới mới sáng tạo.

Sáng tạo là đam mê đi tìm những cái mới. Là dấn thân, dấn tư tưởng, dấn cảm giác vào vùng chưa ai biết, chưa ai khai phá, để tìm ra những cái gì chưa ai thấy, chưa ai biết, chưa ai nghĩ tới, để làm cho đời sống tinh thần và vật chất của chính mình và của xã hội của mình sung túc hơn, hấp dẫn hơn, thích thú hơn.

Người Việt Nam ta rất ‎yếu về sáng tạo. Đó không phải vì ta thiếu thông minh (dân Việt đi học ở nước ngoài thường là học khá hơn mọi người), mà vì ta không khuyến khích sáng tạo.

Và chúng ta thường nghĩ rằng yếu kém về sáng tạo là vấn đề của các cá nhân chúng ta. Nhưng, không phải thế các bạn. Đó là vấn đề văn hóa xã hội của ta.

Văn hóa của ta chống sáng tạo. Chúng ta sống hàng ngày kiểu chống sáng tạo. Chúng ta phải thay đổi tư duy và cách sống. Chúng ta phải khuyến khích mỗi người phát triển cá tính riêng của mình, nên có những cái khác lạ, “không giống ai” (miễn là đừng “không giống ai” kiểu phi pháp và vô đạo đức như đi ăn trộm). Thấy ai ăn mặc kiểu lạ mắt thì tìm hiểu nó hay chỗ nào, thay vì phán ngay “không giống ai.” Thấy ai làm một bài thơ kiểu quái dị, thì để đó nghiên cứu từ từ xem hay chỗ nào. Thấy ai nấu một món ăn mới lạ, thử trước, phê phán sau.

Có lẽ cách hay nhất là tất cả chúng ta nên cố tình biến câu “không giống ai” thành một câu khen, ngợi ca tính sáng tạo và cá tính. Ở Mỹ, từ “unique”– độc nhất, không giống ai – là một câu khen rất thường xuyên. Nếu bạn đưa cho ai xem một cái gì đó rất lạ, chắc chắn 100% là bạn sẽ được câu khen, “Oh, it is so unique!” Tất cả các đặc tính khác, để đó tính sau, nhưng trước hết, chắc chắn là bạn sẽ có câu khen “unique.” Và unique có giá trị hơn cả beautiful, hay gorgious, hay artistic… Điểm unique, hay original, luôn luôn chiếm một tỉ số lớn trong tổng số điểm trong các cuộc thi về nghệ thuật—âm nhạc, vũ, vẽ, điêu khắc, v.v….
individuality
Hệ thống giáo dục và chính trị của ta cũng rất hạn chế sáng tạo. Về giáo dục thì học vẹt là chính. Suy nghĩ, phân tích, bình phẩm tự do và sáng tạo không phải là phần chính của giáo dục. Về văn hóa chính trị thì tự do sáng tạo, tự do viết văn và tự do xuất bản, bị hạn chế đến mức truyện Việt thường là chán phèo và rất ít truyện có tính khai phá.

Chúng ta không nói tự do là không có kỹ luật. Nhưng loại kỹ luật chúng ta đang có trong hệ thống văn hóa chính trị rất bóp nghẹt sáng tạo.

Làm thế nào để chúng ta biết kỹ luật thông thoáng đủ cho tự do sáng tạo? Thưa, có lẽ dùng thị trường quốc tế làm thước đo thì khách quan nhất. Nếu chúng ta thông thoáng đủ, chúng ta sẽ có những tác phẩm được dịch ra nhiều thứ tiếng, cho người nước ngoài và du khách thưởng thức.

Ta có đủ mọi chính sách phát triển kinh tế, thương mãi, luật pháp, môi trường… Nhưng những thứ đó vẫn là số hai. Số một là sáng tạo. Có hệ thống pháp l‎y’ tối tân nhất thế giới mà cái đầu của mọi nguời không sáng tạo thì hệ thống đó cũng hoạt động kiểu hạng bét, và chỉ trong một hay hai năm hệ thống sẽ thành lỗi thời vì không đủ sáng tạo để cập nhật và bảo trì.

Trong nền kinh tế cạnh tranh toàn cầu ngày nay, sáng tạo là yếu tố qu‎yết định. Nếu ta quan tâm ‎ những chuyện khác mà không chú trọng sáng tạo là ta chú tâm đến suờn xe cho tốt cho đẹp, mà không lo cho có máy xe.

Chúc các bạn một ngày vui!

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Thứ tư, 12 tháng 8 năm 2009

Bài hôm nay:

The House of the Rising Sun, Video, Nhạc Xanh, Văn Hóa, anh Trần Đình Hoành giới thiệu và nối link.

English Discussion, China agreed to release all arrested Vietnamese fishermen, anh Trần Đình Hoành.

Bí mật của thành công , Danh ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Học kinh doanh, Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến dịch.

Sao chẳng về Đồng cỏ ơi , Văn, Trà Đàm, anh Nguyễn Tấn Ái.

Được sống, Chuyện phố, Trà Đàm, chi Sunshine.

Lời cầu nguyện đầu ngày, Trà Đàm, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển dịch.

Tư duy tích cực trong kinh doanh, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.

Lãnh đạo thế giới tức giận vì bản án Aung San Suu Kyi – Tòa án Myanmar tuyên án 18 tháng tù tại gia vì “xâm phạm luật an ninh.” Trong vòng 20 năm qua Aung San Suu Kyi đã bị giam tại gia hết 14 năm. Liên Hợp Quốc kêu gọi Miến Điệm phải thả bà ra ngay lập tức. Mỹ, Anh, Pháp và Liên Minh Âu Châu cũng lên án bản án này. Hội Đồng Bảo An Liên Hợp Quốc họp nhưng chưa đồng ý xong về việc phải làm gì với Miến Điện.

Ngoại trưởng Mỹ, Hillary Clinton, yêu cầu chấm dứt các vụ hiếp dâm ở Congo – Bà tuyên bố ở Congo sau khi gặp mặt và nói chuyện với tông thống Congo. Quân đội chính phủ đánh nhau thường xuyên với quân phiến lọan và cả hai bên tự do hãm hiếp phu nữ. Liên Hợp Quốc nhẩm tính mỗi năm có khoảng 3.500 người bị hãm hiếp, trong đó có rất nhiều bé gái.

Đất chuồi vì bão Morakot ở Đài Loan, có thể có hàng trăm người chết

Gía dầu thô giảm sau khi OPEC tuyên bố là sức cầu của dầu thô sẽ tiếp tục đi xuống trong năm.
.

Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

Đối thoại trực tiếp về Chiến lược phát triển CNTT quốc gia – Những nội dung được chờ đợi của Đề án “Tăng tốc đưa Việt Nam trở thành quốc gia mạnh về Viễn thông và công nghiệp CNTT” và tham vọng đến năm 2015 Việt Nam sẽ là một trong 70 nước phát triển CNTT-TT hàng đầu thế giới…sẽ được Bộ trưởng Bộ TT&TT Lê Doãn Hợp trực tiếp giải đáp trong chương trình Đối thoại trực tiếp trên kênh truyền hình VTC2, lúc10h sáng Chủ Nhật, ngày 16/8/2009, đồng thời tường thuật trực tuyến trên VietNamNet.

Chàng trai Mỹ mê nhạc cổ truyền VN – Một chàng trai người Mỹ đã lặn lội từ Michigan đến tận vùng châu thổ Cửu Long để học đàn và làm luận văn tiến sĩ về nhạc tài tử Nam Bộ nói riêng và âm nhạc truyền thống VN nói chung.

Trại hè GFO 2009 cho 60 trẻ em nghèo – Từ mồng 7 đến 9/8, tại Hà Nội Gentle Fund Organization (GFO) tổ chức chương trình Trại hè GFO 2009 cho gần 60 trẻ em có hoàn cảnh khó khăn học giỏi đến từ Hà Nội, Bắc Ninh, Hải Phòng, Hưng Yên.

Hà Nội ‘lội’ và chợ nổi Cái Bè – Bài thi của hai Đại sứ Môi trường (trong cuộc thi do Tập đoàn Bayer, Bộ GD&ĐT và Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh tổ chức) làm ngạc nhiên giới chuyên môn vì khả năng phản biện và các giải pháp cải tạo môi trường mới mẽ, tính khả thi cao.

Sống, là đừng mặc cảm – Câu chuyện có hậu của Điệp, một nạn nhân da cam.

Ngàn năm tình sử công diễn đêm 15-8 – Ngàn năm tình sử chính thức công diễn vào đêm 15-8, tại Nhà hát Bến Thành- số 6 Mạc Đĩnh Chi, quận 1 – TPHCM, sau đó diễn liên tục các đêm từ ngày 16-8 đến 6-9. Ngàn năm tình sử là vở nhạc kịch lịch sử đầu tiên được dàn dựng tại TPHCM.

Đại hội thành lập Hiệp hội Doanh nhân VN ở nước ngoài: Hợp lực cùng ra “biển” lớn – Tham dự đại hội có gần 300 doanh nhân (DN), doanh nghiệp kiều bào đến từ gần 40 quốc gia, vùng lãnh thổ, hơn 40 đại biểu cơ quan trung ương và địa phương cùng gần 80 đại diện trong nước.

Hà Giang, mùa hoa tam giác mạch – Tam giác mạch, cái tên không gợi về một loài hoa nhưng lại là hoa rất đẹp, trải dài trên đường đất đỏ, cho người ta cảm giác hưng phấn sau một cơn mưa rả rích dài ngày. Nhìn thấy hoa là nắng hửng lên.

Phép mầu từ chiếc xe đạp
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

The House of the Rising Sun

Chào các bạn,

Hầu như nguời nào học guitar cũng học chơi bản The House of The Rising Sun (Căn nhà của Mặt Trời Mọc) rất sớm, bởi vì vận chuyển phong phú của các gam giản dị, giúp học trò guitar có rất nhiều hứng thú. Bản nhạc mà tất cả chúng ta quen thuộc là bản do The Animals, một ban nhạc rock của Anh biên tập và trình diễn năm 1964. Tuy nhiên bản nhạc này nguyên thủy là một bản dân ca Mỹ có nguồn gốc nhiều năm trước đó. Bản nhạc này có vài lời hơi khác nhau một tí. Nguyên thuỷ là lời của một cô gái, đã từng ở trong The House of the Rising Sun, là tên cúng cơm của nhà tù Orleans Parish Prison–nói về cuộc đời bất hạnh và sai lầm của mình, và khuyên người ta không nên đi theo đường đó. Nhà tù này ở phía đông thành phố New Orleans, bang Louisiana, Mỹ, là nơi người ta thấy mặt trời lên trước những người khác trong thành phố. Sau này ban nhạc The Animals đổi một lời tí thành lời của một cậu trai.

Orleans Parish Prison
Orleans Parish Prison

Nguồn gốc của bản nhạc rất mơ hồ. Chẳng ai có thể nói chắc gốc gác của nó. Năm 1937, Alan Lomax, một người chuyên nghiên cứu dân ca Mỹ cho Thư Viện Quốc Hội Mỹ nghe đuợc và ghi âm lai bản này do một cô bé 16 tuổi tên là Georgia Turner, con của một người thợ mỏ, hát ở Middlesborough, tiểu bang Kentucky. Lomax đặt tên cho bản nhạc là The Risin’ Sun Blues. Bản nhac có âm hưởng nhạc vũ truyền thống của Anh và nhạc Blues của dân nô lệ da đen.

Một số người đã hát và thu băng bản này trong thập niên 30s, 40s, 50s… Đến thập niên 60s nhiều người hát bản này, kể cả Joan Baez và Bob Dylan. Joan Baez có lẽ là bản nghe âm điệu Blues hay nhất trong các bản có trên Youtube.

Đến 1964, nhóm The Animals của Anh hoc được bản này, phong phú hóa hòa âm và đổi lời nhạc–từ lời một cô gái thành lời một cậu–và biến bản nhạc thành một thành công quốc tế, vượt biên giới Đại Tây Dương, qua Mỹ và nhanh chóng chinh phục thế giới.

The House of the Rising Sun đứng thứ 122 trong số 500 Greatest Songs of All Time của tạp chí âm nhạc Rolling Stones. Bản nhạc này cũng nằm trong số “500 bản nhạc định hình Rock and Roll” của Rock and Roll Hall of Fame. Hội Thu Băng Nước Mỹ (RIAA) sắp hạng bản này thứ 240 trong danh sách Các Bản Nhạc Của Thế Kỷ. Năm 1999, The House of The Rising Sun được Grammy Hall of Fame Award. Năm 2005, một sưu tầm của Five poll xác định đây là bản nhac số 4 được yêu chuộng nhất trong lịch sử âm nhạc nước Anh.
Orleans Parish Prison3
Dưới đây ta có lời nhạc Joan Baez hát (lời cô gái) và The Animals hát (lời cậu trai). The Daklak Gang có thể dịch hai bài này ra tiếng Anh để cô Huệ và assistants xem lại.

Lyrics: Joan Baez — The House of The Rising Sun

There is a house in New Orleans
They call the Rising Sun
It has been the ruin of many a poor girl
And me, oh, God, I’m one

If I had listened to what my mother said,
I`d have been at home today,
But i was young and foulish, oh, God
Let a rambler lead me astray

Go tell my babysisters
Don’t do what i have done
To shun that house in New Orleans
They call the rising sun

And going back to new orleans
My race is almost run
I’m going back to spend my life
Beneath the rising sun

.

Lyrics: The Animals — The House of the Rising Sun

There is a house in New Orleans
They call the Rising Sun
And it’s been the ruin of many a poor boy
And God I know I’m one

My mother was a tailor
She sewed my new bluejeans
My father was a gamblin’ man
Down in New Orleans

Now the only thing a gambler needs
Is a suitcase and trunk
And the only time he’s satisfied
Is when he’s on a drunk

—— organ solo ——

Oh mother tell your children
Not to do what I have done
Spend your lives in sin and misery
In the House of the Rising Sun

Well, I got one foot on the platform
The other foot on the train
I’m goin’ back to New Orleans
To wear that ball and chain

Well, there is a house in New Orleans
They call the Rising Sun
And it’s been the ruin of many a poor boy
And God I know I’m one

.

Sau đây mời các bạn thưởng thức vài videos.

Video và bài hát do Leadbelly hát, với lời của một cô gái. Leadbelly là một ca sĩ dân ca da đen, qua đời năm 1949, vậy bản nhạc này phải được ghi âm trước đó.
Video thứ 2 là Joan Baez hát, với lời một cô gái, 1960. Đây là bản với ảnh hưởng Blues (da đen) hay nhất.
Video thứ 3 là Bob Dylan hát, với lời một cô gái, 1962 trong album đầu tiên của Bob Dylan.
Video thứ 4 là bản của The Animals, 1964, bản nhạc đa số người trên thế giới biết, vời lời đổi thành lời một cậu trai.
Video thứ 5 là bản Frijid Pink chơi năm 1971, với psychidelic rock style (rock say, của thời thập niên 70s).
Video thứ 6 là Muse, một ban nhạc rock đương đại của Anh, thành lập năm 1994. Bản The House of the Rising Sun này có lẽ cũng mới đây.

.

1. Leadbelly–The House of the Rising Sun (trước 1949)


.

2. Joan Baez – The House of the Rising Sun (1960)


.

3. Bob Dylan – The House of the Rising Sun, 1962.

.

4. The Animals – The House of the Rising Sun (1964)

.

5. Frijid Pink – The House of the Rising Sun (1971)

.

6. Muse – The House of the Rising Sun (Glastonbury Festival in England in June 26th, 2010)

English Discussion–China agreed to release all arrested Vietnamese fishermen

Dear Everyone,

Here is the good news that China has agreed to return all arrested Vietnamese fishermen.

Trung Quốc thả toàn bộ ngư dân và tàu cá Việt Nam

Ngày 11/8, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Dũng cho biết, Trung Quốc đã thả tàu cá và toàn bộ ngư dân Việt Nam bị họ tạm giữ.
> Trung Quốc bắt giữ ngư dân Việt Nam / Yêu cầu Trung Quốc thả ngay ngư dân Việt Nam

“Ngày 11/8, cơ quan hữu quan của Trung Quốc thông báo cho Đại sứ quán Việt Nam tại Bắc Kinh là: phía Trung Quốc đã thả tàu cá QNg 95031 và toàn bộ ngư dân Việt Nam, bao gồm cả 12 ngư dân của 2 tàu cá Quảng Ngãi mà họ đã tạm giữ trước đó”, ông Lê Dũng cho biết. “Dự kiến tàu cá QNg 95031 và số ngư dân nói trên sẽ trở về trong một vài ngày tới”.

Ông cũng thêm rằng các cơ quan chức năng của Việt Nam đang tiếp tục làm việc với phía Trung Quốc để giải quyết các vấn đề còn tồn tại.

Thuyền trưởng Dương Văn Thọ (áo xanh) trên chiếc tàu từ Hoàng Sa trở về huyện đảo Lý Sơn vào cuối tháng 6. Ảnh: Phạm Khang.

Ngày 1/8, tàu cá QNg 95031 của ông Nguyễn Tấn Lự cùng 12 ngư dân, ở huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi đã bị Trung Quốc bắt giữ khi đang tránh áp thấp nhiệt đới tại đảo Linh Côn thuộc quần đảo Hoàng Sa.

Trước đó, ngày 21/6, 3 tàu cá gồm 37 ngư dân tỉnh Quảng Ngãi đã bị lực lượng tuần tra Trung Quốc đã bắt giữ và đòi 210.000 nhân dân tệ tiền chuộc khi đang hành nghề trên vùng biển thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.

Ngay lập tức, Bộ Ngoại giaoViệt Nam đã gửi công hàm cho Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội yêu cầu phía Trung Quốc thả ngay ngư dân và các tàu cá nói trên. Đến ngày 25/6, hai tàu cá cùng 25 ngư dân được trả về. Tuy nhiên, 12 người cùng 1 tàu cá còn lại vẫn bị phía Trung Quốc tạm giữ và đòi tiền chuộc.

Trong suốt hơn một tháng sau đó, Bộ Ngoại giao và các cơ quan hữu quan của Việt Nam đã liên tục có những động thái kiên quyết đòi thả vô điều kiện những ngư dân này.

Hải Ninh – Nguyễn Hưng

However, if the Vietnamese government has any agreement with China about this release or anything related to Hoang Sa and Truong Sa, we want to know. The people want to know. We don’t want to be hit by surprise.

Good job! An applause for the VN government.

Have a great day!

Hoanh

Sao Chẳng Về Đồng Cỏ Ơi

Ngày xưa có cô Tấm hiền lành.
tamtanthoi
Tấm ngoi lên từ chiếc ao làng, đầu tóc áo quần lấm lem buồn đất, quà tặng cho Tấm là chị Bống tâm tình.
Ừ thì ta tắm ao ta
Ừ thì trong đục ao nhà vui lắm Tấm ơi!
Đồng quê sẵn rồi con rô con rạch, đồng quê sẵn rồi rau má rau sam. Tấm ngồi hóng mát bờ tre, Tấm đi bờ ruộng Tấm về bờ kênh, gió nồm ru Tấm ngủ quên…
Hây hây má thắm đồng tiền tặng anh, anh cho Tấm giấc mộng lành.

Rồi làng mở hội. Rồi Tấm đua chen. Rồi đời phù du cám dỗ, rồi Tấm giữ mộng phù hoa.
Tấm đánh rơi giày đôi chân khập khiễng. Rồi nòi con ghẻ đánh ghen. Té lên té xuống mệt nhoài. Tấm chết giữa ngày, chết giữa chiêm bao. Anh thương Tấm lắm, anh giận Tấm lắm!
Nhà quê mặc áo nhà quê, mang chi áo thắm xun xoe với đời, sao chẳng trở về đồng cỏ Tấm ơi!

Ngày xưa có cô Tấm hiền lành.
Tấm bước ra từ quả thị. Thơm!
Quà tặng cho Tấm là bát nước bà hàng phúc đức. quảthị
Bà có nồi cơm tám. Bà có cơi trầu đầy. Lòng bà hạt gạo làng ta. Lòng bà lòng trầu thắm đỏ. Bà kể chuyện cổ tích Tấm nghe. Bà vắt sữa ca dao nuôi Tấm lớn .
Bà mừng tóc Tấm dài mượt mà hương bưởi. Bà vui răng Tấm nhưng nhức hạt na.
Tấm chăm tưới cải trồng cà, tay chai da sạm mới là Tấm ngoan.

Rồi vướng bùa yêu. Rồi võng tía lọng vàng.
Tấm ngồi chỗ cao, Tấm ngồi chỗ sang.
Bà mừng cô Tấm trổ hoa, bà lo cô Tấm bôn ba xứ người, bà kêu ơi Tấm về thôi!

Mà Tấm không về.
Chuyện xưa cô Tấm một ngày rủ áo lên ngôi hoàng hậu.
Sao chẳng giữ yêu thương, sao chỉ có hận thù.
Tấm giết Cám rồi. Cái ác Cám trả nợ đời. Nợ đời cái ác còn nơi cô Tấm.
Sao chỉ vừa thay bậc đổi ngôi đã vội bạc lòng đến thế.
Bà hoàng soi gương.
Gương kia ngự ở trên tường, nữ lưu ai độc ví dường như ta.
Bà hoàng sưởi nắng ngả chiếc bóng đen. Bà hoàng hóng mát ao sen, ngả chiếc bóng hồng diêm dúa.
tấm cám

Tấm bỏ Tấm rồi. Tấm đem cái ác Tấm trả nợ đời. Cái Tấm – Bà hoàng sinh đôi khác mặt.
Anh thương Tấm lắm, anh giận Tấm lắm, thề chẳng gặp Tấm nữa đâu!
Anh về nhà quê qua chiếc ao làng, ao làng rưng rưng.
Anh về nhà quê qua lối bờ tre, bờ tre thút thít.
Anh về nhà quê anh ngắm bóng trăng, bóng trăng mây che.

Anh về nhà quê vục mặt vào rượu, rượu đắng.
Anh về nhà quê anh hát câu ca, thơ buồn:
Đói từ bờ rơm gốc rạ
Mẹ đâu hay
Chắt chiu gửi ác cho đời.
Sao chẳng trở về đồng cỏ Tấm ơi!

Chuyện xưa cô Tấm nhắc người, yêu thương nghìn lần chưa đủ, cái oán uất kết một lần cái oán khó tan.
Tấm nhớ giữ mình lòng lành như nước, lắng đục thành trong.
Tấm gắng giữ mình hồn thơm cỏ hoa, đẹp đời một chốc.
Mùa hè Tấm về giỗ bà, anh còn Tấm hiếu thảo.
Mùa xuân Tấm về thăm họ hàng, anh còn Tấm trong veo.
Sự người chín bỏ làm mười, đừng giận đừng hờn.
Mà Tấm chưa về. Anh thương Tấm lắm, anh giận Tấm lắm!
hoilang

Chuyện xưa cô Tấm một lần bỏ quê trẩy hội. Anh lo cho Tấm giữa đời phù du.
Anh ngồi anh ru:
Ru hời ru hỡi là ru
Tấm đi có hứa thiên thu Tấm về?
Tấm mau trở về đồng cỏ Tấm

Nguyển Tấn Ái